"Lão nhân gia, ngài hãy cởi áo con trai mình ra, để ta thử một lần."
Nghe Dịch Vân nói vậy, lão nhân kích động đến đôi mắt già nua lưng tròng, vội vàng cởi áo cho con trai. Tiểu Tiểu cũng nhanh chóng bưng một chậu nước nóng tới.
Ngay lúc Dịch Vân vừa nắm lấy cổ tay Vương Mục, định dùng nguyên khí khai thông đan điền cho hắn thì đột nhiên nghe thấy tiếng bước chân từ xa vọng lại, ngay sau đó…
"Rầm!"
Cánh cửa lớn của biệt viện bị đá văng ra. Cánh cửa gỗ vốn không chịu nổi một lực mạnh như vậy, gần như bay tung lên.
Một gã trung niên dáng vẻ chưởng quỹ thong thả bước vào sân. Bên cạnh hắn là một thanh niên áo trắng, tay cầm quạt giấy, tướng mạo anh tuấn. Theo sau hai người là ba gã đại hán vạm vỡ lực lưỡng.
"Vương lão đầu, lão già bất tử nhà ngươi sao còn chây ì ở đây?"
Gã chưởng quỹ trung niên vừa nói vừa tiến vào nhà trong. Không cần hắn ra lệnh, gã đại hán bên cạnh đã tung một cước đạp bay cửa phòng.
"Các ngươi!"
Thấy đám người này đột ngột xông vào, lão nhân trong lòng thắt lại. Hắn không ngờ, ngay lúc Dịch Vân sắp cứu con trai mình thì đám hung thần này lại xuất hiện.
"Hửm? Thằng con trai sắp chết của ngươi vẫn còn hơi tàn à? Ta đã nói với ngươi từ sớm, căn nhà này đã gán nợ cho ta rồi. Ta để ngươi ở thêm bấy lâu nay đã là nhân từ lắm rồi. Con trai ngươi muốn chết ta không quan tâm, nhưng đừng chết trong nhà của ta, xúi quẩy!"
Gã chưởng quỹ trung niên nói xong mới để ý đến Dịch Vân, hắn nhìn Dịch Vân một lượt: "Ngươi là ai?"
Dịch Vân buông cổ tay Vương Mục xuống, nhìn gã chưởng quỹ thân hình hơi phát tướng. Hắn chỉ cần lướt qua là biết tu vi của đối phương tầm thường, thuộc loại không đáng nhắc tới.
Ngược lại, gã thanh niên đi theo sau hắn thực lực có vẻ khá, nhưng đó cũng chỉ là so với tuổi của hắn mà thôi, đối với Dịch Vân thì hoàn toàn không lọt vào mắt xanh.
Hơn nữa, một vài đặc điểm trên người gã thanh niên này đã thu hút sự chú ý của Dịch Vân. Hắn phát hiện khí tức trong đan điền của gã có chỗ khác biệt, nơi đó có một luồng khí tức vô cùng ngưng trọng. Luồng khí tức này thậm chí còn phản chiếu ra bên ngoài da thịt, hình thành một hình xăm tựa như ngà voi trên ngực gã.
"Võ Linh..."
Dịch Vân từng xem qua giới thiệu về Võ Linh tộc trên bản đồ Cửu Lê Vu Quốc, hình xăm này được gọi là "Võ Linh", chính là biểu tượng của Võ Linh tộc. Người của Võ Linh tộc có huyết mạch càng tinh thuần thì hoa văn khắc bên trong hình xăm này càng thêm huyền diệu.
Bất luận là Quy Khư hay mười hai Đế Thiên, huyết mạch truyền thừa từ thời thượng cổ đến nay đã hình thành nên các chủng tộc khác nhau, ví như chủng tộc của Lão Xà và Xà Nữ chính là một nhánh suy tàn của một bí tộc thượng cổ nào đó.
Còn Võ Linh tộc cũng là một chủng tộc cổ xưa đã lưu truyền hàng trăm triệu năm, tộc nhân của họ có cảm giác ưu việt về chủng tộc rất mãnh liệt.
Thấy gã chưởng quỹ béo chuyển mũi nhọn sang Dịch Vân, lão nhân trong lòng căng thẳng. Đám người này hành sự bá đạo, hoàn toàn không nói lý lẽ, ông sợ liên lụy đến Dịch Vân, vội vàng bước lên nói: "Vị công tử này chỉ là khách trong quán trà của ta, ta mời hắn đến xem bệnh cho con trai ta."
"Cái gì? Xem bệnh? Ha ha ha!" Gã chưởng quỹ béo cười phá lên: "Con trai ngươi đã là một phế nhân, chỉ còn lại hơi tàn mà còn muốn cứu sao? Ngươi muốn cười chết ta à."
Gã thanh niên bên cạnh gã chưởng quỹ béo tùy ý liếc Dịch Vân vài lần, lại nhìn cha con Vương Mục, khẽ cười nói: "Ngươi chính là phụ thân của Vương Mục sao, trông như một lão nông già nua vậy. Vương Mục thiên phú tốt như thế mà phụ thân lại là một lão già vô dụng, thật đáng thương."
Lời lẽ của gã thanh niên vô cùng chói tai, trào phúng không chút nể nang. Thực tế, hắn là đệ tử nội môn của Võ Linh tộc, xuất thân cũng rất có bối cảnh. Với thân phận của hắn, vốn dĩ sẽ không để tâm đến nhà Vương Mục. Kẻ muốn chiếm nhà Vương Mục là gã chưởng quỹ béo kia, còn gã thanh niên này chỉ là đến để xem bộ dạng thê thảm của Vương Mục bây giờ.
Năm đó Vương Mục gia nhập Võ Linh tộc, thiên phú kinh diễm, được một vị trưởng lão của Võ Linh tộc coi trọng, ban cho rất nhiều tài nguyên. Điều này khiến gã thanh niên vô cùng đố kỵ, bây giờ hắn đặc biệt đến để xem bộ dạng nửa sống nửa chết của Vương Mục.
"Ha ha, xuất thân thấp hèn, kiến thức đương nhiên nông cạn, buồn cười là hắn còn tìm một phàm tộc đến Võ Thành kiếm cơm, vọng tưởng chữa khỏi bệnh cho con trai mình."
Cái gọi là phàm tộc chính là cách Võ Linh tộc gọi những Nhân tộc bình thường. Dịch Vân đã biết từ trước, Võ Linh tộc ở Võ Thành rất bài ngoại, nên hắn không hề ngạc nhiên trước ánh mắt khinh thường của gã thanh niên này.
Đối với điều này, hắn chỉ nhếch miệng cười, rồi từ từ giơ tay lên.
"Chát!"
Một tiếng vang giòn, Dịch Vân ra tay nhanh như chớp. Gã chưởng quỹ béo chỉ cảm thấy hoa mắt, tiếp đó là một cơn đau rát truyền đến từ trên mặt, cả người hắn bị tát bay ra ngoài, xoay tít giữa không trung như con thoi.
"Bịch!"
Gã chưởng quỹ béo ngã sõng soài trên đất, miệng đầy bọt máu, kèm theo bảy, tám chiếc răng đẫm máu cũng bị hắn phun ra. Một cái tát này của Dịch Vân gần như đánh nát nửa bên mặt phải của gã, ngay cả mắt phải cũng bị đánh mù.
"A! A..."
Gã chưởng quỹ béo kêu thảm, hắn oán độc và không thể tin nổi nhìn Dịch Vân. Hắn không thể nào ngờ được, ở Võ Thành, lại có một phàm tộc dám ra tay với hắn!
"Công tử, không được a!"
Lão nhân thấy cảnh này, trong lòng hoảng hốt. Ông cũng không ngờ Dịch Vân lại hành động lỗ mãng như vậy. Gã chưởng quỹ béo này tuy tu vi không ra gì, nhưng dù sao cũng là người của Võ Linh tộc, còn có gã thanh niên kia, trông như là thiên tài của Võ Linh tộc. Đánh bọn họ hậu quả khó lường, Dịch Vân tuy thực lực không tệ, nhưng làm sao có thể chọc vào Võ Linh tộc được.
"Đúng là có kẻ không biết sống chết." Gã thanh niên cầm quạt giấy thấy gã chưởng quỹ béo bị Dịch Vân một tát đánh cho mất nửa cái mạng, ánh mắt nhìn Dịch Vân không phải phẫn nộ, mà là thương hại. Đối với hắn, gã chưởng quỹ béo chỉ là một con chó dưới tay hắn mà thôi, hắn hoàn toàn không quan tâm. "Một phàm tộc vừa tới Võ Thành, không biết Võ Thành là thiên hạ của ai. Ngươi có biết mình sẽ chết như thế nào không? Mức độ thê thảm đó, có lẽ ngươi không thể nào tưởng tượng nổi đâu..."
Gã thanh niên vừa dứt lời, bỗng nhiên…
"Chát!"
Lại một cái tát nữa, tốc độ ra tay của Dịch Vân còn nhanh hơn lúc nãy gấp mười lần. Ánh mắt thương hại trong mắt gã thanh niên còn chưa kịp thay đổi, đã bị Dịch Vân tát một cái thật mạnh vào má phải!
Cùng một kiểu tấn công, ngay cả vị trí bị đánh trúng cũng không hề thay đổi. Gã thanh niên hét thảm một tiếng, thân thể cũng giống như gã chưởng quỹ béo, lộn mười mấy vòng trên không trung rồi ngã sõng soài trên đất, má phải máu me đầm đìa!
Dịch Vân đánh hắn còn thảm hơn gã chưởng quỹ béo. Toàn bộ má phải của gã thanh niên không chỉ máu thịt be bét mà còn lộ cả xương, cả hàm răng gần như bị đánh bay sạch, chỉ còn lại vài chiếc răng hàm bên trái.
Nhưng dù sao sức chịu đòn của gã thanh niên này cũng mạnh hơn một chút, tuy bị đánh thành ra như vậy nhưng hắn vẫn chưa ngất đi. Hắn tóc tai bù xù, gần như phát điên.
"Thằng... tạp chủng, ngươi dám đánh ta, ngươi có biết ta là ai không? Giết... giết nó cho ta!"
Gã thanh niên chỉ vào Dịch Vân, ba gã đại hán sau lưng hắn đã cùng nhau xông lên. Ba người bọn họ phối hợp ăn ý, một người tấn công thiên linh của Dịch Vân, một người tấn công trái tim, còn một người thì công kích đan điền.
Ba người từ ba hướng, khóa chặt ba đại yếu huyệt toàn thân Dịch Vân, vừa ra tay đã là đòn chí mạng.
Nhưng ngay sau đó, thân ảnh Dịch Vân biến mất trong nháy mắt.
Một thanh kiếm xanh biếc xuyên qua hư không, vạch ra một quỹ tích tử vong.
"Xoẹt! Xoẹt! Xoẹt!"
Ba quỹ tích trực tiếp xuyên qua lồng ngực của ba người này, toàn thân khí tức của họ bị khóa chặt, sau đó làn da bên ngoài cơ thể nhanh chóng đóng băng, biến thành từng pho tượng băng!
"Cái gì..."
Gã thanh niên lập tức bị dọa choáng váng. Thuộc hạ của hắn vẫn chưa chết, họ vẫn còn một luồng sinh khí, nhưng đã hoàn toàn không thể cử động.
Mà Dịch Vân làm tất cả những điều này chỉ trong nháy mắt. Tại sao lại như vậy, hắn tùy tiện gặp phải một tiểu tử phàm tộc mà lại có thực lực như thế?
Đúng lúc này, gã thanh niên đột nhiên cảm thấy gáy mình lạnh buốt, một thanh kiếm lạnh như băng đã kề ngay yết hầu hắn.
Khoảnh khắc đó, gã thanh niên nín thở. Cái cảm giác bị người ta dùng kiếm kề cổ này, cả đời hắn mới trải qua lần đầu. Hắn tuy sợ hãi nhưng không đến mức mất hết lý trí. Lý trí mách bảo hắn rằng, tên nhân loại phàm tộc trước mắt này không dám giết hắn.
Dịch Vân tay cầm Huyễn Tuyết Kiếm, mở miệng nói: "Ký kết khế ước chủ tớ với ta, bằng không ngày này năm sau sẽ là ngày giỗ của ngươi."
Khế ước chủ tớ?
Nghe đến đây, gã thanh niên trong lòng thở phào nhẹ nhõm. Hắn hiểu tại sao Dịch Vân muốn ký kết khế ước chủ tớ, chẳng phải là không dám giết hắn nhưng lại sợ hắn tiết lộ tin tức, nên mới muốn ký khế ước chủ tớ để hắn giữ bí mật. Nhưng làm sao hắn có thể để Dịch Vân được toại nguyện?
Hắn cười lạnh một tiếng, mở miệng nói: "Thật buồn cười, một phàm tộc thấp kém như ngươi lại muốn nô dịch ta, ngươi có biết ta là ai không! Thực lực của ngươi chẳng qua là do ngươi tu luyện lâu hơn một chút, lại có bí pháp gì đó để giữ gìn dung nhan trẻ trung mà thôi. Ở Võ Linh tộc, ngươi chẳng qua là một con giun dế. Tốt nhất ngươi nên mau thả ta ra, bằng không ngươi sẽ bị rút hồn luyện tủy, chết trong đau đớn tột cùng..."
"Thật sao? Vốn định cho ngươi một cơ hội sống sót, nhưng ngươi đã chọn cái chết, vậy ta thành toàn cho ngươi."
Dịch Vân nói rồi lại lần nữa giơ tay lên.
"Ngươi... ngươi làm gì!?"
Gã thanh niên giật mình kinh hãi, vào khoảnh khắc này, hắn cảm nhận được một mối nguy cơ sinh tử đáng sợ tột cùng. "Chờ... chờ đã..."
"Đây là lựa chọn của chính ngươi."
Dịch Vân vừa nói, bàn tay đã nặng nề hạ xuống!
"Bốp!"
Một tiếng nổ vang, cái tát này của Dịch Vân chuẩn xác tát vào má trái của gã thanh niên. Nhưng lần công kích này lại không khiến gã thanh niên máu thịt be bét, thân thể hắn chỉ đột nhiên chấn động, con ngươi trong nháy mắt tan rã, ánh mắt cũng mất đi thần thái. Một cái tát này của Dịch Vân đã đánh nát hồn hải của gã thanh niên!
Cùng lúc đó, Dịch Vân chỉ khẽ động ý niệm, sau lưng gã thanh niên, ba pho tượng băng đồng loạt vỡ nát, hóa thành một đống băng vụn rơi vãi trên đất, mà ba gã đại hán vốn bị đóng băng cũng theo đó mà tan xương nát thịt.
Sau đó, Dịch Vân không nhanh không chậm sờ vào nhẫn không gian, lấy ra một cái lọ sứ màu xanh biếc.
Tuy Vạn Thần lão tổ đang ở trong thành phố này, nhưng chỉ cần mình không đối đầu với lão, mà chỉ gây ra một chút sóng gió rồi xử lý sạch sẽ, thì dù trí tưởng tượng của Vạn Thần lão tổ có phong phú đến đâu cũng không thể nào liên hệ những chuyện này đến trên người mình được...