"Dịch Vân! Quả nhiên là ngươi!" Một tiếng rống giận dữ tràn ngập cừu hận vang lên bên tai Dịch Vân, thanh âm này chính là của Vạn Thần lão tổ!
Dịch Vân trong lòng căng thẳng. Lẽ ra hắn phải nghĩ đến, Vạn Thần lão tổ bị lão Xà đánh thành trọng thương, bất kể đi đâu cũng sẽ tìm đến đan sư để chữa trị, nên việc hắn ở Lý phủ rất có thể sẽ gặp phải Vạn Thần lão tổ.
Hơn nữa, điều Dịch Vân không thể nào hiểu được là hắn đã sử dụng Di Tinh Hoán Thiên Thư để thay hình đổi dạng. Hắn vốn vô cùng tự tin vào Di Tinh Hoán Thiên Thư, nhưng trong tình huống này, hắn vẫn bị Vạn Thần lão tổ nhận ra. Lão làm sao làm được điều đó?
Lúc này, việc ẩn giấu thân hình đã không còn ý nghĩa. Dịch Vân toàn thân nguyên khí bùng nổ, đẩy tốc độ lên đến cực hạn, xông thẳng ra ngoài cửa. Hắn nhanh như sấm sét, những thị vệ kia căn bản chưa kịp phản ứng, chỉ cảm giác được một luồng gió mạnh thổi qua bên người.
Oanh!
Dịch Vân trực tiếp xông ra khỏi Lý phủ. Cùng lúc đó, một bóng người thấp bé đột nhiên xuất hiện trên bầu trời khu nhà nhỏ. Toàn thân hắn được bao bọc trong áo choàng, chỉ để lộ ra một khuôn mặt già nua quỷ dị, đôi mắt đỏ như máu. Ánh mắt điên cuồng của hắn đảo qua khu nhà nhỏ, sau đó đột nhiên nhìn về phía Dịch Vân đang cấp tốc rời đi.
"Đúng là trời có mắt, để ta gặp được ngươi ở đây! Ta rơi vào kết cục ngày hôm nay, tất cả đều là do ngươi ban tặng, vậy mà ngươi còn muốn chạy trốn sao?" Khuôn mặt Vạn Thần lão tổ vặn vẹo. Dịch Vân đã cướp đi Kháng Long Đỉnh của lão, mà lão đã nghiên cứu nó vô số năm. Khí tức của Kháng Long Đỉnh và cả khí tức của Dịch Vân, dù có hóa thành tro lão cũng không bao giờ quên.
Dịch Vân lẻn vào Lý gia, cách lão gần trong gang tấc, nên mới bị lão phát hiện. Cơ hội đoạt lại Kháng Long Đỉnh và báo thù Dịch Vân này, lão đương nhiên sẽ không bỏ qua.
Vạn Thần lão tổ đang định lập tức đuổi theo thì bỗng cảm thấy lồng ngực đau nhói, thân thể không kìm được mà run lên một trận.
Vì gặp phải Dịch Vân, tâm tình của lão chập trùng quá kịch liệt, khiến thương thế lại tái phát.
Đúng lúc này, có mấy bóng người xuất hiện, trong đó có Lý Cửu Tiêu và Lý Vân Thường.
Lý Cửu Tiêu vừa kinh hãi vừa tức giận, hắn cảm ứng được Vạn Thần lão tổ, đồng thời cũng cảm ứng được một luồng khí tức đang nhanh chóng thoát khỏi Lý gia. Là kẻ nào dám đêm khuya lẻn vào Lý gia của hắn mà không bị hắn phát hiện?
"Vạn đạo hữu, chuyện gì thế này?!"
Lý Cửu Tiêu cảnh giác nhìn Vạn Thần lão tổ, một tay đã đặt lên nhẫn không gian. Lão già này vô cùng thần bí, tự xưng họ Vạn, thân phận thực sự Lý Cửu Tiêu cũng không rõ. Nếu không phải lão trả một cái giá cực kỳ hậu hĩnh, Lý Cửu Tiêu quyết không chữa thương cho đối phương.
Vạn Thần lão tổ hơi nhíu mày, lão đương nhiên sẽ không nói ra ngọn nguồn giữa mình và Dịch Vân, bằng không, Kháng Long Đỉnh không biết sẽ khiến bao nhiêu người động lòng tham.
Nhưng Vạn Thần lão tổ còn cần Lý Cửu Tiêu giúp lão luyện chế đan dược chữa thương, nên cũng không muốn đắc tội y. Lão mở miệng nói: "Có kẻ dạ thám Lý phủ của ngươi, ngươi lại hỏi ta đã xảy ra chuyện gì? Ta làm sao biết được, ta còn muốn hỏi các ngươi đây."
Vừa dứt lời, bóng Vạn Thần lão tổ lóe lên rồi biến mất trong màn đêm, lão đuổi theo hướng của Dịch Vân!
"Dạ thám Lý phủ?"
Mày Lý Vân Thường khẽ giật, hắn nhìn về phía khu nhà nhỏ nơi Dịch Vân vừa xuất hiện, đó là viện tử của hắn, mà người ở trong căn nhà đó chính là Nguyên Lăng, vợ của Vương Mục.
Lý phủ lớn như vậy, có đến mấy trăm gian phòng, kẻ lẻn vào lại chỉ chọn đúng căn phòng của Nguyên Lăng, chuyện này cũng quá trùng hợp rồi.
Trừ phi người kia chính là vì Nguyên Lăng mà tới!
Lý Cửu Tiêu hiển nhiên cũng nghĩ đến điểm này: "Hắn tìm đến nữ nhân này? Chẳng lẽ... chính là hắn đã giết Vân Phong?!"
Nghĩ tới những điều này, Lý Cửu Tiêu nhất thời nổi giận, ngoài kẻ đó ra, còn ai sẽ đến cứu nữ nhân này nữa?
Kẻ này đã giết nhi tử của hắn, giết cả thuộc hạ của hắn, mang tiện tỳ kia đi, bây giờ lại còn to gan lớn mật đến tận Lý gia bọn họ!
Nếu không bị Vạn Thần lão tổ phát hiện, ngay cả nữ nhân này cũng đã bị mang đi mà thần không biết quỷ không hay.
"Ở Võ Linh tộc của ta, hắn trốn không thoát đâu! Đuổi theo!"
Rất nhanh, mười mấy bóng người liên tiếp lao ra từ Lý gia, đuổi theo hướng Dịch Vân bỏ chạy.
Lúc này, Vạn Thần lão tổ đã ở cách đó hơn mấy trăm dặm. Lão khóa chặt khí tức của Kháng Long Đỉnh, dù cho khí tức kia đã ở rất xa, chỉ còn lại một tia mỏng manh.
Nhưng nó vẫn bị Vạn Thần lão tổ gắt gao bám riết như rắn độc.
"Dịch Vân, ngươi không thoát được đâu!" Vạn Thần lão tổ gào thét, tiếng gào của lão vang vọng trong đêm tối như sấm sét, cuồn cuộn truyền đi xa, rót thẳng vào tai Dịch Vân.
Dịch Vân đang lao đi vun vút khẽ nhíu mày, một lần nữa tăng tốc.
Toàn thân hắn nguyên khí cuộn trào, đột nhiên hóa thành một đạo tàn ảnh, như kinh hồng lướt qua, khó mà truy tìm.
"Hả?" Vạn Thần lão tổ cảm nhận được luồng khí tức kia đột nhiên đi xa, trong lòng kinh hãi không thôi. Nhớ lại lúc nãy khi lão bắt được khí tức của Dịch Vân, dường như chỉ là Đạo Cung tầng một, nhưng xem ra bây giờ đã không chỉ có vậy.
"Tiểu súc sinh chết tiệt, hắn vậy mà... đã đột phá Tôn Giả, chuyện này... sao có thể!?"
Vạn Thần lão tổ cảm thấy khó có thể tin, mới bao nhiêu năm trôi qua chứ! Tại sao Dịch Vân lại đột phá nhanh như vậy?
Tu vi Tôn Giả, ở bất kỳ nơi nào trong Quy Khư, đều được xem là một nhân vật có máu mặt.
Chẳng lẽ là vì Kháng Long Đỉnh? Vạn Thần lão tổ lập tức lắc đầu, Kháng Long Đỉnh không thể nào nghịch thiên đến mức đó.
Vừa nghĩ đến Long Hoàng Quyết đã bị Dịch Vân đoạt được, lão liền hận không thể lột da uống máu Dịch Vân, thứ đó vốn phải thuộc về lão!
"Nhưng cho dù ngươi có tăng tiến thế nào đi nữa, ngươi cũng không phải là đối thủ của ta. Cứ trốn đi, ngươi càng trốn sẽ chỉ càng thêm tuyệt vọng!" Toàn thân Vạn Thần lão tổ tỏa ra một luồng tinh lực, tốc độ của lão cũng đột nhiên tăng vọt.
Luồng tinh lực này quỷ dị âm u, lơ lửng trên không trung như một đám mây máu, lao thẳng về phía Dịch Vân.
...
"Lão chắc hẳn đã bị thương rất nặng, kém xa so với năm đó..."
Sau cơn kinh hoảng ban đầu, Dịch Vân đã dần bình tĩnh lại. Thực lực mà Vạn Thần lão tổ thể hiện ra kém xa so với khi còn ở tiểu thế giới.
Nếu Dịch Vân gặp phải Vạn Thần lão tổ của khi đó, hậu quả thật không thể tưởng tượng nổi.
Dịch Vân không biết Vạn Thần lão tổ đã dùng bí pháp gì để qua mặt được lão Xà, nhưng có thể khiến lão Xà cũng cho rằng lão đã chết, đòn cuối cùng đó hẳn là có uy lực cực lớn.
Vạn Thần lão tổ trở về từ cõi chết, chắc chắn phải trả một cái giá rất đắt!
Huống hồ Vạn Thần lão tổ đã là người sắp đến đại nạn, tiềm năng sinh mệnh sớm đã cạn kiệt, tu vi cũng bắt đầu xuống dốc. Một khi bị trọng thương thế này, rất có thể sẽ rớt cảnh giới.
Trước kia lão Xà sau khi bị thương, đã dùng mấy chục triệu năm vẫn chưa tỉnh lại. Vạn Thần lão tổ kém xa lão Xà, lão muốn quay về thời kỳ đỉnh cao trong quãng đời còn lại, nếu không có cơ duyên lớn thì đó là chuyện không thể nào.
Ngược lại, bản thân hắn đã đột phá Tôn Giả cảnh giới, trước mặt Thần Quân bình thường cũng có sức tự bảo vệ mình.
Cẩn thận phân tích, Vạn Thần lão tổ có lẽ không đáng sợ như vậy.
Đương nhiên, đây cũng chỉ là phân tích của Dịch Vân, trước khi xác định được, hắn sẽ không đem tính mạng của mình ra đùa giỡn.
"Ta có Tử Tinh bổ sung nguyên khí, lại có Long Hoàng Quyết kích phát tiềm năng sinh mệnh, ta không tin lại không thoát khỏi sự truy sát của ngươi."