Lúc này, người trên linh thuyền đã phi thân đáp xuống.
Dẫn đầu là một người đàn ông trung niên mặc áo đen và một thiếu phụ hồng y dáng người xinh đẹp, lụa mỏng che mặt. Đi theo phía sau họ cũng là một nam một nữ, chỉ là trẻ tuổi hơn rất nhiều.
Thấy bốn người này hạ xuống, đám người Lý Vân Thường cùng rất nhiều khách nhân trên tầng đài thứ nhất đều rối rít tiến lên nghênh đón.
"La trưởng lão, Hồng trưởng lão, hai vị trưởng lão đại giá quang lâm, thực sự là rồng đến nhà tôm!" Lý Cửu Tiêu chắp tay, tươi cười nói.
Lý Vân Thường cũng quét sạch vẻ không vui lúc nãy, gương mặt rạng rỡ hồng quang: "Xin thỉnh an hai vị trưởng lão, hai vị có thể đến dự song tu đại điển của Vân Thường, thực sự khiến Vân Thường vinh hạnh tột cùng."
Ở Võ Linh tộc, Lý gia tuy là vọng tộc, nhưng dù sao Lý Vân Thường chỉ là một tiểu bối, song tu đại điển của hắn không phải là chuyện gì to tát đối với Võ Linh tộc. Lần này có đến hai vị trưởng lão, vẫn khiến rất nhiều người có mặt ở đây cảm thấy ngưỡng mộ, lại có thêm nhận thức sâu sắc hơn về nội tình của Lý gia.
Trên thực tế, một vị thị thiếp được La trưởng lão sủng ái chính là nữ tử của Lý gia, mà vị Hồng trưởng lão này cũng có rất nhiều lợi ích liên quan đến Lý gia.
Thế nhưng trong mắt người ngoài, đây chính là khí thế của Lý Vân Thường và Lý gia. Chuyện Lý Vân Thường bị gãy chân cũng không thể giấu được hoàn toàn, dù sao chuyện Lý gia mua rất nhiều thiên tài địa bảo cũng không thể che giấu. Vì vậy, một vài người có lòng ở đây đều biết chuyện này.
Vốn dĩ võ giả bị gãy chân, cho dù nối lại chân mới, cũng sẽ ảnh hưởng cực lớn đến sự phát triển tương lai của bản thân, nhưng xem ra bây giờ, sự coi trọng dành cho Lý Vân Thường cũng không hề giảm bớt, như vậy cách nhìn của những võ giả này đối với Lý Vân Thường cũng tự nhiên thay đổi.
Lúc này, Lý Vân Thường đã đưa mắt nhìn về hai người nam nữ phía sau.
"Vũ tiên tử, Hạo Cốt đại sư huynh." Giọng điệu của Lý Vân Thường mang theo vẻ tôn kính.
Tuy rằng hắn, Vũ tiên tử và vị Hạo Cốt đại sư huynh này đều là người cùng thế hệ, nhưng thân phận lại chênh lệch không ít. Hắn chỉ là người thừa kế của gia tộc, còn hai người này lại là thiên tài trong Võ Linh tộc, nghe đồn họ sắp tới sẽ đến Bạch Nguyệt Thần Quốc để tu luyện, tiền đồ vô lượng. Vì vậy so với đệ tử bình thường của Võ Linh tộc, thân phận của họ lại cao hơn một bậc.
Thái độ của Lý Vân Thường đối với họ tự nhiên cũng khác.
Vũ tiên tử khẽ gật đầu, rồi hành lễ vãn bối với Lý Cửu Tiêu: "Cửu bá phụ."
Mà Hạo Cốt đại sư huynh chỉ im lặng gật đầu, không nói gì.
Xem ra, Vũ tiên tử tuy lạnh lùng, nhưng đối với thân thích vẫn rất hòa nhã, còn Hạo Cốt đại sư huynh kia thì lại rất cao ngạo.
Bất quá bất kể là Lý Cửu Tiêu hay Lý Vân Thường, cũng sẽ không có bất kỳ ý kiến gì với vị Hạo Cốt đại sư huynh này, thiên phú của hắn còn cao hơn Vũ tiên tử một bậc, cũng nhận được sự coi trọng của Bạch Nguyệt Thần Quốc.
Chỉ là nghe đồn Hạo Cốt đại sư huynh này có lòng với Vũ tiên tử, cho nên mới cùng nàng đến tham dự song tu đại điển của Lý Vân Thường.
"Đó chính là Vũ tiên tử, thật là băng thanh ngọc khiết, không chỉ thiên phú cực cao mà dung mạo cũng xinh đẹp như vậy, nếu ai có thể theo đuổi được nàng, thật đúng là may mắn cả đời a." Võ giả bên cạnh Dịch Vân không nhịn được cảm thán.
La Phi cũng kinh diễm nhìn Vũ tiên tử, những võ giả trẻ tuổi xung quanh, rất nhiều người nhìn Vũ tiên tử đều có một tia ái mộ, thiên chi kiêu nữ như vậy, tự nhiên là ai cũng muốn theo đuổi.
Đúng lúc này, La Phi nghe được một giọng nói quen thuộc, có chút kinh ngạc nói: "Ồ, hóa ra Vũ tiên tử chính là nàng ta à..."
Người nói chuyện, tự nhiên chính là Dịch Vân.
Dịch Vân nhìn vị "Vũ tiên tử" này, bất giác sờ cằm, ánh mắt lộ ra vẻ cổ quái.
"Vũ tiên tử" trong miệng những võ giả này, Dịch Vân lại từng gặp mặt một lần.
Chính là đám người Võ Linh tộc mà Dịch Vân gặp ở Cổ Khư Giới.
Lúc đó bọn họ truy đuổi Cửu Biến Thần Tàm, bị Dịch Vân mở trận pháp, nhốt vào trong vùng đất bí ẩn thí luyện của Cửu Lê Vu Quốc, khiến những người của Võ Linh tộc tức đến nổ phổi.
Sau đó bọn họ thậm chí còn gọi người của Bạch Nguyệt Thần Quốc đến chống lưng, nhưng cũng vô dụng, Dịch Vân căn bản không nhận nợ.
Sau đó những người của Võ Linh tộc này đã uy hiếp Dịch Vân, nhưng trên thực tế, bọn họ vẫn không làm gì được hắn.
Vốn dĩ Dịch Vân đến Võ Linh đại lục, cũng không tiếp xúc với những đệ tử Võ Linh tộc này, không ngờ tại song tu đại điển của Lý Vân Thường, hắn không chỉ thấy được đệ tử Võ Linh tộc, mà trong số đó lại vừa vặn có người hắn đã gặp ở Cổ Khư Giới.
Nghĩ kỹ lại, cũng không phải là trùng hợp, Cửu Lê Vu Quốc đã nói, địa bàn của mỗi thế lực lớn ở Cổ Khư Giới đều vô cùng quý giá, muốn tiến vào Cổ Khư Giới rất khó, như vậy ở Võ Linh tộc, cũng chỉ có thiên tài tuyệt thế như Vũ tiên tử mới có cơ hội rèn luyện ở Cổ Khư Giới.
"Ta hình như nhớ ra, nàng tên là Tống Vũ Ca..." Dịch Vân thầm nghĩ. Trí nhớ của võ giả vốn rất tốt, dù Dịch Vân chỉ nghe qua một lần, bây giờ cũng có thể nhớ lại, mà cảnh tượng đối thoại giữa hắn và những người của Võ Linh tộc lúc đó cũng theo đó hiện ra.
Nữ võ giả đang đứng ở kia, chính là người có thù với hắn.
Đúng lúc này, có người cắt ngang hồi ức của Dịch Vân.
La Phi vốn không muốn nói thêm một câu nào với Dịch Vân, nhưng lời Dịch Vân vừa nói, dường như có ý là hắn đã gặp Vũ tiên tử?
La Phi nhìn Dịch Vân bằng ánh mắt như nhìn kẻ ngốc: "Ngươi đang nằm mơ à? Sao ngươi có thể gặp được Vũ tiên tử? Nhân vật như Vũ tiên tử, cũng là để ngươi ở đây nói bừa sao?"
Không chỉ hắn, các võ giả xung quanh cũng hoàn toàn không tin Dịch Vân đã từng gặp Vũ tiên tử, bọn họ cho rằng, Dịch Vân phần lớn là thấy được phong thái yêu kiều của Vũ tiên tử, nên mới phán đoán lung tung ở đây. Trong số họ, kỳ thực cũng có một vài phán đoán, nhưng không ai lại nói ra như thật giống Dịch Vân.
Dịch Vân nhàn nhạt liếc La Phi một cái, vừa rồi hắn chỉ muốn thuận lợi tiến vào hôn lễ, nên lúc La Phi la lối mới mặc kệ hắn, chứ võ giả như La Phi, sao có thể lọt vào mắt hắn được.
Bị Dịch Vân nhìn như vậy, La Phi không hiểu sao cảm thấy một luồng khí lạnh lẽo, trong lòng "thịch" một tiếng, khiến những lời còn lại đều phải nuốt ngược vào trong.
Tên nhà quê này, tại sao đột nhiên lại khiến hắn có cảm giác đáng sợ như vậy?
Thậm chí La Phi cảm thấy, nếu mình nói thêm một chữ nữa, kết cục sẽ rất thảm, loại cảm giác sợ hãi từ tận đáy lòng này khiến La Phi không thể không ngậm miệng lại.
Hắn trong lòng kinh nghi bất định, rốt cuộc là chuyện gì xảy ra?
Tuy rằng hôn lễ này có thêm đám người Vũ tiên tử, nhưng Dịch Vân vẫn bình tĩnh như thường, tiếp tục ngồi đó như một tân khách bình thường.
Lúc này, đám người Vũ tiên tử đã ngồi vào ghế tôn quý, đồng thời Lý Vân Thường cũng không thể chờ đợi được nữa mà đứng lên tuyên bố, song tu đại điển sắp bắt đầu.
Bất quá lúc này, Hạo Cốt đại sư huynh chợt phát hiện, Vũ tiên tử khẽ nhíu mày, ánh mắt quét về phía những tầng đài bên dưới, dường như đang tìm kiếm điều gì đó.
"Vũ Ca, ngươi đang nhìn gì vậy?" Hạo Cốt hỏi.
Tống Vũ Ca chần chừ một chút, thu hồi ánh mắt, nhẹ nhàng lắc đầu nói: "Không có gì..."
Vừa rồi nàng dường như cảm nhận được một tia khí tức quen thuộc, nhưng rốt cuộc là gì, nàng lại không nói rõ được, mà ánh mắt nàng đảo qua, cũng không thấy người quen nào.
"Vậy sao. Tham gia xong song tu điển lễ lần này, ngươi và ta cũng nên khởi hành đến Bạch Nguyệt Thần Quốc. Ngươi tốt nhất đừng vì những chuyện khác mà phân tâm." Hạo Cốt nói.
Tống Vũ Ca gật đầu, ánh mắt lại có chút u uẩn, ban đầu ở Cổ Khư Giới, nàng trơ mắt nhìn cơ duyên Cửu Biến Thần Tàm vuột mất, cũng vì vậy mà bỏ lỡ cơ hội trực tiếp trở thành đệ tử của Bạch Nguyệt Thần Quốc.
Thấy biểu hiện của Tống Vũ Ca, Hạo Cốt cũng đoán được nàng đang nghĩ gì, đối với kẻ hèn hạ đã trộm đi Cửu Biến Thần Tàm, Hạo Cốt cũng vô cùng căm ghét.
"Vũ Ca, ngươi vẫn còn nghĩ đến Cửu Biến Thần Tàm sao? Đáng tiếc tên đê tiện đó, có lẽ sẽ không xuất hiện ở Bạch Nguyệt Thần Quốc, nếu không để ta gặp phải hắn, ta nhất định sẽ giết hắn cho hả giận."
Hạo Cốt nói, liếc nhìn phản ứng của Tống Vũ Ca, nhưng nàng vẫn giữ nguyên vẻ mặt đó, xem ra cũng không được an ủi. Điều này khiến Hạo Cốt trong lòng có chút phiền muộn, đối với kẻ hèn hạ kia lại càng thêm căm hận.
Từ khi những người của Võ Linh tộc trở về từ Cổ Khư Giới, tâm trạng của Tống Vũ Ca vẫn không tốt lắm...
Lúc này, song tu đại điển chính thức bắt đầu.
Nhưng điều khiến người ta có chút bất ngờ là, người đầu tiên đi ra không phải là tân nương, mà là Lý Cửu Tiêu đi đến giữa tầng đài, lấy ra một cái trận bàn, rồi trong nháy mắt đánh ra những minh văn vô cùng phức tạp và huyền ảo.
Theo những minh văn này được khắc lên trận bàn, tức thì một luồng ô quang từ trận bàn bắn ra, bao phủ cả tầng đài, chỉ trong thoáng chốc, trên tầng đài cũng sáng lên từng đạo hoa văn, sau đó tổ hợp thành một trận pháp.
Trận pháp này mơ hồ hợp thành một thể với tất cả các tầng đài, với cả ngọn núi, thậm chí là toàn bộ linh địa của Lý gia. Mọi người đều có thể cảm nhận được, nguyên khí trong linh địa Lý gia đang từ bốn phương tám hướng tràn vào ngọn núi này, cuối cùng ngưng tụ vào trong trận pháp ở tầng đài thứ nhất.
Điều này khiến rất nhiều người kinh hãi không hiểu, đây không phải là tổ chức song tu đại điển sao, sao lại mở ra một trận pháp?
Dịch Vân cũng nhíu mày, hắn cảm giác được, trận pháp này dường như có chút bất phàm, bên trong có chút môn đạo, với nhãn lực của hắn, cũng không thể nhìn thấu ngay lập tức.
Lúc này, cũng có khách nhân lên tiếng hỏi: "Không biết tân nương ở đâu?"
Bọn họ đều bị hành động của Lý gia làm cho có chút mờ mịt.
Lý Vân Thường khẽ mỉm cười, nói: "Không vội, ta xin mời thê tử của ta ra mắt chư vị."
Nhìn thấy vẻ mặt của Lý Vân Thường, Dịch Vân hơi nhíu mày, ánh mắt của hắn tuy che giấu rất tốt, nhưng Dịch Vân vẫn thấy được một tia khát vọng mãnh liệt từ trong đó...
Đúng lúc này, trên tầng đài thứ nhất, bỗng nhiên truyền đến tiếng "răng rắc răng rắc", mặt đất nứt ra từng cửa động, sau đó từng phiến đá khắc những trận văn vô cùng phức tạp từ trong động khẩu bay lên.
Nhìn thấy những bóng người đứng trên các phiến đá, tất cả khách nhân đều hơi kinh ngạc.
Trước khi đến đây họ không hề biết, song tu đại điển lần này, lại là Lý Vân Thường đồng thời cử hành điển lễ cùng bảy cô gái...
Trên mặt đất có tổng cộng bảy phiến đá, đứng trên đó chính là bảy nữ tử mặc đồ cưới...