Virtus's Reader
Chân Võ Thế Giới

Chương 1420: CHƯƠNG 1415: RỜI ĐI

Dịch Vân đường hoàng rời khỏi linh địa Lý gia, ngay sau đó, không ít tân khách cũng dồn dập cáo từ. Bọn họ vừa ra ngoài liền lập tức gửi đi Truyền Âm Phù. Chuyện xảy ra hôm nay tại linh địa Lý gia chẳng mấy chốc sẽ truyền khắp Võ Linh đại lục.

Sau khi ra khỏi linh địa Lý gia, Dịch Vân cũng không vội vã rời đi mà ung dung thong thả bước trên đại lộ. Hắn biết có một luồng thần thức đang dõi theo mình, khí tức của luồng thần thức này có chút quen thuộc, hẳn là của Hồng trưởng lão.

Nếu mình không thả Hạo Cốt, ắt sẽ chọc giận Hồng trưởng lão, một khi kéo dài thêm, cao tầng của Võ Linh tộc tới nơi thì chính mình sẽ khó lòng thoát thân.

Đi được một đoạn, Dịch Vân lật tay, trong lòng bàn tay xuất hiện một tòa tiểu tháp cổ điển, sau đó một bóng người bị hắn ném ra từ trong tháp, kêu rên một tiếng rồi ngã lăn trên mặt đất, chính là Hạo Cốt.

Hạo Cốt vừa ra ngoài còn đang tức tối định nói gì đó, nhưng rất nhanh hắn liền phát hiện nơi này đã ở ngoài Võ Thành, mà trước mặt hắn chỉ có một mình Dịch Vân.

Nếu La trưởng lão và Hồng trưởng lão đã bắt được Dịch Vân thì sẽ không có chuyện Dịch Vân đưa hắn tới đây.

Bắt giữ đệ tử Võ Linh tộc rồi còn toàn thân trở ra, chuyện này đối với Võ Linh tộc quả thực là một sự sỉ nhục không thể tưởng tượng nổi.

Hạo Cốt lòng đầy nghi hoặc, lúc này Dịch Vân hờ hững liếc hắn một cái rồi nói: "Ngươi cứ ở đây chờ đi, chắc là sẽ có người tới đón ngươi sớm thôi."

"Ngươi đứng lại, ngươi..." Tu vi của Hạo Cốt đã bị phong bế hoàn toàn, hắn chỉ có thể hét lên vài tiếng, còn Dịch Vân thì chẳng thèm để tâm.

Hắn tung một cước đá văng Hạo Cốt, thân hình lóe lên chui vào Hàng Thần Tháp, hóa thành một đạo quang ảnh, nhanh chóng biến mất giữa chân trời.

Hạo Cốt bị đá cho thất điên bát đảo, hắn khó khăn lắm mới lồm cồm bò dậy thì mấy bóng người đã từ xa bay tới, đáp xuống trước mặt.

Ngoài La trưởng lão và Hồng trưởng lão, Tống Vũ Ca cũng được họ đưa tới.

Hạo Cốt mấp máy môi, cảm thấy không còn mặt mũi nào nhìn ai: "La sư thúc, Hồng sư thúc, ta... ta đã làm mất mặt Võ Linh tộc, bị một kẻ cùng thế hệ đánh cho không còn sức phản kháng. Sau khi trở về, ta sẽ đến thỉnh tội tộc trưởng, bế quan tu luyện, cho đến khi tiến đến Bạch Nguyệt Thần Quốc tiềm tu, nhất định sẽ rửa sạch nỗi nhục này." Hạo Cốt nghiến răng nói.

"Sư huynh... sự việc đến nước này, đã không còn là chuyện hai chúng ta có thể rửa nhục được nữa rồi..." Tống Vũ Ca chán nản nói.

Hạo Cốt sững sờ, hắn không hiểu ý của Tống Vũ Ca. Lúc này, Hồng trưởng lão lạnh lùng nói: "Lần này không chỉ là chuyện của các ngươi. Hắn đã diệt sát thúc cháu Lý Cửu Tiêu và Lý Vân Thường ngay trước mắt chúng ta, rồi ung dung rời khỏi linh địa Lý gia mà không hề tổn thất gì. Chuyện này truyền ra ngoài, không chỉ Lý gia mà cả Võ Linh tộc chúng ta cũng sẽ trở thành trò cười."

"Cái gì? Hắn đã giết Lý Cửu Tiêu?" Hạo Cốt khó tin, thân thể lảo đảo, ánh mắt lộ vẻ tuyệt vọng. Vốn dĩ hắn còn định sau này tu luyện thành tài sẽ đi tìm Dịch Vân báo thù, nhưng giờ hắn đã biết mình không còn cơ hội báo thù nữa. Thảo nào hắn lại nhìn thấy vẻ mặt đó trên gương mặt vị sư muội vốn luôn cao ngạo của mình.

Hắn vẫn luôn tự cho mình là thiên tài, nhưng trước mặt Dịch Vân lại là một trời một vực. Nực cười là vừa rồi hắn còn bảo Dịch Vân đứng lại, nếu Dịch Vân thật sự dừng bước, giết hắn chẳng khác nào giết một con chó.

Dịch Vân đã đi rồi, thân pháp của hắn cực nhanh, đã độn vào hư không. "Chúng ta lập tức về Võ Thành, bẩm báo toàn bộ sự tình." La trưởng lão nói, ông ta không hề đề cập đến việc cùng Hồng trưởng lão truy đuổi Dịch Vân. Hạo Cốt khẽ nghi hoặc nhìn ông ta, chợt hiểu rõ. Hiển nhiên, La trưởng lão và Hồng trưởng lão đều không có quá nhiều tự tin khi đối mặt Dịch Vân, huống hồ Dịch Vân đã buông tha hắn, hai người bọn họ càng không muốn cùng Dịch Vân cá chết lưới rách.

Một võ giả trẻ tuổi Tôn giả trung kỳ lại có thể khiến hai vị Thần Quân phải e dè đến vậy. Sự đáng sợ của Dịch Vân khiến Hạo Cốt không dám nghĩ tiếp nữa, hắn sợ nếu cứ nghĩ mãi, võ đạo tâm của mình cũng sẽ bị dao động...

Dịch Vân ở trong Hàng Thần Tháp cảm ứng khoảng cách, mãi cho đến khi bay xa mấy triệu dặm, hắn mới để Hàng Thần Tháp đáp xuống một thung lũng cạnh tòa thành trì.

Sau khi hắn bước ra khỏi Hàng Thần Tháp, gia đình Vương Mục cũng đi ra theo.

Lúc này, cả nhà Vương Mục vẫn còn chìm trong niềm vui sướng và kích động. Nếu không có Dịch Vân, họ không thể nào tưởng tượng nổi việc chống lại một thế lực khổng lồ như Lý gia, càng đừng nói đến báo thù. Nhưng bây giờ, thúc cháu Lý Cửu Tiêu đã chết dưới tay Dịch Vân.

"Dịch công tử, ngài là ân nhân của cả nhà chúng tôi, Vương Mục ta không biết lấy gì báo đáp..." Vương Mục nói rồi định quỳ xuống.

Dịch Vân vội đỡ lấy ông, sau đó bước đến trước mặt thê tử của ông là Nguyên Lăng.

Nguyên Lăng tuy đã được cứu về nhưng vẫn còn ngơ ngác, đứng bên cạnh như một pho tượng gỗ, được con gái Tiểu Tiểu và tỳ nữ Thanh Nhi đau lòng dìu đỡ.

Thấy Dịch Vân đi tới trước mặt Nguyên Lăng, Tiểu Tiểu dường như đoán được điều gì, trong mắt ánh lên tia hy vọng.

Dịch Vân đưa tay điểm nhẹ lên cổ tay Nguyên Lăng. Rất nhanh, trên cánh tay nàng liền xuất hiện một bóng đen, di chuyển nhanh chóng dưới da, khiến Tiểu Tiểu không khỏi kinh hãi kêu lên, vội đưa tay che miệng.

Nhưng Dịch Vân lại nhanh tay lẹ mắt, lấy tay làm đao, móng tay nhanh chóng rạch một đường trên cánh tay Nguyên Lăng. Trong chớp mắt, điểm đen kia đã rơi vào tay Dịch Vân.

Điểm đen đó là một con sâu nhỏ bằng hạt đậu, tuy nhỏ nhưng nanh vuốt sắc nhọn, tướng mạo dữ tợn.

Dịch Vân dùng ngón tay bóp một cái, trực tiếp nghiền nát con cổ trùng. Tiếp đó, hắn búng tay, một viên đan dược cố bản bồi nguyên, chữa trị vết thương bay vào miệng Nguyên Lăng.

Sau khi Nguyên Lăng nuốt viên đan dược, một lúc lâu sau, vẻ mơ màng trong mắt nàng mới dần tan đi. Nàng vô cùng khó nhọc nhìn Vương Mục và Tiểu Tiểu, ngập ngừng cất tiếng: "Tiểu Tiểu? Phu quân?"

"Phu nhân, người tỉnh lại rồi!" Thanh Nhi vui mừng reo lên.

Vương Mục không kìm được lòng, ôm chầm lấy Nguyên Lăng, trong lòng trăm mối cảm xúc ngổn ngang. Ai có thể ngờ rằng, vợ chồng họ còn có ngày sống sót gặp lại nhau.

Trong vòng tay Vương Mục, Nguyên Lăng cũng lệ rơi đầy mặt. Sau khi tỉnh lại, mọi chuyện xảy ra trước đó cũng dần hiện về trong ký ức của nàng, cả nhà nhất thời ôm nhau khóc nức nở.

"Đa tạ ân công." Nguyên Lăng cảm kích cúi đầu bái lạy, Vương Mục và Tiểu Tiểu cũng quỳ xuống theo.

Lần này Dịch Vân không ngăn cản nữa, hắn biết nếu không để Vương Mục bái lạy lần này, trong lòng ông sẽ vô cùng bất an. "Thê tử của ngươi đã không sao rồi, chỉ hơi suy yếu, tĩnh dưỡng một thời gian sẽ ổn thôi. Mỗi lần ra tay cứu ngươi, ta cũng nhận được thứ mình cần. Ngươi đã bái lạy rồi thì không cần để trong lòng nữa."

"Không biết Dịch công tử có dự định gì tiếp theo? Công tử đã giết đám người Lý gia, lại bắt Hạo Cốt và Vũ tiên tử, e rằng Võ Linh tộc sẽ không bỏ qua." Vương Mục có chút lo lắng hỏi.

"Ta muốn đến Bạch Nguyệt Thần Quốc, tìm một cố nhân." Dịch Vân đáp.

Dịch Vân đến Bạch Nguyệt Thần Quốc chính là để tìm Lâm Tâm Đồng, chỉ là Bạch Nguyệt Thần Quốc quá lớn, hắn mới chỉ đến vùng ngoại vi của Võ Linh tộc.

Nhìn thấy trong mắt Dịch Vân thoáng hiện lên vẻ nhung nhớ, Nguyên Lăng trong lòng khẽ động, mơ hồ đoán ra điều gì đó. Nàng cũng là người chí tình chí nghĩa, biết rằng một nam tử lộ ra ánh mắt như vậy, phần lớn là vì một nữ tử.

Lẽ nào, một vị nữ tử nào đó ở Bạch Nguyệt Thần Quốc là người thương của Dịch công tử?...

Thiên Lôi Trúc gọi ta về nhà

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!