"Khi ngươi dẫn chúng ta vào Yêu Thần Mộ, đã lợi dụng một loại không gian trận pháp. Trận pháp đó hẳn là được ngươi bố trí ở nhiều nơi khác nhau tại vòng ngoài Yêu Thần Mộ, đúng không? Như vậy, một khi có người đi lạc vào, cũng sẽ bị các loại sinh vật nơi đây cắn nuốt."
Kiếm Vô Danh nhìn sâu vào Dịch Vân, nhưng ánh mắt nhanh chóng trở lại bình tĩnh: "Ngươi nói không sai chút nào. Thật ra các ngươi không phải nhóm người đầu tiên ta mang vào. Mỗi lần Thượng Cổ Chiến Trường mở ra, ta đều sẽ chọn một vài người để đưa vào. Ta không nhớ nổi các ngươi là nhóm thứ mấy, nhưng ta có thể chắc chắn, các ngươi sẽ là nhóm cuối cùng."
Kiếm Vô Danh nói đến đây, lộ ra nụ cười dữ tợn: "Nhưng ta vẫn rất kinh ngạc, chỉ dựa vào một Nam Hiên Lạc Nguyệt mà ngươi đã xác định được tất cả những chuyện này sao?"
"Đương nhiên không phải." Dịch Vân thong thả đáp, "Bởi vì ta phát hiện, con đường bí mật mà ngươi dẫn chúng ta đi vốn không phải là một con đường, bản thân nó chính là một ảo trận!"
Ảo trận!?
Mọi người nghe Dịch Vân nói vậy đều vô cùng kinh hãi. Lẽ nào những gì họ đã trải qua từ lúc bắt đầu đều diễn ra trong ảo trận, đều là giả hay sao?
"Ha ha ha ha!" Kiếm Vô Danh đột nhiên cười điên cuồng, "Ngươi đã nhìn thấu tất cả rồi. Không sai, từ lúc các ngươi vừa bước vào, huyết tế đã bắt đầu! Tất cả các ngươi đều là tế phẩm!"
Mọi người nghe Kiếm Vô Danh nói đều ngây cả người, nếu huyết tế đã bắt đầu từ sớm, tại sao Kiếm Vô Danh còn phải cố gắng cứu bọn họ?
"Là trận kỳ... Sư thúc, ngài chỉ muốn chiếm được lòng tin của chúng ta, để chúng ta luyện hóa lá trận kỳ đó?" U Nhược tiên tử đã ý thức được, nàng vội dùng thần thức dò xét đan điền của mình, trong đan điền nào còn có trận kỳ gì nữa, nó rõ ràng đã biến thành một viên huyết sắc chú ấn!
Chú ấn này từ trong đan điền nàng ánh xạ ra, chiếu lên lồng ngực nàng.
Đây chính là thứ nàng vừa luyện hóa sao?
"Đây là..."
"Huyết Yêu Chú Ấn, một khi đã gieo thì không thể nào xóa bỏ. Chỉ là điều kiện để gieo ấn vô cùng hà khắc, cần các ngươi phải tự nguyện. Có Huyết Yêu Chú Ấn này, toàn bộ tinh huyết, linh hồn, nguyên khí của các ngươi đều sẽ trở thành cống phẩm hoàn hảo nhất! Còn lũ tạp nham chết lúc đầu chẳng qua chỉ là món khai vị mà ta xem thường thôi. Giải quyết sớm bọn chúng trong ảo trận, cũng coi như là một chút phân bón, có còn hơn không."
Kiếm Vô Danh nhàn nhạt nói ra những lời lạnh lùng đến tột cùng, U Nhược tiên tử quả thực không thể tin nổi, vị tiểu sư thúc luôn kiên trì dạy dỗ mình trong ký ức, sao có thể là cùng một người với ác ma trước mắt này?
"Cái bóng đen này... nó chính là do Huyết Yêu Cốt biến thành, phải không?" Đúng lúc này, Dịch Vân đột nhiên hỏi.
"Không sai." Kiếm Vô Danh gật đầu thẳng thừng.
Thấy Kiếm Vô Danh thừa nhận sảng khoái như vậy, Dịch Vân cũng hít vào một hơi. Huyết Yêu Cốt vốn là vật chết, nhiều nhất cũng chỉ tỏa ra tử khí, ảnh hưởng đến môi trường xung quanh, thậm chí tạo ra một vài ảo giác.
Thế nhưng Huyết Yêu Cốt trước mắt đã hóa thành cái bóng đen tựa như tinh quái này, cái bóng đen này cho người ta cảm giác như sắp dần dần hóa thành hình người thực sự, vừa tà dị, vừa khiến người ta có cảm giác rợn cả tóc gáy.
"Ngươi đang hợp tác với nó sao? Tranh ăn với hổ? Ngươi không sợ bị nó cắn trả một miếng à?" Dịch Vân lạnh lùng nói.
"Sợ chứ, nhưng không vào hang cọp sao bắt được cọp con? Nó cần rời khỏi nơi này, còn ta cần thực lực mạnh hơn. Sau khi lưu danh trên Lưu Danh Bia, ta mới càng biết mình yếu đuối đến nhường nào. Ta dốc hết toàn lực, cũng chỉ có thể lưu lại cái tên ở dưới đáy Lưu Danh Bia, còn những thiên tài hàng đầu kia lại có thể dễ dàng đứng ở trên cao. Nếu bây giờ ta không làm gì đó, chẳng lẽ phải vĩnh viễn làm kẻ lót đường sao? Ta từ nhỏ đã lấy đỉnh phong võ đạo làm mục tiêu, sao có thể cam tâm tầm thường vô vi, mà không truy cầu con đường đi đến cực hạn đó? Vì thế, trả bất cứ giá nào cũng đều đáng giá." Kiếm Vô Danh nói.
Nhưng hắn dường như cũng chỉ thuận miệng nói ra suy nghĩ của mình, trong lúc hắn nói chuyện, cái bóng đen kia đã hoàn toàn thoát khỏi thây khô, chậm rãi trôi về phía những người khác.
Liệt Kiều Kiều đột nhiên phát hiện, mình chính là mục tiêu tiếp theo của bóng đen!
Cái thây khô vẫn còn đứng thẳng tắp ở đó, hình dạng khủng bố, Liệt Kiều Kiều làm sao có thể chịu đựng được việc mình phải đón nhận cái chết tàn khốc như vậy.
Nàng há miệng kêu to, nhưng lại không phát ra được bất kỳ âm thanh nào.
Nàng không ngờ những việc Dịch Vân làm lại là để ngăn cản Kiếm Vô Danh, mà nực cười thay, nàng lại nhảy ra hắt nước bẩn lên người Dịch Vân.
Bây giờ nàng chỉ có thể trơ mắt nhìn bóng đen bay ngày càng gần về phía mình.
"Dịch Vân, ta cũng rất hài lòng với thiên tư của ngươi. Nếu ta không nhìn lầm, khí huyết của ngươi hẳn là vô cùng dồi dào phải không? Rất tốt, tốt vô cùng, ngươi sẽ trở thành món đại bổ cuối cùng trước khi Huyết Yêu Cốt hấp thu U Nhược. Có ngươi, tất cả những điều này sẽ trở nên hoàn mỹ hơn." Kiếm Vô Danh nói.
Hắn tin rằng Dịch Vân không thể thoát khỏi sự trấn áp của trận pháp. Dù Dịch Vân có mạnh hơn nữa, nhưng dù sao đây cũng là hữu tâm tính vô tâm, vì thời khắc này, hắn đã chuẩn bị quá nhiều, sao có thể vì một võ giả phá đám mà hủy hoại trong sớm chiều.
Hôm nay tất cả mọi người ở đây, đều nhất định sẽ trở thành nhóm thức ăn cuối cùng của Huyết Yêu Cốt, mà sau khi Huyết Yêu Cốt chuẩn bị xong xuôi, khối xương này sẽ trở thành một bộ phận trên cơ thể Kiếm Vô Danh.
Sau khi có được một khối Huyết Yêu Cốt như vậy, Kiếm Vô Danh tự tin rằng khi hắn rời khỏi Thượng Cổ Chiến Trường, hắn sẽ trở thành cường giả thực sự, thậm chí chạm tới đỉnh cao võ đạo. Vì thế, hy sinh một vài người thì có là gì.
Còn về U Nhược tiên tử, bởi vì huyết mạch đặc thù của nàng, Kiếm Vô Danh đã cố ý chờ nàng đến. Mặc dù đây là sư điệt của hắn, là tiểu Thần nữ thế hệ mới của Thiên U Thần Giới, nhưng vì tương lai của mình, Kiếm Vô Danh cũng không chút do dự mà hy sinh nàng.
"Xem ra các ngươi đều rất muốn nói, đã vậy thì cho các ngươi một cơ hội, có thể nói vài lời trăn trối đi, haizz." Kiếm Vô Danh thở dài, đánh một đạo pháp quyết vào trận bàn.
Tất cả mọi người lập tức cảm thấy mình có thể nói chuyện được rồi.
"Tha cho ta, Vô Danh tiền bối, cầu xin ngài đừng giết ta!" Liệt Kiều Kiều lập tức hét lớn.
Mà lúc này, người nói to nhất lại là Việt Vương Kiếm.
Trán Việt Vương Kiếm rịn ra một lớp mồ hôi lạnh, hắn vẻ mặt thành khẩn, cao giọng nói: "Vô Danh tiền bối, ta có một lời! Những người ở đây đa số đều có gia tộc và sư môn chống lưng. Hơn nữa, lúc chúng ta rời đi, có đến mấy ngàn người đã nhìn thấy và nghe được chuyện này. Nếu tất cả chúng ta đều 'thân tử đạo tiêu' một cách không minh bạch như vậy, chẳng lẽ sư môn và gia tộc của chúng ta sẽ không điều tra hay sao? Kính xin Vô Danh tiền bối suy xét lại việc này."
Mắt Liệt Kiều Kiều sáng lên, lộ vẻ mong chờ: "Đúng vậy Vô Danh tiền bối, Việt Vương Kiếm sư huynh nói không sai!"
Dịch Vân lại cười lạnh một tiếng, người không có thế lực chống lưng mà Việt Vương Kiếm nói, ở đây cũng chỉ có hắn. Nhưng bất kể là Việt Vương Kiếm hay Liệt Kiều Kiều, đều chỉ là đang vơ bèo gạt tép. Kiếm Vô Danh đã mưu tính hồi lâu, sao có thể kiêng kỵ những thế lực sau lưng bọn họ...