Oanh!
Một bóng người lao ra từ khe hở không gian. Hồng Mông Đạo Quân vừa xuất hiện liền lập tức dùng thần thức quét khắp toàn bộ Yêu Thần Mộ.
Dịch Vân cảm nhận được thần thức của y quét qua nơi mình ẩn nấp nhưng không hề dừng lại, hiển nhiên Hồng Mông Đạo Quân không thể phát hiện ra hắn. Hắn tiếp tục thu liễm khí tức, chỉ cần đợi Hồng Mông Đạo Quân rời đi, Dịch Vân liền có thể thong dong thoát thân.
Hồng Mông Đạo Quân không tìm thấy Dịch Vân, nhưng lại nhìn thấy đại trận vỡ nát, thi thể đệ tử của mình, cùng với thi thể đệ tử Đại Càn Thần Châu nằm la liệt trên mặt đất.
Mà y vội vã chạy tới đây nhưng lại không tìm được kẻ chủ mưu.
Hồng Mông Đạo Quân vô cùng tức giận. Từ khi thành danh tới nay, phàm là kẻ nào dám trêu chọc y, y đều diệt trừ sạch sẽ. Hiện tại, ngay cả Thần Quân cũng không dám gây sự với y, vậy mà tại Yêu Thần Mộ nho nhỏ này lại có kẻ dám phá hỏng đại sự của y.
Y không giống đám đệ tử Đại Càn Thần Châu kia, chỉ cần liếc mắt là đã nhìn ra Yêu Thần Mộ này không hề có biến cố đặc biệt nào, đại trận của y xảy ra vấn đề, chỉ có thể là do có kẻ giở trò.
"Là kẻ nào! Cút ra đây!" Hồng Mông Đạo Quân đột nhiên rút ra một thanh trường đao, thanh đao phát ra tiếng rít chói tai, trong nháy mắt một đạo đao quang xé rách không gian, chém thẳng xuống mặt đất.
Ầm! Ầm! Ầm!
Mặt đất rung chuyển tựa như núi lở đất sụt, một khe nứt khổng lồ lập tức xuất hiện. Nơi ánh đao lướt qua, không gian cũng rung động kịch liệt, xuất hiện từng vết nứt không gian chết người.
Dịch Vân trong lòng kinh hãi, hắn không ngờ tính cách của Hồng Mông Đạo Quân lại hung bạo đến vậy, rõ ràng không nhìn thấy một bóng người nào mà vẫn ra tay trút giận. Tệ hơn nữa là, một khe hở không gian vừa vặn quét về phía nơi Dịch Vân ẩn náu.
Nếu Dịch Vân không động, e rằng sẽ bị khe hở không gian này trực tiếp xé thành từng mảnh.
Hồng Mông Đạo Quân chém xuống một đao nhưng lửa giận trong lồng ngực vẫn khó mà nguôi ngoai. Y đang định chém xuống đao thứ hai để san bằng cả Yêu Thần Mộ thì trong phạm vi thần thức đột nhiên có một bóng người lóe lên như ma trơi.
"Chạy đi đâu!" Hồng Mông Đạo Quân lập tức khóa chặt bóng người đó, giận dữ quát.
Kẻ này vậy mà ẩn nấp ngay dưới mí mắt y mà không bị phát hiện, quả là to gan lớn mật!
Dịch Vân vừa động, liền cảm thấy không gian xung quanh bỗng trở nên sền sệt như đầm lầy, đồng thời trên đỉnh đầu vang lên tiếng gầm thét của Hồng Mông Đạo Quân.
Thần thức của Hồng Mông Đạo Quân vô cùng đáng sợ, trừ phi Dịch Vân đứng yên tại chỗ, nếu không chỉ cần một cử động nhỏ cũng sẽ khiến nguyên khí xung quanh biến đổi, khó lòng thoát khỏi sự dò xét của y.
Vì vậy, khi bị Hồng Mông Đạo Quân phát hiện, Dịch Vân cũng không hề hoảng sợ, hắn đã sớm lường trước được điều này.
Dung mạo và xương cốt của Dịch Vân biến đổi trong nháy mắt, đồng thời hắn sử dụng một thanh trường kiếm.
Đúng lúc này, đao quang của Hồng Mông Đạo Quân chớp mắt đã tới!
Có điều, một đao này y không định giết chết Dịch Vân ngay lập tức, mà chỉ muốn chặt đứt tay chân của hắn. Dám phá hoại kế hoạch của y, chết dễ dàng như vậy là quá hời cho kẻ đó rồi.
Ánh mắt Dịch Vân bình tĩnh, đối mặt với đao quang tựa như có thể bổ ra trời đất, hắn đột nhiên xuất kiếm.
Kiếm quang như nước, trong nháy mắt đã bao trùm lấy đao quang ngập trời.
Khóe miệng Hồng Mông Đạo Quân nhếch lên một nụ cười gằn, kẻ này khí tức bất quá chỉ là một tiểu bối Tôn Giả, lại dám đối đầu trực diện với y, nói hắn muốn chết còn là đánh giá cao hắn.
Nhưng y cũng nghi ngờ trong lòng, một Tôn Giả làm sao có thể phá hủy đại trận của y? Cho dù phương pháp ẩn nấp có chút đặc biệt, nhưng đại trận không phải thứ có thể phá hủy bằng mấy thủ đoạn vặt vãnh.
Có thể kẻ này không liên quan đến biến cố của đại trận, nhưng Hồng Mông Đạo Quân cũng không có ý định dừng tay. Đợi sau khi chặt gãy tay chân của hắn rồi trực tiếp sưu hồn, sẽ biết có liên quan hay không.
Đúng lúc này, kiếm quang đột nhiên vỡ ra nhưng không tiêu tán, mà hóa thành vạn ngàn hạt mưa kiếm, mỗi một hạt mưa li ti đều tỏa ra sức mạnh hủy diệt. Những hạt mưa này va chạm vào đao quang, dần dần ăn mòn và xé rách nó.
Cùng lúc đó, Dịch Vân lại vung ra một kiếm, kiếm quang tức thì chém ra một vết nứt khổng lồ trên mặt đất, kiếm khí cường đại ập về phía Hồng Mông Đạo Quân.
Ánh mắt Hồng Mông Đạo Quân biến đổi, kẻ này tuyệt đối không phải Tôn Giả!
Y dùng một đao đỡ được kiếm khí, nhưng Dịch Vân trong tầm khóa của thần thức đã nhanh chóng bỏ chạy.
"Dám hủy đại trận của ta, ngươi không thoát được đâu!" Giọng nói lạnh như băng của Hồng Mông Đạo Quân vang vọng khắp Yêu Thần Mộ, y một tay xé rách không gian, đuổi theo Dịch Vân.
Một Thần Quân bình thường mà cũng dám mưu toan bỏ chạy trước mặt y! Y đã khẳng định, chính là kẻ này đã phá hủy đại trận của mình! Kẻ này vừa ra tay đã tỏa ra một luồng lực lượng cổ yêu, điều này càng khiến Hồng Mông Đạo Quân giận dữ không thôi.
Sau khi dùng một kiếm để câu giờ cho mình, Dịch Vân lập tức thi triển tốc độ nhanh nhất, bỏ chạy như bay.
Một đao vừa rồi, Hồng Mông Đạo Quân chưa dùng toàn lực, vì vậy hắn mới có thể hoàn toàn ngăn chặn. Nhưng dù vậy, hắn cũng cảm nhận sâu sắc được thực lực hùng mạnh của Hồng Mông Đạo Quân.
Nếu là một Tôn Giả hậu kỳ bình thường đứng ở đó, e rằng đã bị một đao kia chém đứt tay chân.
Mà Dịch Vân không chỉ dung hợp sức mạnh của Huyết Yêu Cốt, mà còn dung hợp cả lực lượng cổ yêu mà Hồng Mông Đạo Quân đã hấp thu suốt mười mấy năm qua, khí huyết vô cùng mạnh mẽ, nhờ vậy mới có thể đỡ được một đao mà bản thân không hề bị ảnh hưởng.
Nhưng Dịch Vân cũng không vì thế mà cho rằng mình có thể đối đầu trực diện với Hồng Mông Đạo Quân, ít nhất bây giờ hắn vẫn chưa phải là đối thủ của y.
Dịch Vân vừa chạy ra chưa đầy vạn dặm, sau lưng đột nhiên bị xé rách một khe hở không gian, Hồng Mông Đạo Quân bước ra từ bên trong: "Ngươi nghĩ mình có thể trốn đi đâu?"
Thế nhưng, Hồng Mông Đạo Quân vừa dứt lời liền thấy toàn thân Dịch Vân huyết khí sôi trào, hóa thành một đạo huyết quang, tốc độ lại đột ngột tăng vọt một bậc.
"Thiêu đốt tinh huyết? Ta muốn xem ngươi có thể chống đỡ được bao lâu." Trong đôi mắt màu xám của Hồng Mông Đạo Quân xẹt qua một tia máu, y lạnh lùng nói.
Y lại đưa tay xé một cái, một khe hở không gian lập tức xuất hiện.
Cứ như vậy, Dịch Vân và Hồng Mông Đạo Quân một người chạy một người đuổi trên chiến trường thượng cổ, rất nhanh đã ra khỏi phạm vi Yêu Thần Mộ.
Mà Hồng Mông Đạo Quân từ chỗ tự tin rằng có thể dễ dàng bắt được đối phương, dần dần cảm thấy bực bội.
Với tốc độ của bọn họ, việc Dịch Vân thiêu đốt tinh huyết như vậy đáng lẽ đã sớm bị tổn thương nguyên khí nặng nề, thế nhưng tốc độ của hắn lại không hề suy giảm.
Chuyện này là sao?
Hồng Mông Đạo Quân vô cùng nghi hoặc, y dùng phương pháp xé rách không gian để di chuyển, tốc độ tuy cực nhanh nhưng so với Dịch Vân đang thiêu đốt tinh huyết thì trước sau vẫn kém một chút.
Hồng Mông Đạo Quân còn phải quay về giải quyết chuyện ở Thần Vẫn Điện, y không thể tiếp tục hao tổn với Dịch Vân như vậy nữa. Do đó, Hồng Mông Đạo Quân lại xé rách không gian, vừa bước vào đã lập tức xé rách một khe hở không gian khác.
Việc liên tục xé rách không gian đòi hỏi sự lĩnh ngộ cực cao đối với pháp tắc Không Gian, cũng chỉ có người thực lực như Hồng Mông Đạo Quân mới có thể làm được.
Dịch Vân lập tức cảm nhận được sóng không gian sau lưng, những vết nứt không gian liên tiếp xuất hiện giúp tốc độ của Hồng Mông Đạo Quân tăng lên rất nhiều. Cứ tiếp tục như vậy, hắn sẽ nhanh chóng bị đuổi kịp.
Xoạt!
Hồng Mông Đạo Quân bước ra từ khe hở không gian cuối cùng, mà Dịch Vân đã ở ngay trước mắt y.
Nhưng đúng lúc này, trên người Dịch Vân lại bùng lên một luồng tinh huyết còn nồng đậm hơn, tốc độ lại tăng vọt lần nữa!
Đối với võ giả bình thường, thiêu đốt tinh huyết sẽ tổn thương nguyên khí nặng nề, nhưng với Dịch Vân thì lại chẳng đáng là bao. Sau khi tu luyện Long Hoàng Quyết, cho dù Dịch Vân có thiêu đốt hai, ba phần tinh huyết cũng có thể dễ dàng bù đắp lại.
"Vẫn còn có thể thiêu đốt nhiều tinh huyết hơn nữa?!" Sắc mặt Hồng Mông Đạo Quân sa sầm, kẻ này thật sự quá biết chạy trốn!
Y xé rách không gian cũng cần tiêu hao lượng lớn nguyên khí. Dù sao nơi này cũng là chiến trường thượng cổ, không gian vô cùng ổn định, đâu có dễ xé rách như vậy.
Cứ tiếp tục thế này, y thật sự sẽ để mất dấu đối phương!
Nghĩ đến đây, Hồng Mông Đạo Quân liền nổi trận lôi đình, y lại sắp phải trơ mắt nhìn đối phương chạy thoát.
Hồng Mông Đạo Quân cắn răng, lại một lần nữa xé rách không gian. Nhưng lần này, y cảm thấy nguyên khí đã tiêu hao quá nhiều. Tuy y vẫn có thể tiếp tục đuổi theo, nhưng ở một nơi khác, y còn phải để tâm đến Thần Vẫn Điện, thanh thần thương màu đen kia đột nhiên xuất hiện, dường như ẩn giấu bí mật nào đó.
Y tuy muốn bắt cho bằng được kẻ đã phá đại trận của mình, nhưng cũng cần phải điều tra bí mật của Thần Vẫn Điện. Điều này khiến y không dám tiêu hao toàn bộ nguyên khí, bởi những kẻ như Thánh Nhai Thần Quân, Thực Nhật La Hán cũng không phải dễ đối phó...