Đứng trước mặt Thiên Tuyền Thần tướng, Dịch Vân cảm giác như đang đối mặt với một con hung thú viễn cổ, hắn hít sâu một hơi, hành vãn bối lễ với Thiên Tuyền Thần tướng.
Thật ra ở Quy Khư, Thiên Tuyền Thần tướng đã dẫn dắt đám người Dịch Vân tiến vào chiến trường thượng cổ, theo một ý nghĩa nào đó, có thể xem như là nửa vị đạo sư của Dịch Vân. Điều này giống như thư sinh phàm nhân đi tham gia khoa cử, tất cả sĩ tử trong trường thi đều phải gọi vị quan chủ khảo năm đó là lão sư, sau này vào những ngày lễ tết còn phải đến thăm hỏi một phen.
"Không cần đa lễ, ngồi đi."
Giọng nói của Thiên Tuyền Thần tướng trầm hùng, mang theo một luồng sức mạnh chấn nhiếp lòng người. Bên cạnh ngài còn có hai vị đại Quốc sư là Lăng La và Côn Hư, họ ngồi ở vị trí bên dưới Thiên Tuyền Thần tướng. Hơn nửa những nhân vật cấp cao của toàn bộ Bạch Nguyệt Thần Quốc đều ngồi ở đây. Uy thế do ba người đồng thời tạo thành tựa như biển sao mênh mông, người bình thường ở trước mặt họ ngay cả đứng vững cũng khó, nhưng Dịch Vân lại ung dung đi tới phía đối diện ba người rồi ngồi xuống.
"Dịch Vân, ngươi rất tốt!" Thiên Tuyền Thần tướng nhìn Dịch Vân, khen ngợi một tiếng. "Năm mươi năm trước ta mở ra cánh cửa chiến trường thượng cổ, vốn còn hy vọng tên đồ đệ không có chí tiến thủ của ta có thể đạt được chút thành tựu, nhưng không ngờ người nổi bật nhất lại là ngươi. Một chuyến đến Thần Vẫn Điện, ngươi đã đoạt được thần tàng được chôn vùi trăm triệu năm trong đó, loại khí vận này không phải người bình thường có thể có được."
Dịch Vân không nói gì, chỉ lặng lẽ lắng nghe.
"Ngươi có trọng bảo như thế trong người, hẳn phải biết Quy Khư hiện giờ có rất nhiều người muốn mạng của ngươi! Ngươi ở trong Mười Vạn Quỳnh Lâu thì không ai dám làm gì ngươi, nhưng nếu ngươi rời khỏi Mười Vạn Quỳnh Lâu, e rằng sẽ có kẻ muốn giết ngươi đoạt bảo!"
"Tiền bối muốn nói điều gì?" Dịch Vân nhướng mi, nhìn về phía Thiên Tuyền Thần tướng.
"Ta muốn nói, nếu ngươi đồng ý, Bạch Nguyệt Thần Quốc ta có thể bảo vệ cho ngươi bình an!"
"Ồ?" Dịch Vân nhíu mày, hắn biết Thiên Tuyền Thần tướng vẫn còn lời chưa nói hết.
"Dịch Vân! Ngươi là một người thông minh, ở chiến trường thượng cổ, rất nhiều thế lực lớn của Quy Khư muốn giết ngươi, nhưng ngươi đã ẩn mình mấy chục năm, dù cho bỏ lỡ những cơ duyên sau đó nhưng cũng bảo toàn được tính mạng. Bây giờ ngươi bình an trở về khiến tất cả mọi người đều bất ngờ. Tuy rằng ngươi không thể lưu danh trên cột mốc biên giới của Cổ Khư Giới, nhưng theo ta thấy, ngươi chính là rồng trong loài người!"
Trong lúc nói chuyện, Thiên Tuyền Thần tướng dùng đôi mắt sâu thẳm nhìn Dịch Vân, nhưng phản ứng của hắn lại rất bình tĩnh: "Tiền bối quá khen rồi, tiền bối nói với vãn bối nhiều như vậy hẳn là có liên quan đến thê tử của ta đi!"
Khi Dịch Vân nói ra câu này, Lăng La Quốc sư ngồi bên cạnh Thiên Tuyền Thần tướng liền quát lên một tiếng: "Càn rỡ! Ai là thê tử của ngươi? Ngươi còn ăn nói hàm hồ, cẩn thận Bạch Nguyệt Thần Quốc ta bây giờ tru diệt ngươi!"
Lăng La Quốc sư vốn trung thành tuyệt đối với Bạch Nguyệt Nữ Đế, bây giờ đối với người thừa kế của Nữ Đế là Lâm Tâm Đồng cũng như vậy, nàng không cho phép Lâm Tâm Đồng bị người khác làm ô uế.
"Không sao!" Thiên Tuyền Thần tướng ngắt lời Lăng La Quốc sư. "Dịch Vân và Nữ Đế bệ hạ ở hạ giới đã có sự thật phu thê, đây là điều không ai có thể thay đổi được."
Thiên Tuyền Thần tướng đã nói như vậy, Lăng La Quốc sư cũng đành thôi, nàng chỉ cảnh cáo nhìn Dịch Vân một cái. Tất cả là vì quá khứ có Dịch Vân tồn tại, nên dù cho thiên phú của Lâm Tâm Đồng có yêu nghiệt đến đâu cũng không thể nào hoàn mỹ được nữa.
Dịch Vân hoàn toàn không để tâm đến Lăng La Quốc sư, hắn chỉ nhìn Thiên Tuyền Thần tướng, chờ ngài mở lời.
"Dịch Vân, ngươi nói ra lời này thì cũng đã đoán được rồi. Không sai, lời che chở ta nói ra là có điều kiện. Ta có thể cam đoan với ngươi, vạn năm sau này, Bạch Nguyệt Thần Quốc đều sẽ bảo vệ cho ngươi bình an, cơ duyên ngươi lấy được từ chiến trường thượng cổ đều là của ngươi, không ai có thể lấy đi được. Nhưng ngươi phải lấy đạo tâm ra thề, đoạn tuyệt quan hệ với Lâm Tâm Đồng, từ nay về sau không bao giờ gặp lại!"
Dịch Vân cười lắc đầu: "Quả nhiên là như vậy. Thiên Tuyền tiền bối gặp ta cũng là để ta biết khó mà lui. Ta rất muốn biết, các ngài rốt cuộc đối đãi với chuyện hôn nhân của thê tử ta như thế nào? Bạch Nguyệt Thần Quốc các ngài có quy định gì, yêu cầu Nữ Đế bệ hạ của các ngài phải độc thân cả đời sao? Hay là các ngài đã chọn sẵn vị hôn phu cho Nữ Đế, muốn thông qua cái gọi là liên hôn để cùng một thế lực lớn nào đó cường cường liên thủ?"
Nghe câu hỏi của Dịch Vân, Côn Hư Quốc sư cười lạnh một tiếng nói: "Ngươi nghĩ nhiều rồi, đại sự cả đời của bệ hạ dù chọn phương án nào cũng sẽ không chọn ngươi. Một kẻ ngay cả lưu danh trên cột mốc biên giới Cổ Khư Giới cũng không làm được, mà cũng xứng với Nữ Đế bệ hạ sao?"
Côn Hư đã sớm muốn đánh chết Dịch Vân, nhưng bây giờ nghe ý của Thiên Tuyền Thần tướng lại là muốn bảo vệ hắn, Côn Hư tự nhiên càng nhìn Dịch Vân không vừa mắt.
"Được rồi!" Thiên Tuyền Thần tướng ngăn Côn Hư Quốc sư lại. "Dịch Vân, Nữ Đế của Bạch Nguyệt Thần Quốc không phải là không thể thành hôn, nhưng Nữ Đế bệ hạ tương lai có hy vọng thành tựu Thần Vương. Nếu có chọn phò mã, ít nhất cũng phải đợi vạn năm sau, chọn một người tương lai cũng có hy vọng thành tựu Thần Vương. Nếu không có, vậy thì sẽ độc thân cả đời, một lòng theo đuổi đại đạo. Nữ tử tu võ đến cực hạn, hoặc là phải duy trì nguyên âm thân thể, hoặc là có thể có đạo lữ cũng là kỳ tài ngút trời để song tu. Đối với việc theo đuổi đại đạo mà nói, nhi nữ tình trường tựa như mây khói phù du, thoáng chốc rồi sẽ qua."
"Hả? Cái gì... Ngài nói nguyên âm thân thể?" Nghe Thiên Tuyền Thần tướng nói vậy, Dịch Vân sững sờ một chút. Lâm Tâm Đồng sớm đã là nữ nhân của hắn, làm gì còn nguyên âm thân thể nữa.
"Ngươi câm miệng cho ta!"
Nghe Dịch Vân nói, Lăng La Quốc sư tức đến sôi máu, nàng thật sự hận không thể khiến Dịch Vân hoàn toàn biến mất.
Dịch Vân sờ mũi, dường như đã hiểu ra điều gì. Lâm Tâm Đồng tu luyện Đại Chuyển Sinh Thuật, chín lần chuyển sinh, mỗi một lần đều là thoát thai hoán cốt, tái sinh trưởng thành.
Tuy rằng nguyên âm của đời thứ nhất đã mất, không thể thập toàn thập mỹ, nhưng những đời sau đó đều có thể tích lũy lại nguyên âm, khiến cho thể chất của nàng tinh khiết đến cực hạn.
Đây cũng chính là chỗ nghịch thiên của Đại Chuyển Sinh Thuật.
"Thiên Tuyền tiền bối, ngài dường như đã nhầm một điểm, ta không cần các ngài che chở, truy sát gì đó, ta ứng phó được."
"Hửm?!" Thiên Tuyền Thần tướng hơi nhíu mày. Hôm nay ngài có thể ngồi ngang hàng với một tiểu bối như Dịch Vân, tâm bình khí hòa mà thương lượng, đã là hết tình hết nghĩa. Dù sao trước khi Lâm Tâm Đồng và Dịch Vân thành hôn, Bạch Nguyệt Thần Quốc bọn họ đã có lỗi với hắn. Nhưng bây giờ, Dịch Vân lại hoàn toàn không xem lời hứa của ngài ra gì. Phải biết rằng, lời hứa của Thiên Tuyền ngài từ trước đến nay chưa từng nuốt lời, toàn bộ Quy Khư này, ngoại trừ Thần Vương, những người khác đều sẽ xem lời hứa của ngài nặng tựa Thái Sơn.
"Ngươi thật đúng là không biết trời cao đất rộng!" Côn Hư Quốc sư không nhịn được nữa. "Tiểu tử! Cái gọi là ứng phó của ngươi, không phải là dựa vào hồn phó trên người ngươi sao? Ngươi cho rằng hồn phó của ngươi vô địch à? Nó cũng chỉ bắt nạt được đám tiểu bối như Hồng Phi Vũ thôi!"
"Đủ rồi!" Mặc dù lời của Dịch Vân nghe có vẻ hết sức ngông cuồng, nhưng Thiên Tuyền Thần tướng vẫn kiên nhẫn nói: "Ta đã xem qua hình ảnh chiến đấu của cổ yêu chi hồn của ngươi, hồn phó của ngươi quả thực mạnh mẽ, nhưng nó vẫn không thể so với những hùng chủ chân chính của Quy Khư, thực lực còn không bằng Hồng Mông Đạo Quân đã ngã xuống ở chiến trường thượng cổ năm đó. Trong tình huống này, ngươi lại chọc phải sự chú ý của vô số người, còn đắc tội chết với Đại Càn Thần Châu, nếu rời khỏi Mười Vạn Quỳnh Lâu, e là ngươi sống không quá ba ngày."
"Chuyện này không phiền Thiên Tuyền tiền bối quan tâm. Ta nói rõ với Thiên Tuyền tiền bối, ta sẽ không đoạn tuyệt quan hệ với Tâm Đồng. Sự che chở của Bạch Nguyệt Thần Quốc, ta xin nhận tấm lòng, nhưng ta không cần."
Dịch Vân vừa nói, vừa trực tiếp đứng dậy định rời đi