Chu Ngưng Huyết và Mục Vân nhanh chóng trao đổi xong, vội vàng dùng Truyền Âm Phù gửi tin tức ra ngoài. Bấy giờ, cách lúc lễ đăng cơ bắt đầu vẫn còn hơn một canh giờ, thế hệ trước của các bá chủ Quy Khư đương nhiên sẽ không đến sớm như vậy.
Lúc này, Tây Hà Thần Quân đang tọa thiền điều tức trong một tiểu thế giới bên trong tòa quỳnh lâu. Là một hùng chủ của Quy Khư, hắn độc chiếm một tiểu thế giới, những người còn lại trong tiểu thế giới này đều là tùy tùng của hắn, đây cũng là đặc quyền do địa vị mang lại.
Đúng lúc này, một đạo hỏa quang màu tím sáng lên trước mắt Tây Hà Thần Quân, hắn bỗng nhiên mở bừng hai mắt.
"Hửm? Lễ đăng cơ lại có người dâng lên hai viên Thần Vương Tỳ Ấn làm quà tặng?"
Tây Hà Thần Quân sững sờ, ngay cả bản thân hắn, trong cơ thể cũng chỉ dung hợp một viên Thần Vương Tỳ Ấn mà thôi.
Bản thân Thần Vương Tỳ Ấn có thể tăng cường rất nhiều sức chiến đấu cho một Thần Quân. Hắn phải dựa vào một phần thiên phú để bù đắp mới chật vật bước vào hàng ngũ hùng chủ Quy Khư. Bây giờ đột nhiên nghe nói có người dâng lên hai viên Thần Vương Tỳ Ấn làm quà tặng, trong lòng sao có thể không kinh hãi.
"Một tên tiểu bối, đưa ra hai viên Thần Vương Tỳ Ấn mà mắt cũng không chớp, Ngưng Huyết khẳng định trong nhẫn không gian của hắn còn cất giữ nhiều bảo vật hơn nữa, đây là đang ám chỉ ta ra tay tranh cướp."
Ý tứ trong truyền âm của Chu Ngưng Huyết đã rất rõ ràng, trong tông môn cứ nhiều thêm một viên Thần Vương Tỳ Ấn tích trữ, khả năng chính Chu Ngưng Huyết được phân Thần Vương Tỳ Ấn cũng lớn hơn một phần.
"Món hời thế này, quả thực khiến ta động lòng!"
Tây Hà Thần Quân đột nhiên mở bừng hai mắt khi đang tọa thiền, trong mắt lóe lên một tia tinh quang. Nếu như Bạch Nguyệt Ngâm vẫn còn ở đây, hắn vạn vạn lần không có cái gan này, nhưng bây giờ, Bạch Nguyệt Thần Quốc đã là một con cọp không còn nanh vuốt. Một tên tiểu bối mang trên mình cả một bảo khố đang ở ngay trước mắt, e rằng Thái Sơ Tiên Môn, Đại Càn Thần Châu cũng sẽ không khoanh tay đứng nhìn, chính mình sao có thể không chia một chén canh?
Nếu như là trước kia, để Tây Hà Thần Quân nhắm vào một tên tiểu bối, hắn còn có chút kiêng kỵ, nhưng hiện tại, hắn lại không có suy nghĩ đó nữa.
"Bốn mươi năm trước, ta ở chiến trường thượng cổ chẳng được gì cả, lại còn vì tên khổng lồ đáng sợ kia xuất hiện mà bị trọng thương. Ta đã dùng nhiều năm như vậy mới miễn cưỡng điều dưỡng lại được, bây giờ cũng coi như nhìn thấy một chút đền bù."
Tây Hà Thần Quân thân hình lóe lên, trực tiếp biến mất khỏi nơi tu luyện.
...
Lúc này, tại tiểu thế giới sắp cử hành lễ đăng cơ, chỉ vì Thần Vương Tỳ Ấn của Dịch Vân mà ngay cả quá trình thu nhận quà tặng cũng gần như bị gián đoạn.
Nói về giá trị của Thần Vương Tỳ Ấn, Dịch Vân đương nhiên cũng có hiểu biết, chỉ là Dịch Vân xuất thân giàu đến mức khó tin, thêm vào đó hắn dự định tự mình ngưng tụ Thần Quân Tỳ Ấn, tầm mắt của hắn đã cao hơn võ giả Quy Khư một bậc. Trong tình huống này, hắn thật sự không ngờ hai viên Thần Vương Tỳ Ấn có thể gây ra sóng gió lớn như vậy.
"Dịch Vân, ngươi vừa nói cái gì? Ta hình như nghe ngươi nói, có một món nợ phải tính toán rõ ràng với sư tôn của ta?" Chu Ngưng Huyết đã nhận được hồi đáp của Tây Hà Thần Quân, hắn cười lạnh nhìn Dịch Vân, ánh mắt dường như đang nhìn một kẻ đã chết.
"Ồ, Tây Hà sắp tới sao?" Dịch Vân làm sao không biết những động tác nhỏ vừa rồi của Chu Ngưng Huyết và Mục Vân. Hiện tại Chu Ngưng Huyết một bộ dạng cáo mượn oai hùm, hiển nhiên là chủ nhân của hắn sắp tới.
Dịch Vân lúc này là tiêu điểm của mọi người, nhất cử nhất động đều bị vô số người chú ý. Nghe được câu nói này của hắn, rất nhiều người đều trợn tròn mắt, hắn gọi thẳng tên của Tây Hà Thần Quân, quả thực như gọi Trương Tam nhà hàng xóm vậy.
Đã đến lúc này rồi, hắn vẫn còn có thể ra vẻ được hay sao, người này quả thực là mất trí rồi.
"Ngươi có gan đấy, ta rất tò mò, lát nữa ngươi thấy sư phụ ta, còn có thể nói như vậy được không." Chu Ngưng Huyết đối với Dịch Vân đã không còn lòng đố kỵ, mà là một loại thương hại của kẻ bề trên.
Mục Vân cũng mang theo một tia suy tư nhìn Dịch Vân, bây giờ Dịch Vân chính là một con súc vật chờ bị làm thịt.
"Dịch Vân, Tây Hà Thần Quân người này thanh danh rất tệ, ngươi mau tránh đi một chút đi. Nơi này dù sao cũng là Bạch Nguyệt Thần Quốc, Tây Hà Thần Quân tuy bá đạo, nhưng không thể nào thật sự trở mặt với Bạch Nguyệt Thần Quốc. Mà ngươi vừa rồi đã tặng cho Bạch Nguyệt Thần Quốc hậu lễ như vậy, bọn họ cũng có thể sẽ bảo vệ ngươi, ta cũng sẽ thỉnh cầu sư tôn..." U Nhược tiên tử vội vàng truyền âm cho Dịch Vân.
"Không sao." Dịch Vân thờ ơ nói.
U Nhược tiên tử thở dài, hôm nay Dịch Vân một câu cũng không nghe nàng, nàng dường như cũng đã quen rồi. Nàng cũng không biết vì sao Dịch Vân vẫn có thể bình tĩnh như thế, chỉ vì thê tử của hắn là tân Bạch Nguyệt Nữ Đế sao? Nhưng thái độ của vợ hắn vẫn chưa biết thế nào, hơn nữa cho dù Bạch Nguyệt Nữ Đế muốn bảo vệ hắn, nàng vừa mới đăng cơ, lại thật sự có thể vì một mình Dịch Vân mà đối địch với toàn bộ Quy Khư ư...
Lúc này, một đạo khí tức cực kỳ sắc bén đột nhiên từ trên không trung ép xuống.
Đạo khí tức này lướt qua đám tiểu bối, nhất thời khiến bọn họ hô hấp như ngưng lại, toàn thân nguyên khí lưu thông cũng vì thế mà đóng băng!
Là cự đầu của Quy Khư!
Hơn nữa không chỉ một người!
"Tê..."
Tiếng hít khí lạnh vang lên, mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy giữa bầu trời chín con Kỳ Lân màu xanh trên đầu mọc độc giác, kéo một cỗ thần liễn, ầm ầm lao tới. Cỗ thần liễn này đi qua nơi nào, pháp tắc khuấy động, ngưng tụ thành từng trận quang mang rực rỡ, chói lọi vô ngần.
Là xe kéo của Tây Hà Thần Quân.
Mọi người nhận ra chín con Thanh Kỳ Lân này, tuy rằng chúng nó không phải là Kỳ Lân cổ yêu chân chính, mà chỉ có một tia huyết mạch thượng cổ Kỳ Lân, nhưng điều đó cũng đã cực kỳ khó có được. Lấy loại linh thú này kéo xe, chỉ có hùng chủ Quy Khư mới có thể có được sự phô trương như vậy.
Mà ở một hướng khác, Thánh Nhai Thần Quân cũng đã tới, hắn cưỡi một chiếc linh thuyền bằng phỉ thúy, một mình ngồi ở mũi thuyền, như một lão ông câu cá, thản nhiên tự tại.
So ra mà nói, Thực Nhật La Hán thì mộc mạc hơn một chút, hắn không cưỡi bất kỳ tàu xe nào, chỉ đi bộ mà đến, nhưng khi hắn giáng lâm, sau lưng hắn hiện ra bóng mờ Phật Đà vạn trượng kim quang, tường thụy xuyên vân.
Ba đại cự đầu đồng loạt xuất hiện!
"Hả? Đại Càn Thần Châu Thiên Càn Thần Quân, hắn là sư đệ của Hồng Mông Đạo Quân, hắn cũng tới!"
Mọi người đối với Thiên Càn Thần Quân không hiểu rõ lắm, bởi vì tính cách của hắn hoàn toàn trái ngược với Hồng Mông Đạo Quân, phi thường kín tiếng, thậm chí có chút thần bí. Vốn dĩ hắn một lòng quy ẩn tu luyện, không màng thế sự, nhưng Hồng Mông Đạo Quân đã ngã xuống ở chiến trường thượng cổ, vì vậy Thiên Càn Thần Quân chỉ có thể ra mặt chấp chưởng Đại Càn Thần Châu.
Lần này lễ đăng cơ của Lâm Tâm Đồng, Thiên Càn Thần Quân cũng có mặt, chỉ là trước đó hắn vẫn chưa xuất hiện, cho dù Hồng Phi Vũ bị Dịch Vân phế bỏ, hắn cũng không đòi một lời giải thích.
Đối với người này, mỗi người nói một kiểu, nhưng không nghi ngờ gì, hắn cũng có thực lực ghi danh vào hàng ngũ hùng chủ Quy Khư.
"Ha ha ha! Thánh Nhai đạo hữu, lần trước chúng ta từ biệt cũng chỉ mới mấy chục năm, không ngờ nhanh như vậy lại gặp mặt." Tây Hà Thần Quân cười sang sảng.
Đối với những cự đầu Quy Khư này mà nói, mấy vạn năm gặp một lần cũng là chuyện bình thường, mấy chục năm quả thực là đủ ngắn.
"Có thể bình an đoàn tụ ở đây, lão hủ cũng rất vui mừng."
Thánh Nhai Thần Quân mỉm cười nói, trừ những người từng cùng trải qua cuộc tấn công hủy thiên diệt địa của tên khổng lồ kia trong vũ trụ sơ khai, những người khác đều không biết Thánh Nhai Thần Quân đang nói gì.
Liên quan đến sự tồn tại của tên khổng lồ kia, mấy đại hùng chủ Quy Khư ngầm hiểu ý không công khai ra ngoài, bọn họ mơ hồ cảm giác được, sau lưng tên khổng lồ kia tồn tại một bí mật kinh thiên động địa.
"Cung nghênh sư tôn!" Chu Ngưng Huyết vội vàng tiến lên hành lễ.
Mục Vân, Không Luân Tử cũng lần lượt tiến lên, cung nghênh sư tôn của mình. Mấy đại hùng chủ Quy Khư cùng đến, tất cả mọi người đều cảm nhận được uy áp cường đại, những người này liên hợp lại, gần như có thể hiệu lệnh cả Quy Khư!
"Sư tôn, chính là tên tiểu tử này, đã bất kính với ngài." Chu Ngưng Huyết nói đến đây, cười nhạo nhìn về phía Dịch Vân: "Sư tôn của ta đã đến, vừa rồi mọi người đều nghe rõ ràng, tên tiểu tử này ăn nói ngông cuồng, muốn tính một món nợ với sư tôn của ta. Đến đây đi, ta xem ngươi có thể tính được cái gì!"
"Sư tôn!" Mục Vân cũng hành lễ với Thánh Nhai Thần Quân rồi nói: "Người này cũng bất kính với ngài. Ta vốn muốn mua một vài thứ của hắn, hắn không muốn bán thì thôi, lại còn nói cho dù ngài có đến, hắn cũng không thèm để vào mắt."
Mục Vân sợ mình chậm chân, đây tự nhiên là cho Thánh Nhai Thần Quân một lý do danh chính ngôn thuận để động thủ.
Mọi người đều thương hại nhìn Dịch Vân, nhiều cự đầu Quy Khư như vậy đối mặt với một tên tiểu bối, đây thực sự là giết gà dùng dao mổ trâu.
Thế nhưng, cảnh tượng Dịch Vân bị bắt giữ mà Mục Vân và Chu Ngưng Huyết tưởng tượng lại hoàn toàn không xảy ra.
Mấy đại hùng chủ Quy Khư đột nhiên đồng loạt im bặt. Tây Hà Thần Quân, Thánh Nhai Thần Quân, Thực Nhật La Hán đều sững sờ nhìn Dịch Vân, đặc biệt là Tây Hà Thần Quân, vẻ mặt như gặp phải ma.
Hắn làm sao cũng không ngờ, tên tiểu bối ngu xuẩn trong lời miêu tả của đệ tử mình, lại chính là hắn!
Hắn lại... không chết!?
Tây Hà Thần Quân tận mắt nhìn thấy, tên khổng lồ có sức mạnh sánh ngang trời đất kia giáng lâm vũ trụ sơ khai, hắn chỉ một đòn đã khiến cho tất cả Thần Quân bọn họ tan tác. Nếu không phải mục tiêu chủ yếu của tên khổng lồ kia không phải là bọn họ, e rằng bọn họ đã sớm bị đánh thành thịt nát.
Mà lúc trước Dịch Vân lại bị vây trong mỏ Hỗn Độn Thạch, Tây Hà Thần Quân tuy rằng vẫn mong Dịch Vân chết đi, nhưng ngay cả quay đầu lại liếc một cái cũng không dám, trực tiếp chạy trối chết, dù vậy, hắn cũng bị thương.
Mà tên tiểu tử kia, trong tình huống đó, hắn lại... vẫn còn sống!?
Tây Hà Thần Quân cảm thấy không thể tin được. Trước đó bị Hồng Mông Đạo Quân truy sát, bọn họ đều cho rằng tên tiểu tử này chết chắc rồi, kết quả sau đó bọn họ lại thấy Hồng Mông bị tên tiểu tử này đuổi chạy khắp nơi. Về sau nữa tên khổng lồ kia xuất hiện, hắn rốt cuộc lại bình an vô sự sống sót, hắn có thân thể bất tử hay sao?
"Sư phụ, ngài sao vậy?"
Nhìn thấy phản ứng của Tây Hà Thần Quân, Chu Ngưng Huyết có chút kỳ quái. Hắn biết tính khí của Tây Hà Thần Quân, nếu có ai mạo phạm hắn, tuyệt đối một chưởng đánh đối phương gần chết, thậm chí trực tiếp giết chết, huống chi trên người Dịch Vân này còn mang theo bảo vật.
Nhưng hiện tại, Tây Hà Thần Quân lại tỏ ra do dự. Làm gì còn nửa phần dáng vẻ bá đạo không nói lý của ngày xưa nữa? Chẳng lẽ là kiêng kỵ Bạch Nguyệt Thần Quốc?
Nghĩ đến đây, Chu Ngưng Huyết mở miệng nói: "Sư tôn, tên tiểu tử này chỉ là một con giun dế, lại dám mạo phạm ngài, cho dù ngài một chưởng phế đi hắn, Bạch Nguyệt Thần Quốc làm chủ nhà cũng không thể nói gì được. Nếu như ngài không muốn ra tay, chỉ cần ngài ra lệnh một tiếng, đệ tử rất sẵn lòng ra tay thay."
Chu Ngưng Huyết biết, Dịch Vân có một hồn phó lợi hại, nhưng Côn Bình trước đó đã nói với hắn, hồn phó kia của Dịch Vân đã bị Thiên Tuyền Thần Tướng phong ấn, căn bản không thể dùng được.