Giọng điệu của Dịch Vân bá đạo vô cùng, không cho phép nghi ngờ. Trong phút chốc, toàn trường nghe thấy đều ngây người, Dịch Vân muốn thu một cự đầu của Quy Khư làm nô lệ!
Nô ấn một khi đã gieo xuống, Dịch Vân chỉ cần một ý niệm là có thể lấy mạng Tây Hà Thần Quân. Hơn nữa, vì hồn hải bị Dịch Vân hoàn toàn khống chế, hắn căn bản không thể nảy sinh bất kỳ lòng phản loạn nào. Đối với võ giả mà nói, đây là một chuyện vô cùng sỉ nhục, rất nhiều người thà chết chứ không chịu bị gieo nô ấn.
"Dịch Vân, ngươi khinh người quá đáng!" Giọng nói của Tây Hà Thần Quân giận đến run rẩy. Với địa vị như Tây Hà Thần Quân, ở Quy Khư bất kể đi đến đâu cũng đều cao cao tại thượng, vậy mà hôm nay lại bị người xem như nô lệ. Tông chủ của một siêu cấp thế lực, biến thành nô lệ, truyền ra ngoài quả là trò cười cho thiên hạ!
"Ta cho ngươi mười hơi thở, thần phục, hoặc là chết!"
Dịch Vân chẳng buồn nhiều lời với Tây Hà Thần Quân.
"Dịch Vân, ngươi ỷ vào thực lực mà hoành hành bá đạo, đây là hoàn toàn không coi các thế lực khác ở Quy Khư ra gì! Ngươi còn chưa đột phá Thần Vương, mà cho dù là Thần Vương cũng không có ai bạo ngược chuyên quyền như ngươi! Chờ ngươi thật sự đột phá Thần Vương, toàn bộ Quy Khư còn không phải là của ngươi sao? Các thế lực khác, e rằng đến việc sống tạm bợ dưới uy áp của ngươi cũng không thể!"
Tây Hà Thần Quân nghiêm giọng nói, trong lời nói có ý lôi kéo mọi người về phía đối lập với Dịch Vân.
Thế nhưng, bất kể là Thực Nhật La Hán hay Lam Vũ Thần Quân, lúc này đều không một ai hùa theo Tây Hà Thần Quân. Lam Vũ Thần Quân thậm chí còn cùng với U Nhược tiên tử, trực tiếp đứng sau lưng Dịch Vân, tỏ rõ lập trường ủng hộ.
"Ngươi... các ngươi..." Tây Hà Thần Quân mặt mày xanh mét, hắn chưa từng nghĩ rằng, đường đường là một cự đầu của Quy Khư, sẽ có ngày lâm vào bước đường này.
Thậm chí sau lưng Tây Hà Thần Quân, các đệ tử của hắn cũng đều im lặng không nói. Các trưởng lão trong tông môn, lúc này từng người đều né tránh ánh mắt, hiển nhiên là không có ý định ủng hộ Tây Hà Thần Quân! Trên thực tế, người của Tây Hà Tông hiện tại, vì biểu hiện khiếp chiến vừa rồi, khi nhìn thấy võ giả của các thế lực khác đều cảm thấy thấp hơn người khác một bậc. Huống hồ Dịch Vân hung hãn như vậy, hiển nhiên đã là chúa tể của Quy Khư, phản kháng Dịch Vân, đó là chuyện nực cười.
"Mười hơi thở đã hết." Dịch Vân thản nhiên nói, "Xem ra ngươi đã chọn cái chết."
"Cái gì?" Tây Hà Thần Quân ngâyẩn cả người, những lời mình vừa nói, nhiều nhất cũng chỉ bốn năm hơi thở, Dịch Vân ngay cả đếm cũng không đếm, thế mà đã hết giờ rồi sao?
"Ta thấy ngươi đã chọn thà làm ngọc vỡ. Ân, ngươi ngay cả ngọc nát cũng không xứng, hoàn toàn là làm ô nhục từ này. Ngươi đã bị chúng nhân phản bội, cũng chẳng còn giá trị gì, vậy ngươi đi chết đi."
Dịch Vân vừa nói, toàn thân khí huyết đã sôi trào, như lang khói cuồn cuộn xông thẳng trời xanh. Cùng lúc đó, sau lưng Dịch Vân hiện lên hư ảnh của Vạn Ma Sinh Tử Luân.
Uy áp như vậy khiến Tây Hà Thần Quân hô hấp ngưng trệ, đối mặt với Dịch Vân, thật sự giống như đang đối mặt với một vị thần.
Tây Hà Thần Quân biết rất rõ, Dịch Vân ra tay chắc chắn sẽ không lưu tình, dưới tay Dịch Vân, hắn không sống qua ba chiêu, chắc chắn phải chết!
"Chờ... chờ một chút..." Trán Tây Hà Thần Quân đẫm mồ hôi, cắn môi đến trắng bệch, "Ta... ta thần phục..."
Ba chữ cuối cùng, Tây Hà Thần Quân gần như là nghiến răng nghiến lợi nặn ra. Nói xong câu đó, hắn như bị rút cạn toàn bộ sức lực.
Đường đường là chúa tể một thế lực lớn của Quy Khư, tại một thịnh hội quy tụ toàn bộ tuấn kiệt, dưới trăm ngàn ánh mắt đổ dồn, nhận người làm chủ, quả là nhục nhã vô cùng!
Từ nay về sau, Tây Hà Thần Quân, bao gồm cả tông môn của hắn, ở Quy Khư sẽ vĩnh viễn thấp hơn người khác một bậc, thậm chí ngay cả việc chiêu mộ môn nhân cũng sẽ rất khó khăn!
Lúc này, ngay cả các đệ tử của Tây Hà Tông, khi nhìn về phía Tây Hà Thần Quân, trong ánh mắt cũng có mấy phần khinh bỉ.
Tham sống sợ chết, đây là bản tính của Tây Hà Thần Quân. Hắn không thể chấp nhận việc mình đã trải qua ngàn cay vạn đắng tu luyện bấy lâu, chẳng dễ dàng gì mới có được thực lực và hàng ngàn vạn năm tuổi thọ như hiện tại, còn chưa kịp hưởng thụ đã phải chết đi. Cũng chính vì vậy, hắn mới lựa chọn tránh chiến, thậm chí trong lòng đã quyết định sẽ quan sát thế cuộc, nếu Nhân tộc thảm bại, hắn sẽ đầu quân cho Tổ Thần.
Dịch Vân khinh bỉ liếc nhìn Tây Hà Thần Quân. Nhân tộc đang đối đầu với kẻ địch mạnh, thêm một người là thêm một phần sức mạnh. Dù khinh thường Tây Hà Thần Quân, nhưng vẫn phải tận dụng tốt phần chiến lực này.
Hắn búng một ngón tay, một ấn ký linh hồn trực tiếp bay vào mi tâm của Tây Hà Thần Quân.
Tây Hà Thần Quân nghiến răng ken két, nhưng cũng không dám phản kháng, chỉ có thể vội vàng mở rộng hồn hải, mặc cho ấn ký linh hồn của Dịch Vân gieo vào nơi sâu nhất trong hồn hải của mình.
"Độc Ma, sau này hắn sẽ là thuộc hạ của ngươi."
Dịch Vân vừa dứt lời, một con hổ đen bay ra, chính là Độc Ma trước kia bị Thiên Tuyền Thần tướng phong ấn. Đương nhiên, việc giải trừ loại phong ấn này đối với Dịch Vân mà nói chẳng đáng là gì.
"Khà khà khà!" Độc Ma phát ra tiếng cười khó nghe, nó bay vòng quanh đánh giá Tây Hà Thần Quân như đang kiểm tra hàng hóa. Ánh mắt này cũng khiến Tây Hà Thần Quân vô cùng tức tối. Làm nô lệ cho Dịch Vân cũng đành thôi, không ngờ rằng, hắn còn phải làm thuộc hạ cho tên này. Độc Ma này tuy thực lực không yếu, nhưng căn bản không phải là đối thủ của hắn.
"Sau này ngươi chính là nô tài của bản Thánh, cũng coi như xứng đáng!"
Lúc này, Tây Hà Thần Quân thật sự có cả tâm muốn chết. Dịch Vân căn bản không thèm để mắt đến hắn, lại tìm một tên tiểu đệ để thu phục hắn, quá sỉ nhục người khác.
Nhưng có nô ấn ở đó, Dịch Vân nói gì, hắn cũng không thể phản kháng.
Hắn biết, chức vị tông chủ này của mình đã đến hồi kết. Một thế lực lớn, làm sao có thể cho phép tông chủ của mình làm Hồn nô, làm tôi tớ cho người khác?
Nhưng cho dù Tây Hà Tông lập tức chọn một tông chủ mới, cũng nhất định sẽ sa sút hơn trước đây. Có lẽ trong tương lai không xa, tông môn sẽ bị xóa tên khỏi hàng ngũ các thế lực đỉnh cấp, rớt xuống hàng thế lực nhị lưu.
"Tất cả đã được giải quyết."
Dịch Vân nhìn tiểu thế giới đã hoàn toàn vỡ nát này, cũng thở dài một hơi. Hạo kiếp của Nhân tộc, đã bắt đầu rồi!
Trận chiến này, chỉ là màn mở đầu mà thôi.
"Dịch công tử."
Thực Nhật La Hán tiến lên, chắp tay thi lễ với Dịch Vân. Đối với Dịch Vân, sự cung kính của Thực Nhật La Hán bây giờ là xuất phát từ tận đáy lòng. Lần này, hắn đã cứu tất cả bọn họ.
"Dịch công tử!"
Lam Vũ Thần Quân cũng thi lễ với Dịch Vân.
Theo hai người họ hành lễ, các đệ tử khác có mặt ở đây cũng đều tự giác hành lễ với Dịch Vân. Không ít tiểu bối hành vãn bối lễ, dù tuổi tác của họ thực chất cũng gần bằng Dịch Vân.
U Nhược tiên tử cũng thi lễ với Dịch Vân. Đương nhiên nàng và Dịch Vân coi như là bằng hữu, khi hành lễ, nàng mỉm cười, trong nụ cười hiếm khi có một nét tinh nghịch.
Thế giới võ đạo, lấy thực lực vi tôn. Dịch Vân đã giành được sự tôn trọng của mọi người ở đây.
Lúc này, Lâm Tâm Đồng nhẹ nhàng đáp xuống bên cạnh Dịch Vân.
Dịch Vân thấy sắc mặt Lâm Tâm Đồng tái nhợt, có chút đau lòng. Trận chiến này, Lâm Tâm Đồng đã tiêu hao lượng lớn tinh huyết. Với thực lực của nàng, việc giam cầm một cao thủ cấp cự đầu của Quy Khư vẫn là quá sức.
Tuy Lâm Tâm Đồng còn trẻ, nhưng muốn bù đắp lại cũng vô cùng khó khăn, cần phải có thiên tài địa bảo thượng hạng, mà linh bảo Dịch Vân tích lũy trước đó đều đã dùng hết...
☾ Bước vào thế giới mộng mơ… Thiên Lôi Trúc dịch từng tờ yêu thương ☽