"Ồ? Ngươi muốn xem Xá Lợi Thiên tự số 1 sao?" Kiếm Ca trưởng lão bất ngờ liếc nhìn Dịch Vân, rồi mỉm cười.
Y không đưa ngọc giản Thiên tự số 1 cho Dịch Vân mà lại hứng thú hỏi: "Tiểu tử, tương lai ngươi có mục tiêu gì không? Hoặc là ngươi muốn tu luyện đến cảnh giới nào?"
Cảnh giới tương lai?
Dịch Vân ngẩn ra, bất giác lắc đầu. Hắn thật sự chưa từng nghĩ tới mục tiêu tu luyện sau này của mình là gì.
"Hửm?" Kiếm Ca trưởng lão nghe vậy thì nhíu mày, "Không có mục tiêu?"
Dịch Vân suy nghĩ một chút rồi nói: "Không phải là không có, chỉ là vãn bối không biết mình có thể tu luyện đến bước nào. Vãn bối thấy được cảnh giới nào thì sẽ nỗ lực hướng đến cảnh giới đó."
Dịch Vân biết, trên thế giới này, Thánh Hiền đã là cảnh giới vô cùng cao thâm, nhưng lại không phải điểm cuối của Võ Đạo, trên Thánh Hiền còn có Đại Đế.
Trên Đại Đế còn nữa không? Dịch Vân không biết.
Con đường Võ Đạo giống như leo núi, chỉ khi đứng càng cao mới có thể nhìn được càng xa. Đương nhiên, cảnh giới trên Thánh Hiền đối với Dịch Vân hiện tại gần như là cảnh giới trong truyền thuyết. Dịch Vân sẽ không nói ra, vì như vậy quá hoang đường.
Tử Tinh là một món Thần vật không thể lường được. Dịch Vân biết, chỉ dựa vào năng lực cảm ứng yếu ớt hiện tại của mình mà Thái Cổ di dược đã không thể che giấu trước mặt Tử Tinh. Trong khi đó, một Thánh Hiền của Nhân tộc dù dùng toàn bộ thần thức dò xét khắp người hắn cũng không thể phát hiện ra chút tung tích nào của Tử Tinh.
Năng lực mà Tử Tinh thể hiện ra bây giờ đã vượt xa cấp Thánh Hiền.
Bản thân mang trong mình bảo vật như vậy, há lại có thể chỉ xem Thánh Hiền là mục tiêu phấn đấu của mình sao?
Kiếm Ca trưởng lão không biết Dịch Vân có tham vọng lớn đến đâu, nhưng mục tiêu mà Dịch Vân vừa nói ra đã khiến y vô cùng hài lòng.
Y biết thiên phú của Dịch Vân còn nhiều thiếu sót, nhưng điều đó không đáng ngại. Võ Giả phải có mục tiêu để theo đuổi, bất kể có thực hiện được hay không.
Năm đó khi còn trẻ, Kiếm Ca trưởng lão đã lập chí trở thành Thánh Hiền. Trong mắt rất nhiều người lúc bấy giờ, hắn chỉ là kẻ si nói mộng. Thái A Thần Quốc 500 năm mới xuất hiện một Thánh Hiền, làm sao có thể đến lượt hắn?
Rất nhiều người cười nhạo hắn không biết tự lượng sức mình, nhưng cuối cùng, những kẻ cười nhạo y đều đã già đi rồi chết, hóa thành bạch cốt.
Còn Kiếm Ca trưởng lão lại từng bước trở thành Hùng Chủ, Hùng Chủ đỉnh phong, mãi cho đến khi trở thành Thánh Hiền của Nhân tộc.
Mơ ước lớn lao không có gì đáng cười, đáng cười là những kẻ không có ước mơ lại đi chế giễu người khác theo đuổi ước mơ của mình.
"Đây là ngọc giản Thiên tự số 1, ngươi có thể xem thử, để biết hiện tại ngươi còn cách ước mơ của mình bao xa!"
Kiếm Ca trưởng lão vừa nói vừa ném một viên ngọc giản cho Dịch Vân.
Viên ngọc giản này toàn thân màu vàng kim, nhỏ hơn viên trước rất nhiều.
Dịch Vân đưa thần thức chìm vào trong đó...
Sau đó, hắn chỉ vừa nhìn thấy món đồ đầu tiên, ánh mắt đã không thể dời đi được nữa.
Trên thế giới này lại có loại Thần vật như vậy sao?
"Thiên Mệnh Cốt Phù, giá 32 điểm vinh diệu, 50.000 Long Lân Phù Văn!"
Chỉ riêng cái giá này đã khiến Dịch Vân hít một hơi khí lạnh. Đắt! Quá đắt!
Hắn nộp lên Thiên Uẩn Tử Dương Tham chỉ nhận được ba điểm vinh diệu. Tuy nhiên, Kiếm Ca trưởng lão đã nói, Thiên Uẩn Tử Dương Tham mà Dịch Vân nộp lên bị tổn hại nghiêm trọng, giá trị chỉ bằng một phần ba so với ban đầu.
Như vậy, nếu nộp lên một cây Thiên Uẩn Tử Dương Tham nguyên vẹn thì có lẽ sẽ nhận được chín điểm vinh diệu.
Thế nhưng giá của Thiên Mệnh Cốt Phù lại gần gấp bốn lần Thiên Uẩn Tử Dương Tham!
Ngoài ra, còn cần đến 50.000 Long Lân Phù Văn!
Một vật trân quý như vậy, nhưng miêu tả về nó lại chỉ có một câu:
"Thiên Mệnh Cốt Phù, cải tạo thể chất của một người, nâng cao độ tương thích với thiên địa nguyên khí, tăng cường thiên phú võ đạo."
Tăng cường thiên phú võ đạo...
Chỉ một câu miêu tả cuối cùng này đã khiến Dịch Vân rung động!
Trên thế giới này lại có loại dược vật như vậy, thực sự khiến Dịch Vân vô cùng kinh hỉ!
Ngộ tính của Dịch Vân không kém, sống hai đời người nên linh hồn lực của hắn vô cùng mạnh mẽ, đan dược và Xá Lợi để tu luyện cũng không thiếu.
Công pháp tuy chưa có, nhưng cũng có thể đi tìm.
Duy chỉ có thiên phú võ đạo là điểm khiến Dịch Vân luôn cảm thấy bất lực.
Hắn xuyên không vào thân thể của thiếu niên bình thường này ở Đại Hoang, thiên phú quả thực tầm thường đến mức qua quýt.
Dịch Vân không biết Thiên Mệnh Cốt Phù này rốt cuộc có thể tăng thêm bao nhiêu thiên phú, nhưng hắn tin rằng cái giá mà Thái A Thần Thành đưa ra chắc chắn là cực kỳ công bằng. Nó đã được niêm yết với giá 32 điểm vinh diệu và 50.000 Long Lân Phù Văn thì chắc chắn sẽ không phụ cái giá đó.
"Hửm? Có thứ vừa mắt rồi sao?"
Kiếm Ca trưởng lão chú ý tới sự thay đổi trong biểu cảm của Dịch Vân.
"Vãn bối muốn hỏi tiền bối, Thiên Mệnh Cốt Phù được miêu tả trong ngọc giản Thiên tự số 1... khi sử dụng có giới hạn về tu vi không ạ?"
"Thiên Mệnh Cốt Phù? Ha ha!" Kiếm Ca trưởng lão cười lớn, "Ra là ngươi để mắt đến thứ này! Sử dụng Thiên Mệnh Cốt Phù không có giới hạn tu vi, cảnh giới Tử Huyết của ngươi là đủ rồi. Thiên Mệnh Cốt Phù này quả là một thứ phi thường, nó là một loại Hoang cốt Xá Lợi đặc thù được luyện chế từ cốt cách của Thái Cổ Hoang thú. Nhưng... nó không phải do Thái A Thần Quốc chúng ta luyện chế ra... Nói chính xác hơn, Hoang Thiên Sư của Thái A Thần Quốc hiện nay vẫn chưa luyện chế ra được loại Xá Lợi cấp bậc này."
"Ồ?" Dịch Vân nghe vậy thì tập trung tinh thần, "Hoang Thiên Sư của Thái A Thần Quốc mà cũng không thể luyện chế ra sao?"
"Đúng vậy, Hoang Thiên thuật bác đại tinh thâm, Thánh Hiền cấp Hoang Thiên Sư của Thái A Thần Quốc chỉ đếm trên đầu ngón tay, bọn họ cũng chưa từng nghiên cứu qua cách luyện chế Thiên Mệnh Cốt Phù."
Kiếm Ca trưởng lão nói đến đây thì thở dài một tiếng: "Thế giới này rất lớn. Bên ngoài Thái A Thần Quốc còn có những Thần quốc khác, còn có một số Thánh cấp gia tộc, Thánh cấp môn phái với nội tình sâu không lường được! Thiên Mệnh Cốt Phù này chính là do một Thánh cấp gia tộc luyện chế ra, giữa Thái A Thần Quốc và gia tộc này có một mối quan hệ vô cùng sâu xa."
Qua lời miêu tả ngắn gọn của Kiếm Ca trưởng lão, Dịch Vân nghe được rất nhiều thông tin khiến hắn chấn động.
Thánh cấp gia tộc! Thánh cấp môn phái!
Những siêu cấp thế lực có lịch sử truyền thừa không biết bao nhiêu vạn năm đó, bên trong đó sẽ là một cảnh tượng như thế nào?
Không biết vì sao, Dịch Vân đột nhiên nghĩ đến Lâm Tâm Đồng.
Lâm Tâm Đồng xuất thân từ Lâm gia, đó là một gia tộc như thế nào? Lâm gia có ở trong Thái A Thần Quốc không? Hay là nó đến từ vùng Thần Thổ đại địa rộng lớn hơn bên ngoài Thái A Thần Quốc?
Những thứ to lớn mênh mông này, thực ra bây giờ có nghĩ cũng vô ích. Mục tiêu hàng đầu của hắn chính là có được viên Thiên Mệnh Cốt Phù này.
"Hắc, tiểu tử, dã tâm không nhỏ! Với thứ bậc của Thiên Mệnh Cốt Phù, chỉ riêng cái giá của nó đã đủ dọa chạy rất nhiều người rồi! Nhưng mà Thiên Mệnh Cốt Phù chỉ có hiệu quả rõ rệt nhất trong lần đầu sử dụng, những lần sau hiệu quả sẽ kém đi rất nhiều. Hơn nữa, người có thiên phú càng tốt sử dụng nó thì công hiệu lại càng thấp."
Nghe Kiếm Ca trưởng lão giải thích, Dịch Vân đã hiểu ra, thì ra là vậy.
Xem ra một vài thiên tài kinh thế, cho dù họ có dùng Thiên Mệnh Cốt Phù này cũng không có tác dụng.
Với tốc độ tích lũy điểm vinh diệu hiện tại của Dịch Vân, muốn đổi lấy Thiên Mệnh Cốt Phù hiển nhiên không phải chuyện dễ. Thái Cổ di dược loại vật này, tìm được một lần đã là cực hạn, chưa nói đến việc hắn không thể tìm được lần thứ hai, mà cho dù có tìm được cũng không dám giao nộp nữa.
Như vậy xem ra, cách tốt nhất để tích lũy điểm vinh diệu chính là phá vỡ kỷ lục của tổ tiên, đặc biệt là những kỷ lục có khả năng lưu danh bất diệt trên đại đạo Thánh Hiền!
Những kỷ lục này đều là mục tiêu phấn đấu của Dịch Vân!
"Kiếm Ca trưởng lão, vãn bối muốn đổi ba quyển đầu của Thái A Thánh Pháp!"
Dịch Vân nói ra quyết định của mình. Đường phải đi từng bước một, nếu muốn phá vỡ kỷ lục trên đại đạo Thánh Hiền, trước tiên hắn phải luyện tốt Thái A Thánh Pháp để thực lực của mình tăng lên một bậc.
Chiều hôm đó, Dịch Vân cáo biệt Kiếm Ca trưởng lão rồi trở về nơi ở của mình. Hắn bắt đầu lên kế hoạch tu luyện cho nửa năm tới.
Lúc này, Dịch Vân không hề biết rằng chuyện hắn hái được một gốc Thái Cổ di dược và nhận được phần thưởng điểm vinh diệu đã như mọc cánh lan truyền khắp Thái A Thần Thành!
Võ Giả ở Thái A Thần Thành thường ngày chỉ say mê tu luyện, không phải đả tọa thì cũng là tỷ thí, hoặc là ra ngoài săn giết Hoang thú.
Bọn họ rất ít khi có tâm tư tụ tập lại để lan truyền tin đồn gì đó, vì không có hứng thú.
Một khi có chuyện được lan truyền, vậy chắc chắn là một sự kiện tương đối lớn! Tin tức càng truyền càng xa, bao gồm cả những nhân vật có thứ hạng cao trên bảng xếp hạng của Thái A Thần Thành cũng đều nghe nói.
Lúc này, trong phòng rèn của Thái A Thần Thành, Chu Khôi mình trần, để lộ thân hình cơ bắp cuồn cuộn. Tay hắn nắm một cây búa rèn cao bằng cả người, đang vung lên đập xuống đầy mạnh mẽ.
Bên cạnh Chu Khôi còn có mấy thành viên của quân đoàn Huyền Vũ. Giống như Chu Khôi, họ đều là những gã cao lớn thô kệch, trông không hề giống những thiếu niên mười ba, mười bốn tuổi.
"Hắc! Háp! Hắc! Háp!"
Mấy người này vừa hô khẩu hiệu vừa thay nhau nện búa. Họ đang rèn một loại vật liệu thép đặc thù phải trải qua hàng triệu lần gấp rèn, động tác vô cùng nhịp nhàng.