Thân Đồ Nam Thiên gần như phải ép mình nhìn về phía Dịch Vân. Hắn nín thở, đầu óc trống rỗng, tròng mắt cũng hơi lồi ra.
Lúc này, hắn tận mắt chứng kiến, trước mặt Dịch Vân, Ngũ Hành Cốt Trận của Tung Tử Nguyệt đã bị xé rách một lỗ thủng, lại một khối xương trung tâm nữa nổ tung thành tro tàn Hoang cốt màu xám trắng!
Điều này có nghĩa là, Hoang chi lực bên trong khối Hoang cốt này đã bị Dịch Vân hút cạn sạch!
Thân Đồ Nam Thiên chỉ thấy Dịch Vân tùy tay chộp một cái, từ trong đống xương vụn nát lấy ra một con rùa nhỏ màu vàng đất.
Con rùa nhỏ này tứ chi ngắn cũn, liều mạng giãy giụa, nhưng toàn thân nó lại dán đầy ấn phù, căn bản không thể động đậy.
Đừng nhìn con rùa nhỏ này trông có chút đáng yêu, thật ra nó lại là một loại Hoang thú hung tàn, tên là Địa Linh Quy. Bình thường nó sẽ ẩn một nửa thân thể dưới lòng đất, trên người phủ đầy bụi đất, thậm chí còn mọc cả cây cỏ. Nó sẽ bất động trong mấy tháng, thậm chí nửa năm, tiến vào trạng thái bán ngủ đông. Chỉ khi có con mồi hợp khẩu vị đến gần, nó mới đột nhiên bộc phát, nuốt chửng con mồi!
Địa Linh Quy này chính là một trong những tinh khí bị Tung Tử Nguyệt phong ấn trong Ngũ Hành Cốt Trận, bây giờ lại bị Dịch Vân tùy tay tóm ra, dùng ấn phù trấn áp, rồi ném vào hộp ngọc mang theo bên người. Toàn bộ quá trình nhẹ nhàng tùy ý, giống hệt như đang bắt một con rùa đen dưới hồ vậy.
Lại một tổ tiểu trận nữa bị Dịch Vân phá giải!
Sao... Làm sao có thể!?
Thân Đồ Nam Thiên cảm giác toàn bộ huyết dịch đều dồn lên mặt, khiến cả khuôn mặt hắn đỏ bừng, không còn dáng vẻ phong độ nhẹ nhàng, quân tử như ngọc lúc trước.
Hắn vừa mới ở trước mặt tất cả trưởng lão Lâm gia, khẳng định chắc nịch rằng Dịch Vân chỉ là mèo mù vớ phải cá rán, thế nhưng lời còn chưa dứt, đã bị vả cho một cái tát vang dội!
"Phá... Lại phá rồi, lần này không sai vào đâu được, tiểu bối họ Vân này thật sự đã phá được trận pháp, không phải là trùng hợp."
Một trưởng lão Lâm gia kinh ngạc lại hưng phấn nói.
Lần đầu tiên nói là trùng hợp, bọn họ đều tin, cho rằng đó mới là lời giải thích hợp lý nhất, nhưng lần thứ hai mà vẫn nói là trùng hợp thì hiển nhiên không thể nào!
Điều này thật sự không thể tưởng tượng nổi. Bọn họ cũng nhận định rằng, một tiểu bối thi triển Huyền Tinh Thủ thì rất khó có khả năng phá vỡ Ngũ Hành Cốt Trận, nhưng sự thật lại bày ra ngay trước mắt.
Hoang Thiên thuật vốn uyên thâm rộng lớn, cho dù là những trưởng lão này cũng không dám nói mình am hiểu Hoang Thiên thuật đến mức nào, luôn có những hiện tượng bọn họ không hiểu và những lĩnh vực chưa từng đặt chân tới.
Càng học nhiều, lại càng cảm thấy mình biết quá ít!
"Tiểu tử này, ha ha ha, làm tốt lắm!"
Lúc này, Tô Kiếp cũng vô cùng hoan hỉ, trong lòng sảng khoái tột độ!
"Tô trưởng lão, ngài thu được một đồ đệ giỏi đấy." Các trưởng lão Lâm gia, ngoại trừ cô tổ mẫu của Lâm Tâm Đồng, Lục thúc công và một số ít người, còn lại đại đa số dù có đồng ý việc Thân Đồ gia tộc và Lâm gia thông gia, cũng không có ấn tượng tốt gì với Thân Đồ gia tộc, dù sao những năm gần đây hai nhà vẫn luôn tranh đấu không ngừng.
Trong tình huống này, có tiểu bối của Lâm gia có thể vả mặt Thân Đồ gia tộc, bọn họ cũng cảm thấy khoan khoái.
Thật ra, nhìn Thân Đồ Nam Thiên mọi việc đều thuận lợi trong tầng lớp cao của Lâm gia, ra vẻ như nửa chủ nhân của Lâm gia, trong lòng họ cũng vô cùng khó chịu, chỉ là lo lắng sau này Thân Đồ Nam Thiên trở thành con rể Lâm gia, không thể đắc tội, mới phải nhẫn nhịn miễn cưỡng xã giao mà thôi.
"Cái này, khụ khụ..." Tô Kiếp vuốt râu, vẻ mặt có chút ngượng ngùng. Hắn há miệng, rất muốn nhận lấy công lao này, nhưng dù bình thường da mặt có dày đến đâu, cũng không cách nào thực sự gom hết thành tựu lúc này của Dịch Vân về mình.
"Thật ra thì... Đồ đệ này của ta chỉ là nhận giữa đường, mới thu mấy tháng thôi. Về phần chỉ điểm thực sự cho hắn, cũng chỉ là hai tháng trước dạy hắn một buổi Huyền Tinh Thủ, tổng cộng dạy một ngày. Hắn có thể có thành tích này... nói thật, cũng không liên quan nhiều đến lão phu."
Tô Kiếp thu Dịch Vân làm ký danh đệ tử, đây là chuyện mọi người đều biết. Ký danh đệ tử vốn có nghĩa là không thể nhận được truyền thừa cốt lõi thực sự từ sư phụ.
Rất hiển nhiên, Tô Kiếp không truyền thụ cho Dịch Vân bản lĩnh thật sự gì, thậm chí phải nói, lúc ban đầu, Tô Kiếp còn không muốn thực sự thu Dịch Vân làm đồ đệ.
Trong tình huống này, Tô Kiếp tự nhiên không thể mở mắt nói láo.
Hắn còn có chút hối hận vì sao lúc trước chỉ thu Dịch Vân làm ký danh đệ tử, đây chẳng phải là để người ta sau lưng nói hắn có mắt không tròng sao!
"Ha ha, Tô trưởng lão quá khiêm tốn rồi. Dù sao đi nữa, Vân tiểu hữu cũng là do Tô trưởng lão phát hiện. Coi như hắn không phải người Lâm gia ta, nhưng sau này nếu hắn có thể trưởng thành ở Lâm gia ta, cũng là một chuyện đại hỷ!"
Đúng lúc này, một giọng nói già nua nhưng hòa ái vang lên, người nói chính là lão thái quân của Lâm gia!
Ở Lâm gia, lão thái quân được xem là người chủ sự phương diện nội vụ. Ngoại trừ mấy vị Thái Thượng trưởng lão bình thường chỉ một lòng tiềm tu, không hỏi thế sự, thì lời của lão thái quân chính là mệnh lệnh không ai có thể nghi ngờ ở Lâm gia.
Tô Kiếp rất rõ ràng, lời nói này của lão thái quân thực chất là đang ngầm bày tỏ ý muốn chiêu mộ Dịch Vân.
Ở Lâm gia cũng có rất nhiều đệ tử ngoại tộc, bọn họ vì thiên phú xuất chúng mà được chiêu mộ vào Lâm gia, hưởng thụ đãi ngộ như đệ tử dòng chính.
Vài năm sau, có lẽ họ sẽ kết thông gia với đệ tử dòng chính của Lâm gia, và sau đó sẽ thực sự trở thành một thành viên của Lâm gia.
Trong thế giới của võ giả, quan hệ thông gia được xem là một mối quan hệ rất đáng tin cậy, đặc biệt là khi hai bên có thể cùng nhau song tu, thì mối quan hệ đó lại càng thêm bền chặt.
"Cái này... Lão phu phải hỏi ý đồ đệ một chút, nhưng ta nghĩ, hắn hẳn là không có lý do gì để phản đối."
Tô Kiếp trong lòng vui mừng, có được sự tán thưởng của lão thái quân dành cho Dịch Vân là chuyện không thể tốt hơn.
Nhưng nói đi cũng phải nói lại, với thiên phú Hoang Thiên thuật kỳ lạ như của Dịch Vân, lão thái quân không đi chiêu mộ mới là chuyện lạ.
Dịch Vân mới đến Thiên Nguyên Giới, lại có kẻ thù là Thân Đồ Nam Thiên, quả thực cần sự che chở của Lâm gia, cũng cần Lâm gia cung cấp môi trường và tài nguyên cần thiết để hắn trưởng thành. Đây vốn là chuyện đôi bên cùng có lợi.
"Tâm Đồng à, con biết Vân tiểu hữu này sao?"
Lão thái quân đột nhiên quay đầu nói với Lâm Tâm Đồng. Bà tự nhiên nhớ rõ, ở Ngọc Trúc Phong, khi Dịch Vân "chống đối" cô tổ mẫu của Lâm Tâm Đồng, Lâm Tâm Đồng đã dùng một câu "sơ bất gian thân" để khiến cô tổ mẫu của nàng không còn đường lui.
Rất hiển nhiên, Lâm Tâm Đồng và Vân tiểu hữu này không chỉ quen biết, mà quan hệ còn không tầm thường!
Đây tự nhiên là chuyện tốt, dù sao lão thái quân cũng có ý định bồi dưỡng Lâm Tâm Đồng thành trụ cột thực sự trong tương lai của Lâm gia. Càng có nhiều thiên kiêu thân thiết với nàng, thì tương lai của nàng sẽ càng có lợi, đặc biệt là thiên tài đỉnh cấp về Hoang Thiên thuật như thế này.
Dù sao thì thiên sinh tuyệt mạch của Lâm Tâm Đồng bây giờ vẫn chưa chữa khỏi, cho dù có thể chữa khỏi, ai dám đảm bảo sẽ không có di chứng gì?
Quen biết một Hoang Thiên Sư có tiền đồ là rất cần thiết!
"Vâng, Vân Diễn Thiên là bạn cũ của Tâm Đồng."
Lâm Tâm Đồng thản nhiên nói, mà ở bên cạnh nàng, sắc mặt Thân Đồ Nam Thiên khi nghe câu này lại càng thêm khó coi.
Từng tia máu bò đầy khuôn mặt hắn, nuốt chửng lấy vẻ mặt của hắn.
Bạn cũ?
Hai chữ vốn không có vấn đề gì lớn, lọt vào tai Thân Đồ Nam Thiên lại trở nên cực kỳ chói tai.
Hắn chẳng biết tại sao, luôn cảm thấy hai chữ "bạn cũ" này bản thân nó đã có vấn đề!
Nhất là vừa rồi, hắn rõ ràng nhìn thấy niềm vui trong mắt Lâm Tâm Đồng khi Dịch Vân phá trận lần thứ hai!
Nếu là một cô gái bình thường vui mừng vì thành tựu của bạn cũ, Thân Đồ Nam Thiên còn có thể miễn cưỡng chấp nhận.
Nhưng Lâm Tâm Đồng, bản thân nàng là một nữ tử lạnh nhạt như mây gió, không để lộ hỉ nộ.
Tại sao nàng lại vui mừng vì thành công của tiểu tử kia? Điều này hoàn toàn không bình thường!
Một người, chỉ khi giao hảo tâm đầu ý hợp với người khác, hoặc có tình cảm đặc biệt, mới có thể vui mừng vì thành tựu của người đó. Nếu không, nhân tính vốn ích kỷ, khi biết thành tựu của bạn bè, ngoài mặt chúc mừng vài câu, nhưng trong lòng có thể sẽ nghĩ, chuyện này thì liên quan gì đến ta?
Thậm chí nếu bản thân sống không tốt, còn có thể nảy sinh một tia đố kỵ mơ hồ, nghĩ rằng tại sao bạn bè làm được như vậy, mà mình lại không thể?
Đây mới là tâm lý thường tình của con người.
Những đệ tử Lâm gia khác, dù có quan hệ họ hàng với Lâm Tâm Đồng, nếu họ có biểu hiện kinh diễm gì trên đài, Lâm Tâm Đồng có vui mừng không?
Lùi một bước nữa, nếu là chính Thân Đồ Nam Thiên, nếu hắn thể hiện thân thủ phi phàm trên đài, Lâm Tâm Đồng sẽ có phản ứng gì?
Chỉ sợ khi được hỏi đến, khen một câu trái với lòng mình đã là vô cùng khó được rồi!
Nghĩ đến những điều này, trong lòng Thân Đồ Nam Thiên sao có thể thoải mái?
Hắn vốn không phải là người độ lượng, huống chi đối với chuyện như thế này, chỉ sợ không có người đàn ông nào có thể độ lượng nổi!
Lúc này Thân Đồ Nam Thiên thực sự đã đến bờ vực của sự tức giận, nếu không phải ở trong trường hợp này, hắn gần như đã muốn ra tay giết chết Vân Diễn Thiên này ngay lập tức!
"Tâm Đồng sư muội..." Giọng Thân Đồ Nam Thiên trầm xuống rất nhiều, hắn gọi Lâm Tâm Đồng, đang định nói gì đó, thì đúng lúc này—
"Bồng!"
Tiếng nổ thứ ba vang lên!
Tim Thân Đồ Nam Thiên hẫng một nhịp, hắn đột ngột quay đầu lại, nhìn về phía quảng trường.
Trong đôi mắt hắn đã mang theo một tia đỏ tươi tựa như dã thú.
Hắn rõ ràng nhìn thấy, trên quảng trường, tổ tiểu trận thứ ba trước mặt Dịch Vân cũng đã vỡ nát, Hoang cốt trấn áp nhóm tiểu trận này đã biến thành mảnh vụn xương màu xám trắng.
Dịch Vân làm theo y hệt, đưa tay chộp một cái, trực tiếp từ trong mảnh vụn xương lấy ra hư ảnh Hoang thú thứ ba.
Mà lúc này, Tung Tử Nguyệt đối diện Dịch Vân đã hoàn toàn ngây dại. Khi Dịch Vân phá vỡ đại trận lần thứ hai, hắn đã chịu đả kích nặng nề.
Bây giờ là lần thứ ba phá trận, lòng tự tin của hắn đã hoàn toàn sụp đổ. Mắt thấy Dịch Vân nhốt con Hoang thú thứ ba vào hộp ngọc, Tung Tử Nguyệt như người mất hồn, vẻ mặt ngây ngốc đờ đẫn, đâu còn nửa điểm khí chất của thiên kiêu thế hệ trẻ?
Hắn thật sự sợ hãi, tất cả những gì đang xảy ra trên người Dịch Vân khiến hắn cảm giác như đang rơi vào một cơn ác mộng.
"Cái thứ ba!"
Thân Đồ Nam Thiên siết chặt nắm đấm, hai bên thái dương giật giật, gân xanh trên tay nổi lên cuồn cuộn. Từ lần phá trận thứ hai đến lần thứ ba, mới chỉ qua mười hơi thở!
Dịch Vân trên đài, trung bình cứ mười mấy hơi thở lại phá một tổ tiểu trận, đây đâu phải là phá trận, rõ ràng giống như đang phá sập lâu đài cát của trẻ con