"Ta thế mà lại bất nhập lưu?"
Thanh niên hùng tráng tự lẩm bẩm, dường như không thể chấp nhận được hiện thực này, điều này thực sự quá đả kích.
Nữ Đế bí cảnh đưa ra sáu cấp bậc xưng hào, rất nhiều thí luyện giả ở đây đều biết sự đáng sợ của Thượng Cổ Nữ Đế, không ai dám trông mong có thể đạt được xưng hào cao nhất, bao gồm cả thanh niên hùng tráng cũng vậy.
Thế nhưng, đừng nói đến "Thánh" và "Hồn" những xưng hào cao cấp, ngay cả cấp thấp nhất là "Sĩ", hắn cũng không đạt được.
Không có cấp bậc, bởi vì thực lực quá kém!
"Ha ha, người của Sắc Thiên Đảo các ngươi cũng quá mất mặt!"
Trong đám người, có kẻ bắt đầu chế giễu, bọn họ là đối thủ một mất một còn của Sắc Thiên Đảo, nhưng chế giễu thì chế giễu, việc thanh niên hùng tráng mất mặt trước đám đông cũng khiến mọi người hiểu ra, tiêu chuẩn mà Thượng Cổ Nữ Đế đưa ra còn khoa trương hơn họ tưởng tượng rất nhiều!
"Ta tới!"
Lại có người bước lên, đó là một nữ tử, nàng dám tiến lên, tự nhiên là có chút tự tin.
Thế nhưng, khi nàng dùng máu tươi viết tên mình lên Tinh Thạch Trụ, không có kỳ tích nào xảy ra, cấp bậc nàng nhận được cũng là —— bất nhập lưu.
Lần này, mọi người đều có chút choáng váng, kẻ vừa chế giễu thanh niên hùng tráng lúc trước cũng ngậm miệng lại.
Liên tiếp hai người đều như vậy, điều này khiến mọi người có nhận thức sâu sắc hơn về độ khó của việc đánh giá cấp bậc.
Bọn họ đều là thiên kiêu, đều là những nhân vật hàng đầu trong thế lực của mình, vậy mà khi đến Nữ Đế bí cảnh lại nhận phải thất bại như vậy.
"Ta không tin, chẳng lẽ nền văn minh võ đạo thời thượng cổ lại mạnh hơn hiện tại sao?"
Một thiếu nữ mặc áo đen cau mày nói, nàng là Báo Nữ.
Bên cạnh Báo Nữ cũng có một cô gái mặc áo đen, trông nàng có vài phần tương tự Báo Nữ, nhưng vóc người nóng bỏng, so với Báo Nữ càng thêm phần trưởng thành, nàng là tỷ tỷ của Báo Nữ.
"Ta lên thử xem sao!"
Thấy tỷ tỷ của Báo Nữ có ý định tiến lên thử, mọi người đều rửa mắt mà đợi, rất nhiều người biết rõ nữ tử này, thiên phú của nàng còn cao hơn Báo Nữ một bậc, nàng tuyệt đối được xem là người nổi bật trong nhóm người này.
Nữ tử áo đen dùng móng tay sắc nhọn rạch lòng bàn tay mình, viết xuống tên.
Quang mang của Thượng Cổ Xá Lợi hội tụ về phía tên của nữ tử áo đen, lưu quang lấp lánh, lần này, chúng cuối cùng cũng không tiêu tán mà ngưng tụ thành hình, dần dần biến thành một văn tự phức tạp...
Thấy cảnh này, tất cả mọi người đều sáng mắt lên.
Với thiên phú của nữ tử áo đen, cuối cùng cũng có thể nhận được cấp bậc!
Mọi người đều không chớp mắt, có thước đo này, trong lòng họ cũng có cái để so sánh.
"Sĩ!"
Khi văn tự cuối cùng hiện ra dưới sự chú mục của mọi người, tất cả đều trầm mặc, nữ tử áo đen cũng chỉ là Sĩ mà thôi...
Những người từ các thế lực còn không bằng nữ tử áo đen, nhất thời cũng không còn dũng khí tiến lên.
"Nam Thiên công tử, trong số bao nhiêu người ở đây, thiên phú của ngươi và Lâm Tâm Đồng cô nương là tốt nhất, nếu là ngươi, chắc chắn có thể nhận được đánh giá không tồi từ Nữ Đế chứ?"
Đúng lúc này, có người nói với Thân Đồ Nam Thiên.
Hắn vừa dứt lời, ánh mắt của mọi người lập tức tập trung vào Thân Đồ Nam Thiên.
Thân Đồ Nam Thiên được xem là một trong những nhân vật cấp cao nhất của Thiên Nguyên Giới, cấp bậc của hắn rất có sức thuyết phục.
Chỉ cần so sánh với kết quả đánh giá của Thân Đồ Nam Thiên, trong lòng mọi người cũng có thể nắm được phần nào.
Thân Đồ Nam Thiên khẽ cau mày, hắn cũng không biết mình có thể đạt được thành tích gì, và đúng lúc này, một bóng đen lóe lên, một thiếu niên gầy gò, đen nhẻm, nhanh nhẹn như khỉ nhảy tới trước Tinh Thạch Trụ, hắn cười hì hì: "Ta đến thử trước xem nhé!"
Mọi người nhìn kỹ lại, thì ra là thiếu niên ngăm đen không biết từ đâu chui ra.
"Tên nhà quê này! Phá đám cái gì chứ, hắn tưởng mình là ai!"
Nhiều người mắng lên, trong lòng mọi người, thiếu niên ngăm đen này chính là hình tượng một tên hề, còn không bằng cả Dịch Vân nữa.
Đối mặt với sự châm chọc của bao người, thiếu niên ngăm đen mắt điếc tai ngơ, hắn cười hì hì, cắn ngón tay mình, lề mà lề mề viết tên lên Tinh Thạch Trụ.
Chữ của hắn thật không dám khen, bút pháp nguệch ngoạc, trông như cua bò.
Hơn nữa, điều quan trọng nhất là chữ hắn viết không những xấu mà còn không ai nhận ra.
"Đây là chữ gì?"
Những tuấn kiệt trẻ tuổi ở đây đều là người kiến thức rộng rãi, nhưng họ nhìn nhau, không ai đọc ra được.
"Viết sai rồi chăng?"
Có người giễu cợt.
Dịch Vân nheo mắt lại, người có thể đến được đây, đương nhiên sẽ không viết sai tên mình, thân phận của thiếu niên ngăm đen này càng lúc càng khiến người ta tò mò.
Mặc dù chữ thiếu niên ngăm đen viết ra rất kỳ quái, nhưng lưu quang của Tinh Thạch Trụ vẫn hội tụ lại phía sau cái tên đó.
Dịch Vân nín thở, hắn muốn xem xem, tiểu tử ngăm đen này rốt cuộc có thiên phú thế nào.
Nhưng điều khiến Dịch Vân kinh ngạc là, những luồng sáng đó chỉ lóe lên vài hơi rồi phụt một tiếng vỡ tan.
Kết quả đánh giá —— bất nhập lưu!
"Cái gì?"
Dịch Vân ngây người, trước đó hắn luôn có một cảm giác, thiếu niên ngăm đen này không hề đơn giản, có lẽ đây là trực giác Dịch Vân có được do quá nhạy cảm với năng lượng.
Trong tưởng tượng của hắn, thiên phú của thiếu niên ngăm đen này hẳn phải vượt qua "Sĩ", hắn thậm chí còn nghĩ có thể vượt qua không chỉ một cấp, nhưng kết quả này khiến Dịch Vân có chút không tài nào hiểu nổi.
Chẳng lẽ mình đã nghĩ sai?
"Ngại quá, ngại quá... Không ngờ lại khó đến vậy..." Tiểu tử ngăm đen gãi đầu, cười khúc khích đi xuống, nhưng hắn không hề nản lòng, còn nói một câu rất phóng khoáng: "Ta đây coi như thả con săn sắt, bắt con cá rô!"
"Tên ngốc này! Đầu óc bị lừa đá rồi!"
Có người chướng mắt.
"Lòe người mà thôi, hạng người này ở đâu cũng không thiếu, không cần để ý đến hắn!"
"Chúng ta lại tham gia thí luyện cùng tên tiểu tử ngăm đen này, cùng đến được đây, đánh giá có lẽ cũng sàn sàn nhau, thật là sỉ nhục..."
Bọn họ, một đám thiên kiêu, thế mà lại cùng đẳng cấp thực lực với loại ngu xuẩn này.
"Loại người này càng để ý tới hắn, hắn càng làm tới, Nam Thiên công tử, ngài lên bộc lộ tài năng đi!"
"Đúng vậy, công tử, ngài lên đi để chúng ta được mở rộng tầm mắt!" Thân Đồ thiếu niên từng muốn hành hạ Dịch Vân cũng hưng phấn nói hùa theo.
Thế nhưng lúc này, Thân Đồ Nam Thiên lại dùng ánh mắt âm trầm liếc nhìn hắn một cái.
Việc đánh giá thiên phú này, Thân Đồ Nam Thiên thực sự không nắm chắc, nếu là trước kia, Thân Đồ Nam Thiên cũng rất tự tin, nhưng bây giờ...
Hơn nửa năm trước, Dịch Vân cho hắn dùng viên Thất Sát Thiên Âm Đan kia, khiến thực lực của hắn chịu tổn thương rất lớn, mặc dù sau đó đã dùng rất nhiều thiên tài địa bảo, nhưng vẫn chưa hoàn toàn hồi phục.
Người khác đều đang tiến bộ, tu luyện tiến triển cực nhanh.
Còn Thân Đồ Nam Thiên vẫn đang hồi phục thực lực, hơn nửa năm cũng chỉ hồi phục được tám phần mà thôi.
"Dù sao cũng đã bồi bổ lâu như vậy... Mặc dù không phải tiêu chuẩn đỉnh phong của ta, nhưng cũng mạnh hơn những người khác nhiều."
Thân Đồ Nam Thiên hít sâu một hơi, đi đến trước Tinh Thạch Trụ. Hắn chập hai ngón tay thành kiếm rạch một đường trên lòng bàn tay, sau đó viết xuống tên của mình.
Chữ của hắn rồng bay phượng múa, ẩn chứa một luồng kiếm khí, phảng phất như từng nét bút đều được đao kiếm khắc ra.
ღ Dòng chữ cũ hoá hoa mới ღ