Dịch Vân lơ lửng giữa không trung, tay vãn Xạ Nhật Cửu Thương Cung, toàn thân nguyên khí khuấy động.
Bảy ngày chữa thương, hắn đã hoàn toàn khôi phục lại trạng thái đỉnh phong, thậm chí so với trước đó còn có đôi chút tiến bộ.
Trận sinh tử chém giết với Cửu Anh đã giúp Dịch Vân có thêm lĩnh ngộ về võ đạo của chính mình.
Cửu Anh nhìn thấy Dịch Vân, ánh mắt như muốn nứt ra!
Chính là tên nhân loại này đã hại nó rơi vào nông nỗi như vậy!
Hiện tại nó đang vô cùng thiếu thốn thiên địa nguyên khí, nếu nuốt chửng tên nhân loại này, còn có thể được bổ sung phần nào!
Vèo!
Cửu Anh lao về phía Dịch Vân.
"Giết!" Trong mắt Dịch Vân loé lên tinh quang, Xạ Nhật Cửu Thương Cung được kéo căng, mũi tên Thuần Dương bắn phá mà ra!
Một mũi tên bắn thẳng đến trái tim Cửu Anh!
Cửu Anh đã bị những mũi tên của Dịch Vân bắn cho sợ hãi, thấy mũi tên này phóng tới, nó vội vàng né tránh. Nó biết rõ, nếu trên người có thêm một vết thương nữa, tình hình sẽ càng thêm tồi tệ, hậu quả khó mà lường được.
Ngay lúc Cửu Anh né tránh, Dịch Vân đã vung Vô Danh đoạn kiếm, một kiếm chém ra!
Trong thoáng chốc, vầng dương chói gắt trên sa mạc dường như cũng bị Dịch Vân dung nhập vào trong kiếm chiêu này, ánh kiếm xé rách thân thể Cửu Anh!
Cửu Anh điên cuồng gào thét, toàn thân năng lượng phun trào, chín cái đầu lâu mở ra cái miệng lớn như chậu máu, hỏa diễm, băng tiễn cùng lôi đình màu tím được nó phun ra cùng một lúc!
Cửu Anh là con cưng của Thiên Địa pháp tắc, thân có chín đầu, chưởng khống chín loại pháp tắc.
Chín loại pháp tắc này lần lượt là Ngũ Hành pháp tắc "Kim, Mộc, Thủy, Hỏa, Thổ" và Tạo Hóa pháp tắc "Phong, Vũ, Lôi, Điện".
Gộp lại vừa đúng chín loại!
Dịch Vân một đòn liền lùi lại, những đòn công kích điên cuồng của Cửu Anh tạo thành áp lực cực lớn lên hộ thể nguyên khí của hắn, khiến hắn toàn thân khí huyết cuộn trào, bị thương nhẹ.
Thế nhưng Cửu Anh lại bị thương nặng hơn, ngực của nó bị Dịch Vân chém ra một vết máu sâu hoắm!
Thân thể vốn đã trọng thương của Cửu Anh lại thêm một vết thương mới.
"Hôm khác tái chiến!"
Dịch Vân cười lớn một tiếng, độn vào không trung, biến mất không còn tăm tích.
"Sá!"
Cửu Anh rít lên một tiếng, thân thể khổng lồ của nó bỗng nhiên bay lên không, tấn công về phía Dịch Vân, nhưng thân hình Dịch Vân đã biến mất, cái đuôi thô to của nó chỉ quét vào khoảng không!
Không thấy đâu!
Cửu Anh trừng lớn mắt, con cá nhỏ này cứ như vậy biến mất ngay dưới mí mắt nó!
Nó giận dữ trong lòng, điên cuồng công kích vào khoảng không nơi Dịch Vân biến mất, san bằng từng tòa cồn cát, để lại những vết cào ngang dọc trên sa mạc mênh mông.
Thế nhưng... nó nhanh chóng ép mình phải tỉnh táo lại. Nó biết, trong tình huống không có thiên địa tinh hoa bổ sung, cứ lãng phí năng lượng như vậy chẳng khác nào tự sát, thương thế của nó sẽ từ từ nặng thêm, ngọn lửa sinh mệnh trong cơ thể cũng sẽ dần dần suy yếu.
...
Lúc này, Dịch Vân đã trở lại tầng thứ năm của Hàng Thần Tháp. Hắn kiểm tra thương thế trên người, không khỏi cảm khái, Cửu Anh thật đáng sợ, đã suy yếu đến mức này mà vẫn còn có lực công kích như vậy.
Hắn khoanh chân ngồi xuống, nuốt vào một viên Xá Lợi.
"Chờ hồi phục rồi lại đến tìm ngươi." Dịch Vân nhắm mắt lại.
Ba ngày sau, Dịch Vân lại một lần nữa xuất hiện trước mặt Cửu Anh.
Lần này, Cửu Anh càng thêm nổi giận.
Nó đã sớm chờ Dịch Vân xuất hiện.
Thế nhưng Dịch Vân lại giở trò cũ, chỉ bắn ra một mũi tên, chém ra một đao, rồi lập tức triển khai thân pháp, trốn vào trong cánh cửa hư không.
Trên mặt đất chỉ còn lại vết đao ngang dọc của Dịch Vân và máu tươi của Cửu Anh.
Cửu Anh vô cùng phẫn nộ, nhưng... cũng đành bất lực.
Lần này, Cửu Anh ngay cả nổi giận cũng lười, nó biết điều đó căn bản là vô dụng.
Hai ngày sau, Dịch Vân xuất hiện lần thứ ba.
Trong những lần giao thủ với Cửu Anh, vết thương Dịch Vân phải chịu càng ngày càng ít, tốc độ hồi phục càng lúc càng nhanh, thời gian nghỉ giữa các trận chiến cũng càng ngày càng ngắn.
Còn Cửu Anh thì bị thương càng ngày càng nặng, chiến đấu cũng càng ngày càng vô lực.
Nó là bá chủ của Bất Độ Hải, là Hoang thú khủng bố của biển cả, cho dù không có thiên địa nguyên khí chống đỡ, cũng không phải là một kẻ nhân loại có thể dễ dàng khiêu khích.
Nhưng tên nhân loại này nói đến là đến, lúc chạy thì thân pháp lại quỷ dị, đến vô ảnh đi vô tung, hơn nữa công kích của hắn cũng càng ngày càng ác liệt.
Cửu Anh có trí khôn, nó đã nhận ra rằng, tên nhân loại này hoàn toàn đang từng chút một tìm hiểu các đòn công kích và pháp tắc của nó, sau đó cải tiến kiếm pháp và đao pháp của mình.
Vì vậy, công kích của hắn mới càng ngày càng lợi hại.
Về sau, Dịch Vân đã đến mỗi ngày hai lần.
Thậm chí có lúc hắn chỉ về nghỉ ngơi nửa canh giờ rồi lại xuất hiện trước mặt Cửu Anh.
Cửu Anh cũng từ phẫn nộ chờ đợi Dịch Vân xuất hiện lúc ban đầu, dần dần chuyển sang hy vọng hắn đừng xuất hiện, rồi đến khi Dịch Vân sắp xuất hiện, Cửu Anh liền cảm thấy trong lòng thấp thỏm không yên.
Đến hiện tại, khi Dịch Vân lại một lần nữa xuất hiện, nó đã nằm bẹp trên mặt đất.
"Sao lại từ bỏ chống cự rồi?"
Dịch Vân tay cầm Vô Danh đoạn kiếm, đứng giữa không trung, còn Cửu Anh chỉ nằm úp sấp, chín cái đầu lâu đều không nhúc nhích.
"Nhận mệnh rồi sao?"
Dịch Vân đáp xuống trước mặt Cửu Anh, một trong những cái đầu lâu của Cửu Anh quay lại, một con mắt nhìn về phía Dịch Vân, ánh mắt trông có vẻ ngây dại, không chút thần thái.
Dịch Vân suy tư một thoáng, ném một viên Xá Lợi đến trước mặt Cửu Anh.
Cửu Anh không thèm liếc mắt nhìn.
"Cơ hội bổ sung nguyên khí cũng không cần sao?" Dịch Vân sờ sờ cằm.
Cửu Anh hiển nhiên đã thoi thóp, không chỉ vậy, nó cũng đã hoàn toàn đánh mất đấu chí.
Nó cũng biết, dù có nuốt viên Xá Lợi này cũng vô ích, tên nhân loại gian trá không từ thủ đoạn này làm sao có thể cho nó cơ hội lật mình?
Nó sợ Dịch Vân, hiện tại chỉ cầu một cái chết.
Dù cho Dịch Vân có kề đao lên cổ, nó cũng lười nhúc nhích.
Dịch Vân đứng giữa không trung, nhìn Cửu Anh đã hoàn toàn mất đi năng lực chống cự, trong lòng lại không có quá nhiều niềm vui của kẻ chiến thắng.
Cửu Anh rơi vào tay mình, suy cho cùng, vẫn là do Thiên Đạo bức bách.
Chín lần Thiên Kiếp, giống như chín đạo Khẩn Cô Chú, ép buộc Cửu Anh phải không ngừng trưởng thành, rồi lại trưởng thành.
Cả đời nó đều ở trong Bất Độ Hải lùng sục khắp nơi để nuốt chửng thiên tài địa bảo, không ngừng nghiền ép tiềm lực của mình, vì thế mà phải liều lĩnh.
Cứ như vậy, nó mới mạo hiểm tiến vào Hàng Thần Tháp, để rồi rơi vào tay mình, một kẻ có thực lực yếu hơn nó rất nhiều.
Cả đời Cửu Anh đều như vậy, thế nhưng dù thế, chỉ dựa vào những thiên tài địa bảo có thể thu thập được trong Thiên Nguyên Giới, con Cửu Anh này e rằng ngay cả một lần Thiên Kiếp cũng không thể vượt qua.
Chúng vốn là Vương tộc trong bộ tộc Cửu Đầu Xà, nhưng vì sinh nhầm thế giới mà đã định sẵn là một bi kịch.
Từ trên người con Cửu Anh này, Dịch Vân phảng phất nhìn thấy một chút bóng dáng của mình.
Hắn cũng bị số mệnh bức bách, phải nắm lấy mọi cơ hội để nâng cao thực lực của mình, bằng không, hắn cũng sẽ rơi vào kết cục tan thành tro bụi.
Dịch Vân đi đến trước chín cái đầu lâu của Cửu Anh, tay cầm Vô Danh đoạn kiếm, thanh kiếm này đã từng chém giết Thần Linh, hiện tại dùng để giết một con Cửu Anh đã mất hết năng lượng trong cơ thể, quả thực dễ như trở bàn tay.
Thế nhưng, Dịch Vân lại không muốn giết nó.
Trong các loại Đồ Đằng bí pháp thông thường, muốn ngưng tụ thú ấn thì phải giết chết hung thú.
Nhưng trong «Vạn Thú Đồ Lục», thú ấn được chia làm hai loại, một loại là Tử Chi Thú Ấn, còn loại kia chính là... Sinh Chi Thú Ấn
❂ Từng câu chữ → hóa vần ca ← Thiên Lôi Trúc thắm tình bao la ❂