Trận chiến tại Hồn Trủng, tất cả mọi người của Hoang tộc từ trên xuống dưới đều đã lường trước đây là một trận tử chiến. Mỗi người tiến vào Hồn Trủng đều ôm ấp quyết tâm tử chiến, bao gồm cả Khương Tiểu Nhu.
Khương Tiểu Nhu biết, bảy năm trước, Dịch Vân đã tiến vào bí cảnh Nữ Đế và vẫn chưa trở ra.
Hiện giờ, Dịch Vân vẫn đang chuyên tâm bế quan trong bí cảnh Nữ Đế, mà Huyết Nguyệt đã sớm treo thưởng hậu hĩnh để lấy mạng hắn.
Sau khi kế thừa truyền thừa của thượng cổ Nữ Đế, Dịch Vân đã bị Huyết Nguyệt liệt vào danh sách phải giết.
Bây giờ, Khương Tiểu Nhu chỉ mong Dịch Vân ở lại trong bí cảnh Nữ Đế hơn trăm năm, đợi đến khi thực sự có được thực lực tuyệt đối rồi mới xuất quan. Đến lúc đó, hắn mới có đủ tư cách để nghênh chiến.
Và trong trăm năm này, Khương Tiểu Nhu quyết định sẽ cùng Hoang tộc tử chiến đến cùng.
Khương Tiểu Nhu chỉ là một cô gái bình thường, nàng chưa từng nghĩ đến việc cứu vớt thiên hạ muôn dân, cũng không có lý tưởng cao thượng như vậy.
Nàng chiến đấu chỉ vì người thân của mình. Đời này của nàng, đến bây giờ chỉ còn lại hai người thân, một là Dịch Vân, một là mẫu thân.
Nàng dùng sức một người, đồng thời đối mặt với Xà Cơ và Cùng Kỳ, hai vị chuyển thế giả, đây nhất định là một trận ác chiến.
Huống chi, trong số các chuyển thế giả, còn có một Chúc Long sâu không lường được!
Đối với trận đại chiến này, Chúc Long chỉ chắp tay đứng nhìn, dường như không hề lo lắng.
Bên cạnh hắn, năm ngọn lửa linh hồn lơ lửng, trôi nổi bất định.
Đây là những thành viên Thiên Huyết Minh vừa bị Đại Diễn Trận đánh giết, linh hồn của bọn họ bị sức mạnh của pháp tắc vong linh trói buộc nên tụ mà không tan, thậm chí còn có thể đứng ngoài quan sát trận đại chiến này.
Điều này cổ vũ rất lớn cho sự tự tin của các thành viên Thiên Huyết Minh.
Con người ai cũng sợ chết, nhưng bây giờ, khi đã có một đường lui như vậy, bọn họ chiến đấu sẽ dũng cảm hơn rất nhiều.
Chiến đấu quên mình, cho dù hy sinh, nhưng chỉ cần lập được công huân, bọn họ sẽ có khả năng trở thành chuyển thế giả.
Từ năm ngọn lửa linh hồn kia, Khương Tiểu Nhu thậm chí có thể cảm nhận được ý trào phúng.
Năm người này đang chờ xem các chuyển thế giả và thành viên Thiên Huyết Minh báo thù cho bọn họ, chờ các thiên kiêu của Hoang tộc bị tru diệt toàn bộ, chờ xem Khương Tiểu Nhu bị đem đi luyện đan.
Khương Tiểu Nhu hít sâu một hơi, nắm chặt cây roi dài trong tay, khí tức của nàng không ngừng tăng lên, lại tăng lên, vào khoảnh khắc đó, nàng tựa như một ngọn Tuyết Sơn không thể trông tới đỉnh.
Từng đạo thần văn chậm rãi hiện lên trên mặt Khương Tiểu Nhu.
Đây là thần văn Thánh Lâm, khi Khương Tiểu Nhu đến tế đàn thần cốt và thức tỉnh huyết mạch thượng cổ của Hoang tộc, nàng đã nhận được sự tán thành của Thánh Linh Hoang tộc.
Và một phần sức mạnh của Thánh Linh đã lưu lại trong huyết mạch của nàng.
"Thiếu chủ!"
Nhìn thấy thần văn phủ kín trên mặt Khương Tiểu Nhu, Trần Phi nắm chặt nắm đấm, lòng đau như cắt.
Sức mạnh của Thánh Linh Hoang tộc vô cùng mạnh mẽ, không thể tùy tiện sử dụng.
Đặc biệt là Khương Tiểu Nhu, thời gian tu luyện của nàng quá ngắn, tuy huyết mạch nghịch thiên nhưng tu vi không đủ, mỗi lần vận dụng sức mạnh Thánh Linh đều sẽ tiêu hao cực lớn khí huyết của nàng.
Điều đó chẳng khác nào thiêu đốt bản nguyên sinh mệnh.
Nhìn thấy Khương Tiểu Nhu thiêu đốt bản nguyên sinh mệnh để chiến đấu, trong lòng Trần Phi tự nhiên không dễ chịu chút nào.
Trần Phi nghiến chặt răng, phẫn hận nhìn các thành viên Thiên Huyết Minh trước mắt, siết chặt cốt kiếm trong tay.
"Giết! Giết sạch bọn chúng!"
...
Khi các thiên kiêu của Hoang tộc và thành viên Thiên Huyết Minh đang kịch chiến, ở phía sau, vẫn còn rất nhiều thiên tài Nhân tộc chưa kịp thông qua cổng không gian.
Số lượng thành viên Thiên Huyết Minh nhiều hơn thành viên Thiên Hồ không ít, hơn nữa khi thí luyện trong Hồn Trủng, bọn họ đã chia thành rất nhiều tiểu đội.
Ngưu tầm ngưu, mã tầm mã, người tụ theo nhóm, trong Thiên Huyết Minh, một số kẻ có thế lực sẽ tự phát kết thành một tiểu đội.
Những tiểu đội này đi đầu đội ngũ.
Bởi vì càng ở phía trước, càng có cơ hội săn giết âm hồn, có thể đạt được thành tích thí luyện tốt hơn, nhận được nhiều phần thưởng hơn.
Còn một số thành viên Thiên Huyết Minh bị gạt ra rìa, tiểu đội của họ chỉ có thể xếp sau húp canh.
Mà tiểu đội kém cỏi nhất trong tất cả, không nghi ngờ gì chính là tiểu đội của Úy Trì Vệ và hai chị em họ Sở.
Tiểu đội của họ chỉ có bảy người, người tâm phúc duy nhất là Dịch Vân không có ở đây, sáu người còn lại thực lực cũng chẳng ra sao, bị xa lánh đến mức canh cũng không có mà uống.
Bọn họ bị tụt lại phía sau các tiểu đội thí luyện ở tốp đầu đến cả mười dặm.
Mà điều chết người nhất chính là, phía sau họ còn có một hung thần bám theo.
Người đeo mặt nạ khiến người ta nghe danh đã sợ mất mật kia cứ đi theo sau mấy người, hơn nữa là bám riết không tha!
Trong lòng sáu người, người đeo mặt nạ này còn đáng sợ hơn cả ác quỷ.
Hồn Trủng vốn đã âm u, đen kịt, phía sau lại có một ác quỷ bám theo, đây là một thử thách lớn đối với sức chịu đựng của sáu người.
Đặc biệt là hai chị em Sở Tình Nhi và Sở Khả Nhi vốn nhát gan, mỗi khi người đeo mặt nạ đến gần, cả hai đều cảm thấy sau lưng lạnh toát, tóc gáy dựng đứng, bước đi mà bắp chân cũng muốn rút gân.
"Tên hung thần này, sao cứ bám theo chúng ta mãi thế!"
"Chúng ta đã ký linh hồn khế ước, cũng không thể phản bội Võ Đạo Liên Minh, hắn cứ nhìn chằm chằm chúng ta thì có ý nghĩa gì? Muốn theo thì cũng nên theo đám phe cánh chính ở phía trước ấy, đám Công Tôn Hoằng mới là thân tín của Võ Đạo Liên Minh!"
Úy Trì Vệ và những người khác thầm oán trong lòng, họ hoàn toàn không hiểu được dụng ý của người đeo mặt nạ, nhưng lại không dám hỏi.
Vừa nghĩ đến sau lưng có một con quỷ đòi mạng bám theo, họ làm gì cũng không thoải mái.
Lúc này, họ đi tới một cổng không gian, các thành viên Thiên Huyết Minh đi trước đều đã tiến vào đây.
Sáu người lòng đầy phiền muộn, vốn không muốn đi vào, họ đã sớm đoán được lần thí luyện này sẽ thất bại, dù sao những người như họ đã định sẵn là đến canh cũng không có mà uống.
Đúng lúc này, một luồng năng lượng bạo động đột nhiên truyền ra từ trong cổng không gian, thổi vào mặt mấy người có chút đau rát.
"Hả? Phía trước đánh nhau rồi sao?"
Úy Trì Vệ ngẩn ra.
Luồng năng lượng bạo động này xuyên qua cả cổng không gian, xem ra trận chiến rất kịch liệt.
Các thành viên Thiên Huyết Minh khác vừa thấy có chiến đấu liền hưng phấn, nhưng đám người Úy Trì Vệ lại chỉ mong tránh càng xa càng tốt.
Thấy tên hung thần đeo mặt nạ vẫn bám theo, mấy người dù vô cùng không tình nguyện cũng đành phải tiến vào cổng không gian.
Vừa vào cổng không gian, họ liền cảm nhận được một cơn bão táp kinh hoàng ập tới. Dù sáu người đã có chuẩn bị từ trước nhưng vẫn bị cơn bão này đẩy mạnh ra sau, hai người tu vi yếu hơn là Sở Khả Nhi và Sở Tình Nhi thậm chí còn bị gió bão thổi bay đi!
"Chuyện gì thế này?"
Sáu người đều kinh ngạc, vốn dĩ dọc đường đi chỉ có âm linh qua lại, chiến đấu đều là chuyện vặt vãnh, chẳng có gì to tát, nhưng lần này sao lại kịch liệt đến vậy?
Khó khăn lắm mới đứng vững, khi nhìn thấy cảnh tượng trước mắt, sáu người càng hoàn toàn sững sờ.
Trận chiến trước mắt còn kịch liệt hơn họ tưởng tượng rất nhiều!
Các thành viên Thiên Huyết Minh đã dốc toàn bộ lực lượng, bày ra rất nhiều chiến trận, chém giết với một phe khác.
Hai bên đều có thương vong, cảnh tượng vô cùng khốc liệt.
Điều đáng chú ý nhất là ở trung tâm đối đầu giữa hai phe, một thiếu nữ áo đỏ đang đứng trên một con bạch cốt đại xà.
Nàng tay cầm roi dài, đối mặt với các chuyển thế giả của Võ Đạo Liên Minh, đối mặt với hơn trăm thành viên Thiên Huyết Minh!
Mái tóc dài của nàng tung bay, khóe miệng nhuốm máu, tựa như một đóa hồng mai đẫm máu, toàn thân toát ra một khí tức thê mỹ.
"Nàng là ai?"
Nhìn thấy thiếu nữ áo đỏ, đám người Úy Trì Vệ nhất thời cũng không nhận ra thân phận của đối phương.
Thế nhưng ở phía sau họ, người đeo mặt nạ vốn không hề có chút biểu cảm nào, không phát ra một âm thanh nào trên suốt chặng đường, sau khi nhìn thấy thiếu nữ áo đỏ lại đột nhiên ngây người.
Qua lớp mặt nạ lạnh lẽo, đôi mắt trống rỗng của hắn cứ nhìn chằm chằm vào thiếu nữ áo đỏ ấy, thời gian dường như ngưng đọng lại vào khoảnh khắc đó.
Tỷ tỷ? Khương Tiểu Nhu...
ღ Dòng chữ cũ hoá hoa mới ღ