"Lại ký linh hồn khế ước?" Dịch Vân cười lắc đầu.
"Sao thế? Ngươi định không ký à?" Bên cạnh Thân Đồ lão tổ, Ly Hỏa bà bà vận một thân áo xám đang thong thả uống trà, ánh mắt nhìn Dịch Vân đầy ẩn ý.
Dịch Vân cũng không thèm để ý lão bà này, hắn dùng giọng điệu rất tùy ý nói: "Ký linh hồn khế ước, để ta vĩnh viễn không ra tay với các ngươi, đây mới là mục đích của hội trưởng lão hôm nay. Các ngươi cứ nói thẳng vào vấn đề không phải được rồi sao, vòng vo tam quốc làm gì?"
"Thế nhưng, với tư cách một cuộc giao dịch thì cũng phải đôi bên cùng có lợi, đằng này các ngươi chỉ đưa ra một bản linh hồn khế ước để hạn chế ta, ta đáp ứng thì có lợi lộc gì?"
"Đây không phải giao dịch." Giọng Ly Hỏa bà bà lạnh dần: "Đây là điều kiện để ngươi gia nhập Thiên Nguyên Trưởng Lão Hội, mà một khi đã gia nhập thì phải tuân thủ quy tắc của hội! Ngươi và Lâm Tâm Đồng hai người có thể nhận được hai ghế, ngươi có biết hai ghế này có bao nhiêu thế lực lớn sẵn sàng trả một cái giá cực đắt để có được không? Chỉ có ngươi, chẳng những không muốn gia nhập, còn ăn nói lỗ mãng!"
Đối mặt với lời quát lớn của Ly Hỏa bà bà, Dịch Vân chậm rãi lắc đầu: "Lão thái thái, ngài diễn sâu quá rồi đấy, ta cũng không phải trẻ con, ngài còn diễn kịch ở đây làm gì? Cái gọi là để ta và Tâm Đồng gia nhập Thiên Nguyên Trưởng Lão Hội chỉ là một cái cớ. Bất quá có một điểm ngài nói đúng, cái hội trưởng lão gì đó, ta căn bản chẳng thèm gia nhập, muốn ta tuân thủ quy tắc của các ngươi, dựa vào đâu chứ? Về phần các ngươi cũng phải đưa ra chút lợi lộc ra hồn, chẳng lẽ chính là cái gọi là tìm kiếm bảo tàng Huyết Nguyệt, rồi chia cho ta một phần lẻ tẻ sao? Đây mà gọi là lợi lộc ư? Chút lợi lộc này... thật xin lỗi, ta thật sự không thèm."
Dịch Vân nói chuyện không chút nể nang, các danh túc Thiên Nguyên giới có mặt ở đây nghe xong, sắc mặt đều trở nên có chút khó coi, ngay cả những trưởng lão của các thế lực lớn vốn định giao hảo với Dịch Vân cũng bị nghẹn họng.
Dịch Vân này, nói chuyện quá ngông cuồng.
"Tốt! Tốt! Ta đã nói rồi mà!" Thân Đồ lão tổ trừng mắt nhìn Dịch Vân, toàn thân sát khí: "Các ngươi nghe thấy cả rồi chứ? Ta đã sớm nói, kẻ này cuồng vọng tự đại, tâm tư ác độc, phẩm tính ti tiện, thích nhất là sau lưng đâm lén, vậy mà các ngươi lại không tin lời ta, còn vọng tưởng hắn có thể ngoan ngoãn ký kết linh hồn khế ước, vì Thiên Nguyên Trưởng Lão Hội mà góp sức, bây giờ các ngươi đã biết mình sai lầm đến mức nào chưa?"
Hiển nhiên, trước khi Dịch Vân đến, trong Thiên Nguyên Trưởng Lão Hội đã có một cuộc tranh luận về việc đối phó với hắn như thế nào. Kẻ như Thân Đồ lão tổ tự nhiên là muốn thừa dịp Dịch Vân chưa hoàn toàn trưởng thành mà diệt sát, còn đại đa số người thì vẫn muốn đàm phán với Dịch Vân. Không phải bọn họ không kiêng kị Dịch Vân, mà hoàn toàn ngược lại, chính vì quá mức kiêng kị, sợ một khi giết không chết, ngày sau sẽ bị hắn quay lại trả thù!
Cho nên đối với Dịch Vân hiện tại, dù hắn nắm giữ Nữ Đế Bí Cảnh, có được tuyệt thế truyền thừa của Thượng Cổ Nữ Đế, khiến vô số người đỏ mắt ghen tị, vô số người kiêng kị, nhưng khi hắn ngồi ở đây, lại không có ai lập tức động thủ.
Bọn họ vẫn đang quan sát, đang cân nhắc.
Dịch Vân lướt mắt nhìn quanh, cảm nhận được sát ý đã manh nha trong lòng một bộ phận danh túc ở đây, hắn thở dài nói: "Thật là bi ai, tàn quân Huyết Nguyệt chưa bị diệt sạch, tương lai không xa, bọn chúng sẽ gây nên một trận gió tanh mưa máu ở Thiên Nguyên giới, vậy mà điều các ngươi muốn bây giờ chỉ là tự giết lẫn nhau, đề phòng tai họa có thể xuất hiện. Nhưng các ngươi chẳng lẽ không biết, tai họa thật sự lại đến từ chính nguyên chủ nhân của nơi các ngươi đang ngồi, tòa Tuyệt Kiếm Sơn này sao?"
Dịch Vân thầm lắc đầu, hắn không cho rằng những người này thiển cận, mà là bọn họ căn bản không ý thức được sự đáng sợ của Huyết Nguyệt. Về phần lai lịch Huyết Nguyệt mà Hoang tộc miêu tả, trong lòng những người này cũng không thể nào tin được, bởi vậy bọn họ đã đánh giá quá thấp Huyết Nguyệt.
Còn với loại người như Thân Đồ lão tổ, đối với họ mà nói, Dịch Vân trở nên cường đại cũng chẳng tốt đẹp hơn Huyết Nguyệt là bao, thậm chí còn tệ hơn.
Nghe Dịch Vân nói, Thân Đồ lão tổ cười lớn: "Tiểu tử vô tri, dám vọng luận hạo kiếp, ngươi thật sự cho rằng mình thần cơ diệu toán, có thể nhìn thấu quá khứ tương lai sao?"
"Về phần tàn quân Huyết Nguyệt... Hừ!"
Thân Đồ lão tổ vừa nói vừa liếc nhìn vợ chồng đảo Doanh Châu.
Trong hai vợ chồng, nam tử áo đen chậm rãi đứng dậy. Trước đó, khi Dịch Vân và các danh túc khác của Thiên Nguyên giới giương cung bạt kiếm, hai vợ chồng đảo Doanh Châu vẫn luôn thờ ơ, không bình luận, cũng không có biểu hiện gì khác thường.
Bây giờ khi nam tử áo đen đứng lên, vẻ mặt hắn cũng lạnh nhạt, hắn nhẹ nhàng vuốt lên Không Gian Giới Chỉ trên ngón tay, dùng giọng điệu bình tĩnh nói: "Doanh mỗ lúc dạo chơi ở Bất Độ Hải, tình cờ phát hiện ra thứ này..."
Vừa nói, từ trong không gian giới chỉ của nam tử áo đen bay ra hơn mười đạo bạch quang.
Những đạo bạch quang này lơ lửng giữa không trung, hào quang tan đi, Dịch Vân và Lâm Tâm Đồng thấy rõ, đó là mười chiếc hộp chữ nhật màu trắng. Trên hộp quấn chặt xiềng xích, không biết làm bằng chất liệu gì, những chiếc hộp này trông giống như... quan tài!
Mười cỗ quan tài?
Nam tử áo đen vung tay, theo tiếng "loảng xoảng", khóa sắt tự động mở ra, nắp quan tài cũng bật mở.
Bên trong quan tài, là mười cỗ thi thể!
Mười cỗ thi thể này toàn bộ đều mặc hắc bào, trên ngực trái áo đen thêu một vầng Huyết Nguyệt.
Mười người này, dù đã chết, nhưng vẫn tỏa ra khí tức kinh người, khí tức này bao bọc quanh thân, khiến thi thể của họ trông như còn sống.
Rất nhiều cao thủ tuyệt thế, thân thể bất hủ vạn năm sau khi chết, khi thân thể cuối cùng cũng mục rữa, xương cốt họ để lại vẫn trong suốt như ngọc, thậm chí có thể duy trì hàng ức năm không khô héo.
Rất hiển nhiên, mười cỗ thi thể này khi còn sống đều là cao thủ!
Đặc biệt là người ở giữa, người này thân hình cao lớn, tóc đen như thác nước, phủ kín toàn bộ quan tài, giữa mi tâm của hắn có một vết sẹo hình quạt lửa.
Nhìn người nọ, Dịch Vân có chút kinh hãi, hắn nhớ lại lúc giao thủ với Chúc Long, sau khi Chúc Long hấp thu Thần Linh Chi Huyết, giữa mi tâm cũng xuất hiện một vết sẹo hình quạt lửa, cảm giác như bị Thần Linh Chi Huyết ăn mòn.
Người này cũng có thể sử dụng được Thần Linh Chi Huyết, hắn tất nhiên là một đời Huyết Nguyệt.
Mà xem khí tức của hắn, mạnh hơn Chúc Long rất nhiều, vậy thì hắn tất nhiên đã chuyển thế từ rất lâu, người như vậy, Dịch Vân chỉ nghĩ đến một người —— Huyết Nguyệt Chưởng Khống Giả!
"Hắn đã chết?"
Dịch Vân giật mình, không ngờ lại nhìn thấy thi thể của Huyết Nguyệt Chưởng Khống Giả ở đây.
Thi thể này không giống giả mạo, một thân thể cường đại như vậy chắc chắn đến từ một cao thủ tuyệt thế. Để giả mạo cần phải giết chết một cao thủ có thực lực tương đương với Huyết Nguyệt Chưởng Khống Giả, cái giá phải trả là cực lớn, hơn nữa nhìn khắp toàn bộ Thiên Nguyên giới, e rằng cũng không tìm được người như vậy.
"Xem ra ngươi đã nhận ra hắn là ai rồi, không tệ! Người này chính là Minh chủ Huyết Nguyệt, hắn đã chết, không chỉ hắn chết, mà cả đám tay chân của hắn cũng chết hết! Cho nên nỗi lo của ngươi về việc tàn quân Huyết Nguyệt gây nên hạo kiếp, căn bản là một trò cười!" Thân Đồ lão tổ châm chọc nói: "Dịch Vân, ta biết rõ tâm tư của ngươi, ngươi muốn chẳng qua là để Thiên Nguyên giới có một mối uy hiếp tiềm tàng là Minh chủ Huyết Nguyệt, mà thực lực của hắn, bất kỳ ai trong chúng ta ở đây đều không phải là đối thủ, cho nên chúng ta mới cần dựa vào ngươi, để ngươi trưởng thành, đối kháng Minh chủ Huyết Nguyệt, như vậy ngươi sẽ không còn gì phải sợ hãi!"
"Đáng tiếc thay... hắn đã chết, tính toán của ngươi đã đổ bể. Ngươi bây giờ, đối với chúng ta mà nói chỉ là một mối uy hiếp, chứ không phải chúa cứu thế gì cả, một khi ngươi trưởng thành, có lẽ sẽ còn hơn cả Huyết Nguyệt!"