Mọi người sau khi hoàn hồn vẫn không thể tin vào tai mình.
Kinh trập! Hơn nữa còn là kinh trập được Hậu Thổ Đạo Thụ công nhận!
Tâm lý của mọi người là thế này, khi một người vốn mạnh hơn họ rất nhiều đạt được thành tựu vượt xa tưởng tượng, ví như Nhiễm Ngọc hay Cổ La, dù kinh ngạc nhưng họ sẽ không hoài nghi, mà chỉ có thể bất đắc dĩ chấp nhận. Thậm chí, họ sẽ coi người đó là thần tượng, mà thần tượng lợi hại là chuyện đương nhiên.
Nhưng nếu người đạt được thành tựu này lại là kẻ mà ai cũng cho rằng thực lực không bằng mình, thì họ lại khó lòng chấp nhận.
Cấp bậc "mở mắt" đã khiến họ khó tin, vậy mà bây giờ lại là... kinh trập!
"Không thể!" Thương Mãng vừa dứt lời, Liệp Nha liền không nhịn được kêu lên.
"Ngươi đang chất vấn ta? Hay là nghi ngờ Mười Hai Yêu Thần Trụ của Lạc thị chúng ta?" Ánh mắt Thương Mãng lạnh như băng nhìn về phía Liệp Nha, một luồng hơi thở cực kỳ nguy hiểm nhất thời tỏa ra từ người hắn, con cự mãng kia cũng lập tức ngẩng đầu lên, nhìn về phía Liệp Nha.
Liệp Nha nhất thời da đầu tê rần: "Không dám..."
Thương Mãng hừ lạnh một tiếng.
Mười Hai Yêu Thần Trụ ẩn chứa một tia khí tức của Yêu Thần viễn cổ, đương nhiên không thể nào là giả được!
Sự thật bày ra trước mắt, Dịch Vân thật sự đã đạt được cấp bậc kinh trập của Hậu Thổ Đạo Thụ!
Gương mặt vốn nho nhã của Nhiễm Ngọc không thể giữ được bình tĩnh nữa, sắc mặt trở nên khó coi đến cực điểm.
Tuy rằng cấp bậc trên Thần trụ Thất Thải Phượng Hoàng có kém một chút, nhưng chỉ dựa vào cấp bậc kinh trập của Hậu Thổ Đạo Thụ, biểu hiện lần này của Dịch Vân cũng đã mạnh hơn Nhiễm Ngọc.
La Thiên cũng lộ vẻ mặt kinh ngạc: "Ta vốn nghĩ đám người Hỏa Vân Châu các ngươi chỉ đến thế mà thôi, không ngờ một đệ tử Khai Nguyên cảnh lại có biểu hiện phi thường như vậy. Có điều... thời gian tu luyện ngắn, tu vi thấp tuy là thế yếu, nhưng nói theo một cách khác, tuổi xương còn trẻ thực ra lại là một lợi thế. Khảo hạch của mười hai Cổ Yêu Trụ cũng không phải là thực lực cuối cùng."
La Thiên nói vậy, tuy đúng là có chuyện này, nhưng vô số sự thật đã chứng minh, tu luyện càng lâu, lĩnh ngộ pháp tắc càng sâu thì sẽ được công nhận càng cao, đệ tử tu luyện 60 năm tất nhiên phải mạnh hơn đệ tử mới.
"La sư huynh, nói như vậy, huynh có thể vượt qua cấp bậc này chứ?"
"Chẳng lẽ La sư huynh muốn thử được ba Cổ Yêu Trụ công nhận sao?"
Bên phía Phượng Ngô Châu, có đệ tử nghe xong lời La Thiên thì tinh thần chấn động. Sự tự tin của La Thiên khiến họ tin rằng hắn có thể đạt được thành tích tốt hơn.
La Thiên lắc đầu: "Tham lam cả ba thì thôi đi, chỉ tổ có hoa không có quả, ta chỉ chọn hai cái, một cái mở mắt, một cái kinh trập, vẫn có thể đảm bảo được."
La Thiên đánh giá việc chọn ba cái là "có hoa không có quả", nhưng thực ra ngay cả đệ tử Phượng Ngô Châu cũng biết, cái gọi là "có hoa không có quả" chỉ là cách nói kiêu ngạo của La Thiên mà thôi, bởi vì thời gian tham ngộ ba Cổ Yêu Trụ quá gấp gáp, rất khó có thành tích tốt, vẫn là tham ngộ hai Cổ Yêu Trụ thì chắc ăn hơn.
Một cái mở mắt, một cái kinh trập, thành tích này đã cao hơn Dịch Vân.
Nhưng La Thiên có thể đảm bảo độ khó của cấp bậc kinh trập mà hắn đạt được sẽ vượt qua Hậu Thổ Đạo Thụ sao? Đây chính là Hậu Thổ Đạo Thụ!
Thấy có đệ tử Phượng Ngô Châu vẫn còn nghi ngờ, La Thiên cười nói: "Chỉ là một tiểu bối đệ tử Khai Nguyên cảnh, vượt qua hắn vẫn rất thoải mái!"
Hắn đang định nói thêm vài lời tự tin nữa. Đúng lúc này, đột nhiên có người nói: "Sao... sao cột sáng trên người Dịch sư đệ vẫn chưa biến mất?"
"Đúng vậy, hình như còn ngày càng sáng hơn..."
Mọi người nghị luận sôi nổi, mà những lời nghị luận này khiến La Thiên như bị ai bóp cổ con vịt, giọng nói từ từ nhỏ dần, cuối cùng hoàn toàn nghẹn lại trong cổ họng.
Hắn như gặp phải ma, nhìn chòng chọc vào Dịch Vân.
Tình huống gì thế này, tại sao còn chưa xong!
Không chỉ hắn, mà ánh mắt của những người còn lại nhìn Dịch Vân cũng tràn đầy vẻ khó tin.
"Vù!"
Một đạo kim quang mãnh liệt hơn từ trên trời giáng xuống, phảng phất có một vầng thái dương trên cửu thiên chiếu rọi Dịch Vân, khiến làn da hắn hiện lên rõ mồn một trong kim quang, tựa như một vị thần linh.
Nhiễm Ngọc lúc này cảm giác đầu mình như bị người ta hung hăng giáng một quyền, ong ong vang dội.
Ngay cả Thương Mãng, ánh mắt nhìn về phía Dịch Vân cũng có thêm vẻ khác lạ.
Lẽ nào... vẫn còn nữa!?
Một tên đệ tử Hỏa Vân Châu, khóe mắt giật giật, nhỏ giọng nói: "Nói đến, không phải Dịch Vân đã đả tọa trước Thần trụ Thái Dương Chúc Chiếu một lúc sao? Chẳng lẽ..."
Câu nói tiếp theo không cần hắn nói ra, tất cả mọi người đều đã nghĩ tới.
Trong lúc nhất thời, vẻ mặt mỗi người đều trở nên vô cùng phức tạp.
Hậu Thổ Đạo Thụ, Dịch Vân đã đạt được cấp bậc kinh trập, không lẽ nào, hắn còn muốn thông qua khảo hạch của Thái Dương Chúc Chiếu chứ?
Thái Dương Chúc Chiếu được sinh ra ngay sau khi hỗn độn khai mở, độ khó để tham ngộ nó vô cùng khủng bố.
Nếu Hậu Thổ Đạo Thụ là sự dung hợp của ba ngàn đại đạo, thì Thái Dương Chúc Chiếu chính là thể hiện cực hạn của pháp tắc Thuần Dương, là chí cao đại đạo được sinh ra cùng trời đất vào thời Thái Sơ.
Biểu hiện trước đó của Dịch Vân đã áp đảo tất cả bọn họ đến mức không ngẩng đầu lên được, chỉ có Nhiễm Ngọc, Cổ La và La Thiên là vẫn có thể so kè với Dịch Vân một phen.
Nếu như lại được Thái Dương Chúc Chiếu công nhận...
"Vừa rồi ở Hậu Thổ Đạo Thụ, Dịch Vân có thể là đã thông qua một vài tiểu đạo, bao gồm cả việc dựa vào pháp tắc hệ Hỏa để đạt được bình xét cấp bậc, nhưng đây là Thái Dương Chúc Chiếu, pháp tắc hệ Hỏa dù cao đến đâu, trước mặt pháp tắc Thuần Dương thời Thái Sơ vẫn còn quá yếu. Theo ta thấy, Dịch Vân dù có được công nhận thì cũng chỉ là nhập động thôi." Một tên thí luyện giả nói.
"Nhập động cũng kinh khủng lắm rồi!"
Rất nhiều người nói một cách úp mở, nói Dịch Vân chỉ đạt nhập động không phải vì họ tin chắc như vậy, mà là vì kết quả đó họ còn có thể chấp nhận được.
Những người này, vốn tự cho rằng mình mạnh hơn Dịch Vân không ít, họ mới là người thật sự có tư cách tham gia thực tập ở Lạc Thần Điện, còn Dịch Vân đến từ hạ giới, mới gia nhập Địa Hỏa Điện không lâu, nếu không phải nhờ Bình Nam hoàng tử, lần thực tập này sao có thể đến lượt hắn?
Loại nhận thức này, cùng với hiện thực bày ra trước mắt, tạo thành một sự tương phản to lớn, khiến đám thiên kiêu này làm sao chịu đựng nổi?
Nếu như quy kết cấp bậc ở Hậu Thổ Đạo Thụ là do thiên phú kinh người của Dịch Vân về pháp tắc hệ Hỏa, còn Thái Dương Chúc Chiếu chỉ là nhập động, kết quả đó tuy vẫn khiến mặt mũi họ nóng ran, nhưng dù sao cũng dễ chấp nhận hơn nhiều.
Nhiễm Ngọc không nói gì, nhưng trong lòng hắn cũng đang nghĩ như vậy, hắn thực sự không thể chấp nhận việc dòng máu Thiên Yêu cao quý của mình lại bị một tên Nhân tộc đến từ hạ giới vượt qua.
"Hậu Thổ Đạo Thụ đã lấy được cấp bậc kinh trập, Thái Dương Chúc Chiếu có thể lấy được nhập động cũng đã rất tốt rồi." Bạch Thần khổ sở nghĩ. Trước đó hắn hy vọng Dịch Vân không được công nhận, còn bây giờ, hắn đã không còn quan tâm Dịch Vân được cấp bậc gì nữa. Khoảng cách giữa hai người quá lớn, hơn một chút hay kém một chút cũng chẳng có gì khác biệt.
Mỗi người đều có tâm tư riêng, nhưng Thần trụ Thái Dương Chúc Chiếu không vì ý chí của những người này mà thay đổi.
Một tia lửa nhỏ bé bỗng nhiên bùng lên bên trong Thái Dương Chúc Chiếu.
Nhìn thấy tia lửa này, tất cả mọi người nhất thời đều có cùng một cảm giác, phảng phất như trong trời đất này chỉ còn lại duy nhất một tia sáng đó.
Tất cả ánh sáng xung quanh, ngay cả ánh sao trên đỉnh đầu, trước mặt tia lửa này đều trở nên ảm đạm thất sắc, phảng phất như bị thôn phệ.
Trên Cổ Yêu Trụ đầu tiên, hư ảnh Thái Dương Chúc Chiếu... động
Thiên_Lôi_Trúc dẫn ta về nguồn ✿