"Hả?" Mọi người đang thán phục vì thực lực của Bạch Hồ công chúa, bỗng nghe nói Tiễn Trúc cũng đã chém giết yêu long, bọn họ nhất thời nhìn sang.
Chỉ thấy yêu long trước mặt Tiễn Trúc đã biến thành thi thể, đang chậm rãi biến mất.
Bỏ lỡ rồi!
Rất nhiều người đều tiếc nuối, màn chém giết này cũng quá nhanh, chỉ chậm hơn Bạch Hồ công chúa một hơi thở, bọn họ vừa rồi còn đang thưởng thức đạo vực của Bạch Hồ công chúa, tinh thần quá tập trung nên không để ý đến Tiễn Trúc.
Đúng lúc này, Đoan Mộc trưởng lão vung tay lên, hình ảnh của Tiễn Trúc chợt lóe lên rồi được tua lại từ đầu.
"Muốn xem thì xem lại một lần, tất cả hình ảnh đều được ghi lại trong trận pháp."
Đoan Mộc trưởng lão thản nhiên nói, mọi người kích động trong lòng, vẫn còn cơ hội xem lại màn giết chóc của Tiễn Trúc.
Trận chiến vừa bắt đầu, Tiễn Trúc tay cầm xương kiếm, đối mặt với Cự Long lớn gấp trăm lần bản thân, hắn chậm rãi bước về phía trước ba bước.
Trong ba bước này, mỗi một bước, khí thế trên người hắn đều tăng lên điên cuồng.
Bước cuối cùng vừa dứt, khí thế của Tiễn Trúc đã ngưng tụ đến cực điểm, đến lúc này, dù hắn không có ý định xuất kiếm thì cũng không thể không xuất kiếm, bằng không, dường như chính hắn cũng sẽ bị sát ý này làm cho bị thương!
Vút!
Tựa như một vệt trăng bạc chợt lóe qua, mọi người cảm giác tầm nhìn trước mắt dường như biến mất trong nháy mắt, chỉ có các trưởng lão cùng Bạch Nguyệt Khanh, Hồng Hồ tiên tử là không bị ảnh hưởng, bọn họ nhìn thấy rõ ràng, Tiễn Trúc nắm lấy xương kiếm sau lưng, trong nháy mắt đâm thẳng về phía trước.
Khoảnh khắc này, động tác của hắn từ cực chậm chuyển sang cực nhanh, ngoài chữ nhanh ra, không có bất kỳ vẻ hoa mỹ nào.
Theo xương kiếm đâm ra, mũi kiếm đột ngột biến mất giữa đường, sau đó bất ngờ xuất hiện ngay trước đầu Cự Long! Khoảng cách gần như thế, Cự Long chỉ vừa há to miệng, muốn nuốt chửng thanh kiếm của Tiễn Trúc, thế nhưng mũi kiếm đã trực tiếp xuyên thủng cổ họng của nó, kiếm quang phá tan long thể, một chiêu chém giết!
Thế là xong rồi!?
Mọi người trố mắt nhìn, một kiếm này của Tiễn Trúc dường như đã ngưng tụ toàn bộ năng lượng và ý chí của hắn, ngay cả sức phòng ngự và sinh mệnh lực cường đại của yêu long cũng không thể ngăn cản, lực sát thương bực này quả thực khiến người ta kinh sợ!
So với vẻ xuất trần phiêu dật của Bạch Hồ công chúa, kiểu chém giết cuồng bạo của Tiễn Trúc lại mang đến một cảm giác chấn động đặc biệt!
Bạch Nguyệt Khanh hơi nhíu mày, tốc độ của xương kiếm nhanh đến mức gần như đã đột phá giới hạn của thời gian và không gian?
"Tiễn Trúc tuy không lĩnh ngộ các pháp tắc đạo vực khác, nhưng hắn đã lĩnh ngộ được kiếm tâm của chính mình, dựa vào kiếm tâm thành đạo cũng là một con đường. Trong Mười Hai Đế Thiên cũng có Kiếm Chi Thần Quân, dựa vào tu kiếm thành đạo, được Thần Quân Tỳ Ấn, đại sát tứ phương." Đoan Mộc trưởng lão vừa nói vừa vuốt râu, "Tiễn Trúc này không tệ, chẳng trách được Cổ Lam Tôn giả để mắt tới."
Giọng nói của ông không lớn, nhưng các đệ tử có mặt nghe xong đều có cảm giác lực bất tòng tâm.
Thần Quân Tỳ Ấn, đó thực sự là thứ quá xa vời, là đạo ấn do thiên địa pháp tắc ngưng tụ khi Đại Đế khai thiên lập địa tạo thành. Toàn bộ Vạn Yêu Đế Thiên chỉ có 72 Thần Quân Tỳ Ấn, trong đó có mấy viên còn bị nghi là đã thất lạc, ngay cả tuyệt đại đa số Tôn giả cũng không có tư cách nắm giữ Thần Quân Tỳ Ấn.
Những người có thể nắm giữ Thần Quân Tỳ Ấn cơ bản đều là những tuyệt thế đại năng siêu việt Tôn giả, nếu có Tôn giả nào đạt tới bước này thì lại càng khủng bố, đó chính là yêu nghiệt trong hàng ngũ Tôn giả, và một khi người như vậy siêu việt Tôn giả, sẽ trở thành nhân vật đứng đầu một Đại Đế Thiên.
Nhân vật cấp bậc thần thoại như vậy là thứ không thể cầu mà chỉ có thể ngộ, chỉ riêng cường giả cấp bậc Tôn giả đối với bọn họ đã giống như truyền thuyết rồi.
Dựa vào kiếm tâm thành đạo... Tuy rằng đây không phải là nắm giữ pháp tắc vũ trụ khác, mà là dựa vào mấy chục năm đắm chìm trong Kiếm đạo của bản thân, cuối cùng mài giũa ra kiếm tâm, thành tựu Kiếm đạo của riêng mình, nhưng việc có thể nắm giữ Thần Quân Tỳ Ấn cũng đủ để chứng tỏ sự đáng sợ của Kiếm đạo.
"Đúng là lợi hại, nhưng mới ngưng tụ kiếm tâm, vẫn có chút chênh lệch so với pháp tắc đạo vực." Bạch Nguyệt Khanh mỉm cười nói.
Bạch Hồ công chúa là nhờ tìm hiểu Tam Thần Ấn mà đốn ngộ thành tựu đạo vực, còn Tiễn Trúc vẫn chưa đạt tới cảnh giới đạo vực.
Về phương thức chiến đấu, Bạch Hồ công chúa rõ ràng vẫn chưa dùng hết toàn lực.
Tiễn Trúc so với Bạch Hồ công chúa, vẫn còn kém không ít.
Bạch Nguyệt Khanh xưa nay chưa từng lo lắng về Tiễn Trúc, hắn chỉ tùy ý quan sát sự trưởng thành của y mà thôi. Hắn không chút nghi ngờ, trong đợt thực tập ở Lạc Thần Điện này, không ai có thể tạo thành dù chỉ một chút uy hiếp đối với Bạch Hồ công chúa, chỉ có Lạc Hỏa Nhi bên thí luyện Bạch Hồ kia... Nghĩ đến Lạc Hỏa Nhi, Bạch Nguyệt Khanh lại không nhịn được nhíu mày.
"Tuyết Nhi công chúa đã chiến đấu với yêu long thứ hai rồi!" Các đệ tử đều tập trung tinh thần quan sát, yêu long thứ nhất bị Bạch Hồ công chúa và Tiễn Trúc trực tiếp chém giết, bọn họ chỉ cảm thấy chấn động chứ chưa cảm ngộ được gì, con thứ hai này nhất định phải xem cho kỹ.
Ầm!
Yêu long thứ hai vừa xuất hiện đã đột ngột vung vuốt rồng giáng xuống. Vuốt rồng đi qua đâu, hư không đều bị xé rách, xuất hiện từng vết nứt không gian đen kịt, bên trong toàn là bão táp gào thét.
Khủng bố!
Những đệ tử đứng trong Tinh Thần Cung, đa số bọn họ ngay cả Cổ Yêu đầu tiên cũng không đánh lại, căn bản không có cơ hội gặp được Cổ Yêu thứ hai.
Bây giờ nhìn qua trận pháp hình chiếu, bọn họ chỉ cảm thấy thân thể mình cũng hơi cứng lại!
Đây mới chỉ là quan sát hình ảnh, nếu đổi lại là bọn họ đứng ở vị trí của Bạch Hồ công chúa và Tiễn Trúc để đối mặt với yêu long thứ hai, áp lực đó có thể tưởng tượng được!
Điều này khiến nhiều người có chút thất vọng, xem ra dù bọn họ khổ tu bảy năm cũng hoàn toàn không phải là đối thủ của Cổ Yêu thứ hai, có thể giết được Cổ Yêu đầu tiên đã là tốt lắm rồi.
Ngay lúc sự chú ý của mọi người đều tập trung vào Hồ tộc công chúa, đột nhiên có người khẽ "Ồ" một tiếng.
"Dịch sư huynh hình như... cũng đã giết chết Cổ Yêu đầu tiên rồi."
Người nói là một đệ tử Hồ tộc, chính là Lan Tiểu Mạc.
Nàng cũng chỉ vô tình lướt mắt qua Dịch Vân. Có lẽ vì trong bảy năm qua đều nhìn thấy thân ảnh như tảng đá kia của Dịch Vân nên nàng đã có một cảm giác quen thuộc, mới có thể chỉ cần lướt mắt qua là sẽ chú ý đến hắn.
Hiện tại tất cả mọi người đều đang quan sát trận chiến giữa Bạch Hồ công chúa, Tiễn Trúc và yêu long thứ hai, đó mới là trận chiến kích động lòng người, ai còn tâm trí đâu mà xem người khác chiến đấu. Huống hồ hình chiếu trận chiến của Bạch Hồ công chúa và Tiễn Trúc được phóng to ở chính giữa, những đệ tử ở góc màn hình hoàn toàn trở thành nền, Lan Tiểu Mạc vốn cũng chủ yếu xem Bạch Hồ công chúa, chỉ thỉnh thoảng mới lướt qua Dịch Vân.
Một câu nói của Lan Tiểu Mạc khiến không ít người sững sờ.
Dịch Vân cũng giết chết Cổ Yêu rồi?!
Bọn họ vội vàng nhìn lại, Dịch Vân này... hắn ở đâu chứ?!
Tổng cộng có 18 đệ tử ở góc màn hình, hình ảnh của họ thực sự quá nhỏ, những đệ tử không quen biết Dịch Vân này còn phải mất một lúc mới tìm được hắn trong một đống hình ảnh.
Khi bọn họ nhìn thấy Dịch Vân, dưới chân hắn đang có một con Nhiễm Di Ngư chìm vào trong nước, chỉ còn lại một phần nhỏ trên mặt nước.
"Sư muội, ngươi nhìn lầm rồi, đây không phải là vẫn chưa giết được sao." Một đệ tử vừa nhìn thấy con Nhiễm Di Ngư kia liền lập tức mất hứng.
"Thật sự giết rồi, đây đã là con cá thứ hai!" Lan Tiểu Mạc vội vàng giải thích.
Nàng vừa mới nhìn thấy thi thể của Nhiễm Di Ngư biến mất!
Thi thể bị chém thành hai nửa, vung vãi máu tươi đầy trời!
"Con thứ hai?" Đệ tử kia kinh ngạc.
Nếu con xuất hiện bây giờ đã là Nhiễm Di Ngư thứ hai, vậy chẳng phải thời gian Dịch Vân chém giết Cổ Yêu đầu tiên cũng không chậm hơn Bạch Hồ công chúa và Tiễn Trúc là bao?!
Cũng không trách phản ứng đầu tiên của đệ tử này là cho rằng Lan Tiểu Mạc nhìn lầm, thực lực của Dịch Vân bảy năm trước còn kém cả Lạc Mặc và Nhiễm Tuyết Y, sao bây giờ lại có thể dùng thời gian ngắn ngủi mấy hơi thở để chém giết Cổ Yêu đầu tiên?
Không phải nói hắn chỉ là tinh thần lực biến dị, không có đốn ngộ pháp tắc sao?
"Đúng là Nhiễm Di Ngư thứ hai." Đoan Mộc trưởng lão lên tiếng, khẳng định lời của Lan Tiểu Mạc.
Trong lòng Đoan Mộc trưởng lão cũng hơi kinh ngạc, tốc độ chém giết lần này của Dịch Vân quả thực nhanh hơn rất nhiều, tốc độ tiến bộ thực lực này vô cùng khoa trương.
"Dịch Vân trước đây đã từng chém giết Nhiễm Di Ngư một lần, lần này không bị thương, chiến đấu gọn gàng dứt khoát. Lần này tinh thần hắn biến dị, phán đoán trong quá trình chiến đấu cũng chuẩn xác hơn." Đoan Mộc trưởng lão nói, trong giọng nói cũng mang theo một tia khích lệ.
Nghe tin Dịch Vân thật sự đã chém giết Cổ Yêu đầu tiên, ánh mắt Bạch Nguyệt Khanh khẽ trầm xuống, không nói gì.
Bên cạnh Bạch Nguyệt Khanh, các đệ tử Hồ tộc khác trong lòng đều cảm thấy khó chịu.
Nếu là Tuyết Nhi công chúa, bọn họ nhìn thấy nhưng không với tới, không so được cũng đành thôi, vốn dĩ không cùng một đẳng cấp, giống như bình dân nhìn thấy quý tộc, sẽ không nảy sinh tâm lý tranh đua. Nhưng Dịch Vân này, vốn không mạnh hơn bọn họ bao nhiêu, cứ như một người hàng xóm của họ, đột nhiên trở thành phú ông giàu nứt đố đổ vách, cảm giác này tự nhiên khiến họ khó chịu.
"Dịch Vân lại dùng thời gian ngắn như vậy để chém giết Cổ Yêu đầu tiên? Hắn làm thế nào vậy? So với Hồ tộc công chúa, cũng chỉ chậm mấy hơi thở thôi!" Một đệ tử Lạc thị nói.
Lời của hắn lại khiến các đệ tử Hồ tộc không vui, nói như vậy chẳng khác nào Dịch Vân và Hồ tộc công chúa gần như ngang hàng, bọn họ sao có thể thích nghe?
"Hừ, đừng có so với Tuyết Nhi công chúa, căn bản không cùng một đẳng cấp. Đối đầu với Cổ Yêu đầu tiên, Tuyết Nhi công chúa không có cơ hội phát huy toàn bộ thực lực, huống hồ, Tuyết Nhi công chúa chém giết là yêu long, còn Dịch Vân chỉ là chém giết một con Nhiễm Di Ngư, tuy Nhiễm Di Ngư cũng mạnh, nhưng so với yêu long vẫn yếu hơn nhiều. Càng về sau, khoảng cách giữa Tuyết Nhi công chúa và Dịch Vân sẽ càng lớn, bỏ xa Dịch Vân."
Một đệ tử Hồ tộc nói, lời của hắn khiến đệ tử Lạc thị vừa nói chuyện nhíu mày, ngươi ngay cả tư cách ra sân cũng không có, lấy tư cách gì mà nói Dịch Vân không bằng Bạch Hồ công chúa?
Tuy nhiên, dù nghe không thoải mái, đệ tử Lạc thị này cũng không thể không thừa nhận, khoảng cách giữa Dịch Vân và Hồ tộc công chúa vẫn còn không nhỏ, khởi điểm của Hồ tộc công chúa thực sự quá cao.
Bảy năm trước, người khác chém giết một con Cổ Yêu đều phải dùng hết sức chín trâu hai hổ, bao gồm cả Dịch Vân, cũng là đồng quy vu tận với Cổ Yêu, nhưng Hồ tộc công chúa thì sao, một mình giết liền hai con Cổ Yêu, đồng thời trọng thương con thứ ba!
Hiện tại, Hồ tộc công chúa lại có được đốn ngộ từ Tam Thần Ấn, đồng thời thành tựu đạo vực, thực lực mạnh đến đáng sợ, không thể so sánh!
"Cái đó... Đoan Mộc trưởng lão, có thể chiếu lại hình ảnh chiến đấu của Dịch sư đệ một lần không?" Đệ tử Lạc thị vừa nói liền lên tiếng thỉnh cầu, mọi người nghe vậy cũng tỉnh táo lại, bọn họ cũng rất tò mò, rốt cuộc Dịch Vân làm thế nào mà lại chém giết Cổ Yêu đầu tiên nhanh như vậy.