Thời gian 40 hơi thở để điều tức đã hết, trước mặt Dịch Vân vẫn là bầu trời xanh thẳm và biển mây vô tận.
"Lựa chọn đối thủ của ngươi!"
Bên tai Dịch Vân vang lên âm thanh vô cảm của trận pháp.
Dịch Vân hít sâu một hơi.
"Ta chọn... Cửu Vĩ Bạch Hồ!"
Xoạt!
Mây mù bị xé toạc, một cái đầu Bạch Hồ khổng lồ trồi lên từ trong mây mù, đôi đồng tử màu đen của nó lạnh lùng vô tình, phản chiếu khuôn mặt Dịch Vân.
Đây là Cửu Vĩ Bạch Hồ, con Cổ Yêu thứ năm với thực lực lại một lần nữa tăng vọt, ngay khi nó xuất hiện, dường như đã trở thành sự tồn tại duy nhất trong thế giới này.
Khí tức mênh mông trong cơ thể nó tựa như hải triều cuồn cuộn, ập đến Dịch Vân.
Dịch Vân nắm chặt trường kiếm trong tay, đây là trận chiến cuối cùng của hắn trong đại trận Luyện Yêu Thạch lần này!
"Sao lần này đối thủ của Dịch Vân lại là tổ tiên Hồ tộc chúng ta?" Bạch Nguyệt Khanh hơi nhíu mày, là đồ đằng của Hồ tộc, Cửu Vĩ Bạch Hồ bị đem ra làm đối thủ trong đại trận Luyện Yêu Thạch, Bạch Nguyệt Khanh thế nào cũng cảm thấy không thoải mái. Trước đó là do chính Bạch Nguyệt Khanh nghi ngờ Cổ Yêu mà Dịch Vân chém giết không đủ mạnh, Thạch trưởng lão mới đem Nhiễm Di Ngư thay thành Cửu Vĩ Bạch Hồ, Bạch Nguyệt Khanh cũng chỉ có thể chấp nhận, ai bảo hắn lắm mồm làm gì, nhưng bây giờ... lại tới một lần nữa?
Bạch Nguyệt Khanh nhìn về phía Đoan Mộc trưởng lão, Đoan Mộc trưởng lão lại xòe tay ra, nói: "Đừng nhìn ta, đây là Dịch Vân lựa chọn Cửu Vĩ Bạch Hồ, không liên quan gì đến ta."
Dịch Vân chọn?
Bạch Nguyệt Khanh sững sờ, có con yếu hơn không chọn, lại cứ chọn Cửu Vĩ Bạch Hồ hùng mạnh, Dịch Vân đây là chịu khổ chưa đủ hay sao? Trận chiến trước tuy Dịch Vân đã thắng, nhưng cũng là một trận thắng chật vật, nếu đối thủ là Nhiễm Di Ngư, sao lại tiêu hao lớn đến vậy?
"Tam Hoàng tử điện hạ, Dịch Vân này tám phần là biết rõ mình không thể nào giết được con Cổ Yêu thứ năm, vì thế nên mới vò đã mẻ lại sứt, chọn một con Cửu Vĩ Bạch Hồ, thua cũng vẻ vang hơn một chút."
Một đệ tử Hồ tộc có mặt ở đây lên tiếng, Bạch Nguyệt Khanh hừ một tiếng nói: "Coi như biết rõ không thể thắng, chọn một con yếu hơn một chút cũng có thể bớt chịu khổ hơn, trừ phi hắn định trực tiếp nhận thua, bằng không một khi trận đấu bắt đầu, hắn sẽ bị Cửu Vĩ Bạch Hồ trọng thương, thậm chí ảnh hưởng đến việc tu luyện sau này."
Bạch Nguyệt Khanh nhàn nhạt nói, hắn đúng là mong Dịch Vân đừng nhận thua quá sớm, như vậy thì quá vô vị.
"Tiểu tử này, đối mặt với con Cổ Yêu thứ năm mà cũng dám chọn Cửu Vĩ Bạch Hồ, thực sự là không biết chữ "chết" viết như thế nào."
Bạch Nguyệt Khanh chậm rãi mở quạt ra, dường như đã khôi phục lại vẻ bình tĩnh thong dong thường ngày. Dù sao trong hình ảnh bên kia, Bạch Nguyệt Khanh đã thấy được hy vọng Bạch Hồ công chúa chém giết được con yêu long thứ năm, cho dù không thể chém giết thành công, cũng ít nhất có thể trọng thương nó, khoảng cách thực lực giữa Bạch Hồ công chúa và Dịch Vân vẫn sẽ bị kéo giãn ra.
Bạch Nguyệt Khanh đang suy nghĩ thì lại nhìn thấy Dịch Vân trên bầu trời xanh thẳm tiện tay vung lên, từng thanh phi đao bị hắn ném đi.
Những thanh phi đao sáng như tuyết, lấp lóe hàn quang bức người, cứ thế bị ném đi.
"Phù phù! Phù phù!"
Phi đao rơi xuống biển, khuấy lên từng gợn sóng nhỏ, rồi nhanh chóng biến mất không còn tăm hơi.
"Ném hết đao đi rồi?"
Bạch Nguyệt Khanh ngẩn ra, vốn dĩ Dịch Vân đã tổn thất hơn 100 thanh phi đao trong trận chiến thứ tư, theo lý thuyết, bây giờ hắn nên yêu cầu đại trận Luyện Yêu Thạch cung cấp số lượng phi đao tương ứng để bổ sung cho đao trận của mình mới phải, nhưng bây giờ, hắn lại ném đi cả những thanh phi đao còn lại?
"Dịch Vân định nhận thua sao?"
Một đệ tử Hồ tộc nói, Bạch Nguyệt Khanh cau mày, "Tiểu tử này cũng thật giảo hoạt, thể lực vừa yếu đi liền trực tiếp nhận thua, bất quá làm vậy tuy tránh được nguy cơ bị trọng thương, nhưng cũng làm suy yếu võ đạo tâm của hắn, thiếu đi khí thế dũng mãnh tiến về phía trước, sắc bén không thể cản phá của một võ giả!"
Bạch Nguyệt Khanh rất khó chịu, Dịch Vân vừa mới tỏa sáng rực rỡ, bây giờ lại nhận thua, rút lui êm đẹp, mọi lợi thế đều bị hắn chiếm hết!
Hơn nữa, nếu Dịch Vân đã định nhận thua, còn triệu hoán Cửu Vĩ Bạch Hồ làm gì, trêu chọc mình chắc?
Bạch Nguyệt Khanh đang nghĩ ngợi, lại đột nhiên nhìn thấy, lòng bàn tay Dịch Vân có hàn quang lóe lên.
Đó là... phi đao!?
"Vèo vèo vèo!"
Dịch Vân vung tay, phi đao bắn ra xung quanh cơ thể hắn, toàn bộ lơ lửng giữa không trung, lưỡi đao chỉ về bốn phương tám hướng.
Đếm sơ qua, có gần một trăm thanh.
Vẫn chưa ném hết?
Chuyện gì thế này, Dịch Vân có hơn 800 thanh phi đao, vừa rồi cố ý ném đi hơn 700 thanh, vẫn còn lại một trăm thanh, rốt cuộc hắn đang có ý đồ gì?
Một bộ đao trận, thiếu một thanh phi đao đều sẽ có kẽ hở, mà đao trận của Dịch Vân chỉ còn lại một phần mười, thế này thì còn dùng thế nào được!?
Mọi người đang không hiểu vì sao thì Cửu Vĩ Bạch Hồ đã gầm lên một tiếng, lao bổ tới Dịch Vân!
Cửu Vĩ Bạch Hồ sẽ không chờ đợi Dịch Vân.
Cùng lúc Cửu Vĩ Bạch Hồ lao tới, xung quanh thân thể nó hào quang chói lọi, không gian xung quanh vì những đạo thần quang này mà vặn vẹo.
Lại là lĩnh vực!
Cửu Vĩ Bạch Hồ, đang mở ra lĩnh vực của nó!
Đây chính là lĩnh vực của con Cửu Vĩ Bạch Hồ thứ năm, hoàn toàn không cùng một đẳng cấp với lĩnh vực của con Cửu Vĩ Bạch Hồ thứ tư. Trước đó Dịch Vân đã phải hao phí ba phần mười thể lực, dùng hết tất cả vốn liếng mới phá được lĩnh vực của con Cửu Vĩ trước, muốn phá thêm một lần lĩnh vực càng mạnh hơn này, gần như là không thể!
Mắt thấy lĩnh vực mở ra, bao phủ lấy Dịch Vân, một khi bị lĩnh vực nuốt chửng, thắng bại cũng đã được định đoạt!
Vào lúc này, mọi người cũng không biết Dịch Vân định làm gì, hắn vừa không né tránh lĩnh vực, cũng không chịu thua.
"Ầm ầm!"
Trong chớp mắt, nguyên khí trong cơ thể Dịch Vân đột nhiên bạo phát, khác nào hồng thủy trút xuống tuôn về bốn phương tám hướng!
Mọi người đều cảm nhận được, sức mạnh của Dịch Vân đang bị rút ra một cách nhanh chóng!
Bảy phần mười nguyên khí còn lại của hắn, vậy mà trong nháy mắt ngắn ngủi, đã bị rút cạn không còn một chút nào, toàn bộ tràn vào một trăm thanh phi đao bên cạnh hắn!
Trăm thanh phi đao, được quán chú năng lượng mênh mông, thân đao ong ong rung động, dường như sắp nổ tung!
Dịch Vân hai tay chắp lại, trăm thanh phi đao vèo một tiếng bay ra, toàn bộ hội tụ lại trước người hắn. Thời khắc này, trên thân đao dường như nổi lên những phù văn thần bí, những phù văn này mờ mịt ảm đạm, như ẩn như hiện, bất kể nhìn chăm chú thế nào, dường như đều khó có thể thấy rõ hoa văn bên trong!
Trăm thanh phi đao, dung hợp làm một, tạo thành một đao trận hình tròn, xoay tròn cực nhanh.
Dịch Vân dùng hết khí lực toàn thân, đẩy đao trận hình tròn này ra!
Vù!
Không gian dường như bị xé rách, đao trận lao thẳng đến cái đầu khổng lồ của Cửu Vĩ Bạch Hồ!
Lĩnh vực Cửu Vĩ, vào lúc này đã sớm mở ra, bên trong lĩnh vực Cửu Vĩ, chỉ cần lĩnh vực không bị phá, Cửu Vĩ Bạch Hồ gần như là vô địch!
Cửu Vĩ Bạch Hồ gầm lên một tiếng, nó vung một vuốt chộp tới phi đao, đôi đồng tử màu đen của nó đang phản chiếu rõ ràng đao trận đang xoay tròn.
"Keng!"
Một tiếng nổ vang, đao trận vỡ tan tành!
Hơn 100 thanh phi đao, dưới sức nổ kinh hoàng đồng loạt vỡ nát, chia năm xẻ bảy!
Thấy cảnh này, mọi người đều nín thở, kết thúc rồi sao!? Một đòn rút cạn bảy phần mười sức lực còn lại trong cơ thể Dịch Vân, chỉ đến thế thôi sao?
Chỉ trong một phần ngàn chớp mắt, ý nghĩ của mọi người vừa nảy sinh, còn chưa kịp phản ứng, đã thấy tại vị trí đao trận vừa vỡ nát, có một tầng hoa văn màu đen nhàn nhạt còn lưu lại.
Đao trận đã vỡ, mà phù văn thần bí khắc trên thân đao lại được bảo lưu?
Phù văn kết hợp với nhau, vẫn là hình tròn, giống như một cái Chuyển Luân khổng lồ!
Chuyển Luân xoay tròn, trong một va chạm kịch liệt như vậy, tốc độ xoay tròn của nó lại chậm đến quỷ dị, gần giống như thời gian vào khoảnh khắc ấy đã bị ngưng đọng.
"Rít—"
Cửu Vĩ Bạch Hồ phát ra một tiếng hí, nó vung một vuốt chộp về phía Chuyển Luân này, nhưng móng vuốt của nó, ngay khoảnh khắc vồ vào Chuyển Luân, lại bị Chuyển Luân đang xoay tròn chậm rãi nghiền nát!
Xương thịt chia lìa, máu tươi tung tóe!
Cửu Vĩ Bạch Hồ kêu thảm một tiếng, trong đôi đồng tử màu đen lạnh lùng vô cảm của nó, cuối cùng cũng hiện lên vẻ sợ hãi. Nó muốn lùi lại, nhưng Chuyển Luân màu đen phảng phất như đã vượt qua không gian và thời gian, đi thẳng tới trước người Cửu Vĩ Bạch Hồ.
Tựa như một hố đen không thời gian hình thành trong cơ thể Cửu Vĩ Bạch Hồ, con Cửu Vĩ Bạch Hồ đã hòa làm một thể với lĩnh vực, da thịt trên thân thể đều bị hố đen không thời gian này nghiền nát, nội tạng nổ tung, máu tươi phun ra!
Lĩnh vực Cửu Vĩ rung động kịch liệt, đã đến bờ vực sụp đổ!
"Ầm!"
Lĩnh vực Cửu Vĩ nổ tung, thân thể Cửu Vĩ Bạch Hồ cũng nát tan trong vụ nổ, máu thịt văng tung tóe khắp nơi!
Dịch Vân đã hoàn toàn cạn kiệt thể lực, bị luồng xung kích này hất văng về phía sau, toàn thân hắn đều bị máu hồ ly và thịt nát dính đầy, cả người tựa như Tu La bò ra từ địa ngục.
Oành!
Dịch Vân ngã xuống mặt biển, nước biển bị máu tươi nhuộm đỏ, chút thể lực cuối cùng của hắn chỉ miễn cưỡng giúp cơ thể hắn trôi nổi trên mặt biển mà không bị chìm xuống.
Cả người hắn nằm dang tay chân thành hình chữ Đại trôi nổi trên mặt biển, cảm nhận cơn mưa máu của Cửu Vĩ Bạch Hồ đang trút xuống từ phía trên.
Tí tách! Tí tách! Máu tươi còn ấm nóng, rơi trên mặt mang lại một cảm giác đặc biệt.
Kết thúc!
Trận chiến thứ năm, trận chiến cuối cùng của Dịch Vân. Ngay khi trận đấu bắt đầu, Dịch Vân đã dùng ra tuyệt chiêu sau cùng của mình.
Bởi vì nguyên khí còn lại của Dịch Vân, cũng chỉ vừa đủ để miễn cưỡng triệu hồi Vạn Ma Sinh Tử Luân, nếu sử dụng bất kỳ chiêu thức nào khác trước khi triệu hồi Vạn Ma Sinh Tử Luân, đều sẽ khiến nguyên khí của hắn không đủ.
Dù vậy, sau một chiêu, Dịch Vân cũng đã không còn cả sức để động một ngón tay.
Hắn trông vô cùng chật vật, nhưng bên ngoài đại trận Luyện Yêu Thạch, cảnh tượng hắn yếu ớt vô lực trôi nổi trong làn nước biển đỏ tươi lại vĩnh viễn khắc sâu vào tâm trí mọi người. Dù cho nhiều năm sau, khi những tuấn kiệt trẻ tuổi này đều đã có thành tựu riêng, bọn họ cũng khó có thể quên được cảnh tượng này.
Thiếu niên sử dụng phi đao ấy, trong tình huống gần như không thể, chỉ dựa vào một trăm thanh phi đao không trọn vẹn, đã một đòn đánh giết Cửu Vĩ Bạch Hồ xuất hiện lần thứ năm trong đại trận Luyện Yêu Thạch!
Rốt cuộc hắn đã làm thế nào?
Toàn trường hoàn toàn tĩnh lặng, ngay cả Thạch trưởng lão và Đoan Mộc trưởng lão cũng trợn mắt há mồm, hoàn toàn chưa kịp phản ứng chuyện gì đã xảy ra.
Mà ở bên cạnh Dịch Vân, hình ảnh trận chiến của Hồ tộc công chúa đã đến giai đoạn kịch liệt nhất, nhưng trong khoảnh khắc này lại không một ai quan tâm, bọn họ dường như đều đã quên mất.
Trong tầm mắt của họ, chỉ có Dịch Vân đang ngửa mặt lên trời, tắm trong mưa máu.
Trận chiến của Hồ tộc công chúa có kịch liệt đến đâu, cũng không thể nào chấn động bằng một đòn thuấn sát của Dịch Vân!
Đúng vậy, thuấn sát, con Cổ Yêu thứ năm mạnh đến mức khiến người ta không nảy sinh nổi ý nghĩ chống cự, khi đối đầu với Dịch Vân, kết quả lại là... thuấn sát!
❂ Từng câu chữ → hóa vần ca ← Thiên Lôi Trúc thắm tình bao la ❂