Virtus's Reader
Chân Võ Thế Giới

Chương 926: CHƯƠNG 920: XUẤT VÂN KIẾM

Xích Tiêu hoàng tử rõ ràng là không công nhận kết quả.

Tuy rằng mọi người đều biết điều này, thế nhưng lời của Xích Tiêu hoàng tử vẫn khiến không ít đệ tử Hồ Tộc tán đồng. Không nói đến huyết mạch, chỉ riêng về thực lực, Dịch Vân cũng không chiếm ưu thế. Dịch Vân dùng một loại bí pháp để thắng con Cổ Yêu thứ năm, không phải Dịch Vân lợi hại, mà là do bí pháp kia lợi hại.

Còn Bạch Hồ công chúa lại dựa vào thực lực của bản thân để mạnh mẽ chém giết Cổ Yêu.

Bí pháp công kích tuy có hiệu quả, nhưng cũng giống như vũ khí, được xem là ngoại vật, chờ đến cảnh giới cao hơn, thậm chí sẽ bị thay thế. Thứ thật sự lợi hại chính là sự lý giải của võ giả đối với pháp tắc và cảnh giới của bản thân.

"Công chúa, chúng ta đi thôi, không có gì phải tranh cãi."

Dịch Vân nói với Lạc Hỏa Nhi, thắng thua hắn vốn không để tâm. Thực lực có được người của Hồ Tộc tán thành hay không, thì có sao đâu?

Còn về chuyện bồi công chúa Hồ Tộc du ngoạn, hắn càng không có hứng thú. Lâm Tâm Đồng vẫn chưa tìm được, Vạn Yêu Đế Thiên này lại rộng lớn vô cùng, hắn muốn tìm Lâm Tâm Đồng cũng không biết bắt đầu từ đâu, sao lại có thể đi bồi một cô gái xa lạ chẳng có bao nhiêu giao tình du ngoạn được chứ? Đây chẳng qua chỉ là trò đùa ác ý của Lạc Hỏa Nhi mà thôi.

Lạc Hỏa Nhi hừ một tiếng, cái vẻ cao cao tại thượng kia của Xích Tiêu hoàng tử khiến nàng rất muốn đấm thẳng vào mặt hắn một quyền.

"Tiểu Vân tử! Ngươi nói xem ngươi tham gia thí luyện, từ đầu đến cuối khiêm tốn như vậy làm gì, lẽ ra ngươi nên xông vào Luyện Yêu Thạch đại trận một lần, như vậy xem bọn họ còn nói được gì nữa!"

Lạc Hỏa Nhi rất không vui truyền âm nói.

Dịch Vân thản nhiên đáp: "Bọn họ có công nhận hay không cũng chẳng có ý nghĩa gì, thực lực mới là của bản thân mình."

Dịch Vân nói xong, trực tiếp đứng dậy.

Thấy Dịch Vân sắp rời đi, Lạc Hỏa Nhi ở lại một mình thì làm được gì, nàng cũng bực bội đứng dậy.

"Sao thế, đi ngay à, không ở lại uống chén trà sao?" Xích Tiêu hoàng tử nói với vẻ như cười như không, mang một dáng vẻ thản nhiên tự đắc.

Bạch Nguyệt Khanh cũng cười ha hả, hắn lại càng mở chiếc quạt giấy ra, thong thả phe phẩy.

"Nếu đã không muốn ở lại, có ép cũng cảm thấy không thoải mái, bản vương sẽ không tiễn, các ngươi cứ tự nhiên."

Bạch Nguyệt Khanh nói xong, lại nhẹ nhàng truyền một đoạn âm vào tai Dịch Vân.

"Dịch Vân, ta biết ngoài miệng ngươi nói như không để ý, nhưng thực ra trong lòng không phục. Ngươi đừng tưởng rằng mình dựa vào bí pháp chiến thắng con Cổ Yêu thứ năm thì đã tưởng mình có gì ghê gớm. Bí pháp chung quy không phải là pháp tắc, nó chỉ là một quyển bí tịch, một bộ chiêu thức mà thôi. Khi bước vào Ngưng Đạo cảnh, pháp tắc có thể ngưng tụ thành đạo quả, nhưng bí pháp thì không."

"Ngưng Đạo cảnh quyết định rất lớn đến thành tựu tương lai, nếu phẩm chất đạo quả mà ngươi ngưng tụ không cao thì bí pháp có mạnh cũng để làm gì? Tuyết Nhi ở Lạc Thần Điện thí luyện bảy năm đã lĩnh ngộ được đạo vực, ngươi làm được không?"

Lời này tuy âm thanh không lớn, nhưng lại truyền đi rất xa, rất nhiều người nghe xong cũng không khỏi tán thành.

Đúng vậy, bí pháp không thể ngưng tụ đạo quả, đối với căn cơ của võ giả không có trợ giúp gì lớn, chỉ có thể tăng mạnh sức chiến đấu.

"Hừ, sao ngươi biết phẩm chất đạo quả mà Dịch Vân ngưng tụ sẽ kém? Bạch Nguyệt Khanh, cẩn thận lời mình nói ra, lại tự vả vào mặt mình đấy." Dịch Vân chưa lên tiếng, Lạc Hỏa Nhi đã đáp lời.

Bạch Nguyệt Khanh khẽ cười nói: "Xem ra Tử Linh công chúa không phục lắm nhỉ. Đây cũng không phải là cái nhìn của riêng ta, ta vừa mới cùng người khác bàn luận xem khi các ngươi bước vào Ngưng Đạo cảnh sẽ thế nào..."

Bạch Nguyệt Khanh nói rồi liếc mắt nhìn tòa đình cách đó không xa.

Ở cách đó không xa, có một tòa đình nhỏ màu ngà, nhỏ hơn nhiều so với tòa đình mà Bạch Nguyệt Khanh và Xích Tiêu hoàng tử đang ngồi.

Dịch Vân nhìn sang, thì thấy trong đình chỉ có hai người đang ngồi.

Một người mặc áo đen toàn thân, quay lưng về phía hắn, còn người kia thì mặc một chiếc áo lông hồ ly, bên cạnh đặt hai thanh kiếm, một dài một ngắn.

Người mặc áo lông hồ ly này tướng mạo thanh tú, hai mắt có thần, hắn ngồi đó uống rượu, tạo cho người ta cảm giác hòa làm một thể với cảnh vật xung quanh.

Hai người này, đặc biệt là nam tử mặc áo lông hồ ly đang đối mặt với hắn đã thu hút sự chú ý của Dịch Vân.

"Là Xuất Vân Kiếm..." Lạc Hỏa Nhi nhíu mày.

"Ồ? Hắn rất nổi danh sao?"

"Cũng xem là vậy." Lạc Hỏa Nhi gật đầu, "Hắn vốn là một tán tu, lang bạt đến Hồ Tộc rồi định cư, trở thành đệ tử Hồ Tộc. Hắn đã tham gia thí luyện Hồ Tộc lần trước, còn lần này, vì tuổi tác đã quá trăm tuổi, cho nên dĩ nhiên không tham gia."

"Xuất Vân Kiếm đã bước vào Ngưng Đạo cảnh từ nhiều năm trước, ngưng tụ ra một viên đạo quả tứ diệp và hai viên đạo quả thất diệp."

"Ba viên đạo quả sao?" Dịch Vân hơi sững sờ, ba viên đạo quả đúng là rất nhiều, nhưng một viên tứ diệp, hai viên thất diệp, dường như vẫn chưa đạt tới tiêu chuẩn của kỳ tài khoáng thế...

Lạc Hỏa Nhi nhìn thấu suy nghĩ của Dịch Vân, nàng nói: "Đạo quả thất diệp đã phi thường mạnh mẽ, hơn nữa mấu chốt là, đạo quả thất diệp mà Xuất Vân Kiếm ngưng tụ không hề tầm thường!"

"Viên đạo quả tứ diệp kia là do Kiếm đạo ngưng tụ, còn hai viên đạo quả thất diệp kia, đều là từ đại đạo mà thành, một viên ngưng tụ từ pháp tắc Thời Gian, một viên từ pháp tắc Không Gian. Đồng thời lĩnh ngộ Thời Không pháp tắc, vậy mà có thể ngưng tụ ra hai viên đạo quả thất diệp ở tuổi trăm tuổi, thì đã là phi thường kinh diễm rồi."

"Thời Không pháp tắc phối hợp với Kiếm đạo, thực lực của Xuất Vân Kiếm vô cùng đáng sợ. Nếu hắn trẻ lại mười tuổi, kịp tham gia thí luyện Lạc Thần Điện lần này, thì ngươi đã có thêm một đối thủ mạnh mẽ rồi đấy, Dịch Vân."

"Thời Không chi đạo phối hợp với Kiếm đạo?"

Dịch Vân ngẩn ra, Thời Không chi đạo sinh ra cùng lúc với vũ trụ, cũng giống như Âm Dương, là đại đạo trong các loại đại đạo, còn khó hơn cả Ngũ Hành chi đạo Kim Mộc Thủy Hỏa Thổ, hay Phong Vũ Lôi Điện, Tạo Hóa chi đạo. Sau khi lĩnh ngộ, thực lực của võ giả cũng sẽ mạnh hơn rất nhiều!

Cùng là đạo quả thất diệp, nhưng một viên đạo quả thất diệp hệ Hỏa tự nhiên kém xa một viên đạo quả thất diệp hệ Thời Không.

Còn về Kiếm đạo, tuy không bằng Thời Không chi đạo, nhưng cũng không phải là tiểu đạo. Ở Mười Hai Đế Thiên, có không ít người dựa vào một thanh kiếm để nắm giữ tỳ ấn Thần quân, trở thành Thần quân, ví như Thanh Dương Quân chính là một người như vậy.

Lúc này, Lạc Hỏa Nhi lại nói: "Địa vị của Xuất Vân Kiếm ở Hồ Tộc không hề tầm thường, được Bạch Nguyệt Khanh xem như thượng đẳng khách khanh. Hắn không chỉ thực lực mạnh, mà ánh mắt cũng rất sắc bén. Có lẽ vừa rồi hắn đã đánh giá ngươi, nhưng không biết hắn đánh giá ngươi thế nào..."

Lạc Hỏa Nhi có chút để tâm, nàng cũng chưa từng xem qua quá trình Dịch Vân thí luyện ở Lạc Thần Điện, còn hiệu quả sau khi Dịch Vân bế quan, nàng cũng không rõ.

Nàng tuy có một sự tự tin khó hiểu đối với Dịch Vân, nhưng cũng muốn biết một người có ánh mắt sắc bén như Xuất Vân Kiếm sẽ đánh giá Dịch Vân thế nào.

"Ta không cần người khác đánh giá."

Dịch Vân lắc đầu. Trong lúc Dịch Vân và Lạc Hỏa Nhi nói chuyện, Xuất Vân Kiếm vẫn luôn uống rượu cùng người đối diện, chẳng hề nhìn Dịch Vân lấy một lần, dường như không hề quan tâm đến mọi chuyện xảy ra xung quanh.

Đây không phải là ngạo khí, mà là sự thờ ơ và xem nhẹ mọi thứ xung quanh của một kiếm khách một lòng theo đuổi võ đạo.

Đối với họ mà nói, trong lòng có kiếm, có pháp tắc, thế là đủ rồi.

Ngay lúc Dịch Vân và Lạc Hỏa Nhi đang nói chuyện, cửa lớn hoàng cung Lạc thị chậm rãi mở ra.

Một luồng khí tức uy nghiêm và cao quý theo đó lan tỏa ra. Dịch Vân nhìn cánh cửa cung đang từ từ mở rộng, trước đó hắn không biết tại sao hoàng cung lần này lại quy tụ nhiều thế lực lớn như vậy, rốt cuộc là có chuyện gì, nhưng bây giờ, có lẽ đã sắp có câu trả lời.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!