Nghe quốc chủ Thiên Dụ Yêu Quốc hỏi dò, Tống Vô Trần lúc này tâm loạn như ma.
Sự việc đã đến nước này, hắn cũng không biết phải làm sao, đề thi vốn chuẩn bị cho hơn vạn người cũng không dùng được nữa, chẳng lẽ lại khảo hạch bằng Cửu Cung Trận một lần nữa?
Đừng nói hắn không còn mặt mũi nào để dùng Cửu Cung Trận, cho dù có dùng, nếu lại xảy ra vấn đề như lúc trước thì phải làm sao? Vậy hắn thật sự chỉ có nước đập đầu chết quách cho xong.
Rốt cuộc là ai đã phá Cửu Cung Trận của ta? Lẽ nào thật sự là một đệ tử tham gia khảo hạch, ví như... Dịch Vân!?
Mấy vạn người ở đây, ánh mắt đều tập trung trên người Tống Vô Trần. Vốn dĩ với những võ giả hạ đẳng này, Tống Vô Trần chẳng thèm để tâm đến ánh mắt của họ, nhưng... Thời Vũ Quân!
Tống Vô Trần biết rất rõ, trên phiêu phù đảo, Thời Vũ Quân đang nhìn mình, chờ xem biểu hiện của hắn, điều này khiến hắn nóng nảy như kiến bò trên chảo nóng, lòng bàn tay đã ướt đẫm mồ hôi. Nếu không có sự trợ giúp của Nghịch Ma Châu, hắn căn bản không thể dùng một tòa trận pháp để sát hạch cả vạn người cùng một lúc.
Trừ phi, hắn đuổi tất cả mọi người đến Man Hoang, chia nhóm đại loạn đấu, nhưng phương thức khảo hạch đơn giản thô bạo và không đủ công bằng đó, hiển nhiên sẽ không làm Thời Vũ Quân hài lòng.
Đúng lúc này, vù!
Tựa như một làn khói sương thổi qua, mưa bụi mịt mờ bao phủ cung điện đại thụ, một nữ tử áo trắng xuất hiện trên quảng trường của cung điện.
Thủy Ngưng Sương!
Người đã đi theo Thời Vũ Quân từ mấy vạn năm trước, cũng là người được Thời Vũ Quân tin tưởng nhất.
"Ngưng Sương sư thúc..."
Tống Vô Trần vội vàng đứng dậy hành lễ. Lúc này gặp được Thủy Ngưng Sương, Tống Vô Trần tâm thần căng thẳng, rõ ràng là Thủy Ngưng Sương đã không hài lòng với việc hắn chủ trì cuộc khảo hạch.
"Vòng sát hạch tiếp theo, để ta ra đề!"
Thủy Ngưng Sương mở miệng nói, một câu này khiến Tống Vô Trần lòng nguội lạnh đi một nửa.
Hắn há miệng, cuối cùng không nói thêm gì.
Thủy Ngưng Sương ra đề mục?
Rất nhiều đệ tử ở đây đều nhìn về phía Thủy Ngưng Sương, mà ánh mắt của nàng, vô tình hay hữu ý lại rơi trên người Dịch Vân.
Hơn vạn người bị khảo hạch ở đây, Dịch Vân đứng giữa đám đông, không hề nổi bật. Người khác không biết Thủy Ngưng Sương đang chú ý Dịch Vân, nhưng Dịch Vân tự nhiên biết.
Hắn sờ cằm, trong lòng hiểu rõ, quá trình phá trận lúc trước của hắn, tám chín phần mười đã bị Thủy Ngưng Sương nhìn thấy toàn bộ.
Hắn cũng không sợ bí mật của Tử Tinh bị bại lộ, Tử Tinh vượt xa cảnh giới võ đạo của thế giới này, không ai có thể dò xét ra được.
Không tra ra được Tử Tinh, mọi người cũng chỉ có thể quy tất cả những điều này về cho bản thân Dịch Vân.
Nếu hắn muốn trở thành đệ tử thân truyền, vậy thì nhất định phải để người ta nhìn thấy chỗ bất phàm của mình, cứ mãi che giấu thực lực thì không có bất kỳ ý nghĩa gì.
"Vòng đầu tiên đã như vậy, thì cứ xem như tất cả mọi người đều đã vượt qua, còn đề thi thứ hai này..."
Thủy Ngưng Sương nói rồi cong ngón tay búng một cái.
"Xèo!"
Một đạo u quang từ đầu ngón tay Thủy Ngưng Sương bắn ra, tia sáng này xẹt qua hư không, nhanh chóng lớn dần, cuối cùng biến thành một cánh cửa.
"Ầm ầm!"
Cửa lớn rơi xuống đất, chắn ngang trước mặt tất cả mọi người.
Cánh cửa này rộng mấy chục trượng, cao bằng tòa lầu mười mấy tầng, vô cùng to lớn.
Xuyên qua cửa lớn, mọi người có thể nhìn thấy bên trong khói sương giăng lối, núi non trập trùng ẩn hiện trong làn khói sương, trên mặt đất cỏ thơm um tùm, dường như có một biển hoa vô tận.
Một cánh cửa, thông đến một thế giới khác!
"Đây là cánh cửa Yên Vũ, dẫn đến vườn thuốc Thần Quân do ta quản lý. Bên trong cánh cửa Yên Vũ tự thành một thế giới. Đề thi của ta chính là, tất cả mọi người tiến vào cánh cửa Yên Vũ, hái một đóa hoa trên đồng cỏ rồi trở ra, liền xem như qua ải!"
Vườn thuốc Thần Quân?
Hái hoa?
Các đệ tử ở đây vừa nghe, đều vô cùng hưng phấn, lại là vườn thuốc Thần Quân!
Có thể đi vào vườn thuốc Thần Quân một chuyến, chỉ nghĩ thôi cũng đủ khiến người ta kích động rồi. Hơn nữa nội dung đề thi này cũng khá mới lạ!
Vào cánh cửa Yên Vũ hái hoa, nghe qua vô cùng đơn giản, nhưng mọi người đều biết, đề mục Thủy Ngưng Sương đưa ra tuyệt đối sẽ không dễ dàng như vẻ bề ngoài, cánh cửa Yên Vũ này e rằng bên trong có huyền cơ.
Nhưng càng như thế lại càng thú vị, nếu ai cũng có thể hoàn thành thì còn gì ý nghĩa.
"Ha ha, hái hoa, xin hỏi Ngưng Sương tiên tử, lẽ nào chỉ cần hái được hoa là coi như qua ải, không có phân chia cấp bậc thành tích sao?"
Hắc Hổ lớn tiếng hỏi.
Lúc trước xông Cửu Cung Trận, thời gian càng ngắn, thành tích tự nhiên càng tốt.
Còn việc hái hoa, cánh cửa Yên Vũ ở ngay trước mắt, nhìn khóm hoa cũng không xa, xông vào hái rồi quay về, chỉ cần có năng lực hoàn thành, thời gian bỏ ra sẽ không chênh lệch quá nhiều, vậy thì không thể hiện được sự chênh lệch thành tích giữa mình và người khác.
"Phân chia cấp bậc thành tích?" Ngưng Sương tiên tử mỉm cười, "Những đóa hoa ở gần cánh cửa Yên Vũ là Thất Tâm Hoa, loài hoa này ngàn năm nảy mầm, ngàn năm sinh trưởng, ngàn năm kết nụ, sau đó cứ mỗi ngàn năm lại mọc thêm một cánh hoa, tổng cộng vạn năm. Nếu hái được một đóa Thất Tâm Hoa vạn năm trở về, coi như viên mãn. Nhưng dù hái không được Thất Tâm Hoa vạn năm cũng đừng lo, cho dù chỉ mang về một nụ hoa cũng coi như thông qua!"
Nghe Ngưng Sương tiên tử nói vậy, mọi người đều rối rít nhìn vào bên trong cánh cửa Yên Vũ.
Xuyên qua làn khói sương mịt mờ, mọi người quả nhiên thấy những đóa hoa trên đồng cỏ, số lượng cánh hoa không giống nhau.
Gần cửa ra vào của cánh cửa Yên Vũ nhất đều là những nụ hoa, mà càng đi vào sâu, những nụ hoa này sẽ dần dần nở ra cánh hoa.
Thế nhưng, loại một cánh, bốn cánh, năm cánh đã được xem là nhiều rồi, sáu cánh cực ít, hầu như đều ở nơi sâu nhất trong làn khói sương, đã sớm mờ mịt không rõ.
Còn về đóa hoa bảy cánh, căn bản không tìm thấy.
"Có đóa hoa bảy cánh không?"
Hắc Hổ vươn cổ nhìn, hắn muốn sớm tìm ra một đóa, sau khi tiến vào cánh cửa Yên Vũ liền khóa chặt mục tiêu, một hơi hái xuống!
Coi như độ khó quá lớn, hái không được, vậy thì lúc quay về tiện tay hái một đóa năm cánh, sáu cánh cũng được.
Câu hỏi của Hắc Hổ khiến một vài trưởng lão trong cung điện đại thụ nhíu mày.
Một danh túc đến từ Thiên Nhai Tông mở miệng nói: "Thất Tâm Hoa tuy rằng tuổi thọ không dài, tối đa chỉ có vạn năm, nhưng lại cực kỳ quý giá. Nó ngưng tụ tinh hoa đất trời, đại đa số Thất Tâm Hoa chưa kịp nở rộ hoàn toàn đã khô héo, loại có thể sống đến vạn năm thì vạn cây chưa chắc có một. Đây là tuyệt đỉnh Thánh dược, nó đối với võ giả Ngưng Đạo cảnh phá Đạo Cung, võ giả Thông Thiên cảnh phá Ngưng Đạo, đều có hiệu quả không thể tưởng tượng nổi!"
"Tên nhóc nhà ngươi, tưởng Thất Tâm Hoa vạn năm là rau cải trắng chắc? Tùy tiện là có thể tìm thấy!"
Lão giả này hừ một tiếng, hiển nhiên không ưa kẻ ngũ đại tam thô lại có kiến thức nông cạn như Hắc Hổ, thật không biết tên Hắc Hổ này ở vòng đầu tiên làm sao lại vượt lên dẫn đầu được.
Nghe xong lời của vị trưởng giả này, mọi người đều sáng mắt lên. Đa số những người ở đây đều là Thông Thiên cảnh, một đóa Thất Tâm Hoa vạn năm, nếu đối với việc ngưng đạo của họ có hiệu quả lớn, thì đây tuyệt đối là chí bảo.
Lúc này, Thủy Ngưng Sương mỉm cười nói: "Thất Tâm Hoa các ngươi hái được đều thuộc về các ngươi, bao gồm cả Thất Tâm Hoa vạn năm cũng vậy! Đương nhiên, có hái được hay không thì phải xem cơ duyên của các ngươi."
Một câu nói của Thủy Ngưng Sương khiến rất nhiều đệ tử có mặt đều kích động.
Hái được Thất Tâm Hoa, sẽ thuộc về mình!
Dược liệu trong vườn thuốc Thần Quân, giá trị không cần bàn cãi, huống hồ danh túc của Thiên Nhai Tông vừa rồi cũng đã nói về công hiệu thần kỳ của Thất Tâm Hoa.
Những Yêu tộc xuất thân từ các bộ lạc như Hắc Hổ, Hùng Nhị càng nóng lòng không thể chờ được nữa. Các bộ lạc ở biên giới của họ thiếu nhất chính là thiên tài địa bảo, vườn thuốc Thần Quân trước mắt đơn giản là đưa than sưởi ấm trong ngày tuyết rơi.