Bên trong phủ Bá tước Huyền Vũ.
Nghe xong lời của Kim Mộc Thông nói, nhạc mẫu, Mộc Lan cùng Thẩm Lãng đều có chút ngây người.
Tên mập vĩnh viễn đều giống như là một đứa bé vậy.
Mặc kệ tham gia bất luận cơ mật đại sự gì đều buồn ngủ, xuất hồn bay ra ngoài.
Lại thật không ngờ gã sẽ nói ra một lời như thế này.
Thẩm Lãng nói:
- Nhóc mập, đệ nghĩ xong rồi chứ?
Kim Mộc Thông gắng sức gật đầu nói:
- Đệ đã suy nghĩ hai ngày, mặc dù ngay từ đầu đều tràn trề sợ hãi, nhưng sau cùng vẫn có quyết định này.
Mắt của Tô Bội Bội có chút đỏ hoe.
Tuy rằng bà hay đánh chửi Kim Mộc Thông, hơn nữa còn chán ghét đủ kiểu.
Nhưng dù sao cũng là con trai duy nhất của bà, bà làm sao có thể không đau không thương.
Huống hồ sau khi Thẩm Lãng tiến vào phủ Bá Tước Huyền Vũ, gần như điền vào tất cả khuyết điểm Kim Mộc Thông, gã liền biến thành một thế tử rất tốt.
Đây là một đứa trẻ thật biết điều, cho tới bây giờ đều không gặp rắc rối, lại nghe lời như vậy, hoàn toàn khác với những đứa nhóc hư hỏng đáng ghét bên ngoài.
Hôm nay đứa con trai này sẽ phải rời xa, tiến vào cái vòng thị phi kinh đô, để cho bà thế nào cũng không thể không lo lắng.
Đứa con trai này còn chưa từng rời khỏi bên cạnh mình.
Thế nhưng nội tâm của bà cũng biết, con trai phải đi ra ngoài rèn luyện mới có thể lớn lên, chim ưng non phải xa cha mẹ bên người mới có thể bay lượn.
...
Bên trong thư phòng chỉ còn sót Thẩm Lãng cùng Kim Mộc Thông.
- Tỷ phu à, lúc mấy ngày nay tỷ phu không ở đây, đệ thự sự muốn biết tình tiết phía sau《 Tây Du Ký 》 cho nên đệ đã tự viết mấy vạn chữ, tỷ phu xem giúp đệ với,
Thẩm Lãng nhận lấy bản thảo.
Dùng khoảng chừng hơn nửa canh giờ để xem.
Thật bất ngờ, vô cùng ngạc nhiên.
Cảm xúc viết sách của tên mập đặc biệt lợi hại, rõ ràng là đánh một yêu quái, lại để cho gã viết lửa giận ngút trời, tên yêu quái nếu không chết nổi quả thực thật xin lỗi trời đất.
Cũng chính là đặc biệt am hiểu kéo thù hận.
Mà lại, gã viết sách còn hiểu đến vòng vòng đan xen.
Ví như mới vừa đánh một tiểu yêu quái, tiếp tục tới một người đại yêu quái, đánh xong một đại yêu quái, tức khắc một thần tiên đến, mới vừa đánh xong thần tiên này, Ngọc Đế đều bị kinh động.
Một màn này quen đến không thể nào quen được hơn nữa.
Rất giống là tiểu thuyết huyền ảo hậu thế, kẻ địch càng lúc càng lớn, càng ngày càng lợi hại, âm mưu luận tiếp cái này đến cái kia.
Nhưng mà cái nàykhông thích hợp với Tây Du Ký.
Tây Du Ký là thấy tốt thì lấy, cho nên dù cho đám yêu quái có chỗ dựa vững chắc, với thần tiên trên trời cũng đến đấy là dừng, không phải luôn luôn đánh lên, với âm mưu luận đến điểm cần là dừng.
Mà tên mập lúc này mới mấy vạn chữ, liền đẩy nội tình đen tối ngập trời viết đến chỗ Ngọc Đế.
Đọc thì hấp dẫn vô cùng.
Thế nhưng cũng đẩy chủ tuyến sai lệch.
Kiểu viết như thế này, kế tiếp lại muốn đánh Ngọc Đế, nói không chừng còn muốn một lần nữa đại náo Thiên Cung, còn lấy cái rắm trải qua thỉnh kinh thế nào.
Như thế sau mười vạn chữ, Tôn Ngộ Không đã diệt Ngọc Đế hủy thiên cung mất rồi.
Huống hồ câu chuyện Tây Du Ký, đến khi bắt đầu thỉnh kinh có chút như là phim truyện hệ liệt (*)
(*)Hệ liệt: là 1 bộ truyện cùng tác giả có liên quan đến nhau, có nhiều quyển, nhân vật chính truyện này có thể xuất hiện ở truyện khác với tư cách là nhân vật phụ.
Không ngừng gặp phải yêu quái mới, không ngừng gặp phải khó khăn mới, thế nhưng đã chấm dứt thật nhanh.
Kết quả Kim Mộc Thông đặc biệt viết mấy vạn chữ, vẫn đang viết ở mỗi một sự kiện, hơn nữa càng quậy càng lớn, đã sớm đẩy chủ tuyến thỉnh kinh sang méo sẹo.
- Thế nào? Tỷ phu? - Kim Mộc Thông vô cùng khẩn trương, giống như một tác giả mới viết xong sách giao cho biên tập đọc vậy.
- Sau khi tiến vào Quốc Tử Giám, đệ định dùng viết sách mở ra cục diện, liền dùng bản 《 Tây Du Ký 》này. - Kim Mộc Thông hỏi:
- Đệ nhất định phải nổi danh toàn bộ Quốc Tử Giám, tỷ phu không ngại đệ dùng bút danh Lãng Lăng Tiếu Tiếu Sinh chứ?
Thẩm Lãng đáp:
- Nhóc mập, đệ viết rất khá.
Tên mập mừng rỡ.
- Thế nhưng... - Thẩm Lãng nói:
- Đệ không thích hợp viết 《 Tây Du Ký 》, đệ hành văn quá kịch liệt, thù hận kéo được quá ác, tình cảm quá kịch liệt.
Kim Mộc Thông kinh ngạc nói:
- Đây... vậy không tốt sao?
- Tốt. - Thẩm Lãng nói:
- Ta giới thiệu cuốn tiểu thuyết khác cho đệ viết, ta sẽ đọc sáu vạn chữ cho đệ ngươi nghe, đệ đừng sao chép, nghe thấy là được rồi.
- Tốt, tốt... - Kim Mộc Thông nói.