Ninh Kỳ gật đầu nói: 'Ừm”"
Sau đó gã ngồi trong sân, thần sắc đờ ra, chuyển động chén trà trong tay.
Xung phi hỏi: "Ngươi ở đây phát ngốc cái gì?"
Ninh Kỳ nói: "Con đang nghĩ phải làm sao."
Xung phi nói: "Còn nghĩ cái gì! Thẩm Lãng thắng thì tốt rồi, chúng ta vốn đi theo Đại Càn."
Ninh Kỳ nói: "Mẫu thân, thế giới này không đơn giản như người nghĩ. Chúng ta hy vọng càng nhiều, đến khi thất bại sẽ càng tuyệt vọng hơn, như từ trên thiên đường rơi xuống địa ngục."
Xung phi mắng: "Nói tiếng người."
Ninh Kỳ: "Huyết Hồn quân của Thiên Nhai Hải các quá mạnh, trận chiến này, con không dám ôm hy vọng, chỉ có không ôm hy vọng, mới sẽ không tuyệt vọng."
Xung phi nói: "Ngươi biết vì sao mình thua Ninh Chính không?"
Ninh Kỳ hỏi: "Vì sao?"
Xung phi: "Vì ngươi nghĩ quá nhiều, cân nhắc quá nhiều. Nhìn Ninh Chính đi, khi tìm được mục tiêu, hắn liền tiến về phía trước không chút do dự, không bao giờ nghĩ nhiều, hoặc cân nhắc lợi và hại, cho nên hắn mới thích hợp trở thành vua, còn ngươi thì không được."
Ninh Kỳ muốn nói vài lời, nhưng ngẫm lại thì quyết định im lặng, lúc mẫu thân tranh cãi cái gì, chỉ có thể thắng, chứ không thể thua. Năm đó, bởi vì cãi nhau không thể thua, mẫu thân và phụ thân mới trở thành oan gia chừng mười năm, không ai để ý tới ai, đối với phụ thân còn như vậy, huống chi đứa con như mình.
Trong Vương cung, Ninh Thiệu tiến vào cung điện, trên tay cầm một hộp đựng thức ăn.
Nhìn thấy Ninh Thiệu, phi tựu như nhìn thấy một con ác quỷ, trốn sang một bên thật nhanh, không dám thở mạnh, lúc gặp Ninh Dực, bà không có sợ hãi như thế này.
Ninh Dực luôn mồm nói muốn cắm sừng Ninh Nguyên Hiến, muốn chà đạp bà, nhưng do uất ức, chỉ nói mà thôi, còn Ninh Thiệu không hề có ranh giới cuối cùng, nghĩ cái gì sẽ làm cái đó.
Ninh Thiệu đi tới trước mặt Ninh Nguyên Hiến, thấp giọng nói: "Con nói cho Phụ vương biết một tin tốt, Thẩm Lãng thắng rồi. Hơn bốn mươi vạn quân của con đã bại trận, không lâu nữa hắn sẽ tới đây cứu người."
Ánh mắt Ninh Nguyên Hiến tán loạn, lải nhải: "Bốn mươi, bốn mươi mốt, bốn mươi hai, bốn mươi ba..." Ninh Thiệu cười lạnh, nói: "Đến lúc này rồi, người còn giả ngây giả dại làm gì. Người không nghe thấy sao? Thẩm Lãng đã thắng, hắn sẽ tới đây cứu người, hai người không phải phụ tử, nhưng tình thâm hơn cả phụ tử nha” Ninh Nguyên Hiến vẫn tiếp tục lải nhải: "Ben mươi bốn, bốn mươi lăm, bốn mươi sáu..."
Ninh Thiệu đưa tay tới, nâng cái cằm của Ninh Nguyên Hiến lên, cẩn thận nhìn đôi mắt của ông, muốn nhìn cho ra, ông đang giả ngây giả dại, hay thật sự si ngốc rồi.
Mấy phút trôi qua, Ninh Thiệu vẫn nhìn không ra đầu mối nào.
"Ăn đi." Ninh Thiệu mở hộp đựng thức ăn ra, múc từng muỗng đúc cho Ninh Nguyên Hiến ăn.
Ninh Nguyên Hiến há miệng, ăn một cách thích thú, Tô phi thì nhịn không nổi nữa, lập tức nôn mửa.
Ninh Thiệu không thể tin, hỏi: 'Người điên thật sao? Đây là giòi bọ chết thúi, người lại tích ăn như thế?"
"Ăn ngon, ăn ngon..." Ninh Nguyên Hiến mở miệng, cười ngây ngô, vừa nhai vừa đếm: "Năm mươi mốt, năm mươi hai, năm mươi ba, năm mươi bốn..."
Trang viên Chúc gia, ba người Chúc Hoằng Chủ, Chúc Nhung, Chúc Hồng Tuyết đang ngồi trong thư phòng. Chúc Hồng Tuyết lạnh lùng như cũ, chưa từng chủ động nói chuyện, nhiều năm qua, chỉ có Chúc gia dựa vào gã, mà gã thì chưa từng dựa vào Chúc gia.
Chúc Nhung miêu ta cặn kế trận chiến hôm nay cho Chúc Hồng Tuyết biết, nhất là các loại đạo pháo của Thẩm Lãng, khoảng cách công kích, lực sát thương, phạm vi bao trùm, mảnh đạn, sóng xung kích.
Chúc Nhung hỏi: "Con thấy sao?"
Chúc Hồng Tuyết nói: "Tất cả vũ khí, đều không đáng nhắc tới."
Chúc Nhung tìm từ nói: "Hồng Tuyết, ta biết Huyết Hồn quân rất mạnh, nhưng biết người biết ta, bách chiến bách thắng, khi lên chiến trường, phải coi trọng địch nhân của mình..."
Chúc Nhung còn chưa nói hết, Chúc Hồng Tuyết đã đứng dậy, đi ra bên ngoài, để lại Chúc Nhung, sắc mặt khó coi, nói thế nào ông cũng là phụ thân, ngươi mạnh hơn nữa, thân phận siêu nhiên hơn nữa, cũng là con của ta. Chẳng qua không phải Chúc Hồng Tuyết trang bức, càng không phải tự cao tự đại, chỉ là không giỏi nói chuyện, quen dùng hành động để nói lên tất cả.
Trang viên của Chúc gia, ở bên ngoài kinh đô, diện tích rất lớn, hai vạn Huyết Hồn quân trú đóng ở đây, Chúc Hồng Tuyết đi thắng tới thao trường, hỏi: "Đây là đạn phao của Thẩm Lãng đúng không?”
Trên thao trường có mười mấy viên đạn lựu, sắp xếp chỉnh tê, mỗi một viên nặng hai mươi cân, không phải đạn pháo của Thẩm Lãng bị trộm, mà là số đạn pháo này bị lép, không nổ.
Hôm nay, pháo binh của Thẩm Lãng bắn hơn mấy vạn viên đạn pháo, có nhiều viên đạn pháo bị lép, nhưng đều bị số đạn pháo khác kích nổ, đám binh sĩ mất sức chín trâu hai hổ mới đưa số đạn pháo này ra khỏi chiến trường. Chúc Hồng Tuyết hỏi: "Mỗi một viên, lực sát thương 600m2 đúng không?"
Chúc Nhung gật đầu.
Chúc Hồng Tuyết nói: "Người đâu, sắp xếp số đạn pháo này theo thứ tự”
Có người tiến lên, sắp xếp đạn pháo theo hàng, mỗi một viên, cách nhau mười lăm mét.
"Huyết Hồn quân vào vị trí." Chúc Hồng Tuyết hạ lệnh, một ngàn Huyết Hồn quân tiến vào trong thao trường. Một ngàn Huyết Hồn quân, đứng quanh số đạn pháo, chỉ cách nhau một mét.
Chúc Hồng Tuyết hạ lệnh: "Làm nổi"
Vừa dứt lời, Chúc Nhung biến sắc, mí mắt của Chúc Hoằng Chủ cũng giật giật.
Chuong 616: Tu binh
Chuong 616: Tu binh
Số đạn pháo này mạnh bao nhiêu, Chúc Nhung biết rất rõ ràng, lực sát thương chỉ có 600maz, đứng cách rất xa, cũng sẽ bị sóng xung kích tổn thương.
Bây giờ ông và Chúc Hoằng Chủ đang đứng trong khoảng cách chưa tới một trăm mét, cực kì nguy hiểm, huống chi nơi đây có không ít đạn pháo.
Chúc Hồng Tuyết nói: "Tổ phụ có thể đi hậu viện chờ kết quả."
Chúc Hoằng Chủ lắc đầu, nói: "Không cần, có ngươi ở đây, số đạn pháo này chảng là cái gì."
Nói xong, Chúc Hoằng Chủ đứng tại chỗ không nhúc nhích.
Chúc Hồng Tuyết hạ lệnh thêm lần nữa: "Làm nổi"
Mười ba tên Huyết Hồn quân rút đại kiếm ra, thân kiếm nóng đỏ bừng, chém xuống đạn pháo.
Trong nháy mắt, thân đạn bị chém nứt.
"Rầm, rầm, rầm, rầm..."
Từng tiếng nổ kinh thiên động, toàn bộ trang viên run rẩy.
Mười ba đám hỏa diễm nổi lên, mảnh đạn bắn ra như mưa, sóng xung kích cực mạnh quét ra.
Đây chính là trang viên của Chúc gia, việc thí nghiệm thế này, nên làm bên ngoài trang viên, tìm chỗ hoang vắng nào đó, nhưng Chúc Hồng Tuyết không quan tâm, đủ thấy tài sản thế tục trong mắt gã không đáng nhắc tới.
Về phần làm cho người trong trang viên sợ hãi, Chúc Hồng Tuyết càng không quan tâm, một bầy kiến hôi mà thôi. Đương nhiên những thứ này đều không quan trọng, Huyết Hồn quân mới quan trọng nhất!
Đạn lựu của Thẩm Lãng mạnh đến mức nào? Bên trong chứa thuốc nổ siêu mạnh, khi nổ tung, trong khoảng cách ba mươi mét, hầu như không còn một ngọn cỏ, người không chết cũng tàn phế.
Thiết Huyết quân của hội Ẩn Nguyên, mặc áo giáp rất dày, còn đỡ không nổi, tăng binh của Thông Thiên tự càng đỡ không được, chỉ có một kết cuộc, bị tạc đến chết.
Người đứng trong khoảng cách nổ vài mét, trực tiếp thịt nát xương tan, thân thể không chỗ nào hoàn chỉnh. Nhưng mà khói bụi tán đi, một màn kinh người xuất hiện.
Một ngàn Huyết Hồn quân đứng tại chỗ như một cây cột trụ, thật chỉnh tê, không bị thương chút nào.
Bên trên áo giáp chỉ có một ít dấu vết nho nhỏ, do mảnh đạn để lại. Chúc Nhung và Chúc Hoằng Chủ đứng cách chỗ đạn pháo không đến một trăm mét, không chỉ mảnh đạn, ngay cả sóng xung kích đều bị chặn lại, không thể bay tới hai người.
Hai người không cảm nhận được cái gì, bởi Chúc Hồng Tuyết tựa như một bức tường thành, ngăn cản hết thảy mọi thứ bay về phía hai người, sóng xung kích tiêu tán vô ảnh vô tung, toàn bộ mảnh đạn rơi xuống đất.
Chúc Nhung kinh ngạc đến ngây người, không dám tin hai mắt của mình.
Ông biết Huyết Hồn quân rất mạnh, nhưng không nghĩ tới lại mạnh đến mức này, quá sức tưởng tượng.
Đạn pháo của Thẩm Lãng mạnh không cần phải nói, nhưng đứng gần trong khoảng cách một mét, Huyết Hồn quân không bị chút sứt mẻ, làm sao lại thế, hoàn toàn không đúng lẽ thường.
Áo giáp của Huyết Hồn quân rất kiên cố, đao thương bất nhập? Cho nên đạn pháo và mảnh đạn không thể tổn thương đến mảy may, sóng xung kích cũng không thể làm cái gì? Miễn cưỡng hiểu được.
Nhưng khi phát nổ, sóng xung kích đủ để thổi bay Huyết Hồn quân, coi như hoàn hảo không chút tổn thương, cũng nên bị thổi bay mấy chục mét chứ, vì sao Huyết Hồn quân vẫn đứng một chỗ, không bị lay động chút nào như thế?
Trừ phi lúc đạn phát nổ, sóng xung kích bộc phát, sinh ra lực đẩy cực mạnh, trong lúc đó, Huyết Hồn quân cũng phóng xuất ra một c6 lực đẩy để đối chọi lại, hai cỗ lực đẩy này bằng nhau, nhưng chuyện này quá khó tin.
Thật ra, cách chống lại sóng sung kích tốt nhất, không phải như thế, mà là giống như Không Tránh đại sư, thuận theo sóng xung kích, nước chảy bèo trôi, lấy lực tá lực.
Nhưng Chúc Hồng Tuyết muốn có hiệu quả làm rung động thị giác, mới lựa chọn cách lấy cứng chọi cứng như thế.
Chúc Hồng Tuyết hạ lệnh: "Đao!"
Tức thì có người cầm Mạch Đao siêu cấp đi tới, thanh đao này nặng một trăm tám mươi cân, đưa cho Chúc Nhung.
Chúc Nhung cầm mạch đao di tới trước một tên Huyết Hồn quân, ngưng tụ tất cả sức lực, nâng đao lên chém xuống, nhắm ngay ngực của tên Huyết Hồn quân này.
"Keng!" Một tiếng chói tai, tia lửa bắn ra.
Đôi tay của Chúc Nhung tê rần, mạch đao vỡ tan, chỉ để lại một vết trầy chỗ ngực tên Huyết Hồn quân.
Hiện tại cuối cùng Chúc Nhung đã biết, vì sao đại quân của Biện Tiêu, tộc Sa Man, Đại Kiếp Tự và trăm vạn quân của chư quốc tây vực, đều bị nghiền ép quét ngang. Chi quân đội này quá mạnh, không hổ danh đao thương bất nhập, hoàn toàn làm cho người ta tuyệt vọng, không có loại vũ khí nào đả thương được, đạn pháo của Thẩm Lãng còn không thể thổi bay, quá biến thái.
"Đưa tới!"
Chúc Hồng Tuyết tiếp tục hạ lệnh, hai tên Huyết Hồn quân dẫn tới mấy tên tù binh, nhìn kỹ mới biết, tù binh là Thiết Huyết quân của hội Ẩn Nguyên, mặc áo giáp kiên cố trên người.
"Đứng nghiêm!"
Tù binh Thiết Huyết quân đứng ngoài sáu trăm mét.
"Bắn!"
Chúc Hồng Tuyết hạ lệnh, vài tên Huyết Hồn quân giương cung cài tên, bắn ra. Toàn bộ đều là cung thượng cổ, mũi tên bay ra 100m, lập tức phun ra đuôi lửa màu lam, mũi tên tăng tốc, phóng thẳng đi.
Mất chưa đến hai giây.
"Phốc, phốc, phốc." Tu binh ngã xuống đất mất mạng.
Cách sáu trăm mét, mặc áo giáp kiên cố, bị bắn bể đầu, chết trong một mũi tên, tỷ lệ trúng mục tiêu gần 50%. "Dẫn tới!"
Chúc Hồng Tuyết hạ lệnh, lại có vài tên tù binh bị dẫn tới, khoảng cách lần này đứng ngoài ngàn mét.