Virtus's Reader
Chàng rể mạnh nhất lịch sử

Chương 768: CHƯƠNG 631: QUYẾT ĐỊNH

Đây là lời thật lòng của Xung Nghiêu, cũng là điều mà Chúc Hoằng Chủ nghĩ trong lòng, Chúc gia không thể đầu hàng, Thẩm Lãng biết rõ điều này, cho nên chưa bao giờ mở miệng chiêu hàng.

Thiên Nhai Hải các còn đó, Chúc gia làm sao lại đầu hàng?

Xung Nghiêu nói tiếp: "Ngày mai xin nhờ Chúc tướng, Ninh Nguyên Hiến, Ninh Chính không thể bị chút tổn thương nào, Ninh Thiệu, Ninh Dực, Ninh La, Thư Đình Ngọc đều phải sa lưới, việc này cần Chúc tướng phối hợp."

Chúc Hoằng Chủ run rẩy nói: "Nếu ta phối hợp, Chúc gia sẽ thân bại danh liệt."

Xung Nghiêu thản nhiên nói: "Ngài chỉ mắc mưu của bệ hạ mà thôi, ngài cũng là người bị hại. Hơn nữa, thân bại danh liệt, dù sao cũng tốt hơn bị giết toàn tộc, ngài thấy đúng không?”

Lời nói của Xung Nghiêu nhẹ nhàng như như gió thoảng mây bay, nhưng lại ẩn chứa lực lượng như sấm rền sét đánh. Thẩm Lãng đã nói muốn giết sạch cả nhà, thì nhất định sẽ không chừa một ai.

Xung Nghiêu lại nói tiếp: "Bây giờ muốn chạy trốn, e là không kịp nữa rồi."

Chúc Hoằng Chủ run rẩy nói: "Lão hủ... Lão hủ biết phải làm sao."

Xung Nghiêu nói: "Vậy tiếp theo, còn một số chỉ tiết muốn bàn bạc cùng Chúc tướng, để đảm bảo vở kịch ngày mai được diễn cho thật tròn vai. Chúc Nhung đại nhân, ngài cũng nên chuẩn bị sẵn sàng, tin chắc Ninh Thiệu sẽ phái người đến đây sớm thôi."

Trong vương cung.

Ninh Thiệu cũng nhận được tin tức về việc Thẩm Lãng đại bại. Bọn họ phái đi hơn trăm trinh thám, phần lớn đều bị giết sạch, trúng tên của Huyết Hồn quân mà chết.

Kết cục đã được định đoạt, Huyết Hồn quân đại thắng, Thẩm Lãng toàn quân bị diệt.

Thông Thiên tự Không Tránh đại sư thở dài nói: "Thông Thiên tự phải dừng lại thôi. Ninh Thiệu, ngươi nên đến Chúc phủ một chuyến."

Mặt mày Ninh Thiệu co giật, nhìn về phía Ninh Dực, hỏi: "Lúc ngươi đi Chúc phủ cầu hôn, có cảm giác gì?"

Ninh Dực đáp: "Còn có cảm giác gì nữa? Ngày đó thần phải nhãn nhịn chịu nhục. Bệ hạ, chuyện này dù sao cũng là một tin tốt, Thẩm Lãng mới là kẻ thù sống còn của chúng ta, hắn chết chúng ta nên vui mừng mới đúng." Ninh Thiệu lẩm bẩm: "Vui mừng, đúng là nên vui mừng."

Không Tránh đại sư nói: "Hiện giờ phải lập tức đến Chúc phủ, bày tỏ thái độ khiêm nhường của ngươi." Ninh Thiệu chau mày: "Chẳng lẽ bọn họ còn dám làm chuyện phế lập vương hay sao?"

Lời này vừa ra, trong lòng Ninh Dực không khỏi hưng phấn, nếu Chúc gia phế bỏ Ninh Thiệu, vậy Ninh Dực ta sẽ có cơ hội sao? Ta chính là một vương tử biết nghe lời nhất.

Không Tránh đại sư nói: "Nếu ngươi làm cho bọn họ cảm thấy, không thể khống chế, vậy thì khó mà nói trước cái gì. Trời vừa sáng, ngươi liền đi bái kiến Chúc Hoằng Chủ, bày tỏ sự khiêm nhường, để qua bình minh thì không tốt."

Canh năm, cuối giờ Dần.

"Thiệu nhi bái kiến tổ phụ." Ninh Thiệu cung kính hành lễ.

Hai mắt Chúc Hoằng Chủ lim dim buồn ngủ, ôn hòa nói: "Be hạ, có chuyện gì ngài cứ sai người đến báo một tiếng, lão thần lập tức vào cung yết kiến, nào có đạo lý quân vương đi gặp thần tử thế này."

Ninh Thiệu vội nói: 'Không được, không được, không thể nói như vậy. Đây không phải quân vương đi gặp thần tử, mà là tôn nhi đến thăm tổ phụ."

Chúc Hoằng Chủ cười nói: "Be hạ có lòng là tốt, nhưng lễ nghi quân thần vẫn nên giữ cho trọn. Sau này bệ hạ chớ nên làm vậy nữa."

Sau đó, hai người lại thân thiết hàn huyên một lúc lâu, Ninh Thiệu nhịn không được hỏi: "Huyết Hồn quân đại thắng, chuyện này con đã rõ. Không biết kết cuộc của Thẩm Lãng ra sao rồi?"

Chúc Hoằng Chủ nói: "Ngày mai, Huyết Hồn quân sẽ tiến vào kinh đô, làm lễ tuyên bố kết thúc trận chiến này, chính thức dâng thủ cấp của Thẩm Lãng cho bệ hạ. Chuyện bắt đầu từ Việt quốc, cũng nên kết thúc tại Việt quốc."

Lời này vừa dứt, trong lòng Ninh Thiệu vừa phấn chấn lại có chút hụt hãng.

Thẩm Lãng chết rồi sao? Bị chém đầu?

Thật đáng tiếc! Ninh Thiệu vốn muốn tự tay hành hạ Thẩm Lãng sống không bằng chết, không ngờ Chúc Hồng Tuyết lại trực tiếp chém đầu của hắn rồi.

Nhưng dù sao đây cũng là chuyện tốt, không thể tự tay giết Thẩm Lãng, nhưng được tận mắt chứng kiến đầu của hắn bị thị chúng, cũng hả giận.

Ninh Thiệu chần chừ hỏi "Vậy Chúc Hồng Tuyết đại nhân..." Chúc Hoằng Chủ đáp: 'Đã đi rồi, ngày mai chỉ có ba ngàn Huyết Hồn quân vào kinh đô, cử hành nghi thức dâng thủ cấp cho bệ hạ. Vì vậy, mong bệ hạ hãy chuẩn bị chu toàn."

Ninh Thiệu cười to, nói: "Tôn nhi nhất định chuẩn bị thật chu đáo. Toàn thể văn võ bá quan, tất cả quyền quý đều phải có mặt, cùng nhau chứng kiến thời khắc trọng đại này. Đương nhiên, còn có phụ vương của tôn nhi nữa, người ngày đêm mong nhớ Thẩm Lãng, nhất định phải để người được tận mắt nhìn thấy. Cả những kẻ phản nghịch đi theo Thẩm Lãng, đều phải chứng kiến thời khắc này. Bọn chúng sẽ biết hy vọng bị đạp đổ, từ thiên đường rơi xuống địa ngục là cảm giác gì."

Chúc Hoằng Chủ chỉ cười mà không nói, loại lời cay nghiệt này, ông ta sẽ không bao giờ nói ra khỏi miệng. Ninh Thiệu lại nói: "Tổ phụ, có một việc tôn nhi vẫn chưa biết nên quyết định thế nào."

Chúc Hoằng Chủ đáp: "Be hạ chớ nên nói thế, ngài là Việt vương, mọi việc đều do ngài quyết định."

Ninh Thiệu nói: "Thẩm Lãng đã chết, vậy những tàn dư kia, nên giữ lại không? Hay là trừ khử hết, miễn cho lãng phí mồ hôi nước mắt của bá tánh Việt quốc?"

Chúc Hoằng Chủ cười nói: "Lão thần vẫn là câu nói đó, tất cả đều do bệ hạ định đoạt!"

Ninh Thiệu gật đầu: "Tôn nhi đã hiểu!"

Chuong 632: Mai dao chuan bi

Chuong 632: Mai dao chuan bi

Ngày hôm sau, toàn bộ kinh đô chìm trong bầu không khí ngột ngạt chưa từng có, bầu trời tuy quang dang nhưng lại mang cảm giác u ám như bị mây đen bao phủ.

Việt vương hạ chỉ, hôm nay thiết triều, bất kỳ quan viên nào cũng không được vắng mặt, tuy thánh chỉ không nói rõ lý do, nhưng ai nấy đều đoán được.

Ninh Kỳ mặt lạnh như sắt, khoác trên mình bộ trang phục bằng gấm, gần như không biểu lộ bất kỳ cảm xúc nào. Mẫu thân Xung phi cũng chẳng còn gào khóc nữa, bởi vì bà đã ngất lịm từ lúc nào rồi.

Tuy bên ngoài vẫn chưa có tin tức chính thức nào truyền đến, nhưng ai cũng biết Huyết Hồn quân đã đại thắng, Thẩm Lãng toàn quân bị diệt, chỉ chưa đầy nửa canh giờ, trận chiến đã kết thúc.

"Phu quân, thiếp là con gái xung gia, không bằng chàng hãy bỏ thiếp, hoặc... Để thiếp tự sát." Phu nhân của Ninh Kỳ thê lương nói.

Ninh Kỳ vốn muốn cưới Chúc Nịnh làm chính thê, nhưng hôn sự bất thành, nên con gái xung gia vẫn là chính thê của gã.

Ninh Kỳ đưa tay vuốt ve khuôn mặt thê tử, không nói gì. Bởi vì gã hoàn toàn không lường trước được mọi chuyện lại đi đến đường này, e rằng không chỉ Ninh Thiệu truy cứu, mà đế quốc Đại Viêm cũng sẽ không bỏ qua.

Gia tộc họ Xung vào thời khắc mấu chốt đã đầu hàng Thẩm Lãng, thậm chí quân đội của gã khi đối mặt với Thẩm Lãng, cũng không chiến mà lui. Vì vậy, nếu Đại Viêm muốn trừng phạt, đừng nói thê tử, cả nhà chúng ta khó mà thoát khỏi cái chết.

"Đành nghe theo số phận thôi." Ninh Kỳ cười khổ, nói: "Ta sẽ cố gắng hết sức, nhưng nếu không thể giữ được mạng sống cho các ngươi, thì đừng trách ta bất lực."

Nói xong, Ninh Kỳ lên ngựa, tiến đến vương cung.

Hôm nay trời quang mây tạnh, tuy mặt trời còn chưa ló dạng, nhưng vạn dặm không mây, như thể ngay cả mặt trời cũng phải tuân theo vận mệnh mà mọc lên.

Nhưng trong lòng Ninh Kỳ chỉ có một ý nghĩ: "Từ nay về sau, sẽ không còn chính nghĩa!"

Cánh cửa lớn của Hắc Thủy Đài từ từ mở ra.

Từ bên trong, từng chiếc xe chở tù lần lượt xuất hiện, mỗi chiếc giam giữ một trọng phạm.

Biện Tiêu, ba cha con Trương Xung, Lê Chuẩn, Lê Ân, Ninh Cương, Ninh Khải... Tổng cộng hơn trăm chiếc xe, đều là những kẻ bị coi là tàn dư của Thẩm Lãng. Vừa ra khỏi Hắc Thủy đài, Trương Xung liền nhắm chặt mắt, lúc này mặt trời còn chưa mọc, nhưng ánh sáng vẫn quá chói chang, hai năm qua bọn họ bị giam cầm trong ngục tối, không nhìn thấy ánh mặt trời, nên giờ đây không thể chịu đựng nổi.

Hơn nữa, đây cũng là lần đầu tiên Trương Xung, Biện Tiêu, Ninh Cương, Ninh Khải được nhìn thấy bầu trời xanh sau ngần ấy thời gian.

Mọi người đều gầy trơ xương, tóc bạc trắng, khô héo như rơm rạ.

Công chúa Ninh La đích thân áp giải những người này vào hoàng cung. Nàng vẫn đeo mặt nạ như trước, đi thẳng đến trước mặt Trương Xung, lạnh lùng nói: "Trương công, ông nhớ Thẩm Lãng nhiều không? Chẳng mấy chốc nữa sẽ được gặp hắn, chỉ là... Gặp cái đầu của hắn mà thôi."

Cơ thể Trương Xung run lên bần bật, im lặng không nói gì.

Ninh La tiếp tục nói: "Chư vị đừng nản lòng, bởi vì mọi người sẽ sớm đi theo hắn xuống suối vàng. Sau khi vào cung, tất cả sẽ bị đưa thẳng đến pháp trường, chém đầu thị chúng, coi như chôn cùng Thẩm Lãng vậy."

Nước mắt đục ngầu từ từ lăn dài trên khuôn mặt già nua của Trương Xung.

Ninh La nói tiếp: "Thật đáng tiếc, sẽ không có cơm trưa đâu. À, còn nữa, ái nữ Trương Xuân Hoa của ông hiện đang ở thành Nộ Triều, chẳng mấy chốc nữa nàng cũng sẽ đến đoàn tụ với ông, tất nhiên... Với điều kiện nàng không bị đưa vào Giáo Phường tỉ."

"Đi thôi, áp giải toàn bộ vào vương cung."

"Lệnh cho đao phủ ở pháp trường chuẩn bị kỹ, hôm nay phải giết nhiều người lắm, nhớ mài đao cho bén vào." Trong ngục tối Tông Chính tự, một thân hình gầy gò, xiêu vẹo bước ra.

Đó chính là Ninh Chính, đôi mắt của gã rõ ràng không chịu nổi sự kích thích của ánh sáng bên ngoài, những người khác đều nhắm chặt mắt, vậy mà gã vẫn cố gắng mở to mắt ra, kết quả bị ánh sáng đâm đến chảy nước mắt.

Tóc tai, râu ria của gã mọc dài như cỏ dại, toàn thân gây gò chỉ còn da bọc xương, nhưng tóc của gã lại không bạc trắng, chỉ là xin màu, vì bám đầy bụi bẩn.

Ninh Dực cưỡi trên lưng ngựa, cười lạnh nói: "Ninh Chính, hai năm qua ngươi im lặng, cố gắng tỏ ra cứng cỏi như vậy, chẳng phải vì còn ôm hy vọng vào Thẩm Lãng hay sao? Ngươi tin tưởng hắn nhất định sẽ trở về, nhất định sẽ đến cứu các ngươi. Kết quả ngươi đoán đúng một nửa, hắn quả thực đã trở về. Thế nhưng... Hôm qua hắn đã bị tiêu diệt hoàn toàn. Hai vạn đại quân được xưng là thần kỳ kia, vậy mà chỉ cầm cự chưa được nửa canh giờ đã bị diệt sạch, vương giả trở về trở thành chuyện cười, nói cho cùng hắn cũng chỉ đến thế mà thôi." Ninh Chính vẫn không có bất kỳ biểu cảm nào trên khuôn mặt, cả người cứng do như tượng gõ.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!