Tả Từ nói: "Hoang mạc vạn dặm rộng lớn vô cùng, phái vài trăm, vài ngàn người đến cũng vô dụng, chúng ta không cần tiêu diệt các nước tây vực, đó chỉ là vùng sa mạc hoang vu, nói là vạn dặm nhưng thực tế còn lớn hơn rất nhiều, muốn tìm kiếm di tích ở đó, còn khó hơn mò kim đáy biển."
Lời của Tả Từ không sai chút nào, muốn khai thác loại di tích thượng cổ khổng lồ này, cần phải huy động một lượng lớn nhân lực và vật lực.
Lúc trước, khi Phù Đồ sơn phát hiện ra di tích thượng cổ tại biển nam, bởi vì nó nằm trên một hòn đảo nhỏ, nên rất nhiều người cho rằng di tích này sẽ không lớn, nhiều nhất bằng với di tích của tộc Sa Man.
Nhưng không ngờ, di tích đó lại trải dài hàng ngàn dặm, là một đế quốc cổ xưa nằm sâu dưới đáy biển.
Nhưng dù là như vậy, ngay từ đầu Phù Đồ sơn đã huy động tới mấy vạn người, riêng thủy quân mà nói, đã vượt quá ba vạn người.
Sau khi xác định được quy mô của di tích thượng cổ này, Phù Đồ sơn đã lập tức tiêu diệt Tiết gia và Nam Hải Kiếm phái, biến vùng biển rộng bốn ngàn dặm thành cấm địa, quân đội của Phù Đồ sơn liên tục tiến vào chiếm đóng.
Bây giờ đã trôi qua ba năm, vùng biển phía nam xảy ra chuyện gì? Không ai biết!
Bởi vì nơi đó đã trở thành cấm khu, tất cả các tuyến đường biển đều bị phong tỏa, bất kỳ thuyền bè nào đến gần, lập tức bị Phù Đồ sơn đánh chìm.
Phù Đồ sơn đã đầu tư bao nhiêu người cho di tích này?
Không ai biết, nhưng chắc chắn không dưới mười vạn người.
Tả Từ rất quyết đoán, vì khai thác hoang mạc, ông muốn chinh phạt chư quốc tây vực, sau đó thiết lập một căn cứ tiếp tế khổng lồ tại hậu phương, rồi chiếm tất cả các cửa ngõ vào hoang mạc, mới bắt đầu thăm dò và khai phá.
"Nhanh lên." Tả Từ phất tay: "Thời gian đang trôi qua, Phù Đồ sơn lại càng thêm lớn mạnh, thời gian không chờ đợi ai cả, mau chóng giải quyết tên phiền phức Thẩm Lãng kia, đừng để hắn trì hoãn đại sự."
Công chúa Ninh Hàn đáp: "Thuyền chiến đang được tập kết, quân đội cũng đang được tập kết, cần thêm chút thời gian nữa, dù sao khoảng cách cũng khá xa."
"Với lại chúng ta vẫn chưa dừng hành động tại tây vực, đã xây dựng được một số căn cứ, quân đội cũng đang liên tục tiến vào chiếm đóng."
Tả Từ nói: "Nhân lực của chúng ta có hạn, khai thác hoang mạc cần phải tập trung toàn lực, chỉ cần hoàn thành việc này, thì địa vị của Thiên Nhai Hải các trong trăm năm tới mới đứng vững được." Khai thác hoang mạc vạn dặm chính là kế hoạch trăm năm của Thiên Nhai Hải các.
Trong vương cung Ngô quốc, không khí am đạm bao trùm.
Không chỉ có vương cung, cả kinh đô, cả nước Ngô đều chìm trong u ám.
Áp lực mà Đại Viêm mang đến quá lớn, lòng tin của dân chúng Ngô quốc đối với Thẩm Lãng không lớn bằng dân chúng Việt quốc, bọn họ căn bản không tin Thẩm Lãng hay là Đại Càn có thể bảo vệ bọn họ.
Trước khi Thẩm Lãng ban bố chiếu thư, bọn họ còn đỡ hoang mang hơn, nhưng sau khi chiếu thư được ban bố, bọn họ lại càng không tin tưởng, bởi vì bệ hạ Thẩm Lãng rất thích khoác lác.
Trong nỗi sợ hãi tột độ, dân chúng Ngô quốc bắt đầu bỏ trốn.
Phần lớn chạy về hướng Đại Viêm, tranh nhau làm người của Đại Viêm.
Một bộ phận khác lo sợ tai họa sẽ ập đến, trong lòng lại căm hận Đại Viêm, nên đã chạy về hướng tây, vượt qua Diễm Châu, Sở quốc, chạy đến Lương quốc, Tân Càn.
Chỉ có một bộ phận nhỏ người Ngô quốc tin tưởng Thẩm Lãng, nhưng lại lo sợ chiến hỏa lan đến, nên đã chạy xuống phía nam, đến Việt quốc.
Triều thần mỗi ngày một ít ỏi.
Lúc mới tiêu diệt Nội các, còn có hơn trăm quan vào triều, sau đó giảm xuống còn một trăm, rồi giảm xuống còn mấy chục.
Hiện tại, số người đến tham gia triều hội chỉ còn lại ba mươi mấy người, những người này đều là dòng chính của Ngô vương, nguyện ý chết chung cùng Ngô vương.
"Bệ hạ, chúng ta có nên ngăn cản bọn họ bỏ trốn không?"
Ngô vương lắc đầu: "Quân đội Đại Viêm đang không ngừng tập kết, đã vượt xa binh lực của chúng ta, còn khí thế hung hăng, thế như chẻ tre, như sóng thần ập tới, chúng ta không thể trách bọn họ sợ hãi."
"Việc tiêu diệt Nội các, phản bội Đại Viêm, là hành động tùy hứng của chúng ta, có người nguyện ý đồng sinh cộng tử với ta, ta vô cùng cảm kích, ta không có quyền yêu cầu tất cả thần dân và quân đội phải chết cùng ta." "Nhưng không chỉ có dân chúng bỏ trốn, ngay cả quân đội cũng bắt đầu đào ngũ, quân tâm ngày càng sa sút." Ngô vương nói: "Bệ hạ Thẩm Lãng đã nói, sẽ bảo vệ Ngô quốc, bảo vệ Sở quốc, bất kỳ quân đội hay thế lực nào dám xâm phạm lãnh thổ của Đại Càn, đều sẽ bị xóa sổ khỏi thế giới này." Nghe vậy, sắc mặt của ba mươi mấy văn võ bá quan đều trở nên kỳ quái, lời này ngay cả chính bệ hạ còn không tin, bọn họ làm sao tin được.
Ngô vương nói: "Tin hay không, cũng không quan trọng nữa. Nếu bệ hạ Thẩm Lãng làm được, một lần nữa tạo. nên kỳ tích, cho dù Ngô quốc có đông quân đội cũng vô dụng."
Chuong 676: Sieu be phong
Chuong 676: Sieu be phong
"Nếu bệ hạ Thẩm Lãng làm không được, dù Ngô quốc có trăm vạn quân cũng vô dụng, chắc chắn sẽ thất bại." "Đã đến nước này rồi, cứ liều mạng một phen, chuẩn bị tinh thần tử chiến."
Khi nói ra những lời này, trong lòng Ngô vương tràn đầy bi thương.
"Mở cửa thành, bất kể là dân chúng hay quân đội, ai muốn chạy thì cứ để bọn họ chạy. Nhưng tuyệt đối không được nhân cơ hội gây rối, càng không được nhân cơ hội cướp bóc, nếu không giết không tha."
"Tuân lệnh!"
Ngô vương hạ lệnh, tất cả cửa thành đều được mở ra, không còn ngăn cản bất kỳ ai rời khỏi.
Vì vậy, vô số người dân Ngô quốc như thủy triều rút xuống, chạy trốn khỏi đất nước sắp diệt vong.
Trở lại thành Nộ Triều.
Thẩm Lãng hầu như không nghỉ ngơi một khắc nào, hắn chỉ xuất hiện tại lễ đường hơn nửa canh giờ, sau đó động phòng với Trương Xuân Hoa hơn nửa canh giờ, thời gian còn lại đều tại trong phòng thí nghiệm dưới lòng đất.
Hắn đang hoàn thành một công trình vĩ đại chưa từng có.
Lúc trước, trong căn cứ bí mật của Chúc gia, ngoài những vũ khí bí mật kia, còn rất nhiều linh kiện, rất nhiều đá ác mộng, Thẩm Lãng đang lắp ráp những linh kiện này.
Sau khi được lắp ráp xong, những linh kiện này sẽ biến thành thứ gì?
Một thiết bị phóng cực kỳ lợi hại, dùng để phóng ra Long Chi Hối, càng nghiên cứu, Thẩm Lãng càng cảm thấy thế giới thượng cổ thật kỳ lạ.
Long Chỉ Hối là gì? Là vũ khí chiến lược, tương đương với Bom Nguyên Tử trên Trái Đất, nếu không thì đế quốc thượng cổ kia, không cần phải xây dựng căn cứ trên hòn đảo hoang vu đó, chỉ để phục vụ cho Long Chi Hối. Nhưng Bom Nguyên Tử ngưu bức hơn, nó có thể phóng ra từ tàu chiến, từ máy bay, từ tàu ngầm, hầu hết các thiết bị điện tử tiên tiến đều được lắp đặt bên trong Bom Nguyên Tử, bệ phóng chỉ là để giữ bí mật mà thôi. Nhưng Long Chi Hối của đế quốc thượng cổ, lại cần thiết bị phóng hoàn chỉnh, thiết bị phóng này cực kỳ đồ sộ, riêng linh kiện đã chiếm diện tích hơn một trăm mét vuông, bao gồm hơn vạn bộ phận.
Thẩm Lãng phải tự mình lắp ráp những linh kiện này, may mà hắn có siêu trí tuệ nằm trong đầu, thực hiện được vô số phép tính trong thời gian ngắn, thử đi thử lại vô số lần trong đầu. Không thì với bộ não của con người, phải mất mấy năm mới lắp ráp xong.
Các học sĩ trong căn cứ bí mật của Chúc gia, không những không thể chế tạo thiết bị phóng, ngay cả quyền điều khiển Long Chi Hối cũng không lấy được, bọn họ đã mất hơn mười năm trời.
Nhưng bọn họ không phải không thu hoạch được gì, ít nhất bọn họ đã hoàn thành chín mươi phần trăm thiết bị phóng, sau khi bị Thẩm Lãng tấn công, bọn họ đã dự định sẽ phá hủy tất cả bản vẽ.
Nhưng các nhà khoa học đều có một đặc điểm, bọn họ tuyệt đối không nỡ phá hủy thành quả nghiên cứu của mình, bọn họ mới tìm mọi cách để giấu nó, dù có chết cũng không chịu khai ra.
Kết quả, sau khi bị Thẩm Lãng dùng thần dược ép hỏi, bọn họ đã khai ra tất cả những nơi cất giấu bản vẽ, Thẩm Lãng chỉ cần hoàn thành mười phần trăm còn lại là được.
Vì vậy, sau vài tháng, Thẩm Lãng đã hoàn thành mười phần trăm bản vẽ còn lại bằng siêu trí não của mình.
Sáu ngày sau khi đại chiến tại Việt quốc kết thúc, hắn đã hoàn thành bản vẽ thiết bị phóng Long Chi Hối, ngay khi trở về thành Nộ Triều, hắn lập tức bắt tay vào lắp ráp.
Sau mấy ngày làm việc, Thẩm Lãng đã sắp hoàn thành thiết bị phóng.
Nó là một thứ cực kỳ đồ sộ, nặng hơn hai mươi vạn cân, sau khi lắp ráp xong, toàn bộ phòng thí nghiệm ngầm sẽ được mở rộng, Thẩm Lãng sẽ dùng tổ hợp ròng rọc khổng lồ để đưa thiết bị này lên mặt đất.
"Phu quân, Việt vương muốn gặp chàng." Trương Xuân Hoa bước vào phòng thí nghiệm, dịu dàng nói, giọng nói ngọt ngào như mật ong.
Thẩm Lãng sởn cả gai ốc, Trương Xuân Hoa, nàng đừng giả bộ dễ thương như vậy được không?
Vừa nãy còn mạnh mẽ cuồng dã, giờ lại dịu dàng như nước, nàng đang âm mưu cái gì?
"Được, ta sẽ đi gặp."
Trương Xuân Hoa lại dịu dàng nói: "Phu quân, chàng phải chú ý nghỉ ngơi, mấy ngày rồi, chàng không nghỉ ngơi gì cả, hay là thư giãn một chút. Việt vương chờ được mà, thiếp thấy nơi này cũng tốt, hay là chúng ta..."
Vừa dứt lời, nàng liền leo lên thiết bị phóng Long Chi Hối khổng lồ kia, nói với Thẩm Lãng: "Phu quân nhanh lên, chúng ta tranh thủ thời gian."
Tham Lãng há mồm kinh ngạc, lợi hại như vậy sao?
Người khác thì làm chuyện ấy trên xe sang, ghê gớm lắm thì làm trong buồng lái máy bay, còn nàng lại muốn làm trên thiết bị phóng vũ khí chiến lược sao? Hơn nửa canh giờ sau, Thẩm Lãng tắm rửa thay y phục đi tiễn Ninh Nguyên Hiến.
Sau khi Trương Xung tham dự xong hôn lễ, thì đã rời đi vào ngày hôm sau, trở về kinh đô, hiện tại ba phụ tử bọn họ đều là trọng thần của Việt quốc, trăm công nghìn việc, thực sự không có thời gian rảnh rỗi.
Trang viên thiên đường trên đảo Lôi Châu chưa xây xong, nhưng đã ở được. Lần này, không chỉ có Ninh Nguyên Hiến, phụ mẫu của Thẩm Lãng, đám người Tô Bội Bội, còn có mấy trăm đứa trẻ cũng sẽ chuyển đến đó.
Ninh Nguyên Hiến hỏi: "Không có vấn đề gì sao?"
Ông đã xem chiếu thư của Thẩm Lãng, cũng biết tình hình hiện tại nguy cấp thế nào.