Bên này Vu Thương đang suy nghĩ, đột nhiên, thiết bị đầu cuối cá nhân động một cái, có tin nhắn gửi tới.
Hắn xem xét, là của Nhậm Tranh.
“Thằng nhóc thối, lập tức tới văn phòng của ta!”
Vu Thương sờ lên mũi.
Xem ra có người đem chuyện ngày hôm qua nói cho ông già rồi... Vừa vặn, hắn cũng cần một số sự giúp đỡ của Nhậm Tranh.
Nghĩ như vậy, hắn đứng dậy, nói: “Giải Sương, cô ở lại chỗ này giúp một tay trước đi, tôi đi tìm hiệu trưởng.”
“Được rồi ông chủ.”
“Đi, Kỳ Nhi.” Vu Thương nắm tay cô bé, “Anh dẫn em đi gặp một trưởng bối.”
“Vâng.” Cô bé ngoan ngoãn đáp...
Bùm bùm bùm.
“... Mời vào.”
Vu Thương đẩy cửa đi vào.
“Lão... Hiệu trưởng, ông tìm cháu?” Vu Thương vừa định thốt ra hai chữ lão đầu, nhưng Kỳ Nhi đi theo bên cạnh, làm cho hắn cảm giác là lạ, dứt khoát gọi hiệu trưởng trước, “Đến, Kỳ Nhi, gọi ông nội.”
“Cháu chào ông nội ạ.” Hai tay Kỳ Nhi nắm cùng một chỗ, nhẹ nhàng khom người, thanh thúy gọi.
Giữa cử chỉ, làm cho người ta không bới ra được một chút tật xấu.
Thấy thế, câu chửi thề Nhậm Tranh vừa định thốt ra cũng không khỏi nín trở về, hóa thành vài tiếng ho khan.
“Thối... Khụ khụ, cái kia... Tiểu Thương a, ngồi trước đi.”
Vu Thương bế Kỳ Nhi lên ghế sô pha, sau đó ngồi ở bên cạnh cô bé: “Có chuyện gì không?”
“Cậu còn không biết xấu hổ hỏi ta?” Nhậm Tranh cắn răng, tận lực áp chế xúc động chửi ầm lên, “Cậu thật đúng là biết xem náo nhiệt a... Chuyện Tuyết Sơn đều còn chưa qua đâu, cậu đây liền lại dính líu quan hệ với Cấm Thẻ rồi?”
Vu Thương cười cười, vừa định mở miệng giải thích hai câu, Kỳ Nhi trong ngực hắn đã mở miệng.
Chỉ thấy cô bé một tay đặt ở ngực, dùng một đôi mắt to ngập nước nhìn Nhậm Tranh, đáng thương nói: “Xin lỗi ông nội... Là lỗi của Kỳ Nhi, là Kỳ Nhi kéo anh trai vào trong rắc rối...”
Nhậm Tranh: “... Vậy thằng nhóc cậu sẽ không biết chờ, chờ...”
Kỳ Nhi khẽ cắn môi: “Đều tại Kỳ Nhi quá nóng vội, nếu là Kỳ Nhi có thể nhịn thêm chút nữa thì tốt rồi...”
Nhậm Tranh: “... Thôi được rồi, lần này không so đo với cậu, lần sau gặp được loại chuyện này, trực tiếp gọi điện thoại cho ta, nghe thấy không?”
Kích Hỏa Chi Tinh kia mặc dù địa phương tương đối vắng vẻ, nhưng tích cực mà nói, cũng miễn cưỡng có thể tính ở trong nội thành Cổ Đô... Bình thường ông khẳng định không có cách nào đi loại địa phương kia, nhưng tình huống nguy cơ, ông đi nơi đó xuất thủ, chỉ cần sau đó viết báo cáo tốt một chút, đem nguy cơ tô vẽ đúng chỗ một chút, cũng có thể tính là xuất thủ chính quy.
Nhậm Tranh ông chút mặt mũi này vẫn phải có.
Cùng lắm thì, ông cũng có thể gọi chút người hỗ trợ mà.
Bất quá...
Nhìn Kỳ Nhi môi khẽ cắn, một bộ dạng tôi thấy mà yêu, Nhậm Tranh có chút đau đầu day day lông mày.
Đây chẳng lẽ chính là uy lực của Cấm Thẻ sao...
Khó trách muốn cấm chỉ, Vu Thương một Hồn Thẻ Sư cấp 4 mang theo Kỳ Nhi, đường đường Trấn Quốc như mình vậy mà đều ngăn cản không nổi!
Ai có thể làm được khi một đứa bé đáng yêu như thế này nhìn ngươi như vậy mà vẫn tức giận a!
Làm không được, Thần Thoại cũng làm không được đi!
Vu Thương xoa xoa cái đầu nhỏ của Kỳ Nhi, cô bé rụt cổ lại, nhưng biểu cảm vẫn rất áy náy.
“Được rồi, không trách em Kỳ Nhi.” Vu Thương an ủi.
Ở nơi Nhậm Tranh không nhìn thấy, Kỳ Nhi vươn tay nhỏ, hướng về phía Vu Thương làm cái tư thế “OK”, ra hiệu mình không có vấn đề, đều là diễn kịch.
Vu Thương không khỏi bật cười.
Được lắm Kỳ Nhi, tâm cơ thật nặng a!
Bất quá, nhìn thấy cô bé ở trước mặt Nhậm Tranh bảo vệ mình như vậy, trong lòng Vu Thương cũng là vô cùng cảm động.
Đang cảm động đồng thời, cũng có chút đau lòng.
Bình thường đứa bé nhỏ như vậy, ở đâu ra loại tâm cơ và diễn xuất này? Khẳng định đều là Du Phu Nhân “luyện” ra được!
Vừa nghĩ tới ở trước đó, bộ dạng này của Kỳ Nhi có thể chỉ là vì để cho mình ở trong tay Du Phu Nhân chịu ít đau khổ một chút, Vu Thương liền nhịn không được đối với Du Phu Nhân đằng đằng bốc hỏa khí.
Nhậm Tranh cũng không nhìn thấy thủ thế của Kỳ Nhi, thấy cô bé bộ dạng này, ông chỉ cho là thái độ của mình dọa cô bé sợ, thế là chỉ có thể len lén trừng Vu Thương một cái, sau đó biểu cảm trên mặt hết sức nhu hòa xuống:
“Ai da, bé ngoan đừng buồn nữa nha, ông nội không trách cháu... Ngoan, không khóc không khóc, vừa rồi là ông nội thái độ không tốt, ông nội mua kẹo cho cháu ăn thế nào?”
Nhậm Tranh không con không cái, căn bản không có kinh nghiệm dỗ trẻ con, giờ phút này cưỡng ép làm ra bộ tư thái này, Vu Thương đều thay ông cảm giác khó chịu.
Ngược lại là Kỳ Nhi, sau khi nhìn thấy biểu cảm của Nhậm Tranh, biểu cảm vốn rất áy náy thoáng hòa hoãn, sau đó vô cùng tự nhiên “nín khóc mỉm cười”.
Khóe mắt cô bé vương lệ, hướng về phía Nhậm Tranh lộ ra một nụ cười thật to: “Cảm ơn ông nội, Kỳ Nhi không buồn nữa... Kỳ Nhi biết, ông nội đều là muốn tốt cho anh trai.”
“Ai da...” Nhậm Tranh lập tức ở trong nụ cười của Kỳ Nhi triệt để luân hãm.
Hỏng rồi... Hối hận không sinh con rồi.
Trẻ con ông tiếp xúc không nhiều, có thể thời gian tương đối lâu cũng chỉ có một mình Vu Thương... Mấu chốt Vu Thương hồi nhỏ cũng không có làm cho người ta yêu thích như Kỳ Nhi a!
Thằng nhóc cậu hồi đó thế nhưng là nghịch ngợm vô cùng, làm cho Nhậm Tranh vô cùng may mắn không có phiền não mang con.
Một bên, Vu Thương thì là thở dài.
Lão đầu đáng thương, bị cô bé đùa bỡn trong lòng bàn tay.
“Được rồi.” Vu Thương sờ sờ đầu cô bé, ra hiệu cô bé có thể rồi, “Nói chính sự đi.”
“Khụ khụ, được.” Nhậm Tranh ngồi trở lại trên ghế, “Chuyện Kích Hỏa Chi Tinh, ta đều nghe nói... Cậu làm không có vấn đề, bất quá có chuyện ta phải hỏi cậu một chút.”
Vu Thương gật gật đầu: “Ông nói đi.”
Nhậm Tranh biểu cảm nghiêm túc: “Tại sao cậu lại đi tới Câu lạc bộ Kích Hỏa Chi Tinh?”
“Cháu...?” Vu Thương thoáng trầm mặc, “Bởi vì gần đây đang bận rộn chuyện Quân Bị Đại Cải, một ý tưởng của cháu có liên quan đến súng ống, cho nên đi tìm cảm hứng... Có vấn đề gì không?”
Nghe vậy, Nhậm Tranh nhíu mày suy tư một lát, lại nói: “Đi Kích Hỏa Chi Tinh, là xuất phát từ ý tưởng của chính cậu sao? Hay là nói có người khác dẫn đạo cậu sinh ra ý tưởng này?”
Vu Thương vuốt vuốt cằm, tự mình hồi ức lại một lần trải nghiệm mấy ngày trước, cuối cùng khẳng định gật đầu: “Xác thực là ý tưởng của chính cháu.”
“Như vậy sao... Kỳ quái.” Nhậm Tranh đứng dậy, đi đến trước cửa sổ, “Không ai dẫn đạo cậu, sao lại trùng hợp như vậy...”
“Sao thế?”
“...” Nhậm Tranh thở dài, quay đầu, ném một phần tài liệu ở trước mặt Vu Thương, “Du Vãn Thanh kia, là bạn học đại học của cha mẹ cậu, chồng bà ta Thường Vị Mẫn là một trong những hội viên cao cấp của Câu lạc bộ Viễn Hoang... Năm đó, chính là Du Vãn Thanh giới thiệu cha mẹ cậu gia nhập Câu lạc bộ Viễn Hoang.”
“Cái gì?” Vu Thương vội vàng cầm lấy phần tài liệu kia, tầm mắt càng nhìn xuống, lông mày liền nhíu càng chặt.
Nhậm Tranh ở một bên tiếp lời nói: “Du Vãn Thanh này giấu cực sâu, Chế Thẻ Sư đẳng cấp như cha mẹ cậu, và bà ta gặp mặt nhiều lần như vậy, vậy mà vẫn luôn không có phát hiện bà ta đang sử dụng Cấm Thẻ, người như vậy, vậy mà vừa vặn vào ngày hoàn thành Cấm Thẻ, để... con gái của mình vừa vặn đụng phải cậu, hết thảy những cái này quá trùng hợp, rất khó làm cho người ta cảm thấy bà ta không phải cố ý.”
“Vậy a...” Vu Thương buông tài liệu xuống, chần chờ một lát sau, mới nói: “Vừa vặn, cháu cũng có chuyện phải nói cho ông... Ở cuối trận chiến, Du Phu Nhân nói với cháu, cha mẹ cháu sở dĩ... sẽ mất tích, là bởi vì ‘biết quá nhiều’.”
“Ồ?” Lông mày Nhậm Tranh nhướng lên, “Biết cái gì quá nhiều?”
“Không biết, bà ta cũng không nói tỉ mỉ.”
Nhậm Tranh hít sâu một hơi, sau đó nói: “Hai loại khả năng, một cái là bọn họ phát hiện bí mật nào đó của Câu lạc bộ Viễn Hoang, trong lần thám hiểm đó, bản thân Câu lạc bộ Viễn Hoang cũng tổn thất nặng nề, có khả năng chính là xảy ra xung đột với bọn họ... Một loại khả năng khác, là bọn họ phát hiện bí mật nào đó bên trong Chân Long Tử Địa, kết hợp tình báo trước mắt mà xem, hai loại khả năng này đều không nhỏ.”
“Hả?” Thần sắc Vu Thương khẽ động, “Còn có tình báo gì?”
“Nói như thế nào đây... Tiểu Thương a, đối với Chân Long Tử Địa, cậu có từng cảm giác kỳ quái hay không.”
“Kỳ quái cái gì?”
“Dù sao trong lời đồn, Chân Long Tử Địa chỉ là hiểm địa do Tổ Long Hoàng Đế theo đuổi trường sinh bất tử thất bại mà lưu lại, trên lý thuyết mà nói, Tổ Long Hoàng Đế là một Thần Thoại, cho dù mạnh hơn nữa, cũng không vượt qua phạm trù Thần Thoại, mà Viêm Quốc bây giờ đồng thời có Đế Trường An và Diệp Diễn hai vị tiền bối Thần Thoại tọa trấn, lại đồng thời có được tám tấm Thẻ Hồn Thần Thoại, cho dù Đế Thần Thoại bị giới hạn bởi tuổi thọ cần thường xuyên bảo trì ngủ say, chỉ dựa vào một mình Diệp Diễn, quốc lực của Viêm Quốc cũng mạnh hơn bất kỳ thời kỳ nào trong lịch sử, sao lại dung túng một hiểm địa nguy hiểm như thế vẫn luôn tồn tại trong biên giới chứ.”
Lông mày Vu Thương hơi nhíu: “Cho nên, là vì sao?”
“Bởi vì... Tổ Long Hoàng Đế rất có thể còn sống.”
“Cái này...”
“Đương nhiên, nói là còn sống thật ra cũng không chính xác.” Nhậm Tranh thở dài, ngồi trở lại trên ghế, “Một ngàn năm trước, Đế Thần Thoại đi khắp biên giới Viêm Quốc, tìm kiếm Thần Thoại thất lạc, từng mạo hiểm xâm nhập qua Chân Long Tử Địa... Lúc ấy, Đế Thần Thoại còn chỉ là một Trấn Quốc, ở Chân Long Tử Địa cửu tử nhất sinh, cuối cùng vậy mà âm dương sai lệch đi tới khu vực hạch tâm.”
Nhậm Tranh chậm một chút, mới nói: “Nghe nói, ở nơi đó, Đế Thần Thoại trẻ tuổi... đụng phải Tổ Long vừa vặn thức tỉnh.”
“Vừa vặn... Thức tỉnh?”
“Không sai... Tài liệu ghi chép, mặt trời và mặt trăng đồng thời treo ở hai đầu bầu trời phiến kia, một con Chân Long uốn lượn phủ phục dưới bầu trời, đầu rồng an tĩnh rủ xuống ở bên cạnh long ỷ... Một người đàn ông trẻ tuổi mặc long bào đang chống trán ngủ trên long ỷ, nhưng, không nghe thấy tiếng hít thở của ngài ấy.”
“Người đàn ông kia chính là Tổ Long Hoàng Đế?”
“... Xác suất lớn là vậy.” Nhậm Tranh gật đầu, “Trước long ỷ, có một vị tướng quân khoác trọng giáp cầm qua (vũ khí) thủ vệ, Đế Thần Thoại gần như không phải địch thủ một hiệp của ông ta, ngay tại thời khắc mấu chốt sắp bị giết, người đàn ông trên long ỷ, tỉnh.”
Vu Thương nhịn không được hít một hơi khí lạnh, có một loại cảm giác da đầu tê dại.
Mà Nhậm Tranh tiếp lời nói: “Bất quá, Tổ Long Hoàng Đế không có xuất thủ, mà là phát ra nghi hoặc... Đế Thần Thoại nói ra ý định của ngài ấy, sau đó Tổ Long Hoàng Đế nói một tiếng “Chuẩn”. Tiếp đó, liền đem một đóa Đồng Trung Hỏa (lửa trong mắt) của Thẻ Hồn cấp Thần Thoại Chúc Long ban cho Đế Thần Thoại.”
“Đồng Trung Hỏa... Chẳng lẽ chính là...”
“Không sai.” Nhậm Tranh gật gật đầu, “Chính là Thẻ Hồn cấp Thần Thoại ‘[Chúc]’ hiện tại đang bị ta nắm giữ. Một bộ phận của Thần Thoại, y nguyên là Thần Thoại... Sau cuộc nói chuyện ngắn ngủi, Đế Thần Thoại liền bị đưa ra khỏi Chân Long Tử Địa, cũng ở sau đó hạ lệnh, đối với Chân Long Tử Địa chỉ có thể lấy khống chế và thăm dò làm chủ. Thật ra năm đó đơn xin xuất thủ của ta bị cự tuyệt, cũng có nguyên nhân này, Đế Thần Thoại từng nói, Tổ Long ước định với ngài ấy, giả sử lần nào đó thức tỉnh, Tổ Long phát hiện ‘[Chúc]’ ở trong Chân Long Tử Địa, sẽ thu hồi nó. Bất quá về sau Đế Thần Thoại từng suy đoán, Tổ Long có thể phải hàng trăm gần ngàn năm mới có thể thức tỉnh một lần, cho nên, cũng sẽ không trùng hợp như vậy chính là.”
“Thì ra là thế...” Vu Thương bừng tỉnh, “Vậy, cái này có quan hệ gì với cha mẹ cháu?”
“Cái này... Là suy đoán của ta, bất quá, khả năng rất lớn.” Nhậm Tranh dừng một chút, nói, “Cậu hẳn phải biết, ba ngàn năm trước, Viêm Quốc từng đại loạn, đúng không.”
“Vâng... Lúc đó chính là lúc Hoang Thú lần đầu xuất hiện, sau đó trong vòng tám trăm năm liên tiếp ba vị Thần Thoại lực vãn thiên khuynh (xoay chuyển trời đất), Tổ Long Hoàng Đế chính là một trong số đó.”
Nhậm Tranh nói: “Lúc đó, mặc dù có rất nhiều Linh Thú bị Hoang lây nhiễm, nhưng thật ra đại bộ phận Hoang Thú trên đại địa Viêm Quốc, thật ra là đến từ một thế giới khác.”
Vu Thương gật gật đầu: “Có ấn tượng, trong sách giáo khoa lịch sử có nói, gọi là ‘U Hoang Thiên Giới’.”
“Đúng, bất quá trên sách giáo khoa chỉ là nói sơ qua. Cậu có thể không biết, sử sách ghi chép, lúc ấy, chỉ cần ngẩng đầu, liền có thể nhìn thấy thế giới bích (vách tường thế giới) của hai thế giới đè ép lên nhau xâm chiếm toàn bộ bầu trời, Hoang Thú vô cùng vô tận từ trên bầu trời bay xuống, toàn bộ Viêm Quốc gần như thành một mảnh luyện ngục... Kết hợp tình báo của Dạ Lai, ta hiện tại cảm thấy, U Hoang Thiên Giới kia rất có thể chính là một thế giới đã bị Hoang hoàn toàn lây nhiễm!”
Bàn tay nhỏ của Kỳ Nhi nắm chặt, lời Nhậm Tranh nói cô bé phần lớn đều không có cách nào lý giải, nhưng đủ để cảm giác được nguy cơ ẩn chứa trong đó.
“Vậy sau đó thì sao?” Vu Thương hỏi.
“Sau đó... Không rõ ràng, sử sách cũng không ghi chép, nhưng có thể khẳng định là, nhất định là bởi vì Tổ Long Hoàng Đế xuất thủ... Sau khi cậu nói với ta về nguy cơ của Hoang, ta đã kiểm chứng rất nhiều tài liệu lịch sử, mặc dù rất nhiều ghi chép đều thật giả khó phân biệt, nhưng đại thể có thể xác định, thời gian U Hoang Thiên Giới biến mất, và thời gian Chân Long Tử Địa xuất hiện trên cơ bản là ăn khớp. Đế Thần Thoại sau khi từ trong Chân Long Tử Địa trở về cũng từng nói, ngài ấy cảm nhận được khí tức ‘Hoang’ vô cùng kinh khủng dưới long ỷ của Tổ Long Hoàng Đế! Chỉ là ngài ấy cũng không xác định đó tột cùng là cái gì.
“Cho nên ta suy đoán, sở dĩ Chân Long Tử Địa tồn tại, tuyệt đối không phải trong lời đồn nói là bởi vì cái gì theo đuổi trường sinh bất lão, từ miêu tả của Đế Thần Thoại nhìn, cách cục của Tổ Long Hoàng Đế hẳn là không thấp như vậy —— nguyên nhân chân chính, cực có thể là vì trấn áp ‘U Hoang Thiên Giới’ trong truyền thuyết kia!”
Vu Thương dường như hiểu ra cái gì: “Cho nên... Cha mẹ cháu cực có thể là biết một số tình báo có liên quan đến U Hoang Thiên Giới, cho nên mới bị người ám toán?... Thế nhưng là, một thế giới bị Hoang lây nhiễm, có cái gì đáng giá mưu đồ đâu... Hơn nữa, cho dù Câu lạc bộ Viễn Hoang có loại mưu đồ này, tại sao muốn tiếp nhận đôi người ngoài là cha mẹ cháu gia nhập, đây không phải bằng không gia tăng rủi ro bại lộ sao?”
“Cái này...” Sắc mặt Nhậm Tranh dần dần nghiêm túc xuống, “Ta suy đoán... Bọn chúng rất có thể, muốn phóng thích U Hoang Thiên Giới!”
“Phóng thích U Hoang Thiên Giới? Tại sao? Cái này có thể mang lại cho bọn chúng chỗ tốt gì?” Lông mày Vu Thương nhíu chặt.
“Chỗ tốt...” Nhậm Tranh ngừng lại, ông ngẩng đầu, nhìn về phía Vu Thương, “Cậu còn nhớ rõ, tráng hán ở Kích Hỏa Chi Tinh kia cuối cùng đã hô cái gì không?”
“Giáo Phái? Hoang Vu?”
“Đây chính là chỗ tốt.” Sắc mặt Nhậm Tranh âm trầm đến mức giống như có thể vắt ra nước, “Cậu còn trẻ, có thể không biết. Nhưng, ‘Sơn Giới Cổ Quốc’ diệt vong vào bốn trăm năm trước, cậu hẳn là hiểu rõ qua một chút đi.”
“Vâng... Nghe nói là bởi vì nội loạn và thiên tai...”
“Không sai. Nhưng cậu biết, lúc ấy tổ chức dấy lên phản loạn trong Sơn Giới Cổ Quốc, tên là gì không.”
“... Sẽ không phải là...”
“Không sai, chính là Hoang Vu Giáo Phái!” Nhậm Tranh lại lấy ra một phần tài liệu ném ở trước mặt Vu Thương, “Một tổ chức tự xưng Hoang Vu Giáo Phái không biết từ nơi nào đạt được một loại kỹ thuật thao túng Hoang Thú, liền trắng trợn phá hoại ở trong Sơn Giới Cổ Quốc, lại thêm thiên tai bất thình lình, trong thời gian rất ngắn, Sơn Giới Cổ Quốc liền diệt vong, lúc ấy, vương tử của Sơn Giới từng phát ra cầu viện với chúng ta, bởi vì Hoang Vu Giáo Phái hoàn toàn chính là một bộ tác phong tà giáo phản nhân loại, hơn nữa xúc tu đã ẩn ẩn vươn tới trong biên giới quốc gia khác, cho nên bao quát Viêm Quốc ở bên trong bốn quốc gia đều từng phái ra tăng viện, Diệp Diễn Diệp Thần Thoại bây giờ chính là tấn thăng Thần Thoại trong trận chiến dịch kia...”
“Thần Thoại đều đánh ra rồi?” Vu Thương hít một tiếng, “Vậy cuối cùng... Sao Sơn Giới còn vong quốc rồi?”
“Sơn Giới là một phương dị không gian ký túc ở trong quần sơn, bọn họ sinh tồn ở trong đó, thông qua phương thức này ngăn cách Hoang Thú xâm nhiễu, nhưng cũng bởi vậy không có quá phòng bị đối với Hoang Thú. Sau khi có người khống chế, Hoang Thú gần như tiến quân thần tốc, đánh bọn họ một cái trở tay không kịp. Cuối cùng của chiến tranh, mặc dù tiêu diệt Hoang Vu Giáo Phái, nhưng Sơn Giới lại đã triệt để không còn thích hợp cho nhân loại cư trú, không có đạo bình chướng này, bọn họ chỉ có thể vong quốc, di dân tứ tán gia nhập quốc gia khác... Dù sao ở trên thế giới này, không phải tất cả mọi nơi đều có tư cách chống lại Hoang Thú.”
Nói đến đây, Nhậm Tranh cười lạnh một tiếng: “Hiện tại xem ra, chỉ sợ Hoang Vu Giáo Phái này lại tro tàn lại cháy rồi.”
“Vậy làm sao bây giờ?”
“Làm sao bây giờ? Đương nhiên là tra.” Nhậm Tranh hơi bình tĩnh lại một chút, “Còn phải đa tạ cậu và Dạ Lai nhắc nhở và tình báo, để chúng ta sớm chú ý tới nguy cơ này, bằng không, chờ đến khi Hoang Vu Giáo Phái thẩm thấu đến trình độ như Sơn Giới Cổ Quốc, lại đi xử lý liền phiền toái... Được rồi, chuyện này ta chính là nói cho cậu một chút, để trong lòng cậu nắm chắc, miễn cho chính cậu đi tra lung tung, lại đâm ra cái sọt gì cho ta.”
“Ngạch...” Vu Thương trì trệ, “Sao lại tra lung tung rồi... Cháu giống người biết gây rắc rối như vậy sao...”
“Cậu không phải sao?” Nhậm Tranh hừ một tiếng, “Để ta đoán xem, có phải cậu tiếp theo liền chuẩn bị đi tìm Thân Chính kia, từ chỗ hắn hiểu rõ Câu lạc bộ Viễn Hoang, sau đó bị hắn tùy tiện cung cấp một chút manh mối liền bị dắt mũi đi, tiếp đó một đầu đâm vào đại bản doanh Câu lạc bộ Viễn Hoang, mở ra một đoạn mạo hiểm kinh hiểm kích thích? Kịch bản ta đều viết xong cho cậu rồi, đến đây, biểu diễn đi.”
“Ngạch... Cũng không đến mức khoa trương như vậy chứ.” Vu Thương cười khan vài tiếng, có một loại cảm giác bị vạch trần tại chỗ, “Cháu thật ra là chuẩn bị đi xem Lý An Cửu trước...”
“Ta còn không hiểu rõ cậu! Nói thật với cậu đi, Thân Chính kia là xuất thân Câu lạc bộ Viễn Hoang, hắn hiện tại cũng ở trong danh sách điều tra của chúng ta! Đừng nhìn hắn biểu hiện rất vô tội, ở Tuyết Sơn còn bị thương, trên thực tế, ai biết đây có phải là khổ nhục kế diễn để lấy được sự tín nhiệm của cậu hay không? Cái Kim Chỉ Nam Hồn Năng kia, hắn nói là của cha mẹ cậu, nhưng ai biết phương hướng chỉ ở phía trên có phải là một cái mồi nhử hay không?”
Nghe vậy, lông mày Vu Thương hơi nhíu, lâm vào suy tư.
Dường như... Xác thực có khả năng này.
“Nhưng... Cháu chỉ là một Hồn Thẻ Sư cấp 4, đáng giá bọn chúng phí nhiều tâm tư làm như thế sao?”
Lúc ở Tổ Long Tuyết Sơn, nếu không phải mình xuất thủ, Thân Chính thật sự có thể sẽ chết... Liền vì lấy được sự tín nhiệm của mình, đáng giá làm đến loại chuyện này sao?... Không đúng.
Vu Thương bỗng nhiên ý thức được, đây cũng là một cái hiểu lầm.
Sau khi hắn và Cố Giải Sương cứu ra Thân Chính, hắn liền lập tức hôn mê bất tỉnh... Thời gian này cũng quá kín kẽ rồi, hơn nữa hiện tại nghĩ đến, Thân Chính chỉ có trên đùi có một vết thương, lúc ấy hắn chỉ cho là Thân Chính là mất máu quá nhiều, hiện tại xem ra, ngay cả Cổ La đều có thể sau khi cụt tay chống đỡ lâu như vậy, vậy Thân Chính là một Hồn Thẻ Sư cấp 6, còn là một người thám hoang chuyên nghiệp, sẽ bị chút vết thương ấy làm choáng?
Đám Sói Tuyết Địa xung quanh kia ngay cả Tuyết Mãn đều có thể một mình ứng phó, sẽ làm Thân Chính chật vật như vậy?
Huống chi đổi góc độ nói mà nói, Thân Chính thời gian dài như vậy đều đã chống đỡ được, lại làm sao có thể khi nhìn thấy hai người xa lạ là mình yên tâm ngất đi như vậy? Hắn làm sao biết mình và Cố Giải Sương có phải người xấu hay không?
Hắn là giả vờ ngất!... Đúng rồi, giả sử trước giả định Thân Chính là không có ý tốt mà nói, dòng thời gian vốn có hẳn là: Bọn họ cứu Thân Chính trước, băng bó thay hắn, sau đó đồng bọn của hắn dẫn phát tuyết lở, khi Vu Thương chống đỡ không nổi hắn lại bỗng nhiên tỉnh lại, cứu bọn họ.
Thời gian cũng khớp, tuyết lở dẫn phát vừa vặn sau khi mình băng bó xong, không sai một giây!
Có đôi khi, chỉ có nhảy ra khỏi khoảng thời gian kia, mới có thể phát hiện cái này tột cùng có bao nhiêu trùng hợp.
Như vậy, hắn và Thân Chính cứu đối phương một lần, thuộc về giao tình quá mệnh, Vu Thương đối với hắn tuyệt đối sẽ vô cùng tin cậy!
Chỉ là mình dường như bật hack bật mạnh quá, dẫn đến Thân Chính hoàn toàn không có cơ hội xuất thủ...
Bất quá về sau, Thân Chính dường như điều chỉnh sách lược, mượn nhờ chuyện cha mẹ mình tiếp cận mình... Do mình coi như là ân nhân cứu mạng của Thân Chính, cho nên ngay từ đầu, Vu Thương xác thực đối với hắn không có một chút phòng bị.
Có đôi khi, người ta thường thường sẽ càng tín nhiệm người mình cứu, mà không phải người cứu mình... Tiền đề là người mình cứu kia không phải cặn bã.
Lại thêm mình lo lắng đối với cha mẹ, cho nên đối với vấn đề thật giả của Kim Chỉ Nam Hồn Năng, hắn gần như không chút nghi ngờ.
Nhưng hiện tại nghĩ đến, những lo lắng này của mình chỉ sợ cũng là Thân Chính thông qua ngôn ngữ cố ý dẫn đạo...
Thần sắc Vu Thương ngưng trọng.
Uổng cho mình lúc ở tiệm chế thẻ còn một mặt tự tin vạch trần ý đồ đến của Thân Chính... Hiện tại nghĩ đến, đó chỉ sợ chỉ là Thân Chính cố ý để cho mình liên tưởng như vậy, Vu Thương cho là mình ở tầng hai, nhưng Thân Chính ở tầng ba, may mắn, bên phía mình có một Nhậm Tranh, ông ấy ở tầng bốn, để cho mình nghĩ đến chuyện tầng năm.
Có thể tưởng tượng, giả sử không có Nhậm Tranh nhắc nhở, khi Kim Chỉ Nam Hồn Năng trong tay mình bỗng nhiên chỉ hướng địa phương bên ngoài Chân Long Tử Địa, hắn tuyệt đối sẽ một đầu đâm vào!
“Thế nhưng là, tại sao?”
“Cái này ta cũng không biết.” Nhậm Tranh hừ một tiếng, “Bất quá cậu hẳn là cũng có thể nghĩ đến, đã biết Du Phu Nhân là người của Hoang Vu Giáo Phái... Như vậy lúc trước bà ta dẫn tiến cha mẹ cậu gia nhập Câu lạc bộ Viễn Hoang tuyệt đối là cố ý, trên người cha mẹ cậu, có thứ nào đó bọn chúng muốn! Chỉ bất quá về sau, có thể cha mẹ cậu vô ý biết hơi nhiều, làm cho bọn chúng không dám thả bọn họ ra, chỉ có thể để bọn họ ‘mất tích’ ở trong Chân Long Tử Địa... Hiện tại, bọn chúng đánh chủ ý tới trên người cậu, cũng là vô cùng có khả năng.”
“Cho nên nói.” Vu Thương nhíu nhíu mày, “Bọn chúng muốn chính là một loại đồ vật cha mẹ cháu và cháu đều có?... Thế nhưng là, là cái gì... Chẳng lẽ là Trấn Tử Long Hài? Thế nhưng là cháu ở trước mắt Du Phu Nhân dùng ra tấm thẻ này, bà ta một chút phản ứng đều không có.”
“Rất khó nói là cái gì, nhưng mặc kệ nói thế nào, cho dù bọn chúng trước đó không có mưu đồ gì, hiện tại Kỳ Nhi rơi xuống trên tay cậu, khẳng định cũng phải để mắt tới cậu rồi... Cho nên thằng nhóc cậu khẳng định chạy không thoát, về sau mặc kệ đi bất cứ nơi nào, đều phải báo cáo với ta, nghe thấy không?”
Vu Thương gật gật đầu, trải qua Nhậm Tranh nói như vậy, hắn cũng ý thức được tính nghiêm trọng của sự việc.
Thì ra, mình đã sớm bị để mắt tới sao...
Nói nhiều như vậy, Nhậm Tranh cũng có chút miệng đắng lưỡi khô, ông bưng ly nước lên, nhẹ nhàng uống một ngụm nước.
Giống như bỗng nhiên nghĩ tới điều gì, ông nói: “Đúng rồi, Lý An Cửu kia... Cậu tạm thời đừng gặp mặt cậu ta nữa.”
Vu Thương ngẩn người: “Sao thế, tại sao... Lý An Cửu cũng có vấn đề? Không thể nào, người cậu ta rất chính khí a.”
Hít, chẳng lẽ Lý An Cửu ở trong cục cảnh sát đưa cho mình tờ giấy nhỏ cũng là vì lấy được sự tín nhiệm của mình?
Vu Thương hít một hơi khí lạnh.
Thế giới này, sao đột nhiên ác ý với mình lớn như vậy!
Hắn còn tưởng rằng, những người và sự việc này đều là trải nghiệm nhân vật chính sáo lộ bình thường nên có sau khi đạt được hack đâu...
Nhậm Tranh: “... Cái đó ngược lại không phải, cậu cũng không cần gặp người liền nghĩ nhiều, Lý An Cửu vẫn đáng giá tin cậy... Người của Cục Trị An, hồ sơ có thể sạch sẽ hơn cả mặt.”
“Ách...”
“Không cho cậu gặp cậu ta, là xuất phát từ một suy tính khác.” Nhậm Tranh day day lông mày, “Trong báo cáo của Lý An Cửu nói, cuối cùng từ trong thân thể tráng hán kia xông ra một đạo hư ảnh, đó cực có thể là nguồn lây nhiễm của ‘Hoang’, hiện tại Lý An Cửu đã bị cách ly, trước khi kiểm tra triệt để rõ ràng, cậu chính là muốn gặp cũng không gặp được.”
“Như vậy sao...” Lông mày Vu Thương nhíu lại, “Cậu ta hiện tại thế nào?”
Hắn đối với Lý An Cửu vẫn là rất có hảo cảm, nếu như có thể, thật sự không hy vọng cậu ta sẽ bị chuyện lây nhiễm này quấn lên...
“Hiện tại mà, cũng được.” Nhậm Tranh thở dài, “Cục Trị An thử qua rất nhiều thủ đoạn kiểm tra, đều không có phát hiện một chút dị thường... Bất quá đây mới là chỗ không thích hợp nhất. Dù sao đạo hư ảnh kia tất cả trị an viên ở đây đều trông thấy, lại kết hợp phản ứng của tráng hán kia, cơ bản không thể nào là huyễn tượng, kiểm tra không ra, liền mang ý nghĩa không cách nào phản chế.”
Trầm mặc một lát sau, Vu Thương bỗng nhiên ngẩng đầu, nói: “Nếu như có thể mà nói, vẫn là để cho cháu gặp cậu ta một lần.”
“Hả? Có ý gì?” Nhậm Tranh nhíu nhíu mày.
“Cháu có thể có biện pháp giải quyết.”
“... Cậu nghiêm túc?”
“Vâng, rất nghiêm túc.” Vu Thương gật gật đầu, biểu cảm nghiêm túc.
Biện pháp giải quyết hắn chỉ, tự nhiên là Máy Ghi Chép Từ Khóa!
Giả sử có thể trích xuất ra Từ Khóa tương quan ở trên người Lý An Cửu, có lẽ liền có thể từ mặt bên nhìn ra trên người cậu ta xảy ra chuyện gì, thậm chí tìm tới thủ đoạn phản chế!
Nhậm Tranh nghĩ nghĩ, nói: “Được, ta có thể sắp xếp... Nhưng trong thời gian ngắn không được, Cục Trị An phải đem tất cả điều kiện hiện có đều dùng một lần trước, mới có thể đến phiên cậu. Dù sao, để cho an toàn, trước khi bó tay toàn tập, bọn họ sẽ không cho phép có người trực tiếp tiếp xúc với Lý An Cửu.”
“Vâng, hiểu.”
Dù sao, không ai biết đạo hư ảnh kia có thể nhân cơ hội ẩn núp ở trên người Vu Thương, bị hắn mang đi ra ngoài hay không.
“Hiện tại, kết hợp tình báo cậu và Dạ Lai cung cấp, phía trên đã khắc họa không sai biệt lắm hình tượng chỉnh thể và mục đích của Hoang Vu Giáo Phái hiện tại, tóm lại, tám chín phần mười, điều tra tương quan cũng đang triển khai. Thằng nhóc cậu liền nghe ta khuyên một câu, đừng quan tâm những chuyện này, nó không phải thứ cậu nên nghĩ.”
“Vâng, đã biết.” Vu Thương chớp chớp mắt.
Quả nhiên, bộ máy quốc gia vẫn là đáng tin cậy a.
“Duy nhất còn có điểm đáng ngờ, có thể chính là Du Vãn Thanh rồi.” Nhậm Tranh thở dài, không biết đang suy nghĩ gì, “Từ tình báo trước mắt nhìn, mô thức hành vi của bà ta và bản thân Hoang Vu Giáo Phái khác biệt khá lớn... Có thể nói, lần này không có bà ta, Hoang Vu Giáo Phái không nhất định có thể sớm tiến vào tầm mắt của chúng ta như vậy.”
“Hả?” Vu Thương kinh ngạc, “Hoang Vu Giáo Phái không phải tráng hán kia bộc lộ sao...”
“Không, trong phân tích của nhân viên kỹ thuật chúng ta về sau, không phải.” Nhậm Tranh lắc đầu, “Mặt ngoài nhìn, là tráng hán đi đến tuyệt lộ, bất đắc dĩ mới lựa chọn đồng quy vu tận, nhưng hắn hoàn toàn không cần thiết hô lên tên Hoang Vu Giáo Phái, hơn nữa từ phân tích và thẩm vấn về sau nhìn, Du Phu Nhân lúc đó hẳn là đã ý thức được động tác của Cục Trị An, nhưng nhân viên vòng ngoài lại nhận được mệnh lệnh hoàn toàn tương phản với rút lui, hơn nữa đối với vòng vây của chúng ta, bọn chúng hoàn toàn không có sớm ý thức... Điều này nói rõ thật ra là Du Vãn Thanh bán đứng bọn chúng.
“Du Vãn Thanh hoàn toàn có năng lực sớm hơn hoàn thành Cấm...” Nhậm Tranh ho nhẹ một tiếng, “Hoàn thành mưu đồ của bà ta, sau đó toàn thân trở ra, một bước bán đứng thuộc hạ này bố trí có chút ý nghĩa không rõ, lại kết hợp trước đó Du Vãn Thanh cố ý đem Kỳ Nhi bộc lộ trong tầm mắt của cậu... Có thể nói, sự kiện lần này có thể được xử lý nhanh như vậy, chúng ta có thể đạt được nhiều manh mối như vậy, thật ra còn phải cảm ơn bà ta.”
Vu Thương nhíu nhíu mày: “Ông sẽ không phải muốn nói với cháu, bà ta thật ra là người tốt chứ?”
Trong ngực, Kỳ Nhi cúi đầu xuống, không biết đang suy nghĩ gì.
“Cái đó không có khả năng, bất luận bà ta có mục đích gì, tội ác phạm phải không thể triệt tiêu, đây là hai chuyện khác nhau.” Nhậm Tranh nói rất quả quyết, “Chỉ là trong phân tích, Du Vãn Thanh xác suất rất lớn sinh ra mâu thuẫn nào đó với Hoang Vu Giáo Phái, cho nên chúng ta cho rằng, đây là một điểm có thể lợi dụng, nói không chừng, bà ta sẽ là đột phá khẩu của chúng ta!”
“... Thôi được, dù sao, các ông quan tâm là tốt rồi.” Vu Thương đánh cái ha ha, “Chuyện Du Phu Nhân cháu mặc kệ, dù sao qua mấy ngày nữa, cháu liền đi quân khu, cái này không tính chạy loạn khắp nơi chứ?”
“Thằng nhóc cậu...” Nhậm Tranh cười lắc đầu, “Không nghĩ tới, không để ý một cái, để Lôi Vạn Khoảnh tên kia bắt cậu đi... Cũng được, đi Quân Bị Đại Cải mở mang kiến thức một chút cũng tốt.”
Ánh mắt Nhậm Tranh dừng lại một lát trên người Kỳ Nhi, dường như vô ý nói: “Về phần Kỳ Nhi, cậu định làm như thế nào?”
“Chờ qua khoảng thời gian này, cháu định đem năng lực của Kỳ Nhi thử nghiệm thật tốt một chút, cũng làm tốt biện pháp phòng hộ.”
“Ừm, vậy là tốt rồi, ta còn sợ cậu lề mề chậm chạp, không nỡ ra tay đâu.” Nhậm Tranh cười một tiếng, nhưng khóe mắt trông thấy thân thể Kỳ Nhi run lên, vội vàng khẩn trương nói: “Cái kia cái kia... Ông nội không phải ý đó, ông nội cũng là quan tâm tình trạng cơ thể Kỳ Nhi mà... Cái kia...”
“Vâng... Kỳ Nhi không sao.” Cô bé hít sâu một hơi.
Vu Thương trợn trắng mắt.
Thôi đi, nhìn tình huống này, không nỡ ra tay còn không biết là ai đâu.
“Ta quay đầu chào hỏi với Lôi Vạn Khoảnh một tiếng.” Nhậm Tranh cắn răng, dường như nghĩ đến cái tên này liền rất tức giận, “Để hắn dẫn cậu đi Cục Thu Dung dạo chơi... Nơi đó có rất nhiều Chế Thẻ Sư nghiên cứu Cấm Thẻ, hẳn là có thể cho cậu không ít đề nghị.”
“Thật sao?” Vu Thương hai mắt tỏa sáng, “Vậy thì tốt quá!... Cái kia, cảm ơn ha.”
Hắn biết, để Nhậm Tranh đi tìm Lôi Vạn Khoảnh hỗ trợ là một chuyện ghê gớm cỡ nào.
Hai người bọn họ gặp mặt, không đánh nhau cũng đã coi là bầu không khí hòa thuận rồi.
“Được rồi, bớt nói nhảm những cái vô dụng kia đi, cậu có thể an phận một chút, ta liền rất thỏa mãn rồi.” Nhậm Tranh phất phất tay, “Mau đi đi, ta chỗ này không có việc gì... Bồi tiếp Kỳ Nhi nhiều một chút, đừng để con bé buồn, nghe thấy không?”
“Được, không cần ông nói.” Vu Thương đứng dậy, Kỳ Nhi cũng đi theo bạch một cái nhảy xuống ghế sô pha.
“Cháu chào ông nội”
“A, được, Kỳ Nhi bái bai...”...
Sau khi Vu Thương đi, Nhậm Tranh dựa vào trên ghế ngồi, nhìn mấy phần tài liệu trên mặt bàn, thở phào nhẹ nhõm.
“Hoang Vu Giáo Phái, Câu lạc bộ Viễn Hoang...” Nhậm Tranh che lấy đầu, ánh sáng hoàng hôn từ ngoài cửa sổ chiếu vào, ném ra một mảnh bóng tối dưới người ông, “Thư Hồng, Tuyết Chi, các ngươi rốt cuộc...”
Hy vọng mấy ngày trước vừa mới nhìn thấy, dường như cứ như vậy vỡ vụn.
Ông so với ai khác đều hy vọng cái Kim Chỉ Nam Hồn Năng kia là thật.
Nhưng lý trí nói cho ông biết, xác suất này cực kỳ bé nhỏ.
Người của bọn họ đi điều tra Thân Chính thời điểm mới phát hiện, hắn đã sớm rời đi, không biết đi nơi nào.
Còn có Câu lạc bộ Viễn Hoang, từ mấy cái cứ điểm của bọn chúng chỉ tìm được một số hội viên bình thường, lúc bị bắt đều là hai mắt mộng bức, trải qua thẩm vấn, cũng không hỏi ra tin tức hữu dụng gì.
Về phần những hội viên cao cấp kia... Đại bộ phận đều đã biến mất, mấy người còn lại cũng đều ngơ ngác, hồ sơ nhìn không ra bất kỳ tật xấu gì.
Nghe nói, những hội viên cao cấp kia là đi tiến hành một hoạt động thám hoang... Nhưng đâu có trùng hợp như vậy.
Đây chính là chạy trốn!
Phản ứng của Câu lạc bộ Viễn Hoang làm cho bọn họ càng thêm xác định nơi này tuyệt đối có mờ ám, may mắn, sự tình Kích Hỏa Chi Tinh bộc phát còn chưa tới một ngày, dưới sự điều tra cường độ cao của Cục Trị An, Câu lạc bộ Viễn Hoang cho dù phản ứng nhanh hơn nữa, cũng rất khó làm đến hoàn toàn không lưu manh mối.
Trước kia là không biết tiểu tử ngươi sau lưng giở trò xấu, hiện tại biết rồi, chờ đợi ngươi sẽ là thiên la địa võng!
Bất quá, sự kiện lần này cuối cùng vẫn là phát sinh quá mức vội vàng, nếu là có thể sớm phát giác, để bọn họ lặng lẽ ẩn núp, tuyệt đối so với hiện tại muốn nhẹ nhõm hơn không ít.
“Haizz.” Nhậm Tranh thở dài một tiếng.
Ngẩng đầu, ông nhìn thoáng qua mặt trời lặn ngoài cửa sổ: “Thôi, không nghĩ những thứ có cũng được mà không có cũng không sao này.”
Cầm lấy thiết bị đầu cuối cá nhân, Nhậm Tranh mở ra Taobao: “Ta xem một chút... Mua cho Kỳ Nhi kẹo gì tốt một chút đây...”
Nhưng mà, tìm kiếm nửa ngày, vẫn không có tìm được cái vừa ý, ông một cái ném thiết bị đầu cuối ở trên bàn.
Thật sự là, những loại kẹo này xem xét liền rất kém chất lượng, cho Kỳ Nhi ăn hỏng thì làm sao bây giờ.
Nghĩ nghĩ, ông cắn răng một cái.
“Dù sao đều phải vì thằng nhóc thối Vu Thương tìm Lôi Vạn Khoảnh... Tiện thể lại hỏi hắn một chút, kẹo có loại quân khu đặc cung hay không đi...”...
Chạng vạng tối, Dương Hạc Lập đi dạo trở lại trong nhà.
Ừm cuộc sống về hưu này chính là hài lòng a.
Đi đến trước giá sách, ánh mắt Dương Hạc Lập tuần tra, đang muốn lấy xuống một quyển sách hảo hảo phẩm đọc, liền thấy thiết bị đầu cuối cá nhân một bên bỗng nhiên rung rung, một cái tệp tin gửi tới.
Ông đến gần xem xét, là Vu Thương gửi tới một cái văn bản tài liệu, đằng sau còn đi theo một cái video.
“Ồ... Là chuẩn bị cho chuyện Quân Bị Đại Cải đúng không...” Dương Hạc Lập cười híp mắt, “Mới ba ngày, liền làm ra đồ mới rồi sao... Hẳn là không phải, xem ra là từ bỏ rồi.”
Dương Hạc Lập trong dự liệu gật gật đầu.
Bình thường, bình thường.
Mặc dù ông không phải Chế Thẻ Sư, nhưng dù sao cũng giao tiếp với Thẻ Hồn cả một đời, Chế Thẻ Sư quen biết cũng có không ít, ông quá hiểu muốn phát minh một loại Thẻ Hồn rốt cuộc khó khăn dường nào.
Cũng đừng nhắc tới phát minh Thẻ Hồn.
Cho dù là cải tạo, thăng cấp một tấm Thẻ Hồn, có Chế Thẻ Sư đều phải mài nửa ngày công phu.
Ông cũng thuê qua không ít Chế Thẻ Sư chuyên chúc, tất cả đều là một đám lão bồ câu, buổi sáng nói buổi chiều giao hàng, ba ngày sau lại hỏi hắn, cam đoan trả lời chắc chắn chính là một cái “A?”.
Ông cũng hiểu... Dù sao đây là chuyện động não, khẳng định không phải đám Chế Thẻ Sư kia lười biếng, cố ý cho mình leo cây, linh cảm loại chuyện này, đâu có dễ dàng có như vậy?
Đối với phần tử trí thức, Lão Dương phát ra từ nội tâm tôn trọng.
Nghĩ như vậy, ông ngồi trước máy tính, mở ra cái văn bản tài liệu kia, “Hẳn là trước đó nói quá đầy, hiện tại từ bỏ quá sớm, trên mặt mũi không qua được, liền đem bộ Oánh Thảo sửa lại một chút... Hại, người trẻ tuổi mà, bình thường.”
Dương Hạc Lập bưng lên một ly nước, cười híp mắt bắt đầu đọc.
“Ừm, ngươi xem, đây không phải là Thẻ Hồn hệ Máy Móc... Hả?” Dương Hạc Lập ngẩn người.
Không phải bộ Oánh Thảo?
Có chút ngoài ý muốn, nhưng nhìn mấy chữ mở đầu này, lông mày Lão Dương nhíu chặt lại.
Hệ Máy Móc... Ông vinh hạnh dùng qua.
Đánh giá của ông là: Hoa mà không thực, chính là đồ chơi.
Lúc tiếp xúc Thẻ Hồn hệ Máy Móc, ông chỉ là một Hồn Thẻ Sư cấp 6, là một chiến hữu của ông không biết từ nơi nào kiếm được hai tấm Thẻ Hồn, sau đó liền chơi một chút.
Ông còn nhớ rõ, đó là một thứ bộ dạng người máy, phẩm chất Thẻ Hồn chỉ là Phổ Thông, nhưng Lão Dương vừa ra tay, mới thao túng người máy kia đi chưa được nửa phút, một ống Hồn Năng cứ thế dùng hết rồi!
Ông lúc đó thế nhưng là Hồn Thẻ Sư cấp 6!
Hồn Thẻ Sư cấp 6 dùng một tấm thẻ Phổ Thông, liền có thể dùng nửa phút, cái này dáng dấp ra sao?
“Đứa nhỏ này, sao lại nghiên cứu ở trên cái này... Trách ta.” Dương Hạc Lập khá tự trách.
Theo ông thấy, ông đây là lãng phí ba ngày thời gian quý giá của một thiên tài.
Nhưng đều mở tệp tin ra rồi, ông cũng không vội vã tắt đi, mà là kiên nhẫn xem hết.
“[Patrol Falcon]... Một lần kích phát tiêu hao một ống Hồn Năng của Hồn Thẻ Sư cấp 4? [Piercing Kill Star], ba ống? [Thunder Iron Roar]... Hít, 14 ống? Cậu lại nhiều một chút, ta đều dùng không nổi!”
Hồn Thẻ Sư mỗi thăng một cấp, giới hạn Hồn Năng đại khái sẽ nâng cao gấp đôi, sau cấp 6 giả sử có kỳ ngộ mà nói, có thể còn sẽ cao hơn một chút, nhưng khác biệt không lớn. Nói cách khác, giới hạn Hồn Năng của Trấn Quốc cấp 8 thật ra cũng chính là 16 ống Hồn Năng.
Cái này đều không tính là đồ chơi... Cùng lắm thì gọi là figure (mô hình).
Triệu hồi ra liền sờ sờ, cái gì cũng không làm được.
“Không nên a...” Dương Hạc Lập tiếc hận thở dài, “Ngươi xem một chút, cái này còn có cái gì... [Universal Firearm Magazine], có thể chứa đựng... Hả?”
Dương Hạc Lập ngẩn người, ông dụi dụi con mắt, một lần nữa nhìn lại.
“Vãi chưởng!”
Lão Dương lập tức từ trên ghế nhảy dựng lên, đại não suy nghĩ nhanh chóng.
Có thể chứa đựng đạn dược?
Vậy chẳng phải là nói...
Nhìn số liệu trên văn bản tài liệu, Lão Dương yên lặng tính toán trong đáy lòng, không biết nghĩ tới điều gì, thần tình dần dần ngốc trệ.
“Mẹ nó chứ... Cái này không sướng chết rồi.”