"Được rồi, đây là phòng của cậu." Vu Thương vỗ vỗ tay.
Phòng trống trong tiệm chế thẻ không ít, dù sao Vu Thương chỉ có một mình, cũng không dùng đến quá nhiều phòng.
"Không tệ a, rộng rãi hơn trong tưởng tượng của tôi nhiều." Vương Huy hài lòng gật gật đầu, "Tôi còn tưởng rằng cậu sẽ đuổi tôi đi ngủ gác xép hoặc là tầng hầm gì đó chứ."
"Cũng được." Vu Thương thuận thế xách hành lý của Vương Huy lên, "Đi, tôi dẫn cậu đi tầng hầm."
"Tôi nói đùa thôi huynh đệ." Vương Huy vội vàng ấn tay Vu Thương lại, "Chỗ này rất tốt, ha ha ha..."
"Cậu cảm thấy không tốt cũng vô dụng, đây đã là phối trí cao nhất nhà chúng tôi rồi... Muốn ăn chút gì không, tôi đi làm cho cậu một chút."
Vương Huy vui vẻ: "Nói giống như tôi có bao nhiêu lựa chọn vậy... Nói đi, hôm nay định làm mì gì?"
"Cậu đây gọi là ấn tượng rập khuôn." Vu Thương buông tay, "Tôi hiện tại biết làm rất nhiều món... Hơn nữa cậu tới không khéo, mì sợi trong nhà vừa vặn ăn hết, cậu hiện tại chính là muốn ăn cũng ăn không được."
"Ồ?" Vương Huy hai mắt tỏa sáng, "Cậu học món khác?... Có bạn gái rồi?"
Vu Thương xoay người xuống lầu: "Vẫn chưa đâu."
"Tôi đi..." Vương Huy vội vàng đuổi theo, khoác vai Vu Thương, "Được a, thằng nhóc cậu đây là khai khiếu rồi?"
Không có chính là không có, có chính là có, cái gì gọi là "vẫn chưa đâu".
Tuyệt đối có tình huống!
"Ở đâu ở đâu? Có ảnh chụp không?" Biểu cảm của Vương Huy tương đối hưng phấn, "Tôi biết rồi, cậu khẳng định là nhìn trúng cô nương nhà người ta không tiện mở miệng... Tới, nói cho anh nghe một chút, anh bảo đảm giúp cậu cầm xuống!"
"... Cậu đừng thêm phiền nữa." Vu Thương liếc xéo Vương Huy một cái, "Đúng rồi, nhà chúng tôi phòng không cách âm, có nhu cầu đi ra bên ngoài giải quyết."
"Ách." Vương Huy nghẹn một chút, "Nhìn lời này của cậu nói xem, không cách âm còn có thể làm trễ nải ở lại không thành..."
"Cậu biết là được."...
Giải quyết xong bữa trưa.
Vương Huy dựa vào cái bàn, vỗ cái bụng nhỏ của mình: "Tôi nói Tiểu Thương, tay nghề này của cậu được đấy... Ợ, lúc ở Đế Đô tay nghề này của cậu đã đủ tuyệt rồi, không nghĩ tới vậy mà còn có không gian tiến bộ."
"Bình thường."
Vu Thương thu dọn bát đĩa vào phòng bếp, một bên, Khấp Nữ rót đầy nước vào cốc cho Vương Huy và Vu Thương.
Vương Huy vừa nhìn thấy con rối người tí hon nhảy lên bàn, ánh mắt lập tức không dời ra được.
"Này, Tiểu Thương... Cái này cậu đang thao túng sao?"
"Chào khách nhân." Khấp Nữ ưu nhã hành lễ, "Tôi tên là Khấp Nữ, là người hầu của chủ nhân."
Mắt Vương Huy hơi trừng lớn: "Đây là... Thẻ Sủng (Card Pet)? Còn có thể tự mình hoạt động?"
Vu Thương từ trong phòng bếp vọng ra một câu: "Khấp Nữ là đồng bạn của tôi."
Lời này vừa ra, Khấp Nữ trực tiếp tim đập gia tốc... Mặc dù cô không có nhịp tim, nhưng vẫn trực tiếp từ trong con rối người tí hon trở lại [Cấm Kỵ Động Cơ], trên hình ảnh thẻ bài, thiếu nữ quạt gió cho khuôn mặt đỏ bừng của mình, qua một hồi lâu mới tỉnh táo lại, một lần nữa tiến vào trong con rối người tí hon.
Mà lúc này, Vương Huy đã ngồi không yên, hắn trực tiếp vọt vào phòng bếp: "Huynh đệ, đây là cậu tự mình làm?... Tôi đi, quá ngầu rồi đi... Huynh đệ, cái này cậu phải sắp xếp cho tôi một cái chứ?"
Trong giới Hồn Thẻ Sư, loại Thẻ Hồn sở hữu ý thức của mình, có thể tồn tại thời gian dài này chính là tượng trưng cho khoa học viễn tưởng, giống như quản gia trí tuệ nhân tạo ở kiếp trước vậy.
Nghĩ thôi cũng có thể làm cho người ta kích động.
"Không được." Vu Thương không ngẩng đầu, "Không phải không làm cho cậu, kỹ thuật của tôi còn chưa thành thục."
Vương Huy vội vàng dùng hai tay chỉ vào mình: "Cái này không phải vừa vặn? Tôi làm vật thí nghiệm cho cậu!... Thậm chí tôi còn có thể tự mình bỏ kinh phí nghiên cứu khoa học!"
"... Không phải chuyện tiền bạc, tôi hiện tại xác thực không sao chép được."
"Thật sự?" Vương Huy có chút hồ nghi.
"Đương nhiên, tôi sẽ không lừa cậu."
"Vậy như thế này đi." Vương Huy giống như bỗng nhiên nghĩ đến cái gì, "Chúng ta tới quyết đấu đi! Nếu là tôi thắng, Thẻ Sủng tiếp theo cậu làm ra sẽ thuộc về tôi!"
"... Cậu chính là muốn quyết đấu với tôi đi." Vu Thương bất đắc dĩ cười một tiếng.
"Hì hì, không chậm trễ mà."
"Ồ?" Vu Thương quay đầu, nhìn bộ biểu cảm này của hắn, ngược lại là có chút ngoài ý muốn, "Cậu tự tin như vậy?"
Mặc dù bộ bài của Vương Huy âm gian, nhưng lúc trước ở Đế Đô hắn đánh không lại mình, bất luận nếm thử bao nhiêu lần đều như thế, hiện tại đây là thế nào, tự tin như vậy?
"Đương nhiên!" Vương Huy nói, "Tôi ở Thiên Đảo, thế nhưng là thu hoạch rất lớn!... Lần này, cậu tuyệt đối đánh không thắng tôi!"
"... Được, vậy thì quyết đấu. Bất quá... Nếu là cậu thua thì sao?"
"Nếu là tôi thua, vậy cũng cho cậu một món đồ." Vương Huy từ trong ngực lấy ra một tấm Thẻ Hồn, lắc lắc mặt lưng thẻ trước mắt Vu Thương, "Đây chính là tấm thẻ tôi chuyên môn từ Thiên Đảo mang về cho cậu... Rất thích hợp với Quang Ảnh Chi Long nha."
"Phải không." Khóe miệng Vu Thương nhẹ nhàng gợi lên một nụ cười, "Được, vậy thì buổi chiều, tôi đi hẹn sân thi đấu."
"Nhanh lên nhanh lên, tôi đã không kịp chờ đợi muốn hoàn ngược cậu rồi!"...
Đại học Cổ Đô.
Sân thi đấu số 7.
Vu Thương và Vương Huy đứng ở hai đầu sân thi đấu.
Trên khán đài, Kỳ Nhi ôm một ly trà sữa ngồi trên ghế, hai chân nhỏ còn không chạm tới mặt đất, đung đưa trên không trung.
Khấp Nữ đứng bên cạnh Kỳ Nhi chiều cao của con rối người tí hon quá thấp, giả như ngồi trên ghế, như vậy tầm mắt sẽ bị ghế phía trước chặn lại.
Xoạt!
Hai đạo bạch quang rơi xuống, Khiên Quyết Đấu đã thành công thêm vào, lồng phòng hộ ở biên giới sân thi đấu cũng chậm rãi nổi lên trong không khí.
"Chuẩn bị xong chưa?" Vu Thương hoạt động cổ tay.
"Đương nhiên!" Trên cổ tay Vương Huy mang theo một cái hộp thẻ đặc chế, bên trên nạm vàng đính kim cương, còn có rất nhiều kết cấu cơ khí ý nghĩa không rõ.
Đây là hộp thẻ quyết đấu hắn chuyên môn đặt làm, có thể dưới tình huống cung cấp tác dụng hộp thẻ bình thường, ngoài định mức cung cấp cho hắn lượng lớn giá trị thời thượng.
Thật ra không ít người đều thích sử dụng một số hộp thẻ tạo hình khoa trương, bất quá cái này của Vương Huy là hắn tốn giá tiền rất lớn, theo hắn nói, "Toàn cầu chỉ có một cái này".
Đối với việc này Vu Thương biểu thị: Vui vẻ là quan trọng nhất.
"Tới đi, Vu Thương!" Vương Huy nắm chặt tay, tùy ý cười nói, "Tôi chờ ngày này đã rất lâu rồi! Kiến thức sự phục thù của tôi đi!"
Vu Thương: "... Quyết đấu bắt đầu."
Ong!
Tấm Thẻ Hồn trên không trung phát ra ánh sáng xanh, ra hiệu tiến vào Hiệp Tĩnh Mặc.
Vu Thương vừa nhấc tay, hai tấm Thẻ Hồn bên người lật mở, [Khôi Bạch Long Duệ] từ trong đó đi ra khởi tay kinh điển, không có gì để nói.
Lại nhìn về phía Vương Huy, hắn nhẹ nhàng hừ một tiếng, khí thế toàn thân bỗng nhiên biến đổi, chỉ thấy tay phải hắn phẩy qua hộp thẻ đặc chế, một tấm Thẻ Hồn lơ lửng xuất hiện, được hắn thuận thế nhón trong tay.
Chức năng của hộp thẻ này xác thực hoa mắt, bản thân hộp thẻ là hoàn toàn phong kín, không có chỗ rút bài, nhưng chỉ cần Vương Huy muốn ra bài, hộp thẻ sẽ dùng một loại kỹ thuật đặc thù chiếu xạ Thẻ Hồn tương ứng lơ lửng phía trên hộp thẻ giống như hình chiếu.
Đồng thời còn sẽ có một số hiệu ứng đặc biệt có thể tự mình thiết lập tham số, thời thượng cực kỳ.
Bất quá, mặc dù cứ như vậy thì ngầu là ngầu rồi, nhưng lại sẽ ở mức độ nhất định gia tăng tốc độ phản hồi của Thẻ Hồn, bọn họ những Hồn Thẻ Sư cấp thấp này còn đỡ, một khi đẳng cấp nâng cao, chút thời gian sai số này cũng sẽ vô cùng trí mạng.
Nhưng, cái đó thì có quan hệ gì với Vương Huy đâu.
Hắn cũng không phải người quyết đấu chuyên nghiệp, hắn chỉ là muốn dùng quyết đấu mang đến nụ cười cho mọi người mà thôi.
Giờ phút này, theo Vương Huy rút Thẻ Hồn ra, từng mảnh cánh hoa một đường sinh ra, phiêu tán, giống như là rơi xuống từ trong Thẻ Hồn vậy.
Hắn dùng tay cầm tấm Thẻ Hồn này vạch ra một đường vòng cung ưu mỹ bên người, cánh hoa bay lả tả bốn phía, Vương Huy thế là liền ưu nhã khom người trong cánh hoa này:
"Như vậy, mời ngửi kỹ hương hoa đi ta triệu hồi: Tiên Hoa · Mê Điệt Hương!"
Bùm.
Thẻ Hồn vỡ vụn trong tay hắn, hóa thành mảnh vỡ Thẻ Hồn giống như phấn hoa chậm rãi bay xuống, thấm vào đại địa.
Ngay sau đó, vô số cành lá màu xanh lục phá đất mà lên, vây quanh Vương Huy không ngừng sinh trưởng, từng đóa hoa nhỏ màu tím thỉnh thoảng nở rộ từ trong bụi lá, nhẹ nhàng rung động theo gió trong không khí, rũ xuống vô số ánh sáng vụn vỡ.
Mê Điệt Hương sinh trưởng rất nhanh, công phu mấy cái nháy mắt, cũng đã vây quanh Vương Huy một thân âu phục trắng ở trong đó.
Vương Huy nhẹ nhàng nâng lên một đóa hoa nhỏ bên người, đặt ở chóp mũi ngửi kỹ, biểu cảm nhìn qua vô cùng say sưa.
Vu Thương:...
Hắn bất đắc dĩ thở dài.
Nhưng lại không có biện pháp gì.
Mê Điệt Hương một tấm Thẻ Hồn tiêu hao rất ít, là không cần một ống Hồn Năng.
Mà tiêu chuẩn phán đoán của Hiệp Tĩnh Mặc là dùng hết một ống Hồn Năng, cũng một lần nữa khôi phục xong một ống Hồn Năng, cho nên, Vương Huy hiện tại còn đang ở trong Hiệp Tĩnh Mặc, dựa theo quy tắc Vu Thương cái gì cũng không thể làm, chỉ có thể lẳng lặng nhìn hắn tiếp tục biểu diễn.
Thật ra... Muốn diễn như thế cũng rất khó, dù sao Hiệp Tĩnh Mặc chỉ yêu cầu một ống Hồn Năng, giả như vào lúc này Vương Huy sử dụng vượt qua một ống Hồn Năng, hoặc là hồi phục dù chỉ một chút, đều sẽ bị xem như kết thúc Hiệp Tĩnh Mặc.
Cho nên vì không phạm quy, đại đa số người đều là lựa chọn trong nháy mắt dùng hết một ống Hồn Năng, không cho nó cơ hội hồi phục.
Nhưng Vương Huy làm như thế mà... Liền cần hắn lúc dừng lại làm động tác cưỡng ép ức chế quá trình Hồn Năng Tỉnh chuyển đổi Tinh Thần Lực, làm được Hồn Năng không tăng trưởng... Quá trình này đối với Hồn Thẻ Sư mà nói chính là bản năng, muốn ức chế quá trình này, độ khó cần thiết không phải cao bình thường, hơn nữa còn sẽ rất thống khổ.
Nhưng nhìn biểu cảm này của Vương Huy... Hiển nhiên hắn cũng không đau, ngược lại vô cùng hưởng thụ.
Nửa ngày, chỉ thấy hắn bỗng nhiên thở dài, buông đóa hoa nhỏ trong tay xuống, sau đó nhẹ nhàng vung tay trái lên, hai tấm Thẻ Hồn từ trong hộp thẻ lơ lửng bay ra, nhưng lại không có vỡ vụn, mà là lơ lửng ở sau lưng Vương Huy, lấy mặt lưng thẻ hướng về phía Vu Thương.
Một trong những kỹ xảo Hồn Thẻ Sư: Úp thẻ (Gài thẻ).
Có thể chi trả trước tám thành chi phí của một tấm Thẻ Hồn, nhưng lại không phát động, mà là lơ lửng sau lưng dưới hình thức Úp thẻ.
Như vậy, đợi đến khi thời cơ thích hợp đến, chỉ cần bù vào hai thành chi phí còn lại kia, là có thể lập tức kích hoạt hiệu quả. Thẻ Hồn có thể được Úp thẻ bình thường đều là Thẻ Phép Thuật.
Kỹ xảo này tương đối thực dụng. Một mặt, Hồn Năng của Hồn Thẻ Sư là vẫn luôn đang sản sinh, sau khi đạt tới giới hạn mới có thể dừng lại. Nhưng trong rất nhiều thời điểm, chiến cục trước mắt cũng không cần ngươi sử dụng thêm một tấm Thẻ Hồn, thậm chí ngươi sử dụng một tấm Thẻ Hồn ngược lại sẽ làm cho chiến đấu đi hướng thất bại.
Nhưng lúc này Hồn Năng nếu là đầy, Hồn Năng dư thừa ra liền tương đương với bị lãng phí mất Úp thẻ có thể xử lý rất tốt những Hồn Năng dư thừa kia.
Còn có một điểm, Úp thẻ có thể tách tiêu hao Hồn Năng của Thẻ Hồn thành hai bộ phận, như vậy liền có thể dùng kỹ xảo này đi sử dụng một số Thẻ Phép Thuật tiêu hao Hồn Năng cao. Cũng bởi vì nguyên nhân này, một số Thẻ Phép Thuật được cố ý chế tạo thành tiêu hao Hồn Năng rất cao, uy lực rất mạnh, chuyên môn dùng để Úp thẻ.
Khuyết điểm cũng có, đó chính là Úp thẻ thật ra cũng sẽ chiếm dụng một chút xíu áp lực tinh thần, mặc dù không cao, nhưng xác thực có ảnh hưởng. Hơn nữa, Úp thẻ mặc dù tách tiêu hao Hồn Năng thành hai bộ phận, nhưng hai bộ phận này cộng lại trên thực tế là muốn cao hơn một chút so với Thẻ Hồn hoàn chỉnh.
Tóm lại, có lợi có hại, liền xem người quyết đấu sử dụng như thế nào.
"Được rồi, huynh đệ của tôi." Vương Huy dang hai tay ra, trên mặt lộ ra một vệt ý cười, "Muốn đoán thử xem, tôi úp thẻ gì không?"
Trong lúc nói chuyện, Hồn Năng của Vương Huy cũng rốt cục hồi đầy.
Hiệp Tĩnh Mặc đã qua.
Vu Thương không vội vã ra tay, mà là nói: "Nhìn khởi tay này của cậu, so với một năm trước cũng không có gì thay đổi."
"Có thay đổi hay không, tới thử xem chẳng phải sẽ biết."
"Xùy... Tôi còn chưa quên hiệu quả tấm Thẻ Hồn này của cậu."
[Tiên Hoa · Mê Điệt Hương].
Thuộc tính Mộc, tộc Thực Vật. Máu dày phòng thấp, không có lực tấn công gì, nhưng điểm tương đối ghê tởm là, chỉ cần nó bị tấn công, sẽ kèm theo một tầng "Hỗn Loạn" cho kẻ tấn công.
Hiệu quả của Hỗn Loạn là, sẽ ngẫu nhiên thay đổi chỉ lệnh của người thao túng, cũng làm cho việc phát động năng lực của triệu hoán thú đó có xác suất nhất định thất bại.
Lấy một ví dụ, giả như trên người [Khôi Bạch Long Duệ] có Hỗn Loạn, như vậy lúc Vu Thương muốn cho nó chạy về phía trước thì có khả năng biến thành lăn lộn tại chỗ, lúc để nó phòng ngự thì có khả năng biến thành tự sát.
Muốn để nó phát động một năng lực, sẽ bị ngẫu nhiên thành chỉ lệnh khác không nói, cho dù thật sự chó ngáp phải ruồi ngẫu nhiên trúng phát động năng lực, phát động này còn sẽ có xác suất thất bại.
Thậm chí lúc ngươi muốn hủy bỏ triệu hồi đều sẽ bị ngẫu nhiên thành chỉ lệnh khác... Hoàn toàn ngẫu nhiên, không nói đạo lý, về cơ bản thì tương đương với không thể khống chế.
Mà muốn thao túng một con triệu hoán thú chiến đấu tinh tế, mỗi một giây đều cần ra lệnh rất nhiều chỉ lệnh, những chỉ lệnh này sau khi bị ngẫu nhiên... Sẽ làm cho tràng diện trở nên cực kỳ quỷ súc.
Muốn giải quyết Mê Điệt Hương này, tốt nhất là dựa vào Thẻ Phép Thuật, nhưng mấu chốt sinh mệnh của Mê Điệt Hương này còn tương đối ương ngạnh, bởi vì nguyên nhân hình thể lớn, cho dù bị chặt đứt một số chi thể đều còn có thể sống sót.
Vương Huy này rụt vào bên trong Mê Điệt Hương, người bình thường mấy tấm Thẻ Hồn đều không bắt được.
Bất quá, bản thân Mê Điệt Hương cũng không có lực tấn công gì, chỉ cần không đi xử lý nó thì không có vấn đề gì.
Nghĩ tới đây, Vu Thương nhẹ nhàng nhấc tay, một tấm Thẻ Hồn lật mở từ bên người.
[Tài Quyết Chi Kiếm]!
Răng rắc!
Lựa chọn tấn công vật lý!
Một thanh kiếm sắt toàn thân đen kịt bắn nhanh ra, lao thẳng về phía Vương Huy!
Mê Điệt Hương mặc dù vây quanh Vương Huy ở trong đó, nhưng thật ra còn chừa lại khe hở tương đối lớn, nhất là Vương Huy còn phải thời khắc chú trọng giá trị thời thượng của mình, thậm chí cố ý thiết kế sự sắp xếp của Mê Điệt Hương xung quanh mình, khiến nó nhìn qua mỹ quan hơn một chút.
Cái này liền cho Vu Thương rất nhiều cơ hội trực tiếp tấn công Vương Huy!
Tốc độ [Tài Quyết Chi Kiếm] cực nhanh, nhưng Vương Huy hiển nhiên sớm có dự liệu đối với phản ứng của Vu Thương, nhẹ nhàng búng tay một cái, một tấm thẻ úp sau lưng liền được lật ra.
"Tôi phát động Thẻ Phép Thuật: Hoa Viên Trừ Thảo (Làm cỏ vườn hoa)."
Răng rắc!
Tấm Thẻ Hồn này lật ra, Mê Điệt Hương quanh thân Vương Huy phảng phất lập tức sôi trào lên, vô số cành mới không ngừng đâm chồi sinh trưởng, điên cuồng lan tràn về bốn phía, càng nhiều hoa nhỏ màu tím nở rộ ra, nhất thời, mặt đất trong vòng hai mét quanh thân Vương Huy đều đã mọc đầy Mê Điệt Hương.
Những Mê Điệt Hương này giống như là vật sống vậy, trong quá trình lan tràn, cũng không ngừng vươn cành lá của mình lên trên, tốc độ không tính là nhanh, nhưng vậy mà tinh chuẩn quấn lấy [Tài Quyết Chi Kiếm] giữa không trung!
Nhưng lực đạo của [Tài Quyết Chi Kiếm] quá mạnh, những Mê Điệt Hương này cho dù quấn lấy kiếm sắt, cũng rất khó hoàn toàn ngăn lại tốc độ của nó, thậm chí rất nhiều cành lá đều bị trực tiếp chặt đứt, văng ra trong quá trình kiếm sắt bay đi.
Bất quá, số lượng những Mê Điệt Hương này dù sao thật sự quá nhiều, từng tầng từng tầng bao bọc về phía kiếm sắt, cũng làm cho tốc độ của nó mắt trần có thể thấy mà yếu bớt.
Thế là cuối cùng, thanh kiếm sắt này ngay dưới tầng tầng lớp lớp cành lá bao bọc, xiên nghiêng vào trên bắp chân của Vương Huy.
Vương Huy không tránh không né đương nhiên, hắn bị Mê Điệt Hương bao vây cũng không có cách nào né tránh.
Trên Khiên Quyết Đấu dập dờn ra một vòng gợn sóng, liền rất nhanh khôi phục bình tĩnh, hiển nhiên, lần tấn công này cũng không tạo thành sát thương quá lớn.
"Không hổ là cậu, Vu Thương." Vương Huy thản nhiên cười một tiếng, "Một kiếm thật nặng... Bất quá rất đáng tiếc, lần này tôi đã có thủ đoạn ứng đối."
Một năm trước, Vu Thương đối phó Vương Huy, cách đánh thuận tay nhất chính là trực tiếp tấn công.
[Tài Quyết Chi Kiếm] đột mặt, dù sao lực tấn công của triệu hoán thú của cậu rất yếu, không có uy hiếp gì, như vậy chỉ cần tìm cơ hội giây bản thể cậu, tất cả tự nhiên liền kết thúc.
Lúc kia, Vu Thương thậm chí còn thu thập một số Thẻ Trang Bị, vào lúc cần thiết làm khách mời một phen Hồn Thẻ Sư cận chiến.
Vu Thương nhìn bụi Mê Điệt Hương chiếm cứ một mảng lớn địa phương, lông mày nhướng lên.
"Hoa Viên Trừ Thảo... Hiệu quả này của cậu có liên hệ gì với làm cỏ sao?"
Để Mê Điệt Hương tăng tốc sinh trưởng, nhìn qua còn có thể tăng lên tốc độ hành động của nó dù sao tộc Thực Vật cấp thấp chân cẳng đều không lanh lẹ, tốc độ vừa rồi kia khẳng định là tăng nhanh.
Hiệu quả này, thấy thế nào cũng không dính dáng đến làm cỏ đi?
"Cậu quản tôi." Ý cười của Vương Huy càng sâu, "Thế nào? Hiện tại Thẻ Phép Thuật của cậu nhưng là vô dụng rồi nha, muốn thử đánh tới hay không? Ngộ nhỡ [Khôi Bạch Long Duệ] của cậu có thể không thương tổn thông qua bụi hoa Mê Điệt Hương của tôi thì sao?"
"Tôi còn chưa ngu xuẩn như vậy."
Vu Thương giơ tay lên, lật ra một tấm Thẻ Hồn.
[Khôi Bạch Long Duệ]!
Thẻ Hồn được lật mở, một con [Khôi Bạch Long Duệ] từ trong đó đi ra, đứng yên trước người Vu Thương.
Nhìn thấy tràng cảnh này, biểu cảm của Vương Huy hơi nghi hoặc:
"[Khôi Bạch Long Duệ]?... Cậu lúc này triệu hồi [Khôi Bạch Long Duệ] làm cái gì?"
Con triệu hoán thú này không có chút đặc điểm nào, tấn công cũng chỉ có thể ngốc nghếch cận chiến, tác dụng duy nhất chính là sau khi chết sẽ lưu lại một mảnh Long Lân.
Mặc dù sát thương không thấp, nhưng hiện tại hắn thế nhưng là sở hữu một bụi hoa Mê Điệt Hương bán kính hai mét!
[Khôi Bạch Long Duệ] chỉ cần vừa đến gần hắn sẽ thao túng Mê Điệt Hương đi lên cố ý bị đánh, để bọn chúng bị gắn Hỗn Loạn. Tuyệt đối sẽ không để bọn chúng có nửa điểm khả năng tới gần mình.
Về phần Long Lân... Mình căn bản sẽ không đi tấn công bọn chúng, chớ nói chi là giết chết. Treo Hỗn Loạn cho bọn chúng, để bọn chúng chiếm dụng áp lực tinh thần của Vu Thương trên sân không tốt sao?
Trong suy đoán của Vương Huy, Vu Thương có lẽ sẽ lựa chọn triệu hồi ra [Long Duệ Tiên Đát Giả], dựa vào khoảng cách tấn công của nó nếm thử tiêu hao Khiên Quyết Đấu của mình từ xa.
Kết quả cậu lập tức đem ba con [Khôi Bạch Long Duệ] trong bộ bài toàn bộ triệu hồi ra là chuyện gì xảy ra?
Thật sự không định tiến công? Hai ta cứ ở chỗ này nhìn nhau à.
Vu Thương thì là cười một tiếng: "Cậu muốn đoán thử xem, [Khôi Bạch Long Duệ] này của tôi có tác dụng gì không?"
Vương Huy: "..."
Hắn hiện tại đáy lòng xác thực có chút hoảng.
Phong cách chiến đấu của Vu Thương trong ấn tượng của hắn luôn luôn là ung dung không vội, bất luận thế nào đều có thể tìm tới biện pháp phá cục, cho dù tìm không thấy, cũng sẽ không tự sa ngã.
Cho nên, hắn làm như vậy nhất định có thâm ý của hắn!
Biểu cảm của Vương Huy hơi trầm mặc, trong lòng bắt đầu cẩn thận lên.
Vu Thương: "Sao lại trầm mặc... Hay là tôi nhắc nhở cậu một chút, không biết cậu có nghe nói qua, tấm thẻ [Long Chi Thổ Tức · Viêm] này chưa?"
Tấm thẻ này là Thẻ Phép Thuật tương đối kinh điển của bộ bài Long tộc, có thể làm cho tất cả triệu hoán thú có huyết mạch Long tộc trên sân đồng thời phát ra một đạo hỏa diễm thổ tức uy lực mạnh mẽ.
Trước đó ở Tuyết Sơn Tổ Long, Tần Nhạc Nhiên đã từng nhiều lần sử dụng tấm Thẻ Hồn này.
Lông mày Vương Huy hơi nhíu: "Long Chi Thổ Tức? Cậu sẽ không... Không đúng, tấm thẻ này thế nhưng là Thẻ Phép Thuật cấp Sử Thi, cậu tuyệt đối dùng không ra!"
Đặc điểm của tấm thẻ này chính là, triệu hoán thú tương quan trên sân càng nhiều, uy lực của nó càng mạnh, cứ như vậy thì việc Vu Thương triệu hồi ra ba con cá tạp này liền nói thông được... Hơn nữa, tấm Thẻ Hồn này mình xác thực ngăn không được, uy lực quá mạnh, còn là tấn công thuộc tính Hỏa khắc chế tộc Thực Vật, trước khi Hỗn Loạn có hiệu lực, Mê Điệt Hương của mình sẽ chết hết.
"Phải không? Nhưng cậu đừng quên, tôi thế nhưng là một vị Chế Thẻ Sư." Vu Thương trước sau như một tự tin, "Với sự hiểu biết của cậu đối với tôi... Tôi có bao nhiêu khả năng sở hữu một tấm [Long Chi Thổ Tức] cấp Hiếm Có đây?"
Vương Huy lắc đầu: "Bớt cố làm ra vẻ huyền bí, có bản lĩnh cậu liền dùng!"
Ngoài miệng nói như vậy, hắn vẫn là vừa nhấc tay, từ trong bộ bài sờ soạng ra một tấm Thẻ Hồn.
Thẻ Phép Thuật: [Hoa Thụ Hạ Đích Tạp Thảo] (Cỏ dại dưới cây hoa)!
Thẻ Triệu Hồi: [Tiên Hoa · Tử La Lan]!
Vô số cỏ dại sinh trưởng ở ngoại vi Mê Điệt Hương, vây quanh Mê Điệt Hương còn đang lặng lẽ lan tràn về bốn phía ở trong đó, sau đó, rất nhiều cánh hoa to lớn màu tím triển khai từ trên mặt đất, từng đóa từng đóa Tử La Lan bắt đầu sinh trưởng bên ngoài cỏ dại.
Năng lực Thẻ Hồn loại Tiên Hoa đều rất mạnh, nhưng có một khuyết điểm, đó chính là tình huống bình thường, hai con triệu hoán thú Tiên Hoa không thể cách quá gần, nếu không, hiệu quả sẽ ảnh hưởng lẫn nhau, dẫn đến năng lực bị pha loãng.
Cho nên, khi triệu hồi con triệu hoán thú tiếp theo, cần phát động trước [Hoa Thụ Hạ Đích Tạp Thảo], nơi có cỏ dại triệu hoán thú Tiên Hoa không có cách nào tự hành lan tràn, nhưng năng lực giữa các Tiên Hoa khác nhau cũng sẽ bị ngăn cách, sẽ không ảnh hưởng lẫn nhau.
Bất quá bởi vì là Thẻ Phép Thuật, những cỏ dại này là có thời gian tồn tại, một đoạn thời gian sau sẽ hoàn toàn biến mất.
Nhưng nói chung, thời gian hoàn toàn đủ dùng.
Vương Huy mở miệng nói: "Tôi phát động năng lực của Tử La Lan: [Hoa Ảnh Đồng Quy]! Khóa chặt nhiều mục tiêu trên sân đối phương, khi triệu hoán thú này tiến vào Tử Vong Lãnh Khuyết, đem mục tiêu lựa chọn đồng thời kéo vào Tử Vong Lãnh Khuyết!"
Vu Thương chậc một tiếng: "Thế nào, ngoài miệng nói không tin, thân thể vẫn là rất thành thật mà."
Số lượng khóa chặt của Tử La Lan quyết định bởi tình huống sinh trưởng của bản thân, cùng với phẩm chất của mục tiêu khóa chặt.
Số lượng Tử La Lan càng nhiều, mục tiêu có thể khóa chặt càng nhiều. Phẩm chất và thực lực của đối phương càng cao, chiếm dụng số lượng khóa chặt cũng càng nhiều.
[Khôi Bạch Long Duệ] mặc dù là Hiếm Có, nhưng cũng không tính là mạnh, Tử La Lan chỉ cần an tĩnh phát dục một hồi, rất nhanh liền có thể đồng thời khóa chặt ba con.
Cứ như vậy, chỉ cần mình phát động [Long Chi Thổ Tức] dọn sân, như vậy mình cũng sẽ bị dọn sân.
Mấu chốt nhất chính là, đây là không chịu sát thương, trực tiếp đưa vào Tử Vong Lãnh Khuyết, cho nên còn không có cách nào kích hoạt [Lạc Lân], cống hiến Long Lân cho mình.
Vu Thương không quan trọng nói: "Không sao, tôi không vội."
Hắn vỗ hộp thẻ một cái, một tấm Thẻ Hồn bay ra, vỡ vụn giữa không trung, thân thể cao lớn của [Lân Dịch Cự Thú] lập tức xuất hiện trên sân.
"Tiếp theo là..." Vu Thương kẹp một tấm Thẻ Hồn trong tay, lắc lắc hình ảnh thẻ bài về hướng Vương Huy, "[Long Duệ Tiên Đát Giả] nha..."
Lông mày Vương Huy hơi nhíu: "Cậu đây là định một đợt tiễn tôi đi?"
Hiện tại sau khi Vu Thương kéo triệu hoán thú ra, chính là không tấn công, chính là đặt ở đó nhìn, hiển nhiên, đây là đang chờ thời cơ nào đó.
Thời cơ gì... Chẳng lẽ nói, thật sự có [Long Chi Thổ Tức] sao?
Uy lực của [Long Chi Thổ Tức] phi thường ngoại hạng, giả như số lượng triệu hoán thú trên sân Vu Thương đầy đủ nhiều, xác thực là có thể làm được trực tiếp đem cả triệu hoán thú lẫn Khiên Quyết Đấu cùng nhau hất đi.
Mặc dù [Long Chi Thổ Tức] trong tay Vu Thương khẳng định là cấp Hiếm Có, không có khả năng có uy lực lớn như vậy, nhưng... Hắn không dám xác định, dù sao hắn chưa thấy qua Thổ Tức cấp Hiếm Có.
Vương Huy cảm giác nhịp tim của mình có chút gia tốc.
Hỏng rồi, tâm thái của mình bị Vu Thương ảnh hưởng tới rồi!
Không được, không thể tiếp tục như vậy nữa.
Mình cần chủ động xuất kích!
Vu Thương còn cầm tấm [Long Duệ Tiên Đát Giả] kia, hiển nhiên, hắn thực sự chờ Hồn Năng hồi phục... Mình cũng đang chờ.
Hắn không biết Vu Thương cần bao nhiêu Hồn Năng mới có thể trực tiếp trảm sát mình, mà mình có thể gom góp đủ tràng diện phản kích trước lúc đó hay không.
Loại cảm giác chạy đua với không biết này, làm cho nhịp tim của hắn hiện tại càng lúc càng nhanh.
"Thật kích thích..." Vương Huy toét miệng cười, "Vậy thì tôi tới trước đi tôi phát động: Tiên Hoa · Mạn Đà La!"
Ở một bên khác, vô số cành lá trào ra từ trong đại địa, đóa hoa màu trắng như ẩn như hiện trong đó.
"Năng lực của Mạn Đà La là: [Thanh Hoa Độc]! Khi tấn công triệu hoán thú đối phương, khiến nó tiến vào trạng thái trúng độc!"
Lông mày Vu Thương nhướng lên, lại là có chút ngoài ý muốn: "Ồ? Trong bộ bài của cậu vậy mà còn có loại Thẻ Hồn am hiểu tiến công này?"
"Đương nhiên, tôi đã nói, tôi ở Thiên Đảo thế nhưng là học được không ít đồ tốt." Vương Huy búng tay một cái, "Như vậy, hãy nhìn cho kỹ triệu hoán thú của cậu chết đuối trong hương hoa đi!"
Xoạt, xoạt, xoạt...
Một số âm thanh sột soạt lặng lẽ vang lên, tất cả hoa Mạn Đà La đều ngẩng đầu lên, một giây sau, vô số dịch thể màu tím nhạt phun ra từ giữa những cánh hoa, giống như hạt mưa rơi về phía Vu Thương!
Vu Thương ngược lại là không có hoảng hốt, chỉ là thao túng [Lân Dịch Cự Thú] đứng ở trước người hắn, thân thể cao lớn của nó nhẹ nhàng thoải mái liền che chắn Vu Thương và ba con [Khôi Bạch Long Duệ] ở sau lưng.
Hạt mưa rơi trên người [Lân Dịch Cự Thú], phát ra từng trận tiếng xèo xèo chói tai, từng đạo khói trắng bốc lên từ trên người [Lân Dịch Cự Thú], da của nó mắt trần có thể thấy bị ăn mòn, phá hư, hơn nữa biến hóa này còn đang càng diễn ra càng kịch liệt.
Bất quá, trong những đòn tấn công độc dược này, trên người [Lân Dịch Cự Thú] cũng bắt đầu dần dần sinh trưởng ra Hắc Long Lân.
Vu Thương: "Cậu xác định muốn như vậy sao? Tôi phải nhắc nhở cậu, cái này không có tác dụng gì với tôi, còn sẽ tặng không Long Lân cho tôi đấy."
"Long Lân? Ngại quá, người khác sợ Hắc Long của cậu, tôi cũng không sợ." Vương Huy cười một tiếng, bộ bài của hắn không sợ nhất chính là loại triệu hồi đại ca này, "Hơn nữa... Cậu thật sự cảm thấy tôi dùng [Thanh Hoa Độc] áp chế cậu là muốn giết chết triệu hoán thú của cậu sao?"
Vu Thương đứng sau lưng [Lân Dịch Cự Thú], thuận theo lời của hắn hỏi: "Đó là vì sao chứ."
"Hừ... Cậu hiện tại Hồn Năng đã sớm đủ rồi đi, sao không triệu hồi [Long Duệ Tiên Đát Giả] chứ?"
Vu Thương: "Đương nhiên là bởi vì [Lân Dịch Cự Thú] che không được."
[Lân Dịch Cự Thú] hình thể tuy lớn, nhưng bảo vệ ba con [Khôi Bạch Long Duệ] cộng thêm Vu Thương đã là cực hạn, sau lưng nó đã không đứng được người khác nữa rồi.
"Vu Thương, còn chưa phản ứng lại sao?" Trên mặt Vương Huy đã lộ ra biểu cảm nắm chắc thắng lợi trong tay, "Cậu có phải hay không quên mất điều kiện phát động Thẻ Sân Bãi của tôi rồi? Hừ hừ... Vậy thì để cậu hảo hảo hồi ức một chút đi!"
Hắn bỗng nhiên giơ tay lên, rất nhiều cánh hoa theo động tác của hắn bay lả tả từ trong hộp thẻ đặc chế, chỉ thấy một tấm Thẻ Hồn chậm rãi nổi lên từ trong đó:
"Khi triệu hoán thú Tiên Hoa trên sân tồn tại ba con trở lên, có thể phát động!" Vương Huy nhẹ nhàng nhấc tay, âm thanh chậm rãi phun ra từ trong miệng, "Tôi phát động Thẻ Sân Bãi Mộng Huyễn Hoa Viên!"
Bùm.
Thẻ Hồn vỡ vụn, vô số mảnh vỡ lập tức khuếch tán ra, trong nháy mắt, đại địa cuồn cuộn lên, vô số dây hoa phá đất mà lên, vây quanh toàn bộ sân thi đấu ở trong đó!
Phấn hoa tinh oánh bắt đầu phiêu tán ở bốn phía, một cỗ hương khí kỳ dị thấm vào chóp mũi Vu Thương.
Hắn không có nín thở, mà là hít sâu một hơi.
Ừm, vẫn dễ ngửi như cũ.
Hắn biết tấm thẻ này, hương hoa này chính là hương hoa đơn thuần, không có hiệu quả thêm gì.
Đối diện, biểu cảm của Vương Huy đã bình tĩnh lại, đồng thời mang theo ý cười nhàn nhạt: "Chào mừng đi tới hoa viên tư nhân của tôi hiện tại, cậu cho dù thật sự có [Long Chi Thổ Tức], cũng không còn quan trọng nữa."
Trong [Mộng Huyễn Hoa Viên], giữa các triệu hoán thú Tiên Hoa đã sẽ không còn ảnh hưởng lẫn nhau, ngược lại sẽ cường hóa lẫn nhau, hơn nữa tỷ lệ chiếm dụng áp lực tinh thần cũng sẽ giảm xuống trên diện rộng, tốc độ sinh trưởng càng là sẽ tăng nhanh!
Đồng thời... Còn có thể trong nháy mắt này, căn cứ vào số lượng Thẻ Triệu Hồi Tiên Hoa trên sân cùng tình huống sinh trưởng, gây ra một lần sát thương đối với tất cả triệu hoán thú của địch nhân!
Sát thương này đủ để miểu sát [Khôi Bạch Long Duệ].
Thậm chí giả như Vu Thương gánh qua đợt sát thương này đều không có quan hệ, bởi vì chỉ cần trong [Mộng Huyễn Hoa Viên] tồn tại triệu hoán thú Tiên Hoa, như vậy hắn liền có thể lựa chọn một con triệu hoán thú của đối phương, khiến nó sở hữu hiệu quả [Hộ Hoa Sứ Giả], cưỡng ép quy quyền khống chế của nó về phe mình!
Phẩm chất của [Mộng Huyễn Hoa Viên] là Sử Thi, cho nên... Hộ Hoa Sứ Giả hắn có thể lựa chọn, cũng là Sử Thi.
Đây chính là nguyên nhân vì sao hắn không sợ Hắc Long.
"Như vậy, chuẩn bị xong chưa." Vương Huy vươn tay, chậm rãi nắm hờ, "Táng thân trong biển hoa đi [Thiên Trần Bạo Táng]!"
Không khí trong nháy mắt ngưng cố, ngay sau đó, phấn hoa trong không khí nhanh chóng vọt tới triệu hoán thú trước người Vu Thương, sau đó
Bùm!
Một trận tiếng vang trầm thấp nổ tung trong sân bãi, sóng xung kích của vụ nổ dường như hình thành một đóa hoa nở rộ, hòa với bụi bặm nở rộ ở trung tâm sân bãi!
Lúc này, Vu Thương đã nhanh chóng lui lại, rời khỏi phạm vi vụ nổ.
[Thiên Trần Bạo Táng] chỉ có thể chọn trúng triệu hoán thú, nếu không, nếu là có thể sử dụng đối với Vu Thương, hiện tại Khiên Quyết Đấu của hắn khẳng định đã tràn ngập nguy cơ rồi.
Khói bụi dần dần tán đi, trung tâm sân bãi, thân thể [Lân Dịch Cự Thú] không ngừng lay động, bên cạnh nó, ba miếng Long Lân màu trắng cắm trên mặt đất.
[Khôi Bạch Long Duệ] toàn diệt, [Lân Dịch Cự Thú] còn chưa chết, nhưng cũng sắp rồi, trên người nó chỗ đen chỗ trắng, số lượng Long Lân đã sắp đạt tới hạn mức cao nhất.
Đối diện, Vương Huy lớn tiếng nói: "Thế nào? Hiện tại, cho dù cậu dùng [Long Chi Thổ Tức] thì thế nào? Cậu đã vô lực xoay chuyển trời đất rồi! Nhận thua đi, thế nào?"
Vương Huy mong đợi nhìn về phía Vu Thương, hy vọng có thể nhìn thấy biểu cảm gì từ trên mặt hắn.
Sau đó hắn liền nhìn thấy, một vệt ý cười nở rộ trên mặt Vu Thương.
"... Cậu vẫn dễ lừa như trước kia a."
Vương Huy sững sờ: "Hả? Cái gì?"
"Trong bộ bài của tôi cũng không có [Long Chi Thổ Tức] gì." Vu Thương kẹp một tấm Thẻ Hồn trong tay, đặt tới trước người, "Sở dĩ nói như vậy... Thật ra là vì lừa ra [Thiên Trần Bạo Táng] của cậu a."
Bùm.
Thẻ Hồn nơi đầu ngón tay Vu Thương trong nháy mắt vỡ vụn: "Ta lấy [Lân Dịch Cự Thú] làm vật tế, triệu hồi [Hãm Trận Chi Thánh]!"
Răng rắc!
Thân thể [Lân Dịch Cự Thú] bỗng nhiên dừng lại, sau đó ầm vang vỡ vụn, hóa thành mảnh vỡ Thẻ Hồn đi tới trước người Vu Thương, ngay sau đó mảnh vỡ chậm rãi tụ tập, một đạo thân ảnh khoác hắc bào hoa văn rồng chậm rãi đi ra từ trong mảnh vỡ.
Hô hấp của Vương Huy trì trệ, sau đó bỗng nhiên không kìm được: "Không phải... Một tấm thẻ Hiếm Có? Tôi còn tưởng rằng cậu có đòn sát thủ gì chứ... Một tấm thẻ Hiếm Có có thể làm cái gì? Cậu đang nói đùa với tôi sao?"
"Có thể làm cái gì... Tự mình trải nghiệm đi." Vu Thương khẽ cười một tiếng, "Phong, giao cho ông."
[Hãm Trận Chi Thánh] không có đáp lại, chỉ là rút ra trường đao trong vỏ, bước nện bước không nhanh không chậm chậm rãi đi về phía trước.
Lưu quang màu vàng không ngừng lưu tán từ trong hoa văn rồng trên hắc bào của hắn, cũng chậm rãi biến mất trong không khí, đó là sinh mệnh lực không ngừng trôi đi của hắn.
Không biết vì sao, rõ ràng chỉ là một con thẻ Hiếm Có, nhưng khi chính diện đối mặt hắn, Vương Huy lại cảm giác được một cỗ áp lực khó mà diễn tả bằng lời.
Cái này... Cỗ khí thế này là chuyện gì xảy ra...
Vương Huy nuốt nước miếng một cái, vung tay lên: "Mạn Đà La, dùng Thanh Hoa Độc!"
Xoạt!
Bụi hoa rung động, vô số dịch thể kịch độc bắn nhanh ra, giống như hạt mưa bắn về phía [Hãm Trận Chi Thánh]!
Đối mặt với cơn mưa trí mạng này, Phong vậy mà chậm rãi nhắm mắt lại.
Một giây sau, tốc độ của hắn bỗng nhiên tăng nhanh một chút, chỉ là lướt qua, liền đã một mình xông vào trong mưa to.
Sau đó, một màn khiến Vương Huy không dám tin liền xảy ra.
Những dịch thể kịch độc kia... Vậy mà không có một giọt rơi ở trên người [Hãm Trận Chi Thánh]!
Hắn tránh đi toàn bộ!
Sao có thể!
Hắn bỗng nhiên nhìn về phía Vu Thương, lại phát hiện Vu Thương cũng đang cười nhìn hắn.
Trong mưa to, tốc độ của Phong cũng không nhanh, phảng phất chỉ là tản bộ, nhưng lại hoàn hảo lướt qua với tất cả nguy hiểm. Sinh mệnh của hắn không ngừng trôi đi, hóa thành kim quang thâm trầm như hình với bóng. Hắn biết hắn chỉ cần đụng phải một giọt mưa độc liền sẽ trực tiếp chết đi, lại trước sau như một để lộ ra một tia ung dung không vội.
Thê Tuyệt Cảnh, Bất Nhật Thiên!
Bất quá mười mấy bước, Phong đã bước vào trong bụi hoa.
Răng rắc.
Dường như là giẫm trúng cành cây gì, dưới chân phát ra một tiếng vang giòn.
Vương Huy hai mắt tỏa sáng: "Cậu tấn công Mê Điệt Hương của tôi! Rơi vào Hỗn Loạn đi... Hả? Cái gì? Tại sao không chịu ảnh hưởng?!"
Động tác của Phong không ngừng.
Hắn giơ trường đao trong tay lên, sau đó chém ra ánh đao cũng không lăng lệ, nhìn qua chỉ là xuất đao phổ thông, nhưng khi Vương Huy thất thần một cái, trường đao của Phong đã xẹt qua vài mét, sau lưng không biết lúc nào nhiều hơn một cái lỗ hổng hẹp dài, trong đó hoa lá điêu linh.
"Tôi đệch tôi đệch, đây là quỷ sao!" Vương Huy sợ đến mức hồn phi phách tán.
Hắn lúc này phát hiện, [Hoa Ảnh Đồng Quy] của Tử La Lan của mình vậy mà cũng không cách nào khóa chặt nó!
Không chịu hiệu quả ảnh hưởng?
Sao lại có tấm thẻ chơi xấu như thế?
Hắn nhìn [Hãm Trận Chi Thánh] ung dung đi tới phía hắn.
Quanh thân Phong một mảnh biển hoa, mỹ lệ, lại nguy cơ tứ phía, trong biển hoa, hắn dường như đã lâm vào tuyệt cảnh! Nhưng Phong lại cũng không nóng nảy, chỉ là bình tĩnh xuất đao, bình tĩnh thu đao, bốn phía lại không một lá một cây có thể tới gần người hắn.
Bỗng nhiên, Phong dừng lại.
Hắn nhìn trước mắt, không có di chuyển.
Hoa phía trước... Quá dày đặc.
Tiến lên nữa, có một số đòn tấn công liền không tránh thoát.
Cỗ thân thể này, dù sao vẫn là không thể tự nhiên như vậy.
Phong dừng lại, nhưng Vương Huy lại không biết hắn là vì sao dừng lại, hắn chỉ cho là Phong là khoảng cách đủ rồi, muốn phóng đại chiêu rồi!
Thế là hắn vội vàng lật ra tấm thẻ úp ở sau lưng:
"Tôi phát động: [Ký Dư Hoàng Tuyền Đích Quán Khái]! Đưa tất cả triệu hoán thú Tiên Hoa trên sân vào Tử Vong Lãnh Khuyết, triệu hồi Thẻ Hồn cấp Sử Thi: [Tiên Hoa · Bỉ Ngạn Hoa]!"
Răng rắc!
Tất cả Tiên Hoa trong nháy mắt hóa thành mảnh vỡ Thẻ Hồn, đồng thời tụ lại làm một trong một trận gió lạ, hóa thành một quái vật khổng lồ!
Cành lá giống như Thương Long xuyên qua giữa đại địa, trên đỉnh cao nhất, một đóa Bỉ Ngạn Hoa màu đỏ tươi thỉnh thoảng rung động trong không khí, phảng phất sứ giả báo hiệu cái chết.
Nhìn thấy Bỉ Ngạn Hoa, biểu cảm của Vương Huy dường như trấn định rất nhiều, hắn nói: "Ha ha... Bỉ Ngạn Hoa đồng thời sở hữu năng lực của tất cả Thẻ Hồn Tiên Hoa đang ở trong Tử Vong Lãnh Khuyết, hơn nữa chỉ cần Mộng Huyễn Hoa Viên ở trên sân, sau khi nó chết liền có thể một lần nữa kéo tất cả Thẻ Hồn Tiên Hoa trong Tử Vong Lãnh Khuyết ra... Nó là thân bất tử!"
Phong ngẩng đầu, trước mắt dường như sáng lên.
Biết mình giết không vào, vậy mà tự mình hủy bỏ biển hoa... Người cũng trách tốt.
Tức.
Hoa văn rồng trên hắc bào đã không còn nở rộ lưu quang màu vàng, trong cơ thể [Hãm Trận Chi Thánh], sinh mệnh đã trôi đi hầu như không còn, nhưng hắn còn sống.
Phong chậm rãi giơ đao lên, trên sân tồn tại ba miếng Long Lân, những Long Lân này đều sẽ cung cấp sức mạnh cho hắn dưới tác dụng của [Cô Long Tử Chí].
Sở hữu năng lực của tất cả Tiên Hoa?
Xem ra lại là một kẻ yếu dựa vào năng lực.
Phong cất bước, trước người hắn, Bỉ Ngạn Hoa vặn vẹo thân thể giống như Thương Long của nó, cao cao ngẩng lên, lao xuống về phía Phong, thân thể của nó rất to lớn, Phong ở trước mặt nó, giống như là một viên đá nhỏ.
Bỗng nhiên, viên đá nhỏ này nhảy lên.
Ngay sau đó, ánh đao hẹp dài sáng lên, rơi xuống trên không trung, bắt đầu du động trên thân thể Bỉ Ngạn Hoa. Đòn tấn công của Bỉ Ngạn Hoa thất bại, quay đầu liền muốn tiếp tục tấn công, nhưng ánh đao phiêu hốt bất định, nó không thể làm gì, chỉ có thể phí công vặn vẹo thân thể của mình.
Ở chỗ Vu Thương nhìn lại, Bỉ Ngạn Hoa giống như là đang nhảy múa cùng đạo ánh đao kia vậy.
Điệu nhảy này rất ngắn, bất quá nhất thời một lát, thân thể Bỉ Ngạn Hoa đã mềm nhũn ngã trên mặt đất.
Vu Thương cười một tiếng.
Tuổi trẻ thật tốt a, nhảy mệt rồi ngã đầu liền ngủ.
Bất quá.
Vu Thương nhìn bốn phía một chút.
Số lượng phấn hoa lại nhiều lên.
Lần [Thiên Trần Bạo Táng] tiếp theo sắp tới rồi.
Loại tấn công phạm vi lớn này, Phong hẳn là tránh không khỏi.
Vậy thì không tránh nữa.
Bỉ Ngạn Hoa chết rồi, một miếng Long Lân cắm vào mặt đất, bên trên ghi lại phẩm chất Sử Thi và chủng tộc Thực Vật của nó.
Phong thu đao vào vỏ, quay đầu nhìn về phía Vu Thương.
Vu Thương thế là nói: "Phong, phát động [Long Chi Di Mệnh], tiếp theo, đổi [Long Chi Nhãn Đao Thánh] đi."
Phấn hoa rung động, tụ tập về phía Phong, mà trước khi tụ lại, Phong liền đã xoay người, thân hình hóa thành mảnh vỡ Thẻ Hồn phiêu tán.
Bùm!
Thiên Trần Bạo Táng!
Một đóa hoa tươi nở rộ ở trung tâm sân bãi, nhất thời khói bụi nổi lên bốn phía.
"Nổ... Nổ chết rồi sao?" Vương Huy bất tri bất giác, trên trán đã treo đầy mồ hôi.
Xoạt!
Bỗng nhiên!
Dường như người nào đó vung lên trường đao, khói bụi trong sân bãi lập tức quét sạch sành sanh!
Vương Huy vội vàng nhìn lại, sau đó liền đối mặt với một đôi mắt màu vàng.
"Cái này..."
[Long Chi Nhãn Đao Thánh]!
Đạp.
Đao Thánh đạp tới trước một bước, Vương Huy lập tức phản ứng lại, hoảng loạn phát động hiệu quả của Bỉ Ngạn Hoa, kéo ba con Tiên Hoa vừa rồi làm vật tế lên.
Nhưng vô dụng.
Chỉ thấy trong đôi mắt Đao Thánh bỗng nhiên hiện lên một đạo lưu quang màu vàng, ngay sau đó, Long Uy giống như thực chất giáng lâm tại nơi này!
Long Chi Nhãn Chấn Nhiếp!
Long Lân mà [Hãm Trận Chi Thánh] trảm sát Bỉ Ngạn Hoa thu được, thông tin ghi lại là: Cấp Sử Thi, tộc Thực Vật, nói cách khác, giờ phút này, Long Uy của hắn sẽ nhận được một cái cường hóa cấp Sử Thi, hơn nữa còn sẽ cường hóa thêm đối với tộc Thực Vật!
Đao Thánh là Sử Thi, Long Uy của hắn đối với những Tiên Hoa cấp Hiếm Có này vốn là sở hữu ưu thế gần như nghiền ép, bây giờ lại cường hóa một cái
Long Uy phảng phất cuồng phong quét ngang qua, trong nháy mắt, ba con triệu hoán thú Tiên Hoa kia liền bị hoàn toàn chấn nhiếp, mềm nhũn nằm sấp trên mặt đất, một chút sức lực cũng không có.
Trong lòng Vương Huy thắt lại, nhưng cũng may Long Uy đến nhanh đi cũng nhanh, rất nhanh, trên sân liền một lần nữa khôi phục yên tĩnh [Long Chi Nhãn Đao Thánh] còn chỉ bước ra một bước.
Dường như còn an toàn, nhưng dự cảm bất an trong lòng hắn dường như càng ngày càng nghiêm trọng.
Hắn giơ tay lên, đang muốn để Mạn Đà La tấn công thăm dò một chút, liền nhìn thấy Đao Thánh đã chậm rãi giơ trường đao lên.
Mục Chi Tận Xứ.
Tranh!
Trường đao chém ngang, mang theo một bồng ánh đao, thậm chí ẩn ẩn phiếm vàng.
Trảm Chi Bất Xá!
Răng rắc!
Trước khi tất cả thực vật quanh thân Vương Huy hóa thành mảnh vỡ chậm rãi vỡ vụn, hắn chỉ nhìn thấy.
Đao Thánh thu thanh trường đao màu vàng kia của hắn về trong vỏ.