- Đại ca, anh sắp đi Trung Hải, lần này từ biệt còn không biết bao giờ gặp lại, bọn em sao có thể không đến tiễn anh một đoạn đường được.
Trong số ba người, người đàn ông khôi ngô cao lớn nhất mở miệng, trong tiếng nói không che giấu chút nào tha thiết và không nỡ.
Cô gái xinh đẹp cũng lưu luyến không rời nói:
- Phải đó, đại ca, anh thật sự muốn đi à? Anh đi rồi thì bọn em phải làm sao?
Tần Dương tiện tay giơ túi du lịch lên, khoác lên trên vai của mình, nhìn ba nam một nữ trước mặt, tâm tình thoáng có chút phức tạp.
Lúc hắn 16 tuổi thì bị sư phụ ném vào Long Tổ, trở thành thành viên nhỏ nhất Long Tổ, đến bây giờ đã ba năm ròng. Trong ba năm này, hắn từ một tên đội viên bình thường đi lên, cuối cùng trở thành đội trưởng, tạo nên tiểu đội truyền kỳ "Thiểm Điện" khiên quân địch e ngại không thôi.
Bốn người trước mặt này, chính là thành viên tiểu đội Thiểm Điện của hắn, theo thứ tự là Kim Cương, Hắc Báo, Liệp Ưng và Thược Dược. Bốn người bọn họ cùng hắn kề vai chiến đấu, vô số lần vượt qua mưa bom bão đạn vào sinh ra tử, cuối cùng đúc nên uy danh hiển hách của tiểu đội “Thiểm Điện”.
Bốn người này đều lớn tuổi hơn Tần Dương, dù là Thược Dược nhỏ tuổi nhất cũng lớn hơn Tần Dương năm tuổi, nhưng bốn người bọn họ gọi Tần Dương là đại ca là tự nguyện, bởi vì bọn họ tôn kính Tần Dương từ trong tim.
Không có Tần Dương, thì không có tiểu đội "Thiểm Điện"!
Tần Dương không chỉ là đội trưởng, còn là linh hồn của cả tiểu đội "Thiểm Điện". Một mình hắn có tác dụng rất lớn khi thi hành nhiệm vụ, thậm chí còn hơn cả bốn người bọn họ liên thủ!
Người khác không rõ ràng, nhưng là một thành viên của tiểu đội "Thiểm Điện", bọn họ rất rõ ràng Tần Dương lợi hại và đáng sợ nhường nào trong chiến đấu.
Bây giờ Tần Dương muốn rời khỏi tiểu đội "Thiểm Điện", sao mấy người họ có thể nỡ để hắn đi?
"Làm sao bây giờ? Rau trộn!"
Tần Dương thuận miệng trả lời một câu, khóe miệng vểnh lên hai phần, khẽ nói:
- Đồ tể Cách Trương, muốn ăn với heo à? Đừng có làm vẻ mặt buồn cười kia, nếu bị người khác thấy được, chỉ sợ sẽ phải cười đến rơi hàm đấy!
Tần Dương dù trong lòng cũng thật sự có chút thương cảm, nhưng hắn cũng không biểu hiện ra ngoài. Hắn có thể là đại ca của bọn hắn, chẳng phải là đại ca phải có phong phạm và bá khí hay sao?
Vì tiếng đại ca này, khi tiểu đội "Thiểm Điện" vừa thành lập, Tần Dương thế mà phải lấy một địch bốn, đánh cho mấy tên này thành ngoan ngoãn dễ bảo. Mấy người bị Tần Dương giáo huấn một câu, lại không khó chịu chút nào, lại làm ra vẻ đương nhiên. Tần Dương nhìn thấy, nhịn không được cười nói:
- Đừng xệ mặt ra, mấy năm này vì một số nguyên nhân, tôi rất liều mạng rồi, cũng mệt mỏi lắm. Được mấy người cùng tôi liều mạng, bây giờ tôi đi rồi, mấy người không tranh thủ nghỉ ngơi một chút sao?"
- Liệp Ưng làm việc cẩn thận, tôi không có gì để nói. Kim Cương, Hắc Báo, hai anh lớn rồi mà vẫn ế. Các anh hay lắm, nhanh đi giải quyết chuyện độc thân đi. Đây là nhiệm vụ tôi giao cho các anh thực hiện, nếu là sau này tôi trở về mà hai anh vẫn còn độc thân, làm đội trưởng tôi đây mất mặt thì cứ liệu mà ăn đòn!
Hai người Kim Cương và Hắc Báo liếc nhau, hơi xấu hổ, nhưng lại vẫn ưỡn ngực như cũ, ngoan ngoãn gật đầu đồng ý: "Dạ, đại ca, bọn em cam đoan hoàn thành nhiệm vụ!"
Ánh mắt Tần Dương chuyển tới trên người Thược Dược. Hắn còn chưa lên tiếng, Thược Dược đã ưỡn ngực, nở nụ cười tươi, con mắt xinh đẹp mê người:
- Đại ca, anh không cần nói em. Em là người chỉ có thể thích anh mà thôi, chỉ cần anh không chê em lớn hơn anh mấy tuổi, thì lúc nào em gả cho anh cũng được..
Tần Dương khóe miệng không tự chủ run rẩy. Cô nàng này, ỷ rằng mình không thể làm gì được nàng nên khi rảnh rỗi toàn đùa giỡn mình, không thể trêu vào!
- Tôi cũng lười nói với mấy người, thôi tôi đi đây!
Tần Dương phất phất tay về phía bốn người, rồi đi về phía trước.
Đưa quân ngàn dặm cuối cùng cũng phải từ biệt, huống chi hắn mặc dù là hoàn thành nguyện vọng của sư phụ, tạm thời rời Long Tổ, nhưng hắn vẫn là trong biên chế đặc công của Long Tổ, chỉ là tạm thời không nhận nhiệm vụ mà thôi. Rồi một ngày, hắn sẽ lại quay về.
Tần Dương đi được hai bước, Kim Cương bỗng nhiên tựa hồ nhớ ra cái gì đó, kêu lên:
- Đại ca, anh chưa nói với bọn em anh đi Trung Hải làm gì. Nếu bọn em đến thăm anh thì tìm anh ở đâu?
Tần Dương dừng bước lại, quay đầu nhe răng cười một tiếng:
- Tôi đi đại học Trung Hải để học đại học.
Bốn người nhìn cảnh Tần Dương dần dần hòa vào dòng người, đưa mắt nhìn nhau.
Lão đại mới vừa nói cái gì?
Không phải mình nghe nhầm đấy chứ?
Học đại học?
WTF? ?? ??
...
Tần Dương mang theo túi du lịch, chậm rãi đi theo theo biển người trên xe lửa, đi vào toa giường nằm, tìm tới chỗ của mình.
Giường dưới số 7.
Ở chỗ của hắn có một thai phụ khoảng 34 35 tuổi đang ngồi, khá xinh đẹp. Nhìn thấy Tần Dương tới, cô ta đứng lên, nhìn Tần Dương.
- Em trai, chỗ của em là giường dưới số 7 à?
Tần Dương buông túi du lịch xuống, nhẹ gật đầu, ánh mắt quét lên bụng cô ta, bụng nhô lên rất cao, xem ra chí ít cũng tám, chín tháng rồi.
- Chị nằm giường trên, mà bầu bì nên rất không tiện. Chị có thể đổi chỗ với em được không, chị bù tiền chênh lệch vé cho…
Tần Dương cười cười:
- Được, thế thì chị nằm giường dưới đi. Chị mà leo lên leo xuống thì không tiện thật, tiền nong thì thôi, cũng không đáng mấy đâu ạ.
Người phụ nữ kia vội vàng móc tiền ra, đưa cho Tần Dương, cảm ơn rối rít:
- Cảm ơn em, rất cảm ơn em! Em nhất định phải cầm lấy số tiền này. Em đổi chỗ cho chị đã là đại ân rồi, sao chị có thể để em thiệt thòi được."
Tần Dương thấy cô ta kiên trì như thế, cũng không khách khí nữa, thuận tay lấy tiền rồi nhét vào túi quần, nhìn hai bên một chút, rồi hỏi:
- Chị đi một mình thôi à?
Người phụ nữ gật đầu, thở dài nói:
- Biết sao được, chồng chị phải đi công tác gấp nên không đưa chị về được.
Tần Dương hiểu, gật đầu, rồi ân cần nói:
- Thế thì chị cẩn thận một chút, đứa bé đã được tám chín tháng rồi.
Cô ta vuốt ve bụng, trên mặt lộ ra vẻ yêu thương:
- Đúng thế, đã hơn chín tháng rồi, lần này chị về Trung Hải chuẩn bị sinh con. Cảm ơn quan tâm, đã có người đón chị ở bến rồi, không sao đâu."
Tần Dương cười cười, không nói thêm nữa, sau đó cởi giày ra, bò lên trên giường trên rồi lấy từ trong túi du lịch ra một quyển sách.
Tần Dương vừa ngồi xuống, thì một cô gái đẩy rương hành lý đi đến. Tần Dương cúi đầu nhìn, con mắt nhịn không được có chút sáng lên.
Nữ nhân này một đầu mốt Quả lê mốt, trên tóc treo một cặp kính râm, khuôn mặt tinh xảo động lòng người, dáng người cao gầy, thân trên mặt áo ren hoa màu trắng lộ nửa vai, nửa người dưới là quần bó màu đen, chân đi giày cao gót, lộ ra một đôi chân dài trắng nõn.
Ngay khi cô gái định thả rương hành lí xuống, một anh chàng 27 28 tuổi mang theo một cái cặp công văn đi đến, nhìn thấy cô gái đang đứng ở cửa, con mắt lập tức sáng lên, nhiệt tình đi tới.
- Cô gì ơi, tôi giúp cô nhé?
Chương 3: Quên mất học ngành gì rồi!
Cô gái trẻ kia quay đầu nhìn thoáng qua người thanh niên, cũng không có tránh ra mà mỉm cười, khéo léo từ chối.
- Cảm ơn, tự tôi làm được.
Cô gái trẻ nhanh nhẹn để rương hành lý nằm ngang, sau đó đẩy vào chỗ nằm phía dưới.
Lúc cô gái trẻ nhét cái rương thì hiển nhiên cần phải xoay người, người thanh niên từ phía sau lưng nhìn rõ cặp chân dài trắng nõn cùng bờ mông tròn trịa của cô, ánh mắt lập tức trở nên nóng bỏng.
Cô gái trẻ rất nhanh cất xong hành lý, sau đó cởi giày cao gót, leo lên giường nằm ở phía trên.
Bởi cô đang mặc váy ngắn nên khi leo lên giường trên thì nguy cơ lộ hàng khá cao, người thanh niên kia rất lịch sự nhường qua một bên, nhưng mà ánh mắt của hắn lại thật nhanh nhìn về phía dưới váy cô gái.
Cô gái trẻ hiển nhiên cũng chú ý điểm này, mặc dù không lộ thứ gì nhưng vẫn thấy được cặp đùi trắng nõn nà, người niên thấy cảnh này, ánh mắt lại nóng bỏng hai phần, nhưng hắn rất nhanh liền rũ mi mắt, làm bộ như cái gì cũng không nhìn thấy.
Tình huống này tất nhiên là lọt vào tầm mắt của Tần Dương, hắn hơi nhếch khóe môi nhưng cũng không nói gì thêm, hơi dịch dịch chăn, sau đó cả người dựa vào phía trên, mở ra quyển sách cầm trong tay.
Người thanh niên trong tay xách cặp đi làm, đứng ở giữa phòng, ánh mắt đảo qua người phụ nữ có thai, sau đó là Tần Dương, cuối cùng lại nhìn về cô gái trẻ, chỉ là lúc này cô ấy đã lấy chăn mền che kín cặp chân dài mà bất kỳ người đàn ông đều phải nhìn theo.
Người thanh niên rất muốn bắt chuyện, nhưng cô gái đã lấy ra một cái máy tính, mở ra một video rồi chăm chú nhìn vào máy tính, hiển nhiên cũng không có ý nghĩ trò chuyện với mọi người.
Thanh niên có chút không cam tâm, nhìn người phụ nữ có thai, cô ta hơi mỉm cười tỏ vẻ thân thiện, thế nhưng hắn thực sự không có động lực nói chuyện cùng phụ nữ có thai, vì vậy hắn bèn chuyển sự chú ý đến Tần Dương:
- Chú em tên là gì thế? Nhìn dáng vẻ hẳn là sinh viên đại học à?
Tần Dương để sách xuống, mỉm cười:
- Tôi tên Tần Dương, học đại học năm thứ nhất, đang trên đường đến trường.
Người thanh niên cười nói:
- Anh là Trương Bân, chú học đại học nào?
Tần Dương thuận miệng đáp:
- Đại học Trung Hải.
Trương Bân ồ một tiếng, bình luận:
- Đại học Trung Hải có lịch sử lâu đời, xem như một trường nổi tiếng, nhưng mà mấy thập niên gần đây đại học Trung Hải phát triển không được tốt lắm, đã từ đại học hàng đầu tụt xuống thành đại học hạng hai, hiện tại trường này cũng hơi loạn.
Trương Bân dừng lại một chút, ánh mắt rơi vào trên người cô gái trẻ, thấy cô không còn chăm chăm vào máy tính mà nhìn mình, hiển nhiên là đang nghe bản thân nói, trong lòng có chút đắc ý nhưng sắc mặt lại tỏ vẻ khiêm tốn.
- Anh là người sinh sống ở Trung Hải, hiện đang giữ chức giám đốc tại một công ty xuất khẩu, quản lý mấy chục người, cũng thường xuyên hoạt động ở đây, biết không ít về địa bàn Trung Hải. Đại học Trung Hải mặc dù sa sút nhưng vốn liếng thì vẫn phải có, đào tạo vài ngành rất tốt, đúng rồi, chú học ngành nào?
Tần Dương kỳ thật cũng không muốn nói chuyện phiếm với Trương Bân, hắn cũng đã nhìn ra gã dù nói chuyện với mình nhưng mục tiêu cũng không phải là hắn, bản thân chẳng qua là ván cầu cho người ta mà thôi, nếu không vì sao phải nói đến quản lí, rồi nhân viên có bao nhiêu người làm gì?
Còn giám đốc?
Nhìn trên mặt gã cố gắng làm vẻ khiêm tốn, trong lòng căn bản không phải khiêm tốn mà là đắc ý chứ gì?
Tỏ ra ngầu trước mặt người đẹp mà thôi.
Tần Dương mặc dù xem thấu nội tâm Trương Bân, nhưng mà đánh kẻ chạy đi không ai đánh người chạy lại, người ta chủ động chào hỏi, hắn cũng không thể lạnh lùng bỏ mặc.
- Ngành gì hả, hầy, tôi không để ý..."
Trương Bân sửng sốt một chút, chợt cười ha ha nói:
- Chú em không biết mình học ngành nào à? Điều này có thể sao? Chẳng lẽ chú mới vừa nói mình là sinh viên là nói đùa với chúng tôi sao?"
Lần này không chỉ là Trương Bân nhìn Tần Dương cười lớn tiếng, ngay cả người phụ nữ có thai và cô gái đều nhìn hắn, ánh mắt hơi nghi hoặc, thời đại này chẳng lẽ còn có người học đại học mà không biết mình học ngành gì sao?
Nếu như chỉ có Trương Bân, Tần Dương có lẽ sẽ lười giải thích, nhưng mà bây giờ có hai người phụ nữ nhìn hắn, Tần Dương cảm thấy mình nên giải thích một chút, bằng không thì chỉ sợ sẽ nghĩ mình là tên lừa đảo mất.
Tần Dương lấy ra từ bên trong balo du lịch bên cạnh một lá thư thông báo, mở ra nhìn thoáng qua, để thư thông báo lật lên hướng về phía Trương Bân:
- Chuyên ngành Tiếng Anh.
Tần Dương đúng là chưa đọc kỹ lá thư thông báo này, bởi vì hôm nay ông lão mới đưa cho hắn, hắn nhìn lướt qua liền ném vào balo, cũng không nhìn kỹ.
Không phải Tần Dương sơ ý, mà là Tần Dương cũng không có nhiều hứng thú đối với việc đi học đại học. Hắn đã đi vào xã hội nhiều năm, đã trải qua mưa bom bão đạn, hắn cảm thấy chỉ sợ mình rất khó lại dung nhập cuộc sống đại học. Về phần học tập, còn không phải là một chuyện đau đầu sao?
Chỉ là đi học ở đại học Trung Hải cũng không phải do hắn mà là sư phụ hắn quyết định. Trước khi hắn bái sư đã đồng ý giúp sư phụ làm hai việc, học ở đại hoc Trung Hải là việc thứ nhất. Theo lời sư phụ nói hắn năm đó cũng học đại học Trung Hải, nhưng đã xảy ra một ít chuyện khiến hắn nửa chừng nghỉ học, việc này làm cho hắn tiếc nuối cả đời, sở dĩ hắn muốn để cho đồ đệ của mình đi học là để thay chính mình bù đắp tiếc nuối này.
Đồng thời, sư phụ hắn cho rằng ở thời đại này, nếu như không học đại học, đó là cuộc đời không hoàn mỹ. Trước đó hắn thô bạo ném Tần Dương vào Long Tổ, làm chậm trễ thời gian mấy năm tốt đẹp của hắn, bây giờ cũng coi như là đang bù đắp cho Tần Dương.
Trường học là sư phụ Tần Dương quyết định, nhưng là chuyên ngành lại do thủ lĩnh Long Tổ chọn, bởi vì giấy báo nhập học cũng do hắn hỗ trợ cấp. Về phần ý kiến của Tần Dương, hắn căn bản không hề hỏi qua.
Đúng vậy, không hỏi một câu nào.
Tần Dương suy nghĩ một lần, nhưng lại cảm thấy ông cụ chọn chuyên ngành tiếng Anh hơn phân nửa là có mục đích. Dù sao nhiều khi mình chấp hành nhiệm vụ ở nước ngoài, bản thân không biết nói mấy ngoại ngữ chính là không được. Trước đó tiểu đội Thiểm Điện hành động, Thược Dược tinh thông ba loại ngoại ngữ, còn đội trưởng Tần Dương thì quá kém cỏi.
Có lẽ, ông cụ cảm thấy mình nên thừa dịp này đọc nhiều sách và học vài môn ngoại ngữ để giải quyết những tình huống về sau khi mình chấp hành nhiệm vụ. Dù sao đặc công khi chấp hành nhiệm vụ, nhiều lúc là một người, hơn nữa cần liên hệ với đủ loại người, nếu như mình nghe không hiểu người ta nói cái gì thì làm sao làm nhiệm vụ?
Huống chi, để cho mình đi học tập thương mại, tài chính, quản lý, thì mình sẽ hiểu nổi sao? Học xong về sau chẳng lẽ sẽ đi làm tài chính làm quản lý này nọ?
Trương Bân nhận lấy giấy thông báo Tần Dương đưa, nhìn kỹ một chút, biểu tình có chút kỳ quái:
- Thật đúng nha, thế nhưng là kỳ quái, sao chú ngay cả mình dự thi ngành nào đều không nhớ ra được? ?
Tần Dương tay sờ lỗ mũi một cái, biểu cảm bất đắc dĩ:
Tôi trong lúc nhất thời không nhớ tới, con người của tôi... trí nhớ không tốt lắm.
"Hì hì!"
Trương Bân còn chưa lên tiếng, cô gái trên giường tầng trên bên cạnh chợt nhịn không được cười ra tiếng.
Nụ cười này như bông hoa đào đua nở, kiều diễm rực rỡ bốn phương.