Virtus's Reader
Chí Tôn Đặc Công

Chương 4: CHƯƠNG 4: NGẦU?

oo

Tần Dương cùng Trương Bân cùng quay đầu, vừa hay nhìn thấy nụ cười mê người của cô gái kia.

Nụ cười này của cô là nội liễm, cũng không phô, nhưng điều này lại không ảnh hưởng gì đến vẻ đẹp mỹ lệ của nó.

Hai mắt Tần Dương sáng lên, mấy năm này hắn cũng coi là trải qua sóng to gió lớn, nhưng lại vẫn có một cảm giác tim đập thình thịch như cũ.

Cô gái này thật xinh đẹp!

Tần Dương như thế, Trương Bân thì càng không chịu nổi, một đôi mắt đã hoàn toàn đăm đăm, nhìn chằm chằm vào mặt của cô gái trẻ tuổi, thần sắc như si ngốc.

Tần Dương liền lấy lại tinh thần trong nháy mắt, dời ánh mắt sang chỗ khác, đồng thời trong lòng âm thầm sợ hãi thán phục. Cô gái này lợi hại thật, đây nếu là sinh ở cổ đại, hơn phân nửa lại là một hồng nhan họa thủy, không biết sẽ gây nên bao nhiêu cuộc chiến giữa đàn ông với nhau.

Cô gái trẻ kia nhìn thấy Trương Bân ngơ ngác như vậy, ngẩng đầu nhìn bản thân, tựa hồ cũng ý thức được cái gì, thu lại nụ cười động lòng người trên mặt, hồi phụcvẻ mặt trong trẻo lạnh lùng trước đó.

Trương Bân cũng lấy lại tinh thần, trái tim càng nóng nảy đập không ngừng, vội vàng mượn cơ hội này mỉm cười chào hỏi:

- Em gái, em cũng là sinh viên sao?"

Cô gái trẻ tuổi hé miệng mỉm cười:

- Vâng, nhưng em không học ở đại học Trung Hải.

Mắt Trương Bân sáng lên:

- Thế em học trường nào? Anh rất quen mấy trường đại học ở chỗ này đấy.

Cô gái trẻ tuổi mỉm cười nói:

- Em cũng là người lớn lên ở Trung Hải, lần này đi Kinh Thành chỉ là du lịch mà thôi.

Trương Bân ồ một tiếng, có chút không cam lòng, lấy ra danh thiếp của mình, đưa cho cô gái:

- Đây là danh thiếp của anh, nếu như có gì cần trợ giúp, thì cứ việc gọi điện thoại cho anh. Còn chưa em tên gì nhỉ?"

Lông mày cô gái trẻ tuổi hơi nhíu lại, nhưng vẫn đưa tay nhận lấy Bân danh thiếp của Trương, ánh mắt nhìn lướt qua Tần Dương bên cạnh, nói khẽ:

- Em tên là Lý Tư Kỳ, học ở học viện hí kịch Trung Hải.

- Học viện hí kịch Trung Hải, đây là trường xịn à nha.

Trương Bân xu nịnh nói:

- Học viện hí kịch Trung Hải, học viện hí kịch Yến Kinh cùng với học viện điện ảnh Yến Kinh chính là ba cái nôi lớn của giới minh tinh Hoa Hạ. Lý tiểu thư đẹp như thế, tương lai nhất định là đại minh tinh nổi tiếng Hoa Hạ."

]

Lý Tư Kỳ mỉm cười đáp:

- Trương tiên sinh, anh quá khen rồi.

Trên mặt Lý Tư Kỳ mặc dù mang theo nét cười, nhưng là rất dễ nhìn ra được nụ cười của cô là gượng gạo, là khách sáo, mang theo hai phần xa cách, phảng phất như một bức tường vô hình ngăn người khác tới gần.

Trương Bân mặc dù rất muốn rút ngắn khoảng cách, dù sao hắn cũng là người từng trải trong xã hội không ít, vẫn hiểu nhìn mặt mà nói chuyện, sẽ không giống như ô tô chỉ biết lao tới. Người như vậy, không chỉ xôi hỏng bỏng không, lại còn chỉ làm người ta ghét.

Tán gái, cũng là phải xem cơ hội, nhìn thời cơ.

Còn có thời gian một đêm nữa cơ mà.

Trương Bân cười cười, cũng không nhiều lời, trực tiếp về giường của mình, lấy máy tính của mình bắt đầu xử lý công việc.

Ánh mắt Lý Tư Kỳ dừng tại trên mặt Tần Dương đang ngồi đối diện, ánh mắt hơi có hai phần hiếu kỳ. Cô là một người rất cẩn thận, cô nhìn ra được Tần Dương thật sự không nhớ rõ mình học ngành nào, nhưng mà cô lại không tin hắn thật là trí nhớ không tốt.

Người thanh niên này là cá nhân liên quan?

Tần Dương cảm giác được ánh mắt Lý Tư Kỳ, quay đầu, ánh mắt hai người giao nhau, Tần Dương cười cười thân thiện về phía Lý Tư Kỳ, khẽ vuốt cằm, xem như lên tiếng chào.

Lý Tư Kỳ mím môi một cái, nhìn thấy ánh mắt thanh tịnh mà bình tĩnh của Tần Dương, trong lòng thoáng có chút kỳ lạ.

Cô biết mình rất xinh đẹp, nam sinh cùng lứa rất khó bình tĩnh đối mắt với mình, bọn họ hoặc là sẽ có vẻ rất bối rối vụng về, hoặc là ánh mắt nóng bỏng ra vẻ trấn định. Tần Dương thoạt nhìn cũng chỉ không đến 20 tuổi, nhưng là trên người hắn nhưng lại có một vẻ trầm tĩnh và điềm đạm hơn xa người đồng lứa.

Hắn ăn mặc rất bình thường, áo phông quần jean, trên tay mang theo một cái đồng hồ, nhưng là kiểu dáng lại hơi cũ kỹ, nhìn là biết không đáng tiền. Trừ vẻ ngoài hơi khôi ngô của hắn ra thì giống như hắn thực không có gì xuất chúng.

Lý Tư Kỳ nhẹ nhàng vuốt vuốt tóc, hướng về phía Tần Dương cười nhẹ chào hỏi, sau đó liền thu hồi ánh mắt, nhìn về phía cửa sổ.

Tần Dương cũng thu hồi ánh mắt, tiếp tục đọc sách. Chỉ một lát sau, một hồi chuông vang lên, sau đó có tiếng Trương Bân trả lời điện thoại.

- Ừ, Tiểu Lưu à, báo cáo cậu gửi anh còn có nhiều chỗ chưa đủ hoàn thiện. Anh đã đánh dấu lại cho cậu rồi, tí sửa lại nhé... Làm việc phải nghiêm túc, đừng qua loa, cái gì qua loa cũng có thể mang đến tổn thất thật lớn... Được, đầu tiên cậu sửa là... Đúng rồi, số vật liệu xây dựng trị giá 500 vạn của giám đốc Chu kia, xế chiều hôm nay phải mang tới, về phần hơn tám triệu của công ty Phi Hồng, cậu cứ ép giá trước đi, chờ tôi về hẵng xử lý... Tốt, cậu đi làm đi, nhanh lên.

Trong giọng Trương Bân mang theo vài phần uy nghiêm của lãnh đạo, nhận điện thoại xong, Trương Bân cười nói:

- Những sinh viên này vừa mới vào công ty, tư tưởng còn chưa thay đổi, đều phải dẫn dắt, đều phải chỉ bảo. Nhưng mà, sinh viên đầu óc linh hoạt, chỉ cần tư tưởng thay đổi được, là sẽ rất nhanh làm được việc.

Trương Bân nói xong lời này, Tần Dương với Lý Tư Kỳ đều không tiếp lời, người phụ nữ có bầu đối diện mỉm cười trả lời một câu:

- Từ trường học đi vào xã hội, tóm lại vẫn cần một quá trình.

Trương Bân mới vừa cố ý biểu diễn làm việc qua điện thoại nhưng không khiến Lý Tư Kỳ chú ý. Chuyện này khiến hắn có chút nhụt chí, nên bà bầu mở miệng, hắn cũng thuận miệng trò chuyện:

- Đúng vậy. Nhưng lại có người này người nọ, có ít người lĩnh ngộ nhanh, có ít người đầu óc cố chấp, dạy thế nào cũng không được. Gặp được loại này khiến người khác rất đau đầu. Đúng rồi, chị tên là gì? Chồng chị làm gì thế? Bụng chị đã lớn thế rồi, sao lại để cho một mình chị ngồi xe lửa a? Nếu mà có chuyện gì, thì không có ai chăm sóc mất.

Người phụ nữ có thai thở dài nói:

- Gọi chị Lư là được. Chồng chị đi lính, ngày thường cũng không có thời gian ở lại nhà, lúc này lại phải nhận nhiệm vụ, về đơn vị rồi.

Trương Bân nghe xong, nụ cười trên mặt lập tức nhạt hai phần:

- Haiz, khó trách, làm lính là không có nhiều thời gian bên người nhà.

Trương Bân lại quay về máy tính trước mặt, mở ra một bộ phim, nằm nghiêng ở trên giường, bắt đầu xem phim.

Sắc trời dần dần tối xuống, Tần Dương mở đèn lên, lại nhìn ra ngoài một hồi, cảm thấy hơi đói bụng, bèn lấy từ trong túi du lịch ra một gói mì ăn liền, trèo xuống giường, chuẩn bị đi ăn mì tôm.

Trương Bân nháy mắt mấy cái, cũng ngồi dậy ở trên giường, cười nói:

- Tần Dương, buổi tối em ăn mì à?

Tần Dương cười cười:

- Mì tôm ngon mà anh, với cả ngồi xe lửa mà không ăn mì tôm, thì em thấy không thoải mái.

Trương Bân cười đi tới, tiện tay lấy gói mì tôm trong tay Tần Dương, đặt ở trên bàn, ánh mắt đảo qua Lý Tư Kỳ, cười nói:

- Mì tôm ngon thật, nhưng không có dinh dưỡng gì. Em chờ một chút, anh đi mua chút đồi ngon, mua ít bia, mọi người ngồi ăn với nhau. Lý tiểu thư, em muốn ăn gì không?

Lý Tư Kỳ hơi sững sờ, chợt lễ phép từ chối:

- Không cần đâu anh, mọi người ăn đi. Em cũng có bánh mì, với cả cũng chưa đói.

Trương Bân nhiệt tình cười nói:

- Haiz, mọi người gặp nhau trong phòng này là có duyên rồi, sao em còn khách khí thế. Với cả còn một đêm dài nữa, ăn có mấy cái bánh sao được. Em không nói thì thôi, anh cứ mua đại vậy, dù sao trên xe lửa nhiều đồ, chúng ta ăn tạm, cũng không thể để cho bụng chịu đói được.

Trương Bân không đợi Lý Tư Kỳ cự tuyệt, cầm lấy ví tiền của mình, đi ra khỏi phòng.

Tần Dương nhìn xem gói mì tôm bị Trương Bân bỏ lên bàn, khóe miệng hơi nhếch lên. Có cần phải ngầu như vậy không?

Mình muốn nấu mì tôm ăn cũng không cho? ?

Chương 5: Anh từng học y à?

o

Tần Dương hơi bất đắc dĩ, quay người lại cầm túi mì tôm lên.

Ngồi xe lửa mà không ăn mì tôm thì thật là khó chịu!

Lại nói, "ăn người miệng ngắn, bắt người tay mềm", nếu đã ăn đồ ăn Trương Bân mua, người ta lại khoác lác ra vẻ ta đây, mình không phối hợp lại không hay, như thế quá vô ý rồi còn gì.

- Anh chuẩn bị ăn mì tôm à? Trương Bân đã đi mua đồ ăn rồi mà?

Ngay lúc Tần Dương chuẩn bị xoay người, giọng nói của Lý Tư Kỳ vang lên trên đầu hắn, mang theo hai phần ý cười nhẹ nhàng.

Tần Dương ngẩng đầu, nhìn thấy cặp mắt sáng ngời của Lý Tư Kỳ, nhẹ nhàng cười cười:

- Tôi thích ăn mì tôm.

Lý Tư kỳ nháy mắt mấy cái, nhẹ giọng hỏi:

- Tôi cũng có mì tôm, tôi không tiện đi xuống lắm, anh có thể giúp tôi nấu một gói không?

Tần Dương sửng sốt một chút, hỏi ngược lại:

- Cô cũng muốn ăn mì tôm à? Trương Bân vừa mới đi mua đồ ăn kìa.

Lời này là vừa rồi Lý Tư Kỳ hỏi Tần Dương, bây giờ Tần Dương lại hỏi ngược lại Lý Tư Kỳ.

Lý Tư Kỳ lông mày nhếch lên hai phần, trên mặt lộ ra nụ cười nghịch ngợm:

- Tôi cũng thích ăn mì tôm.

Tần Dương bị câu này của Lý Tư Kỳ chọc cười, sảng khoái gật đầu:

- Được, tôi giúp cô.

Lý Tư Kỳ lấy ra một gói mì ăn liền từ trong túi nhựa, đưa cho Tần Dương. Tần Dương nhận lấy, cười cười đi nấu mì, vẫn không quên hỏi người phụ nữ có thai ở giường dưới.

- Chị Lô, cơm tối chị ăn gì, có cần giúp gì không?

Chị Lô cũng bị đối thoại của hai người chọc cười, lắc đầu:

- Trước khi lên xe lửa chị ăn rồi, giờ không thấy gì ngon miệng, mấy em cứ ăn đi, không cần phải để ý đến chị đâu.

- Vậy được, có chuyện gì cần hỗ trợ cứ gọi tôi.

Rất nhanh, Tần Dương đã nấu xong mì, nhìn Lý Tư Kỳ tựa hồ không có ý định xuống giường, bèn lấy sách của mình lót dươi đáy tô mì tôm, sau đó mới đưa cho Lý Tư Kỳ.

- Lót cho đỡ nóng.

Lý Tư Kỳ mỉm cười nói:

- Cảm ơn, tôi sẽ không làm bẩn nó đâu.

Tần Dương cười đáp:

- Làm bẩn cũng không sao, chỉ là đọc để giết thời gian mà thôi, dù sao cũng đọc gần xong rồi.

Hai ba phút sau, Tần Dương mở tô mì, khuấy đều mấy lần, húp một ngụm nước, vẻ mặt thỏa mãn:

- Chính là mùi thơm này!

Lý Tư Kỳ nghe Tần Dương nói mà buồn cười, che miệng cười hai tiếng, sau đó cũng bắt đầu ăn từng ngụm nhỏ, động tác nhã nhặn, mọi cử động mang theo nét đẹp khiến người khác cảm thấy vui vẻ.

Cửa bị mở ra, Trương Bân xách hai túi nhựa đi vào, một túi là chân gà, thịt bò khô, trứng luộc nước trà với đồ ăn chín, một túi đựng bình bia.

Trương Bân nhìn thấy Lý Tư Kỳ cùng Tần Dương đều đang ăn mì sợi, lại hơi sững sờ:

- Đều ăn rồi à? Haiz, sao lại ăn mì tôm? Em Lý, Tần Dương, chị Lô mau tới đây ăn chung với tôi.

Tần Dương không hề bị lay động, mỉm cười từ chối:

- Không cần, trước khi lên xe lửa em đã ăn một chút, một gói mì là đủ rồi, thật sự ăn không được nữa.

Trương Bân nhìn chằm chằm Lý Tư Kỳ, cô mỉm cười:

- Bữa tối em ăn rất ít, một gói mì còn không ăn hết đâu.

Trương Bân bị từ chối liên tục, sắc mặt lập tức có hơi xấu hổ, nhưng chuyện này cũng không thể gượng ép, chỉ đành ngồi xuống, một mình mở ra túi bắt đầu ăn.

Rất nhanh, Lý Tư Kỳ ăn xong mì, Tần Dương giúp cô vứt rác. Lý Tư Kỳ trả sách lại cho Tần Dương, mỉm cười nói cảm ơn.

Trương Bân nhìn Lý Tư Kỳ nở nụ cười chân thành với Tần Dương, nhớ lại thái độ khách sáo và từ chối của cô đối với mình, ánh mắt nhìn về phía Tần Dương lập tức có phần khó chịu.

Thằng nhóc xấu xa ăn mì tôm kia, tao còn chưa cua được mà mày đã ra tay trước rồi!

Mẹ kiếp, sớm biết mì tôm cũng dùng để tán gái được, mình trực tiếp giúp nấu mì là được rồi, sao còn phải dùng dùng tiền đi mua một đống đồ ăn?

Tần Dương cũng không có thừa dịp này trò chuyện nhiều với Lý Tư Kỳ, đi WC liền leo lên giường, xem TV rồi nằm xuống đi ngủ.

Ước chừng ngủ đến lúc nửa đêm, đoàn tàu tựa hồ gặp sự cố gì đó, đột nhiên thắng gấp, cơ thể Tần Dương lập tức đụng phải vách tường, người cũng bị đánh thức.

"A!"

Chị Lô ngủ ở giường dưới bỗng nhiên phát ra tiếng hô, trong thanh âm có mấy phần đau đớn.

Tần Dương thò đầu ra, nhìn thấy chị Lô đang ôm bụng của mình, nét mặt thống khổ, trong lòng giật mình, ân cần hỏi han:

- Chị Lô, chị có sao không, đụng vào bụng à?

Sắc mặt chị Lô đau đớn gật đầu:

- Ừ, đụng phải một lần, á, đau quá...

Tần Dương trong lòng hơi hồi hộp, xoay người, một tay nắm lấy lan can, cũng không dùng bậc thang mà trực tiếp nhảy xuống.

Lý Tư Kỳ và Trương Bân đều thức giấc, nhao nhao thăm dò, Trương Bân rất bất mãn phàn nàn.

- Hơn nửa đêm bỗng nhiên dừng làm cái gì thế, còn để người ta ngủ hay không?

Tần Dương ngồi gần chị Lô, trầm giọng an ủi:

- Chị Lô, em từng học y, để em kiểm tra giúp chị.

Chị Lô gật gật đầu, cắn răng, trong khoảng thời gian ngắn mà trên trán đã đổ mồ hôi:

- Bụng tôi đau quá!

Tần Dương nắm lấy tay chị Lô xem mạch, lại duỗi tay vuốt vuốt lên bụng mấy lần, khi thấy cái chăn dưới thân chị ta đã xuất hiện mấy chỗ đỏ thẫm thì Tần Dương nhíu mày.

- Chị Lô, cú va chạm vừa rồi đã động vị trí bào thai, chị đã xuất huyết, chỉ sợ là vỡ ối, sắp sinh rồi.

Trương Bân trước đó nhìn Tần Dương không vừa mắt, nghe được Tần Dương nói như vậy, nhịn không được mở miệng nói:

- Tần Dương, chú có chắc hay không, cũng đừng nói lung tung a, đây chính là chuyện liên quan đến mạng người, bây giờ là hơn nửa đêm trên xe lửa, làm sao mà sinh đây?

Tần Dương không để ý Trương Bân, nhẹ giọng trấn an:

- Chị Lô, chị đừng sợ, cố gắng một lát, em đi tìm trưởng tàu.

Quay đầu lại nhìn thấy Lý Tư Kỳ đã xuống giường, nói khẽ:

- Cô Lý, làm phiền cô trông cô ấy, tôi đi một lát sẽ trở lại.

Lý Tư Kỳ nhìn biểu cảm bình tĩnh của Tần Dương, trong lòng bỗng nổi lên cảm giác khác thường.

Người này còn trẻ như vậy, thế nhưng là thật trấn địn, gặp được chuyện như vậy mà cũng không bối rối chút nào!

- Ừm!

Tần Dương bước nhanh rời khỏi phòng, tìm được trưởng tàu, khi biết không có cách nào đi tiếp trong thời gian ngắn, bèn nhờ ông ấy tìm giúp một bác sĩ hộ sản.

Trưởng tàu mở loa kêu gọi, may thay trên xe lửa lại có một vị nữ bác sĩ khoa phụ sản hơn bốn mươi tuổi, nghe được thông báo liền đi tới phòng của Tần Dương.

Mấy thứ nước nóng, hộp cấp cứu… rất nhanh đã được chuẩn bị xong, nữ bác sĩ mang theo một nữ nhân viên phục vụ ở lại trong phòng, đám Tần Dương đám thì bị mời ra gian phòng.

Tần Dương tựa trên vách tường, nhìn ra bóng đêm mờ mịt ngoài cửa sổ, trong lòng vẫn đang suy nghĩ về việc vừa rồi giúp chị Lô kiểm tra, vị trí bào thai hình như có chút không đúng, chỉ sợ sinh sẽ không quá thuận lợi, hi vọng không xảy ra chuyện gì.

Lý Tư Kỳ nhìn Tần Dương trầm tư, ánh mắt hiếu kỳ, rốt cục nhịn không được chủ động mở miệng:

- Tần Dương, anh từng học y à?

Chương 6: Thằng ranh, mày nghĩ mày giỏi lắm sao?

Tần Dương đang trầm tư, nghe vậy quay lại mỉm cười nói:

- Ừm, được sư phụ dạy cho một ít.

- Sư phụ?

Ánh mắt Lý Tư Kỳ sáng lên, cô vội hỏi:

- Anh có sư phụ sao, ông ấy là bác sĩ à?

Tần Dương cười nhẹ, ánh mắt phảng phất niềm tôn kính:

- Ông không phải bác sĩ, nhưng y thuật của ông rất lợi hại.

- Vậy nghĩa là anh cũng rất lợi hại?

Tần Dương lắc đầu:

- Tôi còn kém sư phụ nhiều, tôi chỉ học được chút da lông mà thôi.

Nói đến sư phụ, trong lòng Tần Dương lại không kiềm được nghĩ đến thân hình gầy gò mà quật cường kia của ông.

Trong nhận thức của Tần Dương, sư phụ đúng là không gì không làm được, chẳng những y võ song tuyệt, mà cả mấy món cầm kỳ thi họa, phong thuỷ kinh dịch cũng đều là tinh tường mọi bề. Tần Dương đi theo sư phụ tu hành nhiều năm, luôn cảm thấy có lẽ ngoại trừ không thể mang thai ra, thì chẳng có chuyện gì sư phụ không biết...

Trương Bân nhìn thấy Lý Tư Kỳ chủ động bắt chuyện với Tần Dương, trong lòng vô cùng khó chịu, không những thế Lý Tư Kỳ một mực không thèm đếm xỉa đến Trương Bân, bộ dạng lại cự tuyệt xa cách, khiến cảm xúc trong lòng Trương Bân lúc này bạo phát cả ra.

Trương Bân hừ một tiếng nói:

- Y thuật là trị bệnh cứu người, đây là chuyện trọng đại can hệ tính mạng, không thể đem ra đùa giỡn. Ngày nay có rất nhiều người đã không phải bác sĩ, còn đi giả làm thần y, lừa tiền khắp chốn, không biết đã gây bao nhiêu bi kịch...

Tần Dương nhíu mày, quay đầu nhìn thoáng qua Trương Bân, không nói gì.

Tần Dương đương nhiên nghe hiểu Trương Bân đây là đang nhắm vào mình, cái tên này thấy không trêu ghẹo được Lý Tư Kỳ, nên không màng chi nữa, chỉa mũi dùi ngay vào mình, lộ ra bộ mặt thật sao?

Trương Bân xỉa xói Tần Dương xong, lại quay sang làm bộ khuyên nhủ nói với Lý Tư Kỳ:

- Cô Lý, nếu có sinh bệnh bị thương, nhớ phải đi bệnh viện chính quy kiểm tra trị liệu, phải tránh đừng tin những tên lang băm giang hồ, tin tưởng bọn chúng là vô trách nhiệm với chính mình.

Lý Tư Kỳ nhìn sắc mặt Tần Dương bình tĩnh như nước, quay nhìn Trương Bân, khách sáo đáp lại nói:

- Anh Trương nói rất có lý.

Trương Bân nghe Lý Tư Kỳ tán thành quan điểm của mình, đắc ý nhìn qua Tần Dương, Tần Dương không chịu mở miệng phản bác, khiến hắn muốn tiếp tục nhiếc móc Tần Dương mà không tìm được cớ.

- Mấy năm gần đây, anh từng thấy nhiều chuyện như vậy lắm...

Trương Bân thao thao bất tuyệt kể dăm ba mẩu chuyện lưu manh bịp bợm giả mạo thần y lừa tiền chuốc lấy vô số thảm kịch…

Tần Dương hơi nghiêng người sang, không ngó ngàng đến Trương Bân, tập trung nghe ngóng động tĩnh trong phòng, còn Lý Tư Kỳ bị Trương Bân lôi kéo khoác lác thì cảm thấy có hơi miễn cưỡng, chỉ đành lúng túng lễ phép mỉm cười, nghe Trương Bân nói sảng.

Một lát sau, cửa phòng rầm rập mở ra, vị bác sĩ nữ kia mồ hôi đầy đầu xuất hiện ngay cửa, nói với hai người Tần Dương và Trương Bân đứng gần đó:

- Em bé bị thai ngoài tử cung, không sinh ra được, cần một anh đàn ông tới giúp.

Ánh mắt bác sĩ lướt qua Tần Dương, cuối cùng dừng trên mặt Trương Bân, dù sao thì Tần Dương trông quá trẻ tuổi, Trương Bân là người trưởng thành, nhìn có vẻ đáng tin cậy hơn chút.

Vẻ mặt Trương Bân ngay lập tức xị ra, lắc đầu nguầy nguậy:

- Tôi không đi, đàn ông đụng phải đàn bà sinh đẻ xui xẻo hết mấy năm trời...

Bác sĩ nhíu mày lại, đang định nói thì Tần Dương đã bước lên một bước:

- Để tôi, tôi có học sơ về y.

Bác sĩ nghe xong, sắc mặt mới hòa hoãn lại, bà khó chịu liếc Trương Bân một cái rồi gật đầu:

- Vào đi, chàng trai, cứu người là quan trọng, đừng tin những lời xằng bậy kia.

Trương Bân mặt đầy xấu hổ, hắn không làm sao mở miệng phản bác được, có điều nỗi căm tức Tần Dương trong lòng hắn càng lúc càng tăng vọt.

Mẹ nó, thằng nhóc mày nghĩ mày giỏi lắm sao?

Nhất định phải làm tao bẽ mặt đúng không?

Lý Tư Kỳ nhìn lướt qua Trương Bân, cô thực sự không muốn phải đứng chung với hắn, nên khẽ nói:

- Em cũng đi xem một chút.

Trên hành lang chỉ còn lại một mình Trương Bân, hắn nhìn cửa phòng lại đóng lại, ánh mắt hiện lên vẻ hung tàn, lâm vào trầm mặc như có điều suy nghĩ.

Trong phòng, chị Lư đang mở rộng hai chân dưới bụng lớn, mồ hôi chảy đầy đầu, thần thái hết sức mệt mỏi, trông thấy Tần Dương vào, gương mặt có hơi ngượng ngùng xấu hổ.

- Chị Lư, em từng học y, để em tới giúp chị.

Tần Dương an ủi chị Lư một câu, rồi quay lại hỏi:

- Bác sĩ, thai nhi đi lạc vị trí, vậy giờ em xoa bóp điều chỉnh vị trí bào thai lại là được đúng không?

Bác sĩ có hơi giật mình, bà còn chưa bảo phải xử lý làm sao, Tần Dương đã nói ra ngay được biện pháp, xem ra đúng là đã từng học y đây.

Bác sĩ vuốt giọt mồ hôi trên trán, gật đầu nói:

- Ừ, hồi nãy cô đã xoa bóp một lần, đã điều chỉnh được một chút, nhưng giờ cô không còn sức nữa, con xoa bóp tiếp đi, phải nhanh lên, thai phụ sắp không chịu được nữa, con biết cách xoa bóp không?

Tần Dương gật đầu, vươn hai tay, đầu tiên vuốt ve trên bụng chị Lư mấy lần, xác định vị trí thai nhi, rồi hít một hơi thật sâu, nội khí tràn đầy hai tay, hai tay trở nên trầm ổn mà hữu lực, nhu hòa mà kiên định xoa nắn bụng chị Lư, sau đó từ từ vừa bóp vừa di chuyển. Mỗi lần xoa bóp, thai nhi lại theo tay Tần Dương ngoan ngoãn điều chỉnh vị trí, rất biết nghe lời.

Vị bác sĩ ở bên cạnh quan sát, Tần Dương mới xoa bóp mấy lần, bà đã mừng rỡ kêu lên:

- Chà, cử động rồi, lực tay đàn ông đúng là mạnh hơn nhiều!

Tần Dương tìm tòi xác nhận vị trí thai nhi, rồi dừng tay lại, mỉm cười khích lệ nói:

- Chị Lư, đã điều chỉnh lại vị trí em bé rồi, chị lại tiếp tục cố gắng!

Chị Lư cảm kích gật đầu, cắn chặt răng, theo lời bác sĩ cố gắng dùng sức. Chỉ một lát sau, em bé liền thuận lợi ra đời, bác sĩ vỗ vào mông em bé mấy cái, bé cưng lập tức khóc oa lên thật to.

Tần Dương nhìn bé con nho nhỏ đỏ hỏn kia, trên mặt hắn cũng tràn đầy niềm vui. Mặc dù hắn đã theo sư phụ học y nhiều năm, nhưng mà đỡ đẻ, nhìn thấy em bé chào đời, thì đây mới là lần đầu tiên. Được trông thấy sinh mệnh mới ra đời nho nhỏ yếu ớt này, trong lòng hắn có một niềm vui sướng lan tràn.

Lý Tư Kỳ nhìn em bé, là một người phụ nữ, cảm xúc của cô lại không giống vậy, phụ nữ có bản năng tình mẫu tử, ánh mắt cô nhìn đứa bé vô cùng dịu dàng, lại quay sang nhìn thấy Tần Dương đang mỉm cười, trong lòng bỗng thấy thêm gần gũi cảm mến.

- Nguy rồi!

Vị bác sĩ kia bỗng nhiên khẽ hô, khiến đám người đang vui vẻ vội dồn hết lực chú ý sang bên này.

Khuôn mặt bác sĩ tràn đầy lo lắng, hai tay dính đầy máu tươi, ngẩng đầu suốt ruột mà nói:

- Sản phụ chảy máu không ngừng, đây là băng huyết hậu sản...

Băng huyết!

Sắc mặt mọi người trong phòng cũng hoàn toàn kinh hoảng, dù là ai chưa có kinh nghiệm sinh sản, cũng đều biết những chữ khó sinh băng huyết hậu sản này hết sức quen thuộc, bởi vì đây là điều nguy hiểm nhất với người mẹ sau khi sinh, là chuyện cực kỳ kinh khủng!

Lý Tư Kỳ vội vã hỏi:

- Chẳng lẽ không còn cách nào khác sao?

Bác sĩ cười khổ nói:

- Nếu như đây là bệnh viện, đương nhiên là có biện pháp, thế nhưng đây là trên xe lửa, căn bản không có bất cứ thiết bị chữa bệnh tiên tiến nào...

Khi bác sĩ thốt ra lời này, Lý Tư Kỳ và cô nhân viên phục vụ đang ôm em bé lập tức cảm thấy tuyệt vọng, trên giường sắc mặt chị Lư xám xịt, chị cắn môi, nhìn về phía em bé đang được cô phục vụ ôm, ánh mắt thê lương không có sợ hãi, chỉ có sự thương tiếc nồng đậm.

- Để em thử một phen xem.

Tần Dương kéo túi du lịch trên giường mình tới, mở khóa kéo, lấy từ trong đó ra một cái túi bằng vải mềm, để lên bàn, mở túi vải ra, bên trên lộ ra một loạt ngân châm dài ngắn đủ kiểu!

Tần Dương rút ra một cây ngân châm thật dài, quay lại nhìn chị Lư, thanh âm kiên quyết:

- Chị Lư, đừng sợ, có em ở đây, sẽ không sao cả!

Chương 7: Quan Âm châm hiện, Diêm Vương nhường đường

Một cây!

Hai cây!

...

Khi Tần Dương dừng tay thì trên người chị Lư đã cắm chín cây ngân châm, những cây ngân châm này cắm ở vị trí riêng biệt, độ dài ngắn khác nhau, chiều sâu khi đâm vào cũng khác biệt.

Nữ bác sĩ, nhân viên phục vụ ôm đứa bé và Lý Tư Kỳ đều nín thở nhìn Tần Dương, sợ quấy nhiễu Tần Dương.

Mặc dù các cô trong lòng rất hoài nghi, xuất huyết nhiều như vậy thì mà có thể giải quyết chỉ dựa vào mấy cây ngân châm sao?

Việc này quá thần kỳ rồi.

Thế nhưng, các cô hiện tại đã không có cách gì cứu người, chỉ có đem hi vọng đặt lên người Tần Dương mà thôi.

Tần Dương hít một hơi thật sâu, nội khí lưu chuyển, nhẹ nhàng duỗi ra ngón tay bắn lên trên một cây ngân châm thật dài.

Ngân châm cấp tốc chấn động, một tia nội khí cũng theo ngân châm mà tiến vào thân thể chị Lư, kích thích huyệt vị dưới ngân châm.

Cây ngân châm này còn chưa hết dao động, Tần Dương đã xếp ngón tay, nhẹ nhàng gảy cái ngân châm thứ hai, sau đó là cái thứ ba... Cuối cùng chín châm cùng chuyển động, không ngừng dao động.

Ánh mắt mọi người trong phòng đều mở to, kinh ngạc không thôi.

Đây là thủ pháp gì?

Các cô thấy qua châm cứu đều là nhẹ nhàng ghim vào vân vê, còn cách dùng ngân châm này là thủ pháp gì?

Chín cây ngân châm đều nhẹ nhàng dao động, mỗi khi một cây ngân châm sắp đứng yên, Tần Dương lập tức sẽ bổ khuyết thêm một lần, tại mỗi huyệt vị sử dụng sức lực cũng khác biệt, cái này cần sự phán đoán cực kỳ chuẩn xác cùng lực khống chế chính xác.

Lý Tư Kỳ trợn to cặp mắt xinh đẹp, cái miệng nhỏ nhắn đã không tự chủ mở lớn, kinh ngạc nhìn cảnh này. Dù cô không hiểu y thuật, nhưng một màn thần kỳ trước mắt này lại khiến cô tràn ngập lòng tin với Tần Dương!

Trên trán Tần Dương đã rướm mồ hôi, nhưng hắn không bỏ thời gian lau đi mà lại thần sắc nghiêm túc nhìn chằm chằm chín cây ngân châm đang dao động.

- Đã bớt chảy máu!

Nữ bác sĩ luôn quan sát tình huống của chị Lư, sau khi Tần Dương sử dụng ngân châm không đến hai phút đồng hồ thì cô phát hiện xuất huyết đã bắt đầu chậm lại, lập tức mừng rỡ kêu lên.

Tần Dương thần sắc buông lỏng, ánh mắt phấn chấn, có hiệu quả!

Quan Âm châm quả nhiên thần kỳ!

Tần Dương đi theo sư phụ tu hành, cũng được học y, mà bộ ngân châm châm pháp này chính là tuyệt kĩ của sư phụ!

Quan Âm thập tam châm!

Quan Âm châm hiện, Diêm Vương nhường đường!

Quan Âm thập tam châm cần lấy khí điều khiển châm, châm liên hoàn đan xen nhau, khống chế châm càng nhiều, cần thực lực càng mạnh. Tần Dương mặc dù thiên phú kinh người, chưa đến 20 tuổi đã tu hành ra nội khí mà người luyện võ bình thường cả một đời đều khó mà chạm đến, nhưng mà hắn vẫn chưa thể sử dụng mười ba châm!

Lấy Tần Dương thực lực, trước mắt hắn có thể thuần thục khống chế sáu châm, vậy mà hôm nay do tình huống nguy cấp, chị Lư không ngừng chảy máu, nếu kéo dài sẽ có khả năng mất máu quá nhiều mà chết nên hắn trực tiếp dùng tới chín châm, khi khống chế phải cố hết sức, nhưng mà hiệu quả vô cùng rõ ràng.

Lại qua một phút đồng hồ, Tần Dương rút ba cây ngân châm ra, còn lại sáu cây ngân châm, vẻ ngưng trọng cũng buông lỏng rất nhiều.

Mặc dù chín châm chỉ nhiều hơn ba châm so với sáu châm, nhưng độ khó lại gấp không biết bao nhiêu lần, hơn nữa nội khí tiêu hao cũng không biết lớn hơn bao nhiêu lần.

- Đã ngừng xuất huyết!

Nữ bác sĩ mừng rỡ kêu lên, khi nhìn về phía Tần Dương thì trong ánh mắt đã tràn đầy kính nể. Tình huống xuất huyết nhiều như vậy thì cho dù tại bệnh viện lớn, có đủ loại máy móc tân tiến chữa bệnh cũng rất khó khăn, thế nhưng Tần Dương chỉ dựa vào mấy cây ngân châm đã giúp cầm máu!

Thực sự quá thần kỳ!

Lý Tư Kỳ nhìn thấy Tần Dương đổ mồ hôi đầy mặt, ánh mắt từ kinh biến đến vô cùng nhu hòa, có kính nể, có kinh ngạc, còn có có hảo cảm không cách nào dùng ngôn ngữ miêu tả.

Hắn cứu vớt đứa trẻ, lại cứu vớt mẹ của nó, trong khoảng thời gian ngắn hắn đã cứu vớt hai tính mạng một lớn một nhỏ!

Tần Dương thở dài một hơi, rồi mới nhẹ nhàng thu hồi từng cây ngân châm bỏ vào túi mềm.

Chuyện còn lại, tự nhiên không cần đến Tần Dương nhúng tay. Tần Dương cất túi mềm, đi ra khỏi phòng, dù sao hắn là đàn ông, ở lại vẫn có chút không tiện.

Tần Dương vừa rồi cũng mệt mỏi quá sức, mặc dù dưới cái nhìn của người khác chỉ là cắm mấy cây ngân châm, nhưng chỉ có chính hắn mới biết được vất vả trong đó.

Hắn tựa trên thành xe lửa, đưa tay lau mồ hôi trên mặt, nhẹ nhàng thở ra một hơi.

Trương Bân trước đó ngồi ở cách đó không xa, nhìn Tần Dương đi ra, cười lạnh nói:

- Ngài bác sĩ có giúp được gì không?

Tần Dương liếc Trương Bân một chút, vẫn như cũ không để ý hắn. Dạng người này giống như con ruồi đáng ghét, hắn không có để ở trong mắt.

Lý Tư Kỳ vừa bước ra gian phòng liền nghe được Trương Bân châm chọc Tần Dương, nhịn không được khẽ nói:

- Mặc kệ có giúp được gì không, dù sao cũng tốt hơn so với người ngồi đó khoanh tay đứng nhìn còn nói lời châm chọc.

Trương Bân nghe Lý Tư Kỳ nói vậy, khuôn mặt lập tức đỏ lên, hắn khẽ cắn môi nói:

- Anh chỉ sợ hắn là lang băm, đến lúc đó một xác hai mạng, hại người hại mình!

Lý Tư Kỳ biến sắc, cả giận nói:

- Nếu như Tần Dương không ra tay, đó mới là xảy ra chuyện. Bây giờ mẹ con bình an, anh không cần quan tâm!

Trương Bân bị Lý Tư kỳ răn dạy, trong lòng lập tức nổi trận lôi đình.

Con mẹ nó, cô giúp đỡ hắn nói chuyện là vì các người quen nhau rồi sao?

Thằng nhóc, tao sẽ không tha cho mày!

Trương Bân ngoan độc nhìn Tần Dương một chút, quay người bỏ đi.

Sinh viên năm nhất đại học Trung Hải khoa Tiếng Anh đúng không, chờ đó cho tao!

Lý Tư Kỳ nhìn Trương Bân rời đi, mới bớt tức giận, thấy trên mặt Tần Dương vẫn còn mồ hôi, cắn môi một cái, lấy ra một tờ khăn ướt, đưa tới.

- Mệt lắm phải không, nhìn đầu anh đầy mồ hôi kìa, may lau mặt đi.

Tần Dương hơi sững sờ, chợt mỉm cười, nhận lấy, khách sáo nói:

- Cám ơn.

Khuôn mặt Lý Tư Kỳ ửng đỏ, nhìn Tần Dương đang lau mồ hôi, vẻ mặt khâm phục nói:

- Y thuật của anh thật là lợi hại, xuất huyết nhiều như thế mà cũng ngừng được.

Tần Dương cười hồi đáp:

- Tôi cũng là bất đắc dĩ, cũng may vận khí không tệ.

Lý Tư Kỳ hé miệng cười nói:

- Anh mới vừa nói anh chỉ học được một chút da lông, tôi cho rằng anh quá khiêm tốn rồi. Mặc dù tôi không hiểu y thuật, nhưng cũng biết anh đã làm được điều những người khác làm không được, nhìn ánh mắt khâm phục của vị bác sĩ kia là rõ.

Tần Dương cười cười:

- Sư phụ tôi còn lợi hại hơn nhiều.

Lý Tư Kỳ gật đầu:

- Sư phụ anh nhất định là một vị thần y không tầm thường, mới có thể dạy ra một học trò lợi hại như anh.

Tần Dương nghiêm túc gật đầu:

- Sư phụ tôi quả thực rất giỏi, ông là người tôi đã thấy lợi hại nhất!

Lý Tư Kỳ nhìn khuôn mặt Tần Dương nghiêm túc, đột nhiên cảm giác được tim đập của mình tựa hồ có chút gia tốc, trong lòng phảng phất có một loại cảm xúc khác thường đang ấp ủ.

- Tần Dương, có thể cho tôi số điện thoại của anh không?

Chương 8: Người đẹp biện bạch, cũng có phong tình

oo

Số điện thoại?

Tần Dương sửng sốt một chút, người đẹp chủ động muốn xin số điện thoại mình?

Lý Tư Kỳ thấy biểu lộ của Tần Dương, sợ anh lại nghĩ lung tung, vội vàng lên tiếng giải thích nói:

- Anh là thần y mà, nếu lỡ sau này tôi mắc phải nghi nan tạp chứng gì, cũng dễ tìm anh nhờ giúp đỡ.

Tần Dương lấy lại tinh thần, đem điện thoại di động của mình ra, vừa cười vừa nói:

- Cô đọc số điện thoại của cô, tôi gọi cho cô.

Lý Tư Kỳ đọc số di động của mình, sau đó mỉm cười nói:

- Chúng ta cùng nhau đi xe, cùng nhau trải qua chuyện chị Lư sinh em bé, cũng coi như bạn bè rồi, đến lúc đó anh cũng không được từ chối tôi đâu!

Tần Dương nhá máy xong, cười nói:

- Tất nhiên là không rồi, nhưng mà, trình độ y khoa của tôi còn sơ sài lắm. Tôi là loại lang băm lang thang không bằng cấp đó, nếu cô có bị bệnh, vẫn nên đi bệnh viện chính quy chữa thì hơn.

Điện thoại vang lên, Lý Tư Kỳ móc ra một chiếc điện thoại màu hồng phấn, lưu lại số điện thoại Tần Dương. Nghe lời Tần Dương, cô cười nói:

- Sao anh nói nghe giống Trương Bân vậy, với lại, tôi cũng có thể tới kiếm anh đi chơi mà, chưa chắc nhất định là chữa bệnh đâu. Tôi mà tới đại học Trung Hải tìm anh, anh phải mời tôi ăn cơm đó nha.

Tần Dương cười nhẹ:

- Được được, đương nhiên không thành vấn đề... Lời Trương Bân nói mặc dù khó nghe, nhưng vẫn có chút đạo lý, ban nãy chẳng phải cô cũng thấy thế sao?

Lý Tư Kỳ trợn mắt lườm Tần Dương một cái, hừ nhẹ nói:

- Là tôi ứng phó cho qua thôi, anh lúc ấy chẳng chịu nói gì, có mình tôi bị lúng túng, lúc ấy mặt tôi ngượng chết được...

Người đẹp biện bạch, cũng có phong tình.

Tần Dương nhìn thấy bộ dạng Lý Tư Kỳ như vậy, không nhịn được bật cười.

Mặc dù hành trình lần này gặp phải nhiều biến cố đột xuất, nhưng đây là trị bệnh cứu người, cứu được tính mạng hai mẹ con chị Lư, còn kết bạn được với người đẹp như Lý Tư Kỳ, lòng hắn vẫn rất vui vẻ.

Lý Tư Kỳ dường như cũng nhận ra động tác vừa rồi của mình có vẻ hơi quá thân mật, mặt cô ửng đỏ quay người qua, chăm chú nhìn màn đêm đen như mực ngoài cửa sổ, tâm tình loáng thoáng chập chùng.

Bác sĩ nhanh chóng làm xong hết thảy, chị Lư vừa mệt lại bị mất máu nên đã sớm ngủ say, bác sĩ vội vàng vừa chăm em bé lẫn chị Lư. Tần Dương thấy thế, quyết định đổi chỗ ngồi cho bác sĩ, mang túi du lịch của mình đến toa ghế cứng, nhường chỗ nằm cho bác sĩ, để bà thuận tiện chăm sóc hai mẹ con chị Lư.

Tựa trên ghế cứng ngủ một giấc, khi tỉnh lại sắc trời đã sáng, xe đã đến nhà ga Trung Hải.

Nữ bác sĩ về chỗ ngồi lấy hành lý, nhìn thấy Tần Dương, ánh mắt tràn đầy khen ngợi:

- Cậu thanh niên, kỹ thuật ngân châm của cậu thật tuyệt. Cậu được ai dạy y thế?

Tần Dương cười nói:

- Sư phụ dạy con ạ... Mẹ con chị Lư có khỏe không?

- Ừm, mẹ con mạnh khỏe. Chị ấy đã gọi điện thoại, sẽ có người lên xe lửa đón mẹ con họ, nên cô quay lại lấy hành lý. À phải rồi, con trai, chị ấy còn gọi con quay lại đó, nói là muốn cám ơn con.

Tần Dương cười nói:

- Thôi được rồi ạ, con cũng là gặp chuyện ứng biến, lúc dùng kim trong lòng con cũng không chắc ạ.

Bác sĩ giơ ngón cái về phía Tần Dương:

- Thời buổi này, người có năng lực lại khiêm tốn, làm chuyện tốt không đợi báo đáp như con quả là hiếm thấy, tốt lắm!

Tần Dương khách khí nói:

- Bác gái cũng rất nhiệt tình ạ, chẳng những giúp đỡ đẻ, còn chăm sóc cả em bé lẫn người mẹ. Vất vả suốt đêm, chắc bác mệt lắm?

Nữ bác sĩ được Tần Dương khen ngợi như vậy, trông Tần Dương càng lúc càng vừa mắt, cười híp mắt chủ động nói:

- Thằng nhỏ này, đúng là biết nói chuyện mà. Bác là chủ nhiệm khoa phụ sản một bệnh viện ở thành phố Trung Hải, bác họ Lương, nếu về sau có cần giúp đỡ, cứ tới tìm bác. Ừm, con còn trẻ, chưa chắc đã đến khoa phụ sản, nhưng dù là khoa khác, bác cũng có thể giúp con thăm hỏi một phen.

Thấy bác gái có lòng như thế, Tần Dương đương nhiên rất cảm kích cảm ơn:

- Cám ơn bác Lương.

Đang khi hai người còn nói chuyện, xe lửa đã đến trạm. Tần Dương mang theo túi du lịch, sau khi cùng bác sĩ Lương đi ra toa hành khách liền chào tạm biệt.

Tần Dương đi được một đoạn, ngẩng đầu nhìn hướng toa ghế mềm, lại thấy mấy người bác sĩ y tá mặc áo khoác trắng mang hòm thuốc chữa bệnh đi theo một đôi nam nữ quần áo hoa lệ khí thế bất phàm đang tiến vào toa ghế mềm.

Tần Dương hơi nhíu mày, đây có lẽ là những người tới đón mẹ con chị Lư. Nhìn cách ăn mặc và khí chất của đôi nam nữ kia, chỉ sợ cũng không phải người bình thường, xem ra nhà chị Lư này cũng có chút lai lịch.

Tần Dương quay mặt đi, đeo túi du lịch, đi vào đám đông, định kiếm một chỗ ăn sáng, sau đó thì đến trường học.

Hôm nay là ngày trường học khai giảng báo danh mà.

...

Trong toa giường mềm, Lý Tư Kỳ ngồi cùng mẹ con chị Lư, chờ người nhà của chị đến.

Trương Bân thu dọn đồ vật của mình, mặt mũi khó chịu đi ra ngoài. Đêm qua từ lúc bị đánh thức hắn chẳng chợp mắt được nữa, hương vị lạ trong phòng kia khiến hắn cảm thấy vô cùng khó chịu, giống như trên người toàn là côn trùng bò lúc nhúc.

Thật là xui xẻo tám kiếp!

Làm sao lại đụng phải đàn bà đi đẻ, lần này không biết hắn phải vận xui bao lâu!

Vừa ra khỏi cửa không xa, một cặp nam nữ tuổi trung niên quần áo ngăn nắp gọn gàng bước nhanh đến, sau lưng là mấy vị bác sĩ y tá, Trương Bân đứng sang bên cạnh nhường bước, đồng thời nhận xét đôi nam nữ này.

Người phụ nữ tuổi hơn bốn mươi, trông rất hồng hào khỏe mạnh, trên cổ tay trắng noãn đeo một đôi vòng ngọc trong suốt nguyên bộ, nhìn là biết rất đắt tiền. Người đàn ông mặc áo thun ngắn tay, quần tây, đi giày da, trên tay hắn đeo đồng hồ hiệu Patek Philippe phiên bản giới hạn trị giá cả triệu làm Trương Bân lóa cả mắt.

Trương Bân ngơ ngác nhìn bọn họ đi vào toa phòng mình ở kia, sắc mặt hắn hơi kinh ngạc, đây là người nhà chị Lư?

Không phải chị Lư nói chồng chị đi làm lính sao?

Trương Bân rất muốn về lại phòng, nhưng hắn nghĩ đến những gì hắn làm hôm qua, đành không có mặt mũi nào mà trở lại.

Sớm biết nhà người ta gia cảnh khá như vậy, hôm qua lẽ ra mình nên đối tốt với chị ấy một chút, biết đâu có thể trèo lên cành cao!

Tất cả đều tại thằng ranh kia!

Tao sẽ không bỏ qua cho mày!

- Quân Di!

Người phụ nữ trung niên vừa vào cửa liền đi thẳng đến bên giường, khi nhìn thấy đứa bé bên cạnh chị Lư, ánh mắt bà lập tức sáng lên.

- Ôi, thằng bé này, cái mũi này, cái mặt này, đúng là giống Tiểu Cường như đúc

Người phụ nữ khen bé con xong, lại quay qua nắm chặt tay chị Lư, vẻ mặt lo lắng:

- Quân Di, em vẫn ổn chứ? Nhận được điện thoại của em làm tụi chị sợ hết hồn, thằng nhóc Tiểu Cường này, dám để em phải một mình đi về, may mắn ông trời phù hộ, không xảy ra chuyện gì, nếu không, chị nhất định lột da nó ra!

Chị Lư mỉm cười mệt mỏi nói:

- Chị hai, chị đừng trách anh ấy, anh ấy cũng do công việc thôi. Lẽ ra cách ngày dự sinh còn khoảng mấy ngày nữa, ai ngờ lại sinh non, cũng may ông trời phù hộ, gặp được quý nhân…

Người phụ nữ gật đầu, nghĩ đến còn thấy mà sợ:

- Đúng vậy, em không biết đâu, lúc chị nghe nói em bị băng huyết, chị suýt chút đã ngất, may mà không sao. Phải rồi, vị thần y cứu được em đâu?"

Chị Lư cười khổ nói:

- Em từng nhờ người mời cậu ấy đến, muốn bày tỏ lòng cảm tạ, nhưng tới giờ còn chưa thấy cậu ấy đâu, chắc hẳn đã rời đi rồi.

Người phụ nữ hơi sửng sốt:

- Đi rồi? Cậu ta cứu được mẹ con các em, là đại ân nhân của Lôi gia chúng ta!

Chị Lư gật đầu:

- Cậu trai kia không những y thuật kinh người, tính tình cũng rất khiêm tốn. Đúng rồi, tên cậu ấy là Tần Dương, hình như là sinh viên năm nhất đại học Trung Hải ngành Tiếng Anh...

Người phụ nữ thở dài một hơi, nắm tay chị Lư cười nói:

- Biết tên trường học vậy là được rồi. Thôi thôi, không nói cậu ta nữa, chị dẫn theo bác sĩ tới, trước hết để bọn họ kiểm tra thân thể giúp em. Quân Di, em giúp Lôi gia chúng ta sinh một cậu nhóc béo mập thế này, ông nội rất cao hứng, em đúng là công thần của Lôi gia chúng ta..

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!