Cùng lúc đó, còn không đợi những người khác nói gì, Cố Thanh Sơn đã đổi danh hiệu của mình thành "Người đàn ông lẳng lơ nhất".
Kỹ năng danh hiệu được kích hoạt!
Cố Thanh Sơn nói: "Các vị, ta chỉ là một nam tước nho nhỏ, nhưng trên tay ta là bản gốc ghi hình lại những gì đã xảy ra. Bất kể người khác nói cái gì, miếng ngọc cũng chỉ là miếng ngọc, dùng thực lực của các vị chắc chắn sẽ biết được miếng ngọc này là thật hay giả Cho nên sự thật chính là - đám ác quỷ
không cam lòng từ bỏ âm mưu đã thực hiện nhiều năm như vậy, nên mới tìm mọi cách để có thể vùng vẫy trở mình hòng tiếp tục khống chế thế giới này."
"Hơn nữa, bản thân họ biết được loại thuật pháp này cũng đủ để xếp họ vào loại ác nhân rồi, người của thế giới Thánh Linh chúng ta muốn giết người, còn phải nói đạo lý nữa hay sao?"
Tất cả mọi người đều yên tĩnh.
Bỗng nhiên...
Những cường giả kia bắt đầu phát biểu quan điểm của mình.
"Đúng vậy, bọn họ có ý nghĩ này đã là đáng chết rồi, hơn nữa cục diện hiện tại rất cấp bách."
"Có đạo lý."
"Thật sự rất có đạo lý."
"Không cần nói thêm gì cả, thích giết thì giết thôi."
"Đúng vậy, có một loại tận thế đang tới gần nơi đây, chúng ta không thể để những tên ác quỷ này ở một bên đâm sau lưng được."
"Như vậy..."
"Giết!"
Vô số ánh sáng của các loại thuật pháp mạnh mẽ bùng nổ trước mặt Cố Thanh Sơn.
Có người phất phất tay.
Cảnh tượng trước mắt hắn thay đổi.
Cố Thanh Sơn lại trở về trên biển rộng bao la.
Lúc này, Quạ và vịt nhồi bông mỗi người đều cầm một cần câu, đang chăm chú câu cá.
Cố Thanh Sơn lại trở về cái ghế của mình, thở phào một hơi thật dài.
"Thế nào? Bọn họ có hỏi ngươi cái gì không?" Quạ hỏi.
"Họ còn chưa kịp hỏi gì." Cố Thanh Sơn nói.
"Sau đó thì sao?" Vịt nhồi bông hỏi tiếp.
"Đánh nhau." Cố Thanh Sơn nói.
"Chắc là không còn vấn đề gì chứ?” Quạ hỏi tiếp.
"Nếu do dự tiếp nữa thì thật không xứng đáng với hai chữ cường giả." Cố Thanh Sơn cười trả lời.
"Chậc chậc, một trận chiến đấu chấn động thế giới đang diễn ra, thế mà chúng ta lại không có cơ hội chứng kiến tận mắt." Vịt nhồi bông than thở.
Quạ cười lạnh, nói: "Ngay cả ta mà còn không có tư cách tới quan sát, huống chi chỉ là một con vịt như ngươi, tới đó căn bản chính là chết."
Sau khi nói xong, Quạ giật cần câu lên, lôi theo một con cá lớn ra khỏi mặt nước.
"Có biết nấu cá biển không?" Quạ hỏi Cố Thanh Sơn.
"Biết chút chút."
Cố Thanh Sơn ngồi xổm xuống, quan sát con cá kia với vẻ hào hứng.
Đúng lúc này, từ trên cổ tay truyền tới từng đợt nóng rực.
Hình xăm đầu lâu màu lam biến mất, sau đó nó biến thành một hình xăm đao kiếm giao nhau.
Thế giới bình thường biến mất trước mắt Cố Thanh Sơn.
Trước mặt hắn xuất hiện một vùng tăm tối.
Ngay sau đó, có vô tận ánh sao rơi xuống, vây quanh người hắn, vang lên những tiếng thì thầm của vô số người:
"Mối quan hệ giữa thế giới Thánh Linh và thế giới Ác Quỷ đã chính thức chấm dứt, chiến tranh giữa hai thế giới đã bùng nổ."
"Ngươi đã chứng minh được lực lượng và trí tuệ của mình."
"Xin hãy chiến đấu cùng chúng ta, chúng ta sẽ tiến thêm một bước che chở ngươi."
Cùng lúc đó, trên Giao diện Chiến Thần xuất hiện một hàng chữ nhỏ:
[Ngài đã có được sự công nhận của ý chí thế giới, từ giờ trở đi, ngài không cần đưa hồn lực ra nữa.]
Phía góc trên Giao diện, số lượng hồn lực trước đó vẫn liên tục giảm đi, vào lúc này cũng đã dừng lại.
Cố Thanh Sơn nhìn tới, thấy số lượng hồn lực còn lại hơn hai trăm triệu.
May thật.
Ánh sao mênh mông biến mất.
Bóng đêm trôi qua rất nhanh, thế giới khôi phục lại bình thường.
Trời xanh biển xanh, gió thổi vi vu.
Đám chim bay lượn.
Phía trên khối băng, Quạ và vịt nhồi bông vẫn đang chăm chú câu cá.
Cố Thanh Sơn vén tay áo lên, nhấc con cá lớn và suy tư xem mình nên làm thành món gì cho bữa trưa này.