Nếu không phải Tế vũ của hắn đang ngủ say thì Cố Thanh Sơn có khi cũng đã nhảy một điệu.
U Thiên Quỷ nhìn vòng sáng trên đầu Cố Thanh Sơn rồi lại nhìn lên người hắn.
Đây chính là vòng sáng của thiên sứ.
Trong thành Hư Không, nếu như dám ra tay với người mang theo vòng sáng thiên sứ thì thiên sứ sẽ xuất hiện ngay lập tức.
Cố Thanh Sơn nhấc chén rượu lên, hướng về U Thiên Quỷ rồi nói.
"Ngại quá đi, lúc nào ta cũng có người bảo vệ."
Hắn mỉm cười, nói.
....
Âm nhạc nổi lên.
Ánh sáng màu hồng phấn bao phủ toàn trường.
Ánh đèn lấp lóe chiếu vào mặt nạ ác quỷ, làm cho sát ý đang ngập tràn trong quầy bar bỗng chốc tan biến.
U Thiên Quỷ nói: "Khi trước thì nhờ tháp Hung Ma bảo vệ, hiện tại lại muốn Giáo hội che chở. Ngươi sợ chúng ta tới vậy cơ à?"
Cố Thanh Sơn nói với vẻ hài lòng: "Trừ khi người khác dùng tiền tới mời ta, thì ta mới có thể giết người, nếu không thì ta rất thích thú với việc uống rượu, nấu ăn qua ngày."
U Thiên Quỷ nhìn Cố Thanh Sơn, từ sâu trong lòng dâng lên một loại cảm giác hoang đường.
Tính cách của tên thích khách này tại sao lại lạ vậy?
Từ trên tình báo mà hắn ta biết, Độc trưởng lão chỉ có chút mâu thuẫn với cái tên thích khách này tại phủ thành chủ mà thôi.
Sau đó, đám người Độc trưởng lão đều bị chết vào ngay đêm hôm đó.
Nếu như Độc trưởng lão thật sự là do Tội Ngục Long Vương giết chết, như vậy thì cái tên Tội Ngục Long Vương này chắc chắn là một loại người đa mưu túc trí, làm việc quả quyết tàn nhẫn.
Chắc chắn sẽ không giống hiện tại, lúc nào cũng muốn người khác bảo vệ, không muốn tự mình ra tay.
Chẳng lẽ mình đoán sai rồi sao?
Sự thật lúc đầu tưởng như rõ ràng mà hiện tại lại trở nên mờ mịt, U Thiên Quỷ đứng lặng nơi đó, rơi vào trầm tư suy nghĩ.
...Chờ đã, cũng chưa chắc là như vậy.
Trong tình huống này, có hai khả năng xảy ra.
Khả năng đầu tiên chính là từ phản ứng của tên thích khách này mà nói, mình thật sự đoán sai, hung thủ là một người khác.
Khả năng thứ hai chính là Độc trưởng lão bị tên thích khách này giết chết, chắc chắn là có một lý do bí mật nào đó, mà hiện tại tên thích khách này không muốn chiến đấu, chắc là có mưu đồ khác.
Đã như vậy, tên thích khách này phải giết.
Coi như hắn không phải là hung thủ, cũng có thể dùng cái chết của hắn thông báo cho toàn bộ thành Hư Không rằng, kẻ nào dám giết trưởng lão của thế
giới Ác Quỷ thì chỉ có một kết quả là như này.
Làm như vậy, có thể vừa xóa đi sỉ nhục của thế giới Ác Quỷ, vừa làm cho hung thủ thật sự lơi là. Nếu như là một hung thủ hoàn toàn khác thì chắc chắn sẽ
vì vậy mà buông lỏng tinh thần, làm cho công việc điều tra của mình dễ dàng hơn nhiều.
Vậy thì...
Giết.
U Thiên Quỷ ra hiệu cho đám người sau lưng, rồi nói: "Long Vương, ngươi có nghĩ tới chuyện này hay không?"
"Chuyện gì?" Cố Thanh Sơn hỏi.
"Luôn dựa vào người khác bảo vệ, chắc chắn không thể sống sót tới cuối cùng." U Thiên Quỷ nói.
Đám ác quỷ đằng sau hắn ta liên tục rút ra Mệnh phù, hét: "Luân Chuyển - Thế giới Ác Quỷ!"
Quán bar biến mất.
Toàn bộ thế giới cũng biến mất theo.
"Cẩn thận! Đây là pháp thuật thế giới, bọn chúng đang đưa chúng ta tới một thế giới khác, ở nơi đó chắc chắn có rất nhiều sát trận kinh khủng..."
Quạ nói nhanh.
Cố Thanh Sơn đột nhiên hét lên: "Quạ, lời tiên đoán của ngươi!"
Quạ cũng phản ứng lại, lập tức sửa lời: "Thế nhưng pháp thuật thế giới tự nhiên xảy ra vấn đề, bọn họ không thể mang chúng ta tới nơi bọn chúng muốn, mọi người đều xuất hiện tại một thế giới xa lạ nào đó."
Vừa dứt lời, Mệnh phù trong tay đám ác quỷ đã cháy hết sạch rồi.
Từng phù văn huyền ảo liên tục xuất hiện, rồi ngưng tụ thành một tòa trận pháp phù văn trên hư không.
Cố Thanh Sơn nhìn thấy trận pháp phù văn kia thì cảm thấy mình lại có thể hiểu rõ nó.
Khi trước ở thế giới Thánh Linh, hắn mượn dùng Duy Tôn để lấy được Mệnh phù "Ác Niệm Đốt Thần" của Quỷ Đỏ.
Quỷ Đỏ là một trong hai kẻ thống trị thế giới Ác Quỷ, trình độ phù pháp cũng là đứng đầu thế giới Ác Quỷ, mà mệnh phù "Ác Niệm Đốt Thần" cũng để
dùng cho vua của Roland, có thể nói là một trong những mệnh phù mạnh nhất.
Cố Thanh Sơn tiêu hao một trăm triệu hồn lực mới có thể để Giao diện Chiến Thần phân tích hoàn toàn "Ác Niệm Đốt Thần", lúc này mới hiểu được Mệnh phù của thế giới Ác Quỷ.
Hiện tại, đối với phần lớn mệnh phù của thế giới Ác Quỷ, hắn đều có thể hiểu rõ.
Cũng bởi vì hiểu rõ Mệnh phù của ác quỷ, hắn mới biết nguyên nhân tại sao mình lại không thể ngăn cản được mệnh phù "Ác Niệm Đốt Thần" của Quỷ
Đỏ.
Hiện tại, tới lúc biểu diễn của hắn rồi.
Cố Thanh Sơn giơ tay lên, dùng ngón tay vạch ra một luồng ánh sáng nhạt trong hư không.
Ánh sáng như rồng như rắn, chỉ trong nháy mắt đã ngưng tụ thành một phù văn.
Phù văn này nhanh chóng tối lại, sau đó vỡ vụn.
Hắn thất bại, dù sao thì đây cũng là lần đầu hắn ngưng tụ phù văn mà thôi.
Cố Thanh Sơn cảm thấy lo lắng, tốc độ tay nhanh hơn nhiều, tạo thành từng đạo bóng mờ, lại vạch ra một phù văn khác.
Phù văn bắn ra một luồng sáng màu vàng óng chói mắt.
Xong rồi!
Mà U Thiên Quỷ phía đối diện khi thấy phù văn này thì hét lên thất thanh: "Không thể nào!"
Phù văn mà Cố Thanh Sơn vẽ ra biến mất khỏi hư không, rồi xuất hiện bên trong trận pháp phù văn.
Toàn bộ trận pháp trở nên vặn vẹo, gợn sóng đang tản ra cũng trở nên không ổn định.
"Không tốt, Quỷ Hùng đại nhân, truyền tống xuất hiện sai lầm!" Một tên ác quỷ nói lớn.
Mặc dù nói thì dài, thế nhưng mọi chuyện diễn ra lại cực nhanh.
Một giây sau...
Trời đất thay đổi.
Cảm giác va chạm mạnh mẽ truyền tới.
Tất cả mọi người ngã xuống đất, sau đó nhanh chóng giãy giụa đứng lên.
Xung quanh là thảm thực vật xanh biếc.
Trong tầm mắt toàn bộ đều là cổ thụ che trời, thỉnh thoảng có một vài động vật nhỏ xuất hiện tại nơi đây.
Đây là một thế giới lạ lẫm.
U Thiên Quỷ đứng trên một cành cây, nhìn về phía Cố Thanh Sơn và Quạ.
Cái tên thích khách có danh hiệu là Quạ Bạc Chết Đứng kia, lại có thể dùng lời nói ảnh hưởng tới sự thật.
Mà so với điều này, càng làm hắn ta khó tin hơn chính là cái tên Tội Ngục Long Vương kia lại biết Mệnh phù.
Mà trình độ mệnh phù còn cực cao, chỉ cần dùng một phù văn đã có thể thay đổi toàn bộ truyền tống trận.
Không chỉ U Thiên Quỷ, mà đám ác quỷ đều phát hiện điều này.
Bọn họ đứng yên lặng một lúc rất lâu.
Phía đối diện.
Cố Thanh Sơn lại cảm thấy khó chịu.
Mệnh phù, là một tấm át chủ bài mà hắn định dùng để chống lại thế giới Ác Quỷ, thế nhưng hiện tại lại phải dùng trước.
Vừa rồi thật sự quá nguy hiểm...
Nơi đám ác quỷ muốn đưa bọn họ tới chắc chắn đã bố trí rất nhiều sát trận kinh khủng, nếu như mình và Quạ, Ngự Quyển bị truyền tống tới, thì khả năng sống sót sẽ cực nhỏ.
Mà thời gian phát động của Mệnh phù cực nhanh, kèm theo rất nhiều biến hóa, rất khó phòng ngự hoặc đánh tan.
Cho nên hắn đành phải sử dụng Mệnh phù để phá giải.
Trong hư không, từng hàng chữ nhỏ liên tục xuất hiện:
[Ngài sử dụng Mệnh phù.]
[Mệnh phù, cần dùng sức sống của người khác làm chất xúc tác.]
[Dùng hồn lực cũng có thể thay thế sức sống để sử dụng mệnh phù, tổng cộng đã tiêu hao năm trăm hồn lực.]
Cố Thanh Sơn thở phào nhẹ nhõm.
Trên tay hắn còn gần hai trăm triệu hồn lực, chỉ tiêu hao năm trăm hồn lực thì không hề gì.
U Thiên Quỷ bỗng nhiên nói: "Tội Ngục Long Vương, ta rất rõ ràng nguồn gốc của ngươi là như nào, chỉ là một tên ma quỷ Sợ Hãi tới từ Chín trăm triệu tầng thế giới, khi trước bởi vì cứu được một tên quản lý của công hội Thích Khách, cũng cứu được tài sản của công hội mới được nhận vào trong thành Hư
Không."
Từ trên người của hắn ta bắn ra một luồng sát khí cực mạnh.
"Ngươi giết chết Độc trưởng lão đã là một chuyện lớn rồi, thế nhưng ta lại không nghĩ tới, ngươi lại biết Mệnh phù."
"Loại phù pháp này là pháp thuật đặc biệt của thế giới Ác Quỷ chúng ta, tại sao ngươi lại biết?"
----------------------------------------
CHƯƠNG 1769: KHÔNG AI BẢO KÊ NGƯƠI
Cố Thanh Sơn thở dài, không nói gì.
Thật sự không nghĩ tới, mọi chuyện đã phát triển tới mức này.
U Thiên Quỷ ra hiệu cho đám người phía sau.
Tất cả ác quỷ cất đi mệnh phù, rồi rút vũ khí ra.
"Nói đi, Tội Ngục Long Vương, đây chính là cơ hội cuối cùng của ngươi."
U Thiên Quỷ rút thanh trường kích ở phía sau lưng ra, nói.
"Ngươi muốn giết ta sao?" Cố Thanh Sơn hỏi.
"Mặc dù thế giới này là một thế giới lạ lẫm, thế nhưng nó cũng cách rất xa thành Hư Không, cho nên đám hung ma, thiên sứ, công hội Thích Khách đều không thể bảo vệ ngươi." U Thiên Quỷ nói.
Nói tới đây, U Thiên Quỷ không khỏi hồi tưởng về cảnh tượng mình bị một đám to con đập bả vai.
Hiện tại, rốt cuộc không còn ai có thể giúp kẻ này nữa rồi.
U Thiên Quỷ cảm thấy rất hả giận, trêu tức: "Ngươi chỉ dám trốn phía sau lưng người khác, hiện tại không ai bảo vệ ngươi, thì ngươi chết chắc rồi!"
Cố Thanh Sơn yên lặng một lát.
"Đợi lát nữa lại nói đi, ta cần làm một chuyện trước." Cố Thanh Sơn nói.
Rồi hắn bỗng rút kiếm ra, bổ về phía hai người đồng đội.
"Dám đánh lén ta sao?"
Quạ giận dữ, tiện tay rút kiếm ra ngăn cản.
Ngự Quyển cũng tiện tay vung ra khí lạnh, tấn công về phía Cố Thanh Sơn.
Cả ba người toàn lực ra tay, đều có công có thủ, chiến đấu vừa diễn ra đã nhanh chóng tới đoạn gay cấn.
"Hả?" U Thiên Quỷ cảm thấy rất kinh ngạc.
Tình hình hiện tại là sao? Tại sao bọn chúng lại đánh nhau rồi?
Đám ác quỷ đều sững sờ khi thấy cảnh này.
"Đại nhân, chúng ta làm sao bây giờ?" Một tên ác quỷ nhỏ giọng hỏi.
U Thiên Quỷ yên lặng, từ trong lòng xuất hiện một loại cảm xúc kỳ quái đang nổi lên.
Cái tên Tội Ngục Long Vương này, khi trước mời mình uống rượu, sau đó lại đưa một bóng đèn lên đỉnh đầu, rồi lại tiện tay vung ra một loại mệnh phù.
Hiện tại, hắn lại đánh nhau với chính đồng đội của mình.
Ngươi hỏi ta làm gì? Ta cũng không biết hiện tại nên làm gì đây!
U Thiên Quỷ tỉnh táo lại, trong đầu bỗng nhiên xuất hiện một ý nghĩ.
Mệnh phù chính là cội nguồn lực lượng của Quỷ Thánh đại nhân.
Người này lại có thể sử dụng mệnh phù, chẳng lẽ hắn có quan hệ gì đó với Quỷ Thánh đại nhân?
U Thiên Quỷ nhìn về phía đối diện.
Chỉ thấy Tội Ngục Long Vương đang dùng toàn lực tấn công tên thích khách khác và tên quản lý thư viện.
Có lẽ...
Cái tên này có bí mật mà không thể để hai người bên cạnh biết được sao?
U Thiên Quỷ nghĩ tới đây liền ra lệnh: "Chúng ta cứ yên lặng theo dõi, không giúp bên nào cả."
"Vâng, đại nhân."
Đám ác quỷ trở nên yên tĩnh, quan sát cuộc chiến giữa ba người trước mắt.
Ba người này đánh nhau rất đẹp mắt, có đi có về, tiếng hét liên tục xuất hiện, đánh tới mức quên cả trời đất.
Vài giây trôi qua...
Gần một phút trôi qua...