Hơi thở thứ ba.
Sắp không kịp nữa rồi!
Con mắt trên đỉnh đầu nữ tu sĩ mù trợn tròn, nhìn chằm chằm lá bùa trước mặt Cố Thanh Sơn.
Chỉ nghe nàng khẩn thiết nói: “Long Vương, Phi Nguyệt và tháp chủ đang biến ngươi thành tên ác quỷ kia, nhưng như vậy chưa đủ, ngươi phải lấy đi mệnh phù trong cơ thể ác quỷ ngay tại thời khắc nó chết đi thì mới có thể lừa dối qua cửa!”
Còn lại một hơi thở!
Cố Thanh Sơn không kịp đáp lại, đưa tay vẽ ra một lá bùa lên giữa trán ác quỷ.
Đây là một bùa phép hắn học được từ chỗ Quỷ Đỏ, chuyên môn dùng để thu thập mệnh phù của người khác.
Trong một ít nhiệm vụ quy mô lớn trước đây, ác quỷ đã dùng mệnh phù này để tuyên bố các mệnh lệnh nhiệm vụ khác nhau.
Bọn họ sẽ trực tiếp thu mệnh phù của mỗi người, viết nhiệm vụ vào mệnh phù.
“Thu...”
Chỉ nghe Cố Thanh Sơn quát lên một tiếng.
Chỉ thấy một mệnh phù từ giữa trán ác quỷ bay ra, rơi vào tay Cố Thanh Sơn.
Cố Thanh Sơn nắm mệnh phù trong tay, cảm nhận được một sự thân thiết và phục tùng.
Dựa vào sức mạnh của Phi Nguyệt và tháp chủ tháp Hung Ma, hiện tại hắn chính là tên ác quỷ kia, là phần tiếp nối của thân thể ác quỷ, cho nên mệnh phù vẫn chưa có bất kỳ sự kháng cự nào.
Cố Thanh Sơn nắm mệnh phù, ấn vào thức hải của mình.
Năm hơi thở kết thúc.
Đã hết giờ!
Lá bùa màu máu trước mặt Cố Thanh Sơn ầm ầm tản ra thành một màn sáng màu máu, bao vây hắn triệt để.
Một âm thanh nghiêm nghị vang lên:
“Thân phận thông qua.”
“Nhiệm vụ của ngươi là phối hợp với thiên sứ, tiêu diệt nhân viên khả nghi.”
“Nhiệm vụ của ngươi đã thất bại, ngươi phải trở về nhận hình phạt trong vòng mười hơi thở.”
Mười hơi thở!
Thời gian gấp gáp như vậy!
Cố Thanh Sơn nhìn mọi người, lập tức nói: “Nếu ta bị truyền tống đi, các ngươi phải làm sao bây giờ?”
Mọi người đều im lặng.
Không ngờ tình thế chuyển biến đột ngột như vậy, cuối cùng chỉ có một mình Cố Thanh Sơn có thể thoát ra khỏi tận thế Đại Hồng Thủy này.
Mà... hắn cũng không chắc là sẽ thoát được.
Bởi vì ở thế giới Ác Quỷ, chắc chắn sẽ có những nhân viên tương ứng đang chờ sẵn, chuẩn bị đưa ra hình phạt cho nhiệm vụ thất bại.
Tình cảnh của hắn vẫn nguy hiểm như cũ.
Nhưng còn mọi người thì sắp chết trong tận thế Đại Hồng Thủy rồi.
Phi Nguyệt thở dài, nói: “Thôi thì chúng ta ngọc đá cùng tan...”
“Không được, Phi Nguyệt, cô phải qua đó trước!” Cố Thanh Sơn đột nhiên ngắt lời nàng.
Phi Nguyệt nhướng mày, kiên quyết nói: “Ta tuyệt đối không...”
Cố Thanh Sơn ngắt lời nàng lần hai, nói: “Phi Nguyệt, cô có nhớ không? Sự chuẩn bị trước kia của cô là vì cái gì?”
Phi Nguyệt hơi ngẩn ra, hai mắt bỗng nhiên toát ra ánh sáng.
Vốn là định công chiếm thế giới Ác Quỷ một cách triệt để, nhưng ngay cả phát động cũng không kịp thì toàn bộ thành Hư Không đã bị tận thế cấp Vô Sinh phá hủy.
Thế nhưng, những chuẩn bị trước kia vẫn còn đấy.
Đây là cơ hội sống duy nhất!
“Thì ra là thế, ta có một cách.” Phi Nguyệt nhìn mọi người, lớn tiếng nói.
Mọi người đồng thời nhìn nàng.
“Mọi người, thuật pháp trước đây ta bảo các vị chuẩn bị, bây giờ tất cả đều dùng đến. Chúng ta phải biến Quạ thành ta!”
Tốc độ nói của Phi Nguyệt nhanh hơn, tiếp tục: “Chúng ta dựa theo kế hoạch xâm chiếm trước đây, toàn bộ hóa thân thành đội ngũ rước dâu, theo Quạ đến thế giới Ác Quỷ, có thể tránh thoát tận thế Vô Sinh!”
Mọi người vui mừng khôn xiết.
Chỉ cần không đối mặt với tận thế cấp Vô Sinh thì không có gì phải sợ.
Những người ở đây đều là cường giả hàng đầu trong dòng chảy hư không hỗn loạn, cho dù là chiến đấu chính diện với Quỷ chủ cũng chưa chắc đã thất bại.
“Cố Thanh Sơn thì sao?” Tiểu Điệp hỏi.
Nữ tu sĩ mù nói: “Thế giới Ác Quỷ cực kỳ thần bí, có vô số luật pháp nhân quả khiến nó rơi vào trạng thái bị cô lập. Long Vương là người duy nhất trong chúng ta nắm giữ mệnh phù của ác quỷ, chúng ta phải tìm được hắn thì mới có cơ hội chạy trốn hoặc là chống lại ác quỷ.”
Phi Nguyệt nói: “Ta sẽ quấn sợi tơ vận mệnh của mình lên người hắn, như vậy đôi bên đều có thể triệu hoán đối phương...”
Nàng lôi mấy chục sợi tơ màu đen ra từ trong hư không, quấn hai ba vòng quanh cánh tay Cố Thanh Sơn.
Đã hết giờ!
“Các vị, gặp lại ở thế giới Ác Quỷ.”
Cố Thanh Sơn nói xong, vù một tiếng, biến mất ngay tại chỗ.
Hắn đã đi đến thế giới Ác Quỷ.
Mọi người thu hồi ánh mắt, nhìn về phía Quạ.
Hiện tại, nhân tố quyết định nằm ngay trên người Quạ.
Phi Nguyệt nghiêm mặt nói: “Quạ, trước đây ngươi đóng giả ta đã rất xuất sắc, có thể đóng giả như thật... Khuyết điểm duy nhất chính là một khi ngươi quá nhập vai thì sẽ có vẻ rất quyến rũ, ngươi nhất định phải chú ý điểm này.”
Ngay trước mặt mọi người, Quạ không tự chủ vuốt tóc mái, đong đưa thắt lưng, nói: “Yên tâm, ta sẽ chú ý.”
Một nén nhang đã gần hết.
Trong hư không trống rỗng thuộc về thành Hư Không, giọng nói của Phi Nguyệt vang lên.
“Ta đồng ý gả qua đó, nhưng ta có một điều kiện.”
Hồng Nghĩa Quyết mừng rỡ, vội vàng nói: “Con gái, con có điều kiện gì mau nói ra.”
Âm thanh của Phi Nguyệt vang lên lần nữa: “Ta yêu cầu một nghi lễ cưới gả chính thức, không được bỏ sót dù chỉ một chút.”
Nàng chính là chủ nhân trên thực tế của thành Hư Không, bản thân thực lực cường đại, còn mang trong mình lực lượng vận mệnh, chú ý nghi thức một chút cũng không có bất cứ vấn đề gì, thậm chí đây còn là điều tất yếu, bởi vì hàng ngàn tỷ thế giới trong hư không đều đang quan tâm đến hôn lễ này.
Nếu như trước mắt bao người, nghi thức cưới gả của Phi Nguyệt và Quỷ chủ xuất hiện sai sót, nhất định sẽ trở thành một trò cười, là đả kích to lớn đối với danh dự và tiếng tăm của cả đôi bên.
Hồng Nghĩa Quyết còn chưa lên tiếng, trong hư không, âm thanh già nua kia vang lên lần nữa:
“Thành chủ Phi Nguyệt, xin đừng lo lắng, chúng ta nhất định an bài hôn lễ dựa theo lễ nghi quy cách cao nhất, sẽ có vô số thế giới đến đây tham dự, tất cả
đều sẽ được tiến hành dưới phương thức long trọng và hoành tráng nhất.”
“Ừ, ta còn có một điều kiện cuối cùng.” Giọng nói của Phi Nguyệt vang lên lần nữa.
“Mời nói.” Lão già nói.
Phi Nguyệt nói: “Những người bên cạnh ta đều sẽ làm đội ngũ hồi môn của ta, cùng nhau đến thế giới Ác Quỷ.”
Phía bên kia rơi vào trầm tư.
Phi Nguyệt cười lạnh: “Ta là thành chủ thành Hư Không, đến một người đi theo bên cạnh cũng không có, bước vào thế giới Ác Quỷ như một kẻ không thân không thích, như vậy đúng là sỉ nhục.”
“Nếu các ngươi không đồng ý, vậy thì dùng tận thế giết sạch chúng ta đi.”
Nói xong những lời này, nàng không lên tiếng thêm nữa.
Tất cả mọi người đều lo lắng nhìn Phi Nguyệt.
Nữ tu sĩ mắt mù lại nói: “Không sao, ác quỷ muốn có Phi Nguyệt nhiều năm như vậy, chắc là sẽ không vì chút chuyện nhỏ này mà từ bỏ, bọn họ nhất định sẽ đưa ra điều kiện để đồng ý chuyện này.”
Một khắc sau, giọng nói già nua vang lên lần nữa:
“Ta có thể đồng ý với ngươi, nhưng hy vọng ngươi cũng nhớ kỹ, các ngươi đến là để hoàn thành nghi thức hôn lễ, xin đừng làm chuyện dư thừa, nếu không, kết cục sẽ còn thê thảm gấp vạn lần cái chết.”
Phi Nguyệt nói: “Không thành vấn đề.”
Nói xong, nàng đưa tay ra hiệu.
Nữ tu sĩ mắt mù thúc giục: “Nhanh, các vị hãy dựa theo kế hoạch của chúng ta trước kia, lập tức giúp Phi Nguyệt ngụy trang xong xuôi.”
Các vị cường giả đều tiến lên, phóng ra thuật pháp đã chuẩn bị từ lâu về phía Phi Nguyệt, khiến nàng dần dần biến thành một người khác.
Quạ đứng đối diện Phi Nguyệt, trừng mắt nhìn nàng biến thành một thị nữ phủ thành chủ, còn bản thân hắn ta thì biến thành con gái từ trong ra ngoài.
Hoàn toàn là dáng vẻ của Phi Nguyệt.
Đại trận ngoài thành Hư Không dần dần biến mất, vô số âm thanh của ác quỷ vang lên như núi thét biển gầm:
“Cung nghênh thành chủ Phi Nguyệt!”
Thị nữ yên lặng đi lên phía trước, nhẹ nhàng đỡ tay Quạ, dùng tâm linh cảm ứng để truyền âm: “Sắp bắt đầu rồi... Quạ, ngươi chú ý hình tượng của mình, ngoài ra còn phải bảo vệ ta... Vừa nãy ta tiêu hao rất nhiều sức mạnh, tạm thời có hơi suy yếu.”
----------------------------------------
CHƯƠNG 1786: QUYẾN LUYẾN
Quạ ưỡn ngực, khẽ cười nói: “Yên tâm đi, về sau cứ giao cho ta là được.”
Thị nữ nhìn anh ta một cái, nét mặt tràn đầy uể oải và bất đắc dĩ.
Ngược dòng thời gian một chút.
Thời khắc Cố Thanh Sơn gần truyền tống rời đi, Phi Nguyệt trịnh trọng kéo ra mấy sợi tơ màu đen, buộc lên cánh tay Cố Thanh Sơn.
“Cố Thanh Sơn, đừng lên tiếng, nghiêm túc nghe ta nói.”
Âm thanh của Phi Nguyệt vang kên trong thức hải của hắn.
“Bọn ác quỷ đã bày trận địa sẵn sàng đón địch từ sớm, toàn bộ chúng ta đều lấy danh nghĩa rước dâu để đi qua đó, nhất định sẽ bị giám sát chặt chẽ, muốn làm chuyện gì cũng hết sức khó khăn.”
“Mà ngươi lại nắm giữ bí mật của mệnh phù, thoát khỏi sự giám sát của bọn ác quỷ, ngươi là hy vọng duy nhất của chúng ta.”
“Ta cho ngươi mượn một loại sức mạnh quan trọng nhất của bản thân, nó nhất định có thể giúp ngươi một tay.”
“Nếu như có thể, không cần phải tới cứu chúng ta, cứ dựa theo những lời trước đây ngươi nói với ta, giết sạch hết thế giới Ác Quỷ đi.”
Nói xong, sợi tơ màu đen chìm vào cổ tay Cố Thanh Sơn, biến mất.
Cố Thanh Sơn lập tức có cảm giác, nhìn vào dòng chữ nhỏ trong hư không, trầm giọng nói:
“Cảm ơn sự tín nhiệm của cô, ta sẽ làm được.”
Phi Nguyệt chăm chú nhìn Cố Thanh Sơn hồi lâu, lớn tiếng nói: “Ta dùng sợi tơ vận mệnh của mình quấn trên người hắn, như vậy chúng ta có thể kêu kêu gọi đối phương.”
Những người khác sắc mặt như thường.
Tất cả mọi người cho rằng sự thật giống như những lời Phi Nguyệt nói, chỉ là thuật pháp đôi bên dùng để liên lạc cho nên không hề để tâm.
Cố Thanh Sơn lập tức biến mất.
Chỉ có con mắt trên đỉnh đầu nữ tu sĩ mù là nhìn chằm chằm Phi Nguyệt.
Thân thể nữ tu sĩ run rẩy, cuống quýt truyền âm:
“Cô thế mà lại giao cho hắn năng lực vận mệnh kia? Chẳng phải là buộc chặt tính mạng của mình lên người hắn rồi hay sao?”
Phi Nguyệt mặt không biểu cảm, thản nhiên nói: “Hắn và ác quỷ có thù oán, là một người tuyệt đối không bao giờ đầu hàng.”
Nữ tu sĩ mắt mù truy hỏi: “Sao cô biết sẽ không lầm?”
Phi Nguyệt nói: “Bởi vì ta từng lén nhìn một chút quá khứ của hắn. Hắn là chủ nhân của Thiên Địa, cũng là... Nói chung, cho hắn không lầm đâu.”
Chẳng biết nghĩ đến điều gì, trong mắt nàng lộ ra vẻ hoài niệm.
Trong căn nhà gạch đỏ của Tiểu Điệp, hai người chính thức gặp mặt lần đầu tiên.
Nàng lặng lẽ phát động sức mạnh vận mệnh, muốn nhìn ra lai lịch của đối phương.
Thế nhưng, giống như lúc đặt Danh Hiệu trước đây, rất nhiều thứ thấy không rõ.
Nàng chỉ thấy được tận thế liên tục, cách làm của Cố Thanh Sơn, thậm chí là cảnh tượng cuối cùng kia...
Cố Thanh Sơn đứng ở trên núi, trong tay cầm một thanh quyền trượng, đối diện hắn là một thế giới tràn ngập người chết đang phát ra tiếng gào thét về phía hắn:
"Quỷ Vương muôn năm!"
"Quỷ Vương muôn năm!"
"Quỷ Vương muôn năm!"
Hai mắt Phi Nguyệt chợt sáng lên, không tự chủ siết chặt nắm đấm, thấp giọng lẩm bẩm: “Nếu hắn có sức mạnh của ta thì sẽ làm việc hiệu quả hơn... Biết đâu thực sự có thể...”
Nữ tu sĩ mắt mù còn muốn nói gì đó, cuối cùng lại thở dài: “Ài, chỉ có hắn là thoát khỏi bàn tay ác quỷ, hiện tại chúng ta chỉ có thể đánh cuộc một lần.”
Nói đến ác quỷ, Phi Nguyệt cười lạnh một tiếng, truyền âm: “Bây giờ cho dù bọn ác quỷ phát hiện Quạ giả mạo, hoặc là giết ta, thì cũng đừng hòng lấy được sức mạnh kia từ chỗ ta.”
...
Cố Thanh Sơn xuyên qua hư không tối tăm vô tận.
Hắn hoàn toàn có thể nhận thấy được, một lát sau hắn sẽ đi đến thế giới Ác Quỷ.
Nhưng lúc này, tâm trí của hắn không đặt ở đây.
Hắn vẫn nhìn vào dòng chữ nhỏ nhấp nháy trong hư không, trong lòng không nén được nỗi khiếp sợ.
[Ngài được tặng một loại thần kỹ vận mệnh.]
[Thần kỹ vận mệnh là năng lực bẩm sinh, có thể sử dụng mà không cần trả giá bằng bất kỳ loại sức mạnh nào, giống như việc ngài vốn dĩ đã có tai mắt mũi lưỡi.]
[Khi ngài gặp lại chủ nhân ban đầu của thần kỹ vận mệnh này, ngài có thể lựa chọn trả thần kỹ vận mệnh này lại cho nàng hay là giữ lại làm của riêng cho bản thân.]
[Ngài thu được thần kỹ vận mệnh: Quyến Luyến.]
[Quyến Luyến: Ngài có thể thấy mối liên hệ giữa chúng sinh vạn vật, có thể hiểu rõ các mối liên hệ này, thậm chí làm gì đó tác động tới mối liên hệ đó.]
[Đặc biệt chú ý: Đây là thần kỹ vận mệnh hạng nhất cực kỳ đặc thù, vô cùng hiếm có, thâm sâu như biển, mạnh mẽ như thần, ngài phải từ từ lĩnh ngộ mới có thể nhận thấy được giá trị chân chính của nó.]