Tô uy tô uy tô uy ——
Cố Thanh Sơn vẫy tay về phía sau lưng.
Tiếng vang liên tiếp xuất hiện.
Lại có thêm ba khô lâu xuất hiện từ trong hư không!
Khi bọn chúng vừa xuất hiện thì sát khí bùng nổ ra, kết quả khi thấy được tình cảnh trước mắt thì lại không biết nên làm cái gì cả.
Cố Thanh Sơn trừng mắt nhìn bọn chúng.
Những tên khô lâu này đành phải thả vũ khí trong tay xuống, vểnh cằm hếch mũi, dùng bước nhỏ bước vào trong sân khấu.
Lắc người! Lắc người! Lắc người!
Cố Thanh Sơn đổ mồ hôi như mưa, dẫn theo đám khô lâu luyện tập vũ đạo.
Phía xa xa...
Mấy vị chức nghiệp giả cảm thấy hơi choáng.
Bình chú sư Heso không nhịn được mà hỏi nhỏ: "Safaya nữ sĩ, ta đã gặp qua rất nhiều chức nghiệp trong chư giới rồi, thế nhưng rất ít tiếp xúc với hệ vong linh... Hệ vong linh các ngươi đều như thế này sao?"
Safaya lắc đầu, ngẩn người mà lẩm bẩm: "Ta chưa bao giờ thấy... khô lâu như thế này..."
Lúc này, Hakuru và Nguyệt Ca đã điều tra trở về.
Từ xa nhìn lại, thì thấy Cố Thanh Sơn đang dẫn đầu đội múa.
Phía sau lưng hắn, có sáu khô lâu đang đong đưa khung xương một cách đều nhịp.
Hakuru và Nguyệt Ca đều ngẩn người tại chỗ.
Một lúc lâu sau...
Tiếng âm nhạc điên cuồng dần dần nhỏ dần.
Ánh mắt Cố Thanh Sơn rơi vào trong hư không, nơi đó liên tục xuất hiện từng hàng chữ nhỏ:
"Lần luyện tập đầu tiên của vũ đoàn sắp kết thúc."
"Đây là một khởi đầu rất tốt."
"Chắc ngài cũng đã chú ý tới, hiện tại thế cục đã xuất hiện biến hóa mới, mọi chuyện đều trở nên rất gấp gáp, ngay cả vị nữ sĩ kia cũng đều tới nơi đây thúc giục ngài luyện múa."
"Tiếp tục cố gắng, cố lên."
Cố Thanh Sơn cảm thấy hơi nặng nề.
Chắc chắn có chuyện gì đó mà mình không biết đang xảy ra.
Đáng tiếc rằng mình không có đủ hồn lực, nếu không mình sẽ hỏi con gà trống kia một lần.
Hồn lực...
Không thể mãi nghèo như này được, phải nghĩ cách giết một vài quái vật khủng bố mới được.
Tiếng âm nhạc cuối cùng cũng biến mất.
Cố Thanh Sơn lau mồ hôi, ra lệnh: "Được rồi, hôm nay tới đây thôi, sau đó các ngươi phải luyện tập điệu múa này nhiều hơn, hiểu không?"
Đám khô lâu cùng gật đầu.
Ầm!
Bọn chúng biến mất khỏi nơi đây.
Cố Thanh Sơn quay đầu nhìn về mấy đồng đội của mình.
"Cần phải đi sao?" Hắn hỏi.
Mấy đồng đội cùng gật đầu.
"A, đúng rồi, vũ đoàn của ta còn thiếu vài thành viên, các ngươi có muốn tới khiêu vũ cùng ta hay không?" Cố Thanh Sơn lại hỏi.
Các đồng đội vội vàng lắc đầu.
"Được rồi, các ngươi điều tra được gì không?" Cố Thanh Sơn nói với giọng tiếc nuối.
Cung thủ tinh linh Nguyệt Ca nói: "Chúng ta tìm được một con đường, có thể né tránh tất cả phế tích của tận thế, có thể tiến lên năm trăm dặm."
Cố Thanh Sơn suy tư, nói: "Tránh đi sao?"
"Đúng, đây là cách tiến lên với hiệu suất cao nhất." Hakuru nói.
Cố Thanh Sơn cúi đầu, nghĩ một lát rồi hỏi: "Gần nơi đây có quái vật tận thế mạnh mẽ nào hay không?"
"Muốn mạnh bao nhiêu?" Nguyệt Ca hỏi.
"Mạnh hơn chúng ta một chút, thế nhưng nếu như chúng ta hợp tác thì có thể thắng được." Cố Thanh Sơn nói.
Mấy đồng đội nhìn nhau, có vẻ như nhớ tới cái gì đó.
"Gần đây cũng đúng là có một quái vật tận thế rất mạnh mẽ, vẫn không có người nào có thể giết chết nó." Ramata nói.
"Vì sao?" Cố Thanh Sơn hỏi.
"Bởi vì đối với một đoàn lính đánh thuê mà nói, nó quá mạnh." Hakuru nói.
Cố Thanh Sơn: "Vậy chúng ta có sáu người..."
"Chúng ta hợp tác với nhau, đúng là có cơ hội giết chết nó." Nguyệt Ca nói.
"Rất tốt, chúng ta đi giết nó." Cố Thanh Sơn hớn hở nói.
"Vì sao?" Ramata hỏi.
"Bởi vì ta cần hấp thu lực lượng linh hồn của nó." Sắc mặt Cố Thanh Sơn không đổi.
Mấy đồng đội cùng im lặng.
Bọn họ có thể trở thành một đoàn trưởng của một đoàn lính đánh thuê, kiếm ăn ở nơi như Tận thế Bãi Tha Ma thì tầm mắt với tâm cơ đều rất cao.
Chỉ cần nhìn vẻ mặt kính sợ của pháp sư Tử Linh Safaya với hắn thì mọi người đều đã ngờ tới.
Hiện tại, hắn lại muốn hấp thu lực lượng linh hồn của quái vật tận thế.
Quả nhiên...
Hắn chính là vị Thần linh kia chứ?
"Có vấn đề gì không?" Cố Thanh Sơn hỏi.
"Không." Năm vị đồng đội cùng nói.
...
Mười lăm phút sau...
Sáu người đã đi tới chân núi tuyết.
"Chú ý, quái vật kia ẩn giấu bên trong đống đổ nát phía trước." Nguyệt Ca nói.
"Có thể bắt đầu rồi." Cố Thanh Sơn nói.
Nguyệt Ca gật đầu, rút một mũi tên đặt lên dây cung, kéo căng.
Băng...
Mũi tên bay ra ngoài, bắn thẳng vào trong khu đổ nát kia.
Một giọng nói đinh tai nhức óc vang lên:
"Khí tức của người sống..."
Ngay sau đó, cảnh tượng xung quanh đều biến đổi.
Đám người phát hiện mình rời khỏi vùng đất tuyết, tới một thế giới khác.
Tất cả đống đổ nát đều đang thiêu đốt.
Đây là một thế giới bị ngọn lửa bao trùm.
"Được rồi, chúng ta đã bị lôi vào trong!" Nguyệt Ca nói.
"Kìa... nhìn kìa, nó sắp ra." Safaya nói.
Tất cả ngọn lửa đều hội tụ lại một chỗ, tạo thành một bóng hình khổng lồ.
"Kết quả duy nhất của các ngươi... chính là hủy diệt..."
Bóng hình khổng lồ liên tục thay đổi, sắp ngưng tụ thành thực thể.
Safaya nói nhanh: "Nếu như bị nó trông thấy, thì sẽ chết ngay lập tức, cho nên hiện tại chúng ta phải dựa vào lực lượng của Heso."
Đám người cùng nhìn về phía Bình chú sư Heso.
Heso đảo tay, lấy một chiếc bình nhỏ ra, trong bình ẩn chứa đầy sương mù màu đen.
"Chỉ cần ném cái bình này ra bên ngoài, thì nó sẽ làm thay đổi thuộc tính của thế giới, biến thế giới này trở thành thế giới Sương Mù Tăm Tối, làm như vậy thì quái vật sẽ không thể trông thấy chúng ta." Heso nói.
"Chúng ta có được bao nhiêu thời gian?" Cố Thanh Sơn hỏi.
Heso nói: "Sương mù có hiệu lực trong ba phút."
"Nói cách khác, chúng ta phải giải quyết chiến đấu trong ba phút?" Cố Thanh Sơn hỏi.
"Đúng." Heso nói.
Cố Thanh Sơn lập tức phân nhiệm vụ:
"Nguyệt Ca, Hakuru, lực công kích của hai người là mạnh nhất, xin hãy duy trì lực tấn công ở mức cao nhất. Ramata, ngươi có sở trường buff hiệu ứng trên đòn đánh cho mọi người, cũng xin dùng toàn lực. Heso, hãy điều khiển pháp thuật của ngươi, cũng nhắc nhở chúng ta còn bao nhiêu thời gian, Safaya..."
Hakuru sở trường thổi phi tiêu bỗng ngắt lời hắn, nói với giọng lo lắng: "Đòn công kích của ta đánh lên người nó, nó sẽ cảm thấy rất đau, ta sợ nó sẽ đuổi đánh ta, như vậy thì sẽ có lúc ta không thể ngăn cản nổi."
Cố Thanh Sơn nói: "Yên tâm đi, ta đảm bảo nó sẽ không đuổi theo ngươi."
Hakuru gật đầu.
Cố Thanh Sơn lại nhìn về phía Safaya, nói: "Tới đây, duỗi tay ra."
Safaya vươn tay ra.
Cố Thanh Sơn vỗ nhẹ lên tay nàng ta, nói: "Bằng vào tên của ta, cho phép ngươi triệu hồi tất cả tử linh."
Bùng!
Trên người Safaya dâng lên một ngọn lửa hắc ám ngập trời, làm cho đám người cảm thấy kinh hồn bạt vía.
"Còn một chuyện cuối cùng..."
Cố Thanh Sơn dặn dò: "Các ngươi không thể giết chết nó, nhường cho ta một đòn cuối cùng."
"Rõ!" Đám người đồng thanh nói.
"Lên đi, mọi người."
Bóng người Cố Thanh Sơn lóe lên rồi biến mất.
Ánh kiếm sáng chói chém rách màn đêm, bay nhanh như sấm sét.
Gào!!
Trên bầu trời, truyền ra tiếng gầm đau đớn của quái vật.
Hakuru lắc đầu, thở dài: "Kiếm tu... rất hiếm gặp, lại là thần linh, lại là kiếm tu, như vậy tính thế nào đây?"
Ramata nói: "Đừng nghĩ nhiều như vậy làm gì, lên đi, ca ca."
Nàng ta lấy một con búp bê vu độc ra, đặt trên đầu Hakuru.
Con búp bê kia ôm chặt Hakuru.
Một luồng sương mù màu xanh lá hơi nhạt xuất hiện, lượn lờ xung quanh người Hakuru.
Hakuru lập tức biến mất.
Ngay sau đó, Ramata đưa một chiếc mề đay hình rắn cho Nguyệt Ca.
"Con rắn này là hung thủ." Phi Nguyệt nói một cách cẩn thận.
Rồi nàng ta quấn chiếc mề đay quanh dây cung, rồi thử lấy một mũi tên đặt lên dây cung.
Mũi tên lập tức sống lại, hóa thành một con rắn độc màu sắc sặc sỡ, liên tục thè lưỡi ra.
----------------------------------------
CHƯƠNG 2038: RỒNG TỬ VONG THẦN BÍ
"Chỉ có ba loại Rắn hút máu, Rắn vu độc, Rắn ăn linh hồn mà thôi." Ramata nói.
"Đủ rồi." Nguyệt Ca gật đầu.
Nàng ta nhảy lên, đuổi theo con quái vật kia.
Heso đứng tại chỗ, điều khiển chiếc bình đen trong tay, liên tục phóng sương mù đen ra.
Ramata liếc nhìn hắn ta, rồi quay đầu nhìn về phía Safaya.
"Ngươi không tấn công sao?" Ramata hỏi với vẻ tò mò.
Safaya lắc đầu, sắc mặt hơi kích động.
Nàng ta thì thầm: "Rồng thượng cổ, ngủ say tại đáy của Tử hà, xin hãy nghe lời kêu gọi từ Tử Thần, xông qua dòng nước Sinh và Tử, tới nơi đây cùng ta nghiền nát kẻ địch."
Xung quanh vẫn yên tĩnh.
Mặt đất liên tục chấn động.
Vô tận hơi nước ngưng tụ thành một cái đầu cao khoảng một tòa nhà mười tầng, hai mắt mở ra, quan sát Safaya.
Safaya run rẩy, quỳ xuống rồi nức nở: "Rồng... cuối cùng thì ta cũng có thể triệu hồi một con rồng tử vong thời thượng cổ..."
Khói đen che phủ toàn bộ thế giới.
Tiếng nổ vang liên tiếp truyền tới, tiếng gào thét cũng vẫn không đứt đoạn.
Mấy chức nghiệp giả mạnh mẽ vây quanh quái vật tận thế liên tục chạy chỗ, lúc nào cũng có thể tấn công.
Ầm! Ầm! Ầm!
Mỗi khi quái vật giẫm xuống thì mặt đất đều hơi chấn động.
Tốc độ của nó cực nhanh, rất nhiều lần đều sắp đuổi kịp Cố Thanh Sơn, thế nhưng lúc nào cũng đều bị một thanh kiếm đập bay trở lại một cách dễ dàng.
"Nó rất muốn giết chết ngươi." Địa kiếm nói.
"Đừng có dùng thần thông 'Thánh Địa' mãi làm gì, cứ thả nó tới gần chút, cho nó chút hi vọng nho nhỏ, nếu không nó sẽ đi đuổi người khác." Cố Thanh Sơn truyền âm.
"Được, ngươi nên cẩn thận chút." Địa kiếm tránh sang một bên.
Cố Thanh Sơn sử dụng kiếm quyết.
Tiếng xé gió vang lên, Thiên kiếm bùng nổ ra chín luồng ánh kiếm khổng lồ, chém mạnh vào cơ thể của quái vật kia.
Thiên quyết!
Cơ thể do ngọn lửa tạo thành của quái vật kia bị chém ra, tuôn ra từng cột dung nham khổng lồ.
"Ngươi... đáng chết..."
Quái vật gầm thét, lảo đảo đuổi theo Cố Thanh Sơn.
Nguyệt Ca đi phía sau quái vật, hai tay để lại từng luồng tàn ảnh, chỉ trong một giây cũng đã bắn rỗng ống tên, rồi lập tức thay đổi bao tên mới.
Hakuru Thổi phi tiêu lại bổ sung vị trí của Nguyệt Ca, giơ ống thổi phi tiêu lên, rồi ngắm chuẩn vào quái vật tận thế.
Vù...
Một chiếc phi tiêu sắc bén xuyên qua trời cao, đâm mạnh lên mông của quái vật.
Xoẹt!
Dung nham liên tục chảy xuống, rồi bắn tung tóe ra xung quanh, thế nhưng khi rơi tới nửa đường lại bị dập tắt thành tro tàn.
Phi tiêu ẩn chứa ba loại lực lượng là xuyên thấu, vỡ nát, tử vong... Là một loại thủ đoạn tấn công mạnh nhất trong đám lính đánh thuê này, khi bắn trúng mục tiêu, tạo thành tổn thương cực lớn.
Quái vật lập tức hét dài ẩn chứa sự tức giận.
"Là kẻ nào ở sau lưng ta? Ta muốn tìm tới ngươi, xé nát ngươi!"
Nó không đuổi theo Cố Thanh Sơn nữa, hai tay che cái mông, tức giận đi tìm Hakuru.
Hakuru vừa trốn vừa liếc mắt nhìn về phía Cố Thanh Sơn.
Cố Thanh Sơn lại đứng trên bầu trời, thờ ơ không hành động.
Hakuru âm thầm nghiến răng.
Năng lực phòng ngự của hắn ta cực kỳ yếu, phải cần người khác thay mình chống lại đòn tấn công của kẻ địch.
Vị kiếm tu này đã từng bảo đảm, khi mình phóng ra đòn tấn công cực mạnh, quái vật tuyệt đối sẽ không đuổi theo mình.
Thế nhưng là hiện tại, hắn vẫn đứng tại chỗ đó không làm gì cả.
Chẳng lẽ hắn lừa gạt mình?
Hakuru đang suy nghĩ thì tình hình lại xuất hiện biến hóa.
Cũng không có dấu hiệu nào, quái vật tận thế bỗng dừng bước.
Nó đứng im tại chỗ suy nghĩ một lúc, rồi nói lớn: "Hay là giết thần linh của các ngươi trước, như vậy sẽ làm cho các ngươi không còn ý chí chiến đấu nữa!"
Quái vật tận thế xoay người lại, tiếp tục đuổi theo Cố Thanh Sơn.
Hakuru ngẩn người.
Tại sao quái vật này lại thay đổi mục tiêu chứ?
Vù...
Bốn luồng ánh kiếm chớp động trên không trung như nước chảy, liên tục xuyên thẳng qua, đón đỡ quái vật.
Ánh kiếm chớp động, chém liên tục vào cơ thể của quái vật tận thế.
Quái vật tân thế hét lên điên cuồng, cố gắng ngăn cản đòn tấn công rồi tiếp tục đuổi theo Cố Thanh Sơn.
Cố Thanh Sơn lùi về sau rất thoải mái và nhàn nhã, hai tay từ phía sau chuyển ra trước, nắm chặt một luồng lửa hắc ám.
Hắn ném mạnh ngọn lửa trên tay ra bên ngoài.
Uỳnh!
Luồng lửa hắc ám như là sao băng, nện mạnh lên trên người quái vật tận thế, vụ nổ tạo thành một ngọn lửa bốc lên tận trời.
Ầm! Ầm! Ầm!
Quái vật tận thế liên tục lùi về sau vài bước, rồi ngã xuống đất.
Tiếng hét sợ hãi của Bình chú sư Heso vang lên:
"Không ổn, lực phá hoại của ngọn lửa hắc ám quá mạnh, ta không thể duy trì thế giới sương mù bao lâu nữa đâu!"
Đám người khẩn trương hơn, tốc độ tấn công cũng nhanh hơn.
Nếu như sương mù biến mất, quái vật tận thế trông thấy kẻ nào, thì kẻ đó sẽ phải chết!
Cố Thanh Sơn nhìn quái vật tận thế ngã xuống đất mà ngẩn người.
Lực lượng tử vong của mình đã mạnh tới trình độ này rồi sao?
Tô Tuyết Nhi đưa mình tới tương lai, không chỉ làm cho Chìa khóa quá khứ hồi phục, còn làm cho lực lượng tử vong của mình tăng cường mạnh mẽ hơn bao giờ hết.
Trong tương lai, hầu như tất cả mọi người đều chết hết!
Hắn rút một ngọn lửa tử vong từ trong hư không ra.
"Còn mười giây nữa!" Heso hét lớn.
Đám người nhìn về phía Cố Thanh Sơn.
Giờ nên chạy trốn? Hay tiếp tục chém giết đây?
Cố Thanh Sơn liếc nhìn quái vật tận thế, ra lệnh: "Tất cả dừng tay!"
Hắn ném luôn ngọn lửa tử vong kia ra, sau đó vẫy tay, nắm chặt Địa kiếm vào trong tay.