"Đúng vậy."
"Làm sao ngươi biết nó là quỷ? Có lẽ là người đi đốn củi giống như ngươi thì sao?"
"Là quỷ, con quỷ này người trong thôn chúng ta ai cũng biết, nó là chuyên môn đi ra ăn thịt người, nếu như ăn không được người thì sẽ đảo quanh chỗ đó mãi, người vừa nhìn thấy nó lập tức sẽ bị lên chứng động kinh, con quỷ này lập tức thừa cơ nhào tới, ăn luôn người kia."
Lưu Tuần Thủ không tin mà nói: "Như thế thì không đúng, ngươi đụng phải con quỷ này, sao vẫn còn sống được chứ?"
Cố Thanh Sơn nói: "Tính ta không quá hiếu kỳ, với lại nghe người đời trước nói qua con quỷ này rồi, cho nên lúc đi ngang qua đồng cỏ thì không dừng chân lại."
"Lúc đó ngươi trông thấy nó?"
"Đúng, nó đẩy một cái xe đảo vòng quanh đồng cỏ, trong miệng không ngừng lẩm bẩm cái gì đó, cứ nói mãi không ngừng."
"Nó đẩy xe?"
"Đúng, trên xe đều là những thứ màu đen, tỏa ra một mùi cực kỳ khó ngửi, khiến người ta đau đầu muốn nứt."
"Vậy lúc ấy ngươi lập tức bỏ chạy?"
"Kỳ thật vừa nhìn thấy nó, chẳng khác gì bị khùng điên, sẽ tò mò tiến tới, ta cũng không ngoại lệ."
". . . Ngươi cũng đi qua?"
Cố Thanh Sơn thở dài: "Đúng, vào thời khắc cuối cùng ta mới thanh tỉnh lại, lúc ấy mặt của nó cách ta chỉ có mấy tấc, thiếu chút nữa đã tóm được ta, thậm chí ta còn nghe thấy trong miệng nó lẩm bẩm cái gì nữa."
Lưu Tuần Thủ rụt cổ một cái, hỏi: "Nó lẩm bẩm cái gì?"
Cố Thanh Sơn bỗng nhiên thả nhẹ thanh âm, dùng một ngữ điệu thì thào mà mơ hồ để nói: "Ta. . . Đầu ta nhất quái khiển lương cát."
"Câu này có ý gì?" Lưu Tuần Thủ nghi ngờ hỏi lại.
"Không biết, đại khái là một loại chú ngữ cắt đầu của nó, may mà ta chạy nhanh, lúc này mới có mạng để đến huyện thành." Cố Thanh Sơn có chút may mắn mà nói.
Lưu Tuần Thủ thở hổn hển một hơi, chùi chùi mồ hôi lạnh trên trán, nói: "Còn may còn may, nếu ngươi đã tới đây rồi thì đừng trở về sơn thôn nữa, nơi này của chúng ta cũng coi như an toàn."
Cố Thanh Sơn gật gật đầu.
Vừa rồi chỉ trong giây lát ngắn ngủi thôi, hắn đã tìm được một cảm giác quen thuộc, cảnh tượng không cách nào đếm hết trong trí nhớ liên tục xuất hiện, khiến hắn nhớ lại phần lớn mọi chuyện.
Gần như đều đã nhớ lại hầu hết mọi chuyện, ngoại trừ vấn đề có liên quan đến Lục Đạo.
Cố Thanh Sơn vừa chỉnh lý ký ức, vừa nghĩ ngợi làm thế nào mới có thể khôi phục hết những ký ức còn lại.
Lúc này họ chạy tới cổng huyện nha.
Hai người nghiệm thân phận, sau đó thì vào để gặp Huyện lệnh.
Chiếc bàn trên đài có đặt một con dấu to bằng bàn tay. Nó tỏa ra màu vàng nhàn nhạt.
Huyện lệnh chắp tay đứng sau chiếc bàn, nhìn ra ngoài cửa sổ.
Cố Thanh Sơn bước vào lập tức thấy cảnh tượng như vậy.
Lưu tuần thú bẩm bảo: "Đại nhân, Cố tuần thú đến rồi."
"Chào đại nhân." Cố Thanh Sơn chắp tay nói.
Huyện lệnh không quay đầu lại, ông nói: "Cố tuần thú, khả năng mà ngươi am hiểu nhất là gì?"
"Cung tên, thưa đại nhân." Cố Thanh Sơn đáp.
Huyện lệnh nói một cách rất hứng thú: "Không biết ngươi còn có tài bắn tên, đến đây, ngươi bắn mấy mũi tên cho ta xem."
Ông vươn ngón tay, chỉ về nơi nào đó ở ngoài cửa sổ.
Ở bên ngoài, cách mấy trăm mét có một cây đại thụ. Trên cây có đủ thứ chim sẻ đang líu ra líu rít.
Lưu tuần thú nhìn một chút, đùa giỡn: "Đại nhân thích ăn mấy món dân dã - Trưa nay có thể có một bàn chim sẻ xào khô hay không thì phải trông chờ vào lão đệ đây."
Cố Thanh Sơn hiểu ý, hắn tiến về phía trước, đứng trước cửa sổ nhìn cẩn thận.
Hắn thấy những chú chim sẻ non kia đang nô đùa trên cành cây, lúc thì rơi xuống đất, lúc thì đuổi bắt bay lượn, vừa hoạt bát vừa tùy tiện.
Lúc này, hắn nhớ lại không ít chuyện, nhớ đến phương pháp bắn tên năm đó. Hắn lập tức gỡ thanh cung dài xuống, cầm mũi tên rồi giương cung.
Huyện lệnh và Lưu tuần thú đứng một bên nhín thở nhìn.
Họ nhìn thanh Thanh cung dài bị hắn kéo thành hình trăng tròn một cách dễ dàng, ngay sau đó, mũi tên bay vút đi như một cái bóng.
Oành!
Gần như trong chớp mắt, tiếng nổ chấn động trên cây đại thụ ấy không ngừng vang lên, cả cây rung kịch liệt mấy lần, thậm chí còn khiến người ta lầm tưởng rằng nó sẽ bị đánh bay ra ngoài.
Dưới ánh mặt trời, lá cây rơi lả tả.
Những chú chim sẻ kia hoảng sợ, sớm đã bay xa khỏi đó, xa đến mức không thấy tăm hơi.
Lưu tuần thú tặc lưỡi không ngớt.
Mũi tên uy lực như vậy, nếu như bắn trên người...
Cố Thanh Sơn thu cung lại, cười và nói: "Mũi tên của ta chuyên dùng để giết thú dữ, cũng có thể giết người, nhưng đối với các động vật nhỏ thì không chắc sẽ thành công."
Lưu tuần thú phục hồi tinh thần và khen ngợi: "Có tài bắn cung như thế, chẳng trách có thể giết chín tên cướp."
Lúc này, một tiếng kêu nhỏ vang lên từ trên cây.
Huyện lệnh không lên tiếng, ông lấy một cây cung khác được đính trên tường xuống, đặt mũi tên trên dây cung.
Chíu..
Mũi tên bắn ra, bay vào hốc sâu của cây đại thụ.
Tiếng kêu nhất thời biến mất.
Lưu tuần thú lập tức lớn tiếng khen: "Tài bắn cung khá lắm! Ổ chim non này giấu trong hốc sâu, ngay cã Cố lão đệ cũng không phát hiện, đại nhân lại dùng một mũi tên mà giải quyết nó!"
Huyện lệnh lắc đầu nói: "Nếu như các ngươi có một nữa bản lĩnh của Cố tuần thú, bản quan sẽ không phiền lòng vì an toàn của thị trấn này."
Lưu tuần thú có chút lúng túng, cười haha rồi không lên tiếng nữa.
Huyện lệnh trở về trước bàn, chỉ vào con dấu mà nói: "Lão Lưu, hôm nay ngươi dẫn hắn đi làm quen với các quan lại trên dưới, sau đó ra khỏi thành làm việc kia - chuyện đó đã kéo dài nửa tháng rồi, phải nhanh lên."
"Vâng, thưa đại nhân."
"Đại nhân, vậy ta lui xuống." Cố Thanh Sơn hành lễ.
"Được, đi đi, làm việc tốt."
Huyện lệnh nói.
Chờ hai người họ đi rồi, ông lại chờ giây lát thì có người tiến lên báo cáo.
"Thế nào?" Huyện lệnh hỏi.
Thủ hạ nói: "Đại nhân, đã điều tra nguồn gốc. Hắn ta đúng là lính canh gác ở một sơn thôn vắng vẻ nhất, những năm nay luôn cẩn trọng, nhưng cũng có một điểm kì lạ."
"Kì lạ gì?" Huyện lệnh hỏi một cách cảnh giác.
"Hắn ta không thường giao lưu cùng người trong thôn, chỉ ở một mình trên núi,
Lâu lâu mới vào thôn xem tình hình." Thủ hạ nói.
Huyện lệnh nghe thấy vậy, trái lại yên tâm, ông nói: "Hừ, này thì có là gì, nếu như là ta thì chắc cũng không muốn ở chung một chỗ với bọn tiện dân kia."
"Nói vậy cũng có lý... Hắn ta vẫn đang chuẩn bị, nghĩ tới việc mưu sinh ở thị trấn..."
...
Cố Thanh Sơn cưỡi ngựa đi ra khỏi thành cùng Lưu tuần thú.
"Ha ha, như thế nào, Cố lão đệ?" Lưu tuần thú hỏi.
"Được mọi người nâng đỡ, Cố mỗ có chút không dám nhận." Cố Thanh Sơn đáp.
----------------------------------------
CHƯƠNG 2218: GIẾT? HAY LÀ LỪA GẠT? (1)
Trước kia đi gặp các đồng liêu.
Có người vỗ ngực bao tiệc rượu buổi tối, sau đó có người đãi toàn bộ bàn tiệc của ngày hôm sau, có người nói tới lúc đó gọi mấy cô nương nhỏ ra, đảm bảo thỏa mãn được hắn, thậm chí còn có người muốn kết nghĩa anh em.
Mọi người dặn hãy tới sớm một canh giờ, đánh bài trước một hồi.
Còn vô số điều khác, tuy rằng có hơi ngột ngạt nhưng quả thật khiến Cố Thanh Sơn cảm nhận được sự nhiệt tình của mọi người.
Có lẽ mũi tên kia đã được đồn ra ngoài, các đồng liêu đều rất nhiệt tình.
"Lưu ca, lương của tuần thú chúng ta rất cao sao?" Cố Thanh Sơn hỏi.
"Sao lại hỏi như vậy?" Lưu tuần thú hỏi ngược lại.
"Vừa nãy đi ngang đệ có nhìn qua Định tửu lâu ở ngay giữa thị trấn, hình như chi phí không nhỏ - đây không phải rất phiền toái cho mọi người sao." Cố
Thanh Sơn đáp.
"Haha, không có chuyện gì, cả huyện trong thành, có cái tửu lâu nào dám đến nha môn chúng ta lấy tiền?" Lưu tuần thú không thèm để ý mà đáp.
Cố Thanh Sơn gật gù, lại nói: "Bài bạc - tiểu đệ mới đến, không có tiền tài trong người, e rằng chỉ có thể đứng một bên mà xem."
Lưu tuần thú không để ý mà nói: "Đến lúc đó sẽ có người đưa tiền, cậu chỉ cần chơi vui vẻ là được."
Cố Thanh Sơn ngạc nhiên hỏi: "Có người đưa tiền?"
"Đúng vậy, tùy tiện gọi một số thương gia lơn đến, bọn họ sẽ chuẩn bị tiền đầy đủ, đệ không cần bận tâm làm gì." Lưu tuần thú nói.
"Vì sao lại vậy?" Cố Thanh Sơn hỏi.
Lưu tuần thú vỗ ngực nói: "Bình an cả nơi đây đều dựa vào sự bảo vệ của chúng ta, bọn họ chi một chút tiền có tính là gì?"
Cố Thanh Sơn đáp lời: "Điều này cũng đúng, vậy bài bạc và ăn cơm đệ không có vấn đề gì, nhưng mà có vị Lý đồng liêu bảo tới lúc sẽ gọi mấy cô nương nhỏ-"
"Hahaha, đệ yên tâm, người hắn tìm đều rất đàng hoàng, chỉ hai từ thôi - an toàn!" Lưu tuần thú nói.
"Đàng hoàng?" Cố Thanh Sơn hỏi.
"Cố lão đệ, toàn bộ thành đều là nhà của Huyện lệnh đại nhân của chúng ta, chúng ta tuân mệnh bảo vệ một phương. Bọn tiện dân không có tiền hoặc là bỏ
tiền, hoặc là bỏ sức, nói chung phải nghĩ cách hầu hạ thật tốt chúng ta, như vậy chúng ta mới có sức mạnh để bảo vệ bọn họ, không phải sao?" Lưu tuần thú nói.
"Nếu như bọn họ không nghe theo?" Cố Thanh Sơn hỏi.
"Muốn sống thì phải làm theo quy tắc." Lưu tuần thú nói một cách hời hợt.
Cố Thanh Sơn cười nói: "Thì ra là vậy, hiểu rồi."
Hai người họ phi nước đại, rất nhanh đã rời khỏi thành, đi đến bến phá ở ngoại thành
Nơi thành cách thị trấn cũng không xạ, chỉ có mấy chục dặm đường, có đậu vài chiếc thuyền qua sông ở đây.
Hai người xuống ngựa, đi về hướng bờ sông.
"Đợi lát nữa đệ ném con dấu này xuống sông, mọi việc coi như xong xuôi." Lưu tuần thú nói.
"Đơn giản như vậy sao?" Cố Thanh sơn hỏi.
"Có thể sẽ có thủy quái bị quấy rầy, lỡ như mà có thật, vậy thì phải xem bản lĩnh của đệ." Lưu tuần thú nói.
Hắn đưa con dấu cho Cố Thanh Sơn, sau đó lui về sau một khoảng.
Cố Thanh Sơn vừa nhận lấy vừa nhìn, thấy trên con dấu có khắc hai kí tự nhỏ:
"Cửu Bình."
Cửu Bình -
Hình như là tên của một trấn gần đây.
Cố Thành Sơn nhìn Lưu tuần thú, trong lòng hơi nghi ngờ.
Lưu tuần thú đứng xa la lên: "Làm sao vậy?"
Cố Thanh sơn cũng hô: "Phía trên này có hai chữ!"
Lưu tuần thú hô: "Trên đó viết gì?"
Cố Thanh Sơn muốn nói thì bỗng nhiên trong lòng hơi dao động.
Lưu tuần thú giữ con dấu này suốt đường đi, lúc này lấy ra thì hai chữ trên con dấu còn hướng về hắn ta, lẽ nào hắn ta không nhìn thấy.
Hay là -
Cố Thanh Sơn quay trở về, đưa con dấu cho Lưu tuần thú: "Ca xem, mặt trên có hai chữ."
Lưu tuần thú híp mắt nói: "Đúng là có hai chữ, mắt ta nhìn không rõ, trên đây viết gì?"
Trong lòng Cố Thanh Sơn xuất hiện một ý nghĩ, lập tức nói: "Phụ lòng lão ca, đệ lớn lên ở thôn sơn, không biết đọc chữ."
Lưu tuần thú tựa như thở phào nhẹ nhõm, cũng đáp lại: "Không có gì, ta cũng không biết rõ."
- Vậy thì khó xử.
Hai người im lặng một hồi, nhìn nhau một chút rồi đột nhiên cười ha hả.
Trên mặt Lưu tuần thú cũng thân thiết hơn.
Cố Thanh Sơn cũng thân thiện hơn nhiều.
Nhưng mà...
Một tuần thú, đại diện cho sức mạnh của huyện nha, đồng thời phải làm các việc xấu, lại không biết chữ.
Trong lòng Cố Thanh Sơn xuất hiện vô số ý nghĩ, tiếp tục nói: "Chữ đầu tiên đệ thấy người khác nói qua, nhìn như là cửu, chữ thứ hai thì không biết."
Lưu tuần thú vỗ đùi, chợt nói: "Vậy ta biết, nếu chữ thứ nhất là cửu, chữ thứ hai tất nhiên là bình."
"Tại sao là bình?"
"Bởi vị thị trấn bên dưới chúng ta có một thôn gọi là Cửu Bình, những thôn khác đều không có chữ cửu này."
Hắn lại giục Cố Thanh Sơn: "Được rồi, trước tiên đệ làm việc đi, sau đó ta nói với đệ."
Cố Thanh Sơn không còn cách nào, chỉ đành cầm con dấu đến bờ sông, quay đầu lại nhìn về phía Lưu tuần thú.
- Nhìn dáng vẻ của hắn, giống như bất kỳ lúc nào cũng chuẩn bị chạy trốn.
Cố Thanh Sơn nói thầm trong lòng, tay cầm con dấu ném vào giữa lòng sông.
Ầm!
Con dấu chìm vào trong nước, rất nhanh biến mất không còn tăm hơi.
Nước sông như nước sôi cứ thế mà sôi trào.
Một con cá lóc sáu mắt từ dưới nước hiện lên, nhảy vọt về phía Cố Thanh Sơn.
Có tiếng sét nổ đùng trên Thanh cung dài.
Chỉ một thoáng, mũi tên đã bắn trúng cá lóc, đánh bay nó ở giữa không trung.
Tay Cố Trường Sơn cầm Thanh cung dài run lên, nó như cái một bóng, không ngừng bắn ra mấy chục mũi tên.
Những mũi tên kia vẽ ra những hình cung thê thảm giữa không trung, dồn dập cắm trên sáu con mắt của cá lóc, sau đó đến toàn thân.
Rầm -
Cá lóc rơi xuống dòng sông rồi chìm xuống, cái bụng nổi lên trên, không cử động nữa.
Xác nó dần trôi ra xa theo dòng sông.
Cố Thanh Sơn đứng bên bờ sông một lát.
Giết chết con cá này khiến hắn nhớ lại không ít chuyện.
Lần này, ký ức khôi phục nhanh hơn mấy phần.
- Vì lẽ đó ngoại trừ lừa người ngoài, bản thân mình còn là một sát thủ?
Hắn nghĩ một hồi rồi cất cung lại, đi về phía Lưu tuần thú.
"Lưu lão ca, con dấu vừa nãy là xảy ra chuyện gì vậy?" Hắn hỏi
Lưu tuần thú nhìn vẽ mặt bình tĩnh của hắn, lại nhìn về phía bao đựng tên sau lưng hắn.
- Bao đựng tên đã trống rỗng rồi.
Một đạo công phu, hắn đã bắn tất cả bốn mươi hai mũi tên ra, không chừa một mống.
Lưu tuần thú thán phục: "Thân thủ của lão đệ khá lắm. Đó là con dấu của triều đình phát, mỗi khoảng thời gian thì sẽ phát đến thị trấn, chủ yếu dùng để
trấn thủ Ngũ hành các nơi."
"Trên con dấu đó có khắc 'Cửu Bình', có phải là phát cho trấn Cửu Bình không?" Cố Thanh Sơn hỏi.
"Đúng là như thế, chỉ cần có con dấu, mức độ thôn trấn bị quái vật tập kích sẽ thấp đi một ít."
"Vậy thì sao ca lại bảo đệ ném con dấu xuống sông?"
"Bởi vì trấn Cửu Bình không còn tồn tại nữa."
"... Tại sao?"
----------------------------------------