Lưu tuần thú thở dài rồi nói: "Đêm hôm trước, trấn đó đã bị quái vật tập kích, chỉ còn nửa số người sống sót."
"Vậy sao phải ném con dấu này xuống sông?" Cố Thanh Sơn hỏi.
"Tuy rằng trấn đã không tồn tại nhưng con dấu vẫn có tác dụng dẹp yên Ngũ Hành, đúng lúc có thể bảo vệ dòng sông hướng về thị trấn này, đảm bảo nó được an toàn." Lưu tuần thú nói.
"Nếu còn người sống, sao không đưa con dấu đi bảo vệ bọn họ?" Cố Thanh Sơn hỏi.
"Đương nhiên là an toàn của thị trấn quan trọng hơn rồi, lão đệ." Lưu tuần thú nói một cách đương nhiên.
Cố Thanh Sơn gật gù, không nói nữa.
Hai người rất nhanh đã trở lại thành.
Lưu tuần thú đi báo cáo toàn bộ quá trình, sau đó được gọi vào lần thứ hai.
"Cố tuần thú, chuyến này cậu đi có thu hoạch gì không?"
"Chuyện này rất đơn giản, sau này chuyện như vật chỉ cần một mình tôi đi thôi cũng được, đảm bảo không có vấn đề." Cố Thanh Sơn đáp.
"Được!" Huyện lệnh khen một tiếng rồi nói: "Cố tuần thủ, sau này cách năm ngày cậu đi ra khỏi thành thả con dấu ở các nơi. Làm xong việc, cả huyện thành được an toàn, ta sẽ có chỗ tốt dành cho cậu."
"Vâng, thưa đại nhân." Cố Thanh Sơn đáp.
...
Cố Thanh Sơn trở lại sân của mình.
Hắn nấu cho bản thân một bình trà, ngồi dưới bóng cây, vừa uống trà vừa suy nghĩ.
Lúc này, phần lớn trí nhớ của hắn đã trở về, chỉ còn chuyện tình của một quãng thời gian không nhớ ra được.
Sau khi đánh bại Linh Hồn Tiêm Tiếu Giả, bản thân đã trải qua chuyện gì?
Cố Thanh Sơn khổ sở suy nghĩ.
Một canh giờ trôi qua.
Trà đã nguội, nhưng hắn vẫn như cũ, không nhớ được chuyện sau đó.
Không còn cách nào.
- Xem ra vẫn phải làm chuyện mà mình quen thuộc thì mới có thể khôi phục kí ức.
Nhưng rốt cuộc là giết chóc, hay là lừa gạt?
Đây là một vấn đề.
Cố Thanh Sơn bỗng nhớ lại câu nói của Lưu tuần thú, không nhịn được mà thở dài.
Hắn lấy đóa hoa lan màu đen ra.
"Hắn thật sự nói như vậy?" Huyện lệnh hỏi.
"Đúng vậy, đại nhân, hắn nói hắn không biết chữ, nhưng hắn lại nói với ta rằng tài nấu nướng của hắn học từ một quyển sách." Lưu tuần thú nói.
Huyện lệnh cười cười rồi nói: "Ngươi cảm thấy chuyện gì thế này?"
"Thuộc hạ không biết." Lưu tuần thú nói."
Huyện lệnh vuốt ve Thanh cung dài trong tay, nói một cách tùy ý: "Người ngày vừa đến đã dâng lên giải thưởng vàng, lại biết cách làm việc, đây là mặt mũi thông suốt. Hẳn là hắn sợ ngươi lúng túng cho nên mới nói như vậy."
Lưu tuần thú than thở: "Tài bắn cung của hắn thật sự lợi hại, lúc đó ta đứng nhìn ở bở sông, cảm thấy hơi kinh hồn bạt vía."
Huyện lệnh cân nhắc rồi nói: "Có thể làm cong cung tên có không ít người, tại sao ngươi lại cảm thấy hắn lợi hại?"
Lưu tuần thú suy nghĩ hồi lâu rồi nói một câu: "Ta cũng không biết, chắc do cảm thấy sát khí trên người hắn quá nặng, khiến lòng người run sợ."
Huyện lệnh đăm chiêu.
Hiện tại thực lực của mọi người đều bị giới hạn, người này vẫn có thể khiến lão Lưu run sợ trong lòng.
Vậy thì không đơn giản.
Huyện lệnh cân nhắc mà nói: "Xem ra thực lực hắn vốn rất tốt - như vậy, tiệc tẩy trần buổi tối của các ngươi ta cũng đi."
"Vâng, thưa địa nhân." Lưu tuần thú nói.
Một bên khắc.
Ở tiểu viện.
Cố Thanh Sơn nắm Luân Hồi U Lan, phát động "Yêu Nguyệt".
Một dòng chữ nhóm màu đỏ tươi xuất hiện.
"Bởi vị toàn bộ chúng sinh ngoại giới mà ngươi kết nối đều trong trạng thái mê man, vì lẽ đó không có cách nào chỉ định một vị cụ thể."
"Những chúng sinh có liên quan đến ngươi sẽ có một người tùy cơ tỉnh lại, đến lúc sẽ xuất hiện."
"Hắn sẽ mất tất cả năng lực của bản thân, chỉ chừa lại một loại."
Những dòng chữ màu đỏ tươi biến mất.
Sợi dây nhỏ như hoa đỏ rơi xuống trước mắt Cố Thanh Sơn, giống như một cánh cửa ánh sáng, mở hai bên ra.
Một người đàn ông hơn 50 tuổi xuất hiện.
Ngũ quan của ông ta thâm thúy, vẻ mặt chìm trong tang thương, trên người mặc một bộ trang phục dài màu đen, miệng ngậm thuốc lá, trên tay đeo đầy nhẫn châu bóng.
- Cử chỉ nhanh nhẹn phong độ.
Nhưng ông ta vừa mở miệng thì đã phá hủy hình tượng của bản thân.
"Thật là quái lạ! Ta đang nghiên cứu những bí ẩn giữa hai thế giới trong giấc mơ, làm sao gọi ta dậy rồi?"
Cố Thanh Sơn nhìn đối phương, không nhịn được mà thở dài.
"Liêu Hành, đã lâu không gặp." Hắn chào hỏi.
"Đã lâu không gặp, cậu yên tâm, thế giới đầu tiên vẫn tốt đẹp cả, ông anh tôi đã bảo vệ thay cậu đấy." Liêu Hành đáp.
Không sai, người này chính là nhà khoa học liên bang, lúc trước giả chết để tránh sự truy sát của Cửu Phủ, trốn ra ngoài không gian - Liêu Hành.
Sau đó, ông được Cố Thanh Sơn khuyên trở về, cùng nhiều thứ khác.
Liêu Hành đưa cho Cố Thanh Sơn một điếu thuốc
Cố Thanh Sơn không nhận, ông ta tự mình hút.
Đợi khi Cố Thanh Sơn giới thiệu tình hình xong, Liêu Hành nói một cách hứng thú: "Tuy rằng cậu quên không ít chuyện, nhưng nhìn dáng vẻ này của cậu, chắc hẳn thực lực của các cậu đã bị những thánh tuyền này phong bế, chỉ còn dư lại một chút sức mạnh của bản thể."
"Đúng là như thế." Cố Thanh Sơn đáp.
Nói tới chuyện này, đúng là hắn có chút cảm kích Lâm.
Vũ Kinh mà Lâm truyền cho hắn không chỉ thần bí mà còn vô cùng mạnh mẽ, chỉ cần tụng trước khi tu hành thì cơ thể sẽ không ngừng mạnh mẽ, nâng cao cảm ngộ Vũ Đạo.
Cho tới nay, hắn vẫn không buông quyển Vũ Kinh này xuống.
"Tôi đã rời thế giới ban đầu quá lâu - sau đó ngài đã tu hành tới mức nào rồi?" Cố Thanh Sơn hỏi.
"Kỳ Nguyên Anh." Liêu Hành đáp.
Cố Thanh Sơn nói một cách kinh ngạc: "Không phải chứ,
Ngài là nhà khoa học già, tư duy tinh tế, ngộ tính vô song, muốn tiến hành tu luyện một cách chân chính thì phải nhanh hơn so với người bình thường."
Nét mặt già nua của Liêu Hành giống như không nhịn được mà nói: "Kỳ thực tôi vốn định đuổi theo cậu, nhưng vừa đến kỳ Nguyên Anh, tuổi thọ mấy ngàn năm, thân thể lại tốt, tôi cũng không chắc lắm."
"Ngài đã làm gì?" Cố Thanh Sơn hỏi.
Liêu Hành hình như nhớ ra điều gì đó, rù rì nói: "Ta là nhà khoa học đứng đầu của hành tinh, cậu không biết có bao nhiêu người đẹp muốn học tập khoa học kĩ thuật tiên tiến cùng ta không. Tóc dài, hoạt bát, mắt to, eo nhỏ, xấu xa, thành thục, thuần khiết, ngây thơ - chà chà, thật ra ta đã thực hiện được lý tưởng đời người."
Cố Thanh Sơn nâng tấm biển lên và nói: "Không phải ngài có rất nhiều con cháu sao?"
"Đời người phải không ngừng phấn đấu, mọi khắc đều đối mặt với khiêu chiến mới." Liêu Hành nhún vai nói.
Cố Thanh Sơn nhìn ông một cách bình tĩnh, hận không thể đuổi ông ta về ngay lập tức.
Nhưng "Yêu Nguyệt" không phải muốn thì có thể tùy tiện phát động, mỗi ngày chỉ có thể sử dụng một lần.
----------------------------------------
CHƯƠNG 2220: GIẾT QUỶ
Vừa đến đây, Cố Thanh Sơn đã hỏi thẳng:
"Lão Liêu, tôi đã nói rõ tình hình, ngài có cái gì giúp tôi không?"
Liêu Hành do dự: "Các cậu đi rồi, thật ra ta lại làm thêm một ít bom di cư, hiện đang mang theo bên người, nó có thể giúp cậu nổ tung mấy hành tinh."
"... Không cần, tôi chỉ cần uy lực nhỏ một chút." Cố Thanh Sơn đáp.
"Công suất bao nhiêu?" Liêu Hành hỏi.
"Nổ tung một kiến trúc to khoảng hai sân bóng đá." Cố Thanh Sơn đáp.
Liên Hành trả lời: "- Quy mô nhỏ như vậy sao? Vậy hiện giờ tôi cũng không có sẵn, chỉ còn một quả bom hẹn giờ miễn cưỡng sử dụng được."
Cố Thanh Sơn đáp: "Đưa tôi, sau đó ngài trở về ngủ đi."
Liêu Hành hoảng hốt, ông vội nói: "Chờ chút! Cho tôi ở lại tham quan thế giới này một chút, tôi sẽ tìm hiểu một chút về phong thủy của nơi này."
Cố Thanh Sơn đáp: "Kỳ thực ngài muốn đi ngắm phụ nữ ở thế giới này chứ gì."
Liêu Hành nói một cách lúng túng: "Ha ha, lão Cố, cậu hiểu tôi."
"- Đưa bom đây." Cố Thanh Sơn đưa tay ra.
"Đây."
"Được rồi, bye bye."
Cố Thanh Sơn thẳng tay hủy bỏ "Yêu Nguyệt".
Bóng dáng của Liêu Hành ở trong sân nhất thời biến mất, giống như chưa từng xuất hiện vậy.
Nhưng trong tay Cố Thanh Sơn lại có thêm một chiếc hộp hình vuông đụng bom.
Cố Thanh Sơn cũng xuất thân từ nghiên cứu sinh máy móc, bỏ ra chút thời gian, hắn tự mình nghiên cứu quả bom một lần.
"Cấu tạo máy móc gần như hoàn mỹ - người có tài như vậy sao lại bị phụ nữ cản bước chân phát triển chứ? Thật là không muốn hiểu."
Hắn thở dài một hơi, cất bom ở cái bọc sau lưng. Hắn cần cung tên và đao dài ra khỏi cửa.
...
Hoàng hôn.
Đèn rực rỡ mới lên.
Trên tửu lâu ồn ào tiếng người.
Không vì chuyện gì khác, hôm nay huyện lệnh lão gia tự mình giá lắm, quy cách đương nhiên sẽ không giống bình thường, toàn bộ tửu lâu đều bị bao hết.
Mấy người thương gia lớn khom lưng, không dám ngẩng đầu lên, trao những hộp quà và bao lì xì trên tay đi.
Trước khi khai tiệc, quan chức các cấp đều bỏ đi dáng vẻ kiêu ngạo, tụ tập một chỗ cùng nhau đánh bài.
Huyện lệnh đại nhân cũng thế, ngồi ở một bên vừa uống trà vừa cười tủm tỉm.
Những cô gái có sắc đẹp kia cười một cách miễn cưỡng, che giấu sự bất an lo sợ giữa lông mày, bưng trà dâng nước cho các quan viên, còn phải lau chùi.
Thời gian thấm thoát trôi qua, cũng không còn sớm nữa.
Đồ nhắm trên bàn tiệc rượu đã được chuẩn bị đầy đủ từ lâu.
Huyện lệnh đứng lên đầu tiên.
Sòng bạc lập tức dừng lại, mọi người vội vàng mời huyện lệnh đại nhân đến chủ vị.
"Cố tuần thú đâu?"
Huyện lệnh tùy tiện hỏi.
Lưu tuần thú nói: "Hình như còn chưa tới, hay là còn đang ngủ, ta đi hối thúc xem."
"Cũng được, chúng ta khai tiệc trước." Huyện lệnh nói.
Đột nhiên, một âm thanh chói tai vang vọng khắp đất trời.
Toàn bộ tửu lâu rung lên, không ít chén trà chén rượu rơi xuống mặt đất.
Mọi người kinh hoàng không thôi.
Cách đó không xa, một ánh đỏ chiếu sáng cả bầu trời đêm.
Lửa mạnh và khói đen quấn lấy nhau, giống như một con quái vật dữ tợn, bay thẳng lên trời.
- Đi lấy nước!
Đây là phản ứng đầu tiên của tất cả mọi người.
Ngay sau đó, sắc mặt của huyện lệnh thay đổi.
Các quan lại cũng thất sắc.
Hướng đó -
Huyện nha!
"Tất cả mọi người theo ta trở lại!" Huyện lệnh quát to.
"Vâng!"
Mọi người cuống quýt lao xuống, xông thẳng về phía huyện nha.
Trong thời gian ngắn nhất, bọn họ đã đến nói.
Ngoại trừ mấy vách tường bị cháy đen thui, cả huyện nha gần như bị san bằng.
Lửa còn đang cháy.
Khói đặc bay cuồn cuộn.
Nhưng lại có một người đứng trước huyện nha, ôm một cây cung trong ngực, đứng nhìn mọi người.
"Cố tuần thú! Ngươi có thấy chuyện gì xảy ra không?" Huyện lệnh quát hỏi.
Cố Thanh Sơn cười một cách sung sướng.
Hắn nhìn về khói và lửa ở phía sau, nói với một giọng như đang giới thiệu: "Ta thấy, thật ra mọi chuyện là như vầy -"
"Vừa nãy, ta cho nổ huyện nha."
Huyện lệnh đột nhiên ngừng bước.
Dáng vẻ của mọi người giống như không thể tin được.
"To gan!" Huyện lệnh quát một cách phẫn nộ.
Cố Thanh Sơn khoát tay nói: "Đại nhân không cần phải lo, những con dấu mà triều đình phát cho mỗi thôn, ta đã gom lại hết rồi."
Tất cả mọi người thở phào nhẹ nhõm.
Huyện lệnh kìm nén cơn giận trong lòng, cắn răng hỏi: "Cố Thanh Sơn, rốt cuộc ngươi đang làm gì?"
"Không có gì, chỉ là thời gian ta nán lại trong sơn thôn khá dài, thường xuyên gặp quỷ, vì lẽ đó khi vừa đến huyện nha, ta lập tức phát hiện ra tung tích của quỷ." Cố Thanh Sơn đáp.
- Quỷ?
Chẳng biết vì sao, một cơn gió lạnh bỗng thổi qua.
Cố Thanh Sơn đứng bên dưới tường ngói đổ vỡ, nhìn qua có thêm tí quỷ dị và ngột ngạt.
Mọi người không hẹn mà cùng nhớ tới hắn hôm ấy, trong lòng lại có một cơn gió lạnh.
Hôm đó, Cố thanh Sơn từ phương xa mà đến, trong tay cầm chín cái đầu người, đứng trước huyện nha.
"Ngươi nói trong huyện nha có quỷ?" Huyện lệnh sầm mặt, ông hỏi.
"Đúng vậy." Cố Thanh Sơn đáp.
"Quỷ đâu? Bị ngươi nổ chết rồi hả?" Huyện lệnh chế giễu một cách lạnh lùng.
Cố Thanh Sơn phiền não nói: "Không nổ chết, có điều cũng sắp bị."
"Có ý gì?" Huyện lệnh hỏi.
Cố Thanh Sơn đáp: "Ta tra xét một hồi, trăm dặm trong Phương Viên không có bất kì thôn trấn nào được trang bị con dấu thủ hộ, vì vậy nhiều năm liên tục bị quái vật các nơi tập kích, mọi người bị nỗi sợ ép buộc nên không thể không đi đến các thôn phía trước tìm một con đường sống."
"Tiếp đây, ta sẽ đi đến từng thôn trấn, thả con dấu ra trấn áp Ngũ Hành một phương, bảo vệ họ bình an."
Hắn vỗ vỗ túi bên hông, nhẹ nhàng nói tiếp: "Mỗi một con dấu đều tượng trưng cho an toàn tính mạng của vô số người, mạng người to ngang rời - ta nghĩ
rằng dưới tình huống nguy cấp như vậy, chỉ có những con quỷ hám tiền khoác da người mới ngăn cản ta."
Hoàn toàn im lặng.
Không ai nói chuyện.
Thì ra hắn nói quỷ, là có ý này.
Cơ bắp trên mặt huyện lệnh co giật liên tục, trên người bỗng bùng lên sát ú.
"Cố Thanh Sơn, đây là ngươi muốn chết." Huyện lệnh nói.
"Ngày hôm nay, kẻ chết chỉ có quỷ, nếu là người thì vẫn có thể sống." Cố Thanh Sơn đáp.
Những tuần thú, người hầu, quan viên nhỏ nhìn nhau một lát.
Có mấy người thở dài một tiếng, nhanh chóng lùi ra xa.
Sắc mặt huyện lệnh tái đi.
"Đưa cung cho ta." Hắn ra lệnh.
Cung được trình lên một cách nhanh chóng.
Huyện lệnh nắm chặt thanh cung dài, quát lên: "Các ngươi tiến lên cho ta! Giết được hắn ai ai cũng có thưởng!"
"Vâng!"
Mọi người đều đáp một tiếng, xông về phía Cố Thanh Sơn.
Huyện lệnh thì đứng sau đoàn người, chậm rãi chờ thời cơ thích hợp để tấn công.
Cố Thanh Sơn ném cây cung dài của mình sang một bên, trở tay nắm thanh đao.
Hắn đứng yên bất động nhìn đoàn người mãnh liệt này, trong miệng thì thầm khinh thường:
"Tới đây... Ta cảm nhận được niềm vui thích dùng đao."
"... Chuyện giết quỷ này, ta rất thích."
----------------------------------------