Virtus's Reader
Chư Giới Tận Thế Online

Chương 2228: CHƯƠNG 2228: LỤC ĐẠO QUỶ SỰ (2)

Hắn nhớ tới con rắn mối ba chân hắn giết lần trước.

Theo giải thích của Cuốn Sách Của Đáy Biển, loại quái vật ngũ hành này, mỗi một lần chết đi sẽ trở nên càng mạnh, trừ khi biểu tượng ngũ hành của nó bị

phá hủy thì mới có thể hoàn toàn giết chết.

Lúc này tất cả mọi tiếng động đều biến mất.

Không còn quái vật hung hãn, cũng không còn âm thanh chiến đấu, cái tên truy đuổi kia cũng không ra tay nữa.

Gã sẽ chạy tới xem xét tình hình.

Nói cách khác...

Muốn phá hủy nguồn gốc ngũ hành, phải tranh thủ thởi điểm này, khi quái vật còn chưa sống lại, người truy sát còn chưa đuổi tới.

Đây là thời cơ tốt nhất!

Cố Thanh Sơn tiện tay lấy Cuốn Sách Của Đáy Biển ra, nói: “Cuốn Sách Của Đáy Biển, trước khi ta tới nơi này phát tán con dấu, ngươi cũng đã thấy con quái vật kia từ xa, bây giờ nói cho ta biết nguồn gốc ngũ hành của nó được giấu ở đâu.”

Cuốn Sách Của Đáy Biển nói: “Nói như vậy, ngươi nợ ta tổng cộng của cải của ba nghìn lẻ ba ngày.”

“Sao vẫn là ba ngàn lẻ ba ngày? Không phải đã qua nhiều ngày như vậy rồi sao?” Cố Thanh Sơn không hiểu hỏi lại.

“Một ngày có thu hoạch thì mới tính là một ngày, thưa Địa thần các hạ.” Cuốn Sách Của Đáy Biển nói.

Cố Thanh Sơn cạn lời, thở dài nói: “Khó trách danh sách tối cao kia của ta đều muốn theo ngươi học cách vơ vét của cải.”

Cũng được, đã đến nước này rồi, sao có thể tử bỏ?

“Ta đồng ý, bây giờ nói cho ta biết nhược điểm của con quái vật đằng trước.” Cố Thanh Sơn nói.

Cuốn Sách Của Đáy Biển lập tức tự động mở ra, hiển thị dòng chữ được viết bằng ngôn ngữ thông dụng của Nhân tộc:

[Rắn ma thổ hành hỏa.]

[Con quái vật này do đất dung nham thuộc ngũ hành tạo thành, quanh thân đều là lửa cháy, những nơi nó đi qua đều sẽ trở thành vùng đất chết, vạn vật đều bị thiêu rụi sạch sẽ.]

[Nguồn gốc ngũ hành của nó được giấu trong mắt, ngươi phải một kích trúng ngay vào mắt của nó thì mới có thể hoàn toàn giết chết.]

Cố Thanh Sơn nhanh chóng nhìn xong, bỗng quát lên: “Phi Ly, chúng ta nhanh chóng qua đó!”

“Được.” Diệp Phi Ly lên tiếng.

Hắn ta dùng tốc độ cực nhanh, bay về phía đốm lửa hạ xuống.

Cố Thanh Sơn rút ra một mũi tên, đặt trên dây cung.

Ánh lửa còn chưa rơi xuống đất đã từ từ kéo dài ra giống như một sợi dây thừng.

Trên dây thường dần dần xuất hiện vảy màu, sau đó trồi ra một cái đầu, bằng tốc độ mắt thường có thể thấy được, nhanh chóng hóa thành một con rắn lửa khổng lồ như lúc ban đầu.

Gió bên tai vù vù thổi mạnh, Cố Thanh Sơn kéo căng dây cung, nín thở chờ đợi.

Một khắc nào đó...

Khi trên đầu rắn xuất hiện một đôi mắt dựng thẳng, Cố Thanh Sơn chợt buông tay.

Mũi tên giống như tia sáng xẹt qua, không ngừng đâm thủng không trung, một phát đâm vào con ngươi của rắn lửa khổng lồ.

Rắn khổng lỗ sắp sửa thành hình lần thứ hai, lại bị mũi tên này làm cho cứng đờ bất động giữa không trung.

“Ầm!”

Thân thể vừa dài ra của nó đột nhiên phát nổ, hóa thành ánh lửa ảm đạm rồi hoàn toàn biến mất.

Trong hư không lập tức xuất hiện một dòng chữ nhỏ màu máu:

[Ngài đã giết chết Rắn ma thổ hành hỏa.]

[Ngài đã bình định loạn ngũ hành nơi này.]

[Cộng một công đức.]

[Công đức hiện tại: Hai.]

Cố Thanh Sơn đang nhìn, đột nhiên phát hiện trên người mình xuát hiện một luồng ánh sáng màu đen đỏ xen kẽ.

Luồng ánh sáng nhấp nháy vài cái, sau đó dần dần ẩn vào trong thân thể hắn.

Diệp Phi Ly nhìn hắn, ngạc nhiên hỏi: “Đây là cái gì thế?”

“Tôi cũng không biết.” Cố Thanh Sơn nói.

Trong không trung, dòng chữ nhỏ màu đỏ tươi lần lượt nhảy lên:

[Chú ý!]

[Chú ý!]

[Xuất hiện tình huống ngoài dự liệu.]

[Ngài là người trải qua song thánh tuyển của Hoàng Tuyền đạo và Ác Quỷ đạo.]

[Ngài là người vượt qua thánh tuyển duy nhất của Ác Quỷ đạo.]

[Ngài có thần thông Ác Quỷ đạo: Sơn Quỷ.]

[Thân phận của ngài và thần kỹ này đã cùng nhau thức tỉnh sức mạnh nguyên bản của Ác Quỷ đạo.]

[Sức mạnh nguyên bản của Ác Quỷ đạo đang kích hoạt Lục Đạo Luân Hồi.]

[Tất cả đang xảy ra biến hóa, để tiện ứng đối với truyền nhân duy nhất của Ác Quỷ đạo là ngài đây.]

“...”

[Biến hóa đã xuất hiện chính là:]

[Khi công đức của ngài lên đến ba, ngài sẽ mở ra hình thức chiến tranh ngũ hành.]

[Chú ý, đây là chuyện bí mật của Lục Đạo, nhất định không được truyền ra ngoài, nếu không sẽ có tai họa.]

Cố Thanh Sơn nhìn đến ngẩn người.

Sơn Quỷ là thần kỹ Lục Đạo có nguồn gốc, điều này trong lòng hắn biết rõ.

Trước đây, lúc thu được thần kỹ này, trên Giao diện Chiến Thần đã hiển thị:

[Đây là thần kỹ độc nhất của chủ nhân Lục Đạo Ác Diện, có thể tiến hóa.]

[Thần kỹ này được chia làm chín tầng, uy lực mỗi tầng khác nhau.]

[Khi ngài làm cho thần kỹ này tiến hóa tới tầng thứ chín, ngài sẽ biết được bí mật về sự diệt vong của Ác Quỷ đạo năm đó.]

[Thuyết minh: Thần kỹ này đến từ nguyên bản của Ác Quỷ đạo, tự có ý nghĩa sâu xa, ngài phải dùng tâm lĩnh ngộ thì mới biết được uy năng của thần kỹ

này.]

Vậy mà mình lại có thể thu được sức mạnh bản nguyên của Ác Quỷ đạo ở chỗ này.

Xem ra trong Lục Đạo Luân Hồi còn ẩn chứa rất nhiều bí mật không muốn cho người khác biết.

Hắn đang nghĩ ngợi, bỗng nhiên Diệp Phi Ly nói:

“Cố Thanh Sơn, thời gian của tôi sắp hết rồi.”

Cố Thanh Sơn hoàn hồn, suy nghĩ một lúc, bèn nói: “Ồ? Đúng, sắp hết một ngày rồi, cậu cũng sắp phải về.”

Diệp Phi Ly nghiêm túc nói: “Người truy sát chúng ta quá lợi hại, mà sức mạnh của anh lại bị phong ấn... Anh phải nhanh chóng gọi một người ra trợ giúp, tốt nhất là người nào như Mạc ấy.”

Cố Thanh Sơn cười khổ, nói: “Tôi chỉ có thể triệu hoán ngẫu nhiên mà thôi, hơn nữa mỗi người các cậu đều chỉ có thể dùng một loại năng lực.”

“Nếu thực sự không được, vậy tránh đi.” Diệp Phi Ly nói.

Thân thể của hắn ta đang dần dần mờ nhạt, sắp sửa tan biến giữa không trung.

Cố Thanh Sơn gật đầu nói: “Yên tâm, tôi đương nhiên sẽ không đi liều mạng với Lục Đạo Luân Hồi.”

Diệp Phi Ly rầu rĩ ra mặt, hòa vào hư không, biến mất.

Hắn lần nữa trở về hàng ngũ, rơi vào ngủ say.

Cố Thanh Sơn không lãng phí thời gian, lập tức lấy ra đóa u lan luân hồi.

Thời điểm hắn chuẩn bị phát động “Yêu Nguyệt”, cách đó không xa chợt truyền đến một giọng nói:

“Đây chính là thần kỹ lục đạo của ngươi?”

Cố Thanh Sơn chợt quay đầu lại.

Chỉ thấy một con quái vật xuất hiện cách đó không xa.

Quái vật này nhìn qua giống hổ, nhưng trên đầu mọc một chiếc sừng, phía sau có đến năm cái đuôi, bộ lông tỏa ra ánh sáng vàng chói gai mắt.

Quái vật đứng lên, dần dần biến thành người, bẻ sừng trên đầu xuống, hóa thành một thanh trường thương nắm trong tay.

Gã đàn ông trung niên đó.

Gã chính là người truy sát Cố Thanh Sơn và Diệp Phi Ly.

“Các ngươi hành động quá nhanh, ta phải dùng bản thể mới đuổi kịp.” Gã đàn ông chậm rãi nói.

Trường thương trong tay hắn đâm về phía trước, chĩa vào Cố Thanh Sơn.

----------------------------------------

CHƯƠNG 2229: NÀNG TA TỚI RỒI! (1)

Cố Thanh Sơn không hề nhúc nhích.

Đối phương dùng trường thương chĩa vào hắn, rõ ràng cho thấy đây là một sự cảnh cáo.

Một khi hắn làm ra bất cứ phản ứng gì, đối phương sẽ lập tức phát động thần kỹ Lục Đạo.

“Ngươi tới giết ta?” Cố Thanh Sơn hỏi.

“Đúng, ai bảo ngươi giết Huyện lệnh, còn sát hại nhiều người như vậy?” Gã đàn ông trung niên nói.

“Vậy sao ngươi không ra tay?” Cố Thanh Sơn lại hỏi.

“Thực lực của mỗi người đều đã bị phong ấn, mà ngươi có thể tránh được thần kỹ của ta những hai lần, vậy chỉ có một khả năng, ngươi là...” Gã đàn ông trung niên nói.

“Đúng.” Cố Thanh Sơn lập tức nói tiếp: “Ta đã thức tỉnh thần kỹ Lục Đạo.”

Thức tỉnh cái con khỉ.

Nhưng bây giờ không thuận theo đối phương, mọi chuyện sẽ chỉ càng thêm khó khăn.

Giải vây cho mình trước, thuận tiện phát động chú ngữ Hồng Long rồi tính tiếp!

Gã đàn ông trung niên nhìn đóa u lan trong tay Cố Thanh Sơn, trong lòng sáng tỏ.

“Vừa rồi ra đã thấy, ngươi có thể kêu gọi giúp đỡ... Đây là thần kỹ của đạo nào?” Gã hỏi.

Cố Thanh Sơn vừa nghe đã biết ý đồ của đối phương: “Đương nhiên là Hoàng Tuyền đạo, ta là thần chích hoàng tuyền, hàng thật giá thật.”

“Hoàng Tuyền?” Gã đàn ông trung niên nhìn chằm chằm hắn.

“Đúng.” Cố Thanh Sơn cười tươi tắn, nói: “Ngươi đuổi theo ta là vì ta giết Huyện lệnh? Thực ra ông ta che giấu rất nhiều bí mật, lén lút đầu quân cho Ác Quỷ đạo, ta thực sự thấy ngứa mắt nên mới giết chết ông ta.”

Gã đàn ông trung niên bất ngờ ra mặt, thì thầm: “Đầu quân cho Ác Quỷ đạo?”

“Đương nhiên, bằng không ta cũng không cần phải đích thân ra tay, tước đoạt tư cách thánh tuyển của ông ta, đưa ông ta trục xuất tới Hoàng tuyền.” Cố

Thanh Sơn cầm đóa u lan, sắc mặt không vui nói.

Gã đàn ông trung niên nhìn hắn với vẻ hoài nghi.

Người này đưa ra quá nhiều tin tức, gã cần một chút thời gian để tiêu hóa.

Cố Thanh Sơn cũng không cho gã thời gian để suy tính, tiếp tục nói: “Ác Quỷ đạo chỉ có một Thánh Tuyển Giả, cho nên đã chiếm được toàn bộ sự ủng hộ

của Ác Quỷ đạo nguyên bản, lần này ta phụng mệnh ra ngoài điều tra, phát hiện Huyện lệnh đã đầu quân cho Thánh Tuyển Giả của Ác Quỷ đạo, đang giúp người nó liên hệ với đám thiên ma.”

“Đám thiên ma đã đi gặp Thánh Tuyển Giả của Ác Quỷ đạo.”

“Để tránh cho tình thế quá mức nghiêm trọng, ta quyết định dứt khoát, lập tức diệt trừ ông ta, đang tiếc Thánh Tuyển Giả của Ác Quỷ đạo đã biến mất.”

“Ta đang đuổi theo hắn, không ngờ lại bị ngươi truy sát, chặn lại ở đây.”

Cố Thanh Sơn vừa nói, còn khó chịu “hừ” một tiếng.

Tin tức này đơn giản là lớn đến mức bùng nổ.

Hơn nữa trong toàn bộ chuyện này, chí ít có bảy phần nội dung là thật.

Gã đàn ông trung niên ngu người rồi.

Gã đứng bất động một lúc lâu, sau đó mới lên tiếng: “Thiên Đình vẫn luôn truy nã Thánh Tuyển Giả Ác Quỷ đạo, không ngờ người đó lại xuất hiện ở nơi hẻo lánh này.”

Thiên Đình.

Cố Thanh Sơn thầm đọc một tiếng, cười lạnh nói: “Tên kia cũng rất thông minh, biết chỉ có một nơi hẻo lánh như ở đây mới miễn cưỡng xem như an toàn, cho nên đã lén lút tới đây gặp gỡ thiên ma.”

Gã đàn ông trung niên cau mày nói: “Thiên ma đúng là một tồn tại tương đối phiền toái... Được rồi, ngươi có tra ra tên thật của thủ lĩnh thiên ma?”

Tên thật...

Cố Thanh Sơn trầm tư giây lát.

Chuyện quá khứ nhanh chóng lướt qua tâm trí hắn.

Thiên ma hận Lục Đạo đến thấu xương, hận Lục Đạo không bị tận thế hủy diệt.

Mình và thiên ma đã ước định, thống nhất cùng nhau tiến vào Lục Đạo Tranh Hùng, cuối cùng các nàng mới ra tay giúp đỡ mình.

Xem ra các nàng vẫn luôn trốn rất kín.

Lẽ nào ngay cả cái tên Ly Ám mà thiên đình cũng không biết?

Tên vốn là một thứ vô cùng tầm thường.

Có lẽ người này chỉ đang thăm dò mình?

Nếu thật sự đang thăm dò, vậy mình nên đáp như thế nào?

Ngược lại, nếu Thiên Đình thực sự cái tên Ly Ám này, mình nên đáp như thế nào.

Đây là một việc không thể đẹp cả đôi đường, nếu muốn tùy tiện cho qua, sẽ chỉ khiến người khác sinh nghi Nói chung, không thể nói cái tên Ly Ám này ra.

Lỡ như tên của nàng ta thực sự có tác dụng gì đó, có thể bị Thiên Đình lợi dụng để điều tra nàng ta, như vậy không ổn tí nào.

Việc này nói ra thì dài, nhưng thật ra chỉ hiện lên trong đầu Cố Thanh Sơn trong nháy mắt.

Hắn mở miệng nói: “Khoang đã, ngươi lấy thân phận gì để hỏi ta việc này?”

Không đợi gã đàn ông trung niên kia nói, hắn đã cười lạnh: “Bản quan nhận lệnh của Thiên Đình, đi làm việc tuyệt mật, có quyền xem xét tình hình để tự

đưa ra quyết định, có thể điều động vô số nhân thủ bất cứ lúc nào, còn ngươi chỉ là truy sát một tên tội phạm truy nã, có tư cách gì hỏi bản quan về chuyện này?”

Gã đàn ông trung niên khựng lại.

Lần này đến lượt gã lựa chọn.

Nếu như những lời đối phương vừa nói đều là giả, mình nên đáp trả như thế nào?

Ngược lại, nếu đối phương thực sự là quan trên chấp hành nhiệm vụ bí mật, mình dựa vào cái gì mà cản đường tra hỏi?”

Đây cũng là một việc không thể vẹn cả đôi đường, căn bản không thể lung tung tùy tiện.

Trong lòng gã đàn ông trung niên không ngừng suy xét.

Nếu đối phương là giả mạo, vậy mình cùng lắm cũng chỉ là để một tên tội phạm truy nã chạy thoát.

Nhưng nếu đối phương thực sự là quan trên...

Đám Thánh Tuyển Giả Hoàng Tuyền không phải để làm cảnh, nếu mình đắc tội hắn, sợ rằng sau này không dễ sống.

Ai dám cam đoan mình mãi mãi không chết?

Đặc biệt là trong thời đại tận thế trong quá khứ và cả thời điểm Lục Đạo mở lại như lúc này, mỗi người đều có thể phải tới Hoàng Tuyền.

Nếu như tại Hoàng Tuyền có một vị thần vẫn luôn nhớ về ngươi, chờ ngươi chết...

Cảm giác kia nhất định không dễ chịu.

Gã đàn ông trung niên thở dài, nói: “Thực sự hết cách, thiên ma đi về không để lại dấu vết, chỉ có tên thật mới có thể tiết lộ tung tích của họ, ta cũng chỉ là nhất thời nóng ruột, xin các hạ đừng để bụng.”

Hắn thay đổi giọng điệu, nói tiếp: “Lần này ta phụng lệnh truy bắt hung thủ, không ngờ trong chuyện này còn ẩn chứa bí mật liên quan đến Ác Quỷ đạo, xin hỏi ta nên bẩm báo như thế nào?”

Tốt, làm màu thành công rồi.

Trong lòng Cố Thanh Sơn hiểu rõ, cũng không ra vẻ vênh váo nữa, nhẹ giọng nói: “Có một vài bí mật, biết càng nhiều thì sẽ càng đến gần cái chết, cho nên chuyện này mới phải để người của Hoàng Tuyền chúng ta đi làm, ngươi hiểu chưa?”

Gã đàn ông trung niên gật đầu, chờ hắn nói câu kế tiếp.

----------------------------------------

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!