Chuyện gì xảy ra cơ chứ?
Ly Ám nói với giọng bình tĩnh: "Trong dòng thời gian dài đằng đẵng, tộc Thiên Ma chúng ta đã gặp mọi khó khăn, đã chuẩn bị cho thời điểm này từ lâu rồi, từ khi ngươi xuất hiện, chúng ta đã dùng tất cả lực lượng, dùng lên người một mình ta, cho nên ngươi mới thấy ta có thể bảo lưu lại 30% lực lượng, mạnh hơn thánh tuyển giả bình thường nhiều."
"Lục đạo cho phép chuyện này sao? Không có việc gì chứ?" Cố Thanh Sơn nói với giọng lo lắng.
"Nếu như ta thất bại, tộc Thiên Ma sẽ tuyệt chủng, trên đời sẽ không còn Thiên Ma nữa... mà đó chính là cái giá chúng ta phải trả." Ly Ám nói nhỏ.
Cố Thanh Sơn im lặng, nói với giọng trầm ấm: "Yên tâm, chúng ta chắc chắn sẽ thành công."
Ly Ám gật đầu.
Vào lúc này, Cố Thanh Sơn lại có cảm ứng.
Hắn nhìn xung quanh, nói: "Chú ý... ta cảm thấy... có một địa điểm đặc biệt đang kêu gọi ta."
Ly Ám liền nói: "Có thể mang theo chúng ta tới không?"
"Hình như không được." Cố Thanh Sơn trả lời.
Ngay lập tức, Diệp Phi Ly lấy một cái túi ra, rồi đút từng lon nước có năng lực khác nhau vào bên trong.
Ly Ám bay lên, dùng ngón tay nhấn nhẹ vào giữa lông mày người đàn ông trung niên kia, thầm thì: "Vứt bỏ!"
Ngay sau đó, máu thịt của người đàn ông trung niên biến mất, ngay cả xương cốt cũng vỡ vụn thành tro, chỉ còn lại một hoa văn màu máu mà thôi.
"Đưa tay cho ta." Ly Ám nói.
Ly Ám không đợi Cố Thanh Sơn trả lời, tự tay kéo cánh tay Cố Thanh Sơn tưới, rồi đặt hoa văn màu máu vào trong lòng bàn tay của Cố Thanh Sơn.
Bàn tay Cố Thanh Sơn bỗng thấy đau nhói.
Cố Thanh Sơn cúi đầu xuống quan sát, thì thấy trong lòng bàn tay xuất hiện một totem quái vật.
Chính là hình con thú mà người đàn ông trung niên kia đã biến hóa.
"Tất cả lực lượng linh hồn của người này đều bị ta ngưng tụ lại, có thể kích hoạt thần kỹ hai lần, ngươi sử dụng phải cẩn thận." Ly Ám dặn dò.
Cùng lúc đó, Diệp Phi Ly đưa cho Cố Thanh Sơn một cái túi đầy đồ uống.
Cố Thanh Sơn nhìn về phía hai người, gật đầu rồi nói: "Yên tâm đi."
Bỗng nhiên, một bàn tay khổng lồ từ trên trời hạ xuống, xuyên qua thế giới tướng vị, rồi đi tới trước mặt Cố Thanh Sơn.
Bàn tay này xòe ra trước mặt ba người.
Mỗi một ngón tay đều có độ cao hơn trăm mét, trên da ngón tay khắc đầy phù văn cực kỳ cổ xưa, thế nhưng chúng lại bị máu tươi thấm vào, cho nên không thể thấy rõ chi tiết.
Diệp Phi Ly hơi giật mình khi thấy bàn tay khổng lồ này.
Ly Ám lại hơi cúi người thi lễ với bàn tay khổng lồ này, rồi lùi về sau vài bước.
Cố Thanh Sơn hít sâu một hơi, rồi nhảy lên, rơi xuống lòng bàn tay.
Bàn tay đón được hắn rồi bay lên một cách im lặng, trở về nơi sâu bầu trời, biến mất không còn bóng dáng.
"Vừa rồi chuyện gì đã xảy ra? Bàn tay kia là của ai?" Diệp Phi Ly không nhịn được mà hỏi.
"Đừng hỏi, biết nhiều cũng không phải là chuyện tốt lành gì." Ly Ám trả lời.
Diệp Phi Ly nhìn chằm chằm vào nàng, khi thấy sắc mặt nàng vẫn bình tĩnh, có vẻ như không lo lắng gì cả, thế nhưng đôi tay lại đang nắm rất chặt, khớp nối đều trở nên trắng bệch.
Diệp Phi Ly thở dài, nói: "Hắn không sao đâu."
Rồi đưa ra một lon đồ uống.
"Đúng vậy, bản nguyên của Ác Quỷ đạo đã dùng toàn lực giúp hắn, hi vọng hắn có thể sống sót." Ly Ám nhận lấy đồ uống rồi nói.
...
Cố Thanh Sơn được bàn tay khổng lồ đỡ lấy, rồi xuyên qua vô số không gian không rõ ràng, cuối cùng đi tới trên một đoạn tường thành.
Bàn tay khổng lồ buông hắn xuống, rồi biến mất.
Cố Thanh Sơn đứng trên tường thành, quan sát mọi thứ xung quanh.
Xung quanh đều là cảnh hoang tàn rách nát.
Trong hư không, từng hàng chữ đỏ tươi xuất hiện:
"Ngài đã đi vào địa điểm chiến tranh Ngũ Hành."
"Ngoài Bản chú Hồng Long, Lôi Quỷ ra, những năng lực khác của ngài vẫn đang ở trong trạng thái bị phong ấn."
"Tử vong lúc nào cũng có thể xuất hiện."
"Danh sách vẫn đang ở vào trạng thái ngủ sâu, cũng không có sức mạnh để trợ giúp cho ngài."
"Nhắc nhở duy nhất: khi ngài tìm được manh mối của Ác Quỷ đạo ngày xưa, mới có thể tránh khỏi nguy hiểm, tạm thời có được sự bảo vệ."
Tử vong lúc nào cũng có thể xuất hiện sao?
Ánh mắt Cố Thanh Sơn chớp động, nắm chặt cung tiễn trong tay.
Trên tường thành rất trống trải, không có gì cả, xung quanh ngoài hoang tàn ra cũng chỉ còn bầu trời âm u.
Nơi này giống như một thế giới bị vứt bỏ.
Cố Thanh Sơn vẫn không hiểu về thế giới này, nên im lặng đứng tại chỗ chờ đợi một lát.
Yên tĩnh, yên ắng.
Giống như trong dòng thời gian dài đằng đẵng, không có một ai tới nơi này vậy.
Trái tim Cố Thanh Sơn dần dần bình tĩnh lại.
Bỗng nhiên, hắn cảm ứng được điều gì đó, đột ngột ngẩng đầu nhìn về phía bầu trời.
Nơi xa xôi trên bầu trời...
Năm cái đầu cực kỳ khổng lồ từ trong tầng mây nhô ra, quan sát cảnh tượng xung quanh nơi này.
Đó là một quái vật có mái tóc dài màu đỏ rực, một cái đầu hình người dữ tợn ở trung ương, xung quanh còn có bốn cái đầu khác nữa.
Bọn chúng phát hiện Cố Thanh Sơn ngay lập tức.
"Một tên... phàm nhân..."
Quái vật nhìn về phía Cố Thanh Sơn nói với giọng cực kỳ hứng thú.
Cố Thanh Sơn ngửa đầu nhìn về phía quái vật, trong lòng xuất hiện cảm giác áp lực không thể diễn tả bằng lời.
Loại khí thế hung ác ngập trời này...
Những quái vật Ngũ Hành khi trước bị giết nếu so sánh với nó, chỉ có thể coi như là những vật nuôi ngoan ngoãn mà thôi.
"Đúng vậy, ta là phàm nhân, xin hỏi các hạ là?" Cố Thanh Sơn hỏi.
Bản chú - Hồng Long!
Quái vật năm đầu trả lời: "Ta là Cổ thần của Lục đạo, ngươi không thể nghe về tên của ta, thế nhưng hiện tại ta cần lực lượng của ngươi."
"Ngươi cần ta làm cái gì?" Cố Thanh Sơn hỏi tiếp.
Bỗng nhiên, quái vật năm đầu bật cười như điên.
Đằng sau cái đầu trung tâm, một cái đầu bỗng nhiên mở to miệng, phun ra một luồng sương mù màu xám về phía Cố Thanh Sơn.
Ngay sau đó, sương mù màu xám bỗng quay ngoặt lại, bao phủ về phía quái vật năm đầu.
Bản chú - Hồng Long!
Quái vật năm đầu cảm thấy hơi bất ngờ.
Cái đầu chính giữa lẩm bẩm: "Còn có vài thủ đoạn nho nhỏ... thế nhưng vô dụng, ngươi đã xuất hiện trong nhà tù này, thì vận mệnh của ngươi đã bị xác định rồi."
----------------------------------------
CHƯƠNG 2234: VỪA CHẠY VỪA TẤN CÔNG (1)
Khi nó nói chuyện, một cái đầu khác lại mở to miệng, hút sạch sương mù xám trở về.
Cố Thanh Sơn yên lặng mà nhìn nó, rồi xòe tay ra, dùng totem trên bàn tay nhắm thẳng vào quái vật.
Quái vật kia cũng phát hiện điều này, cho nên một cái đầu nhỏ nhất ở trên lưng bỗng cắn về phía hư không, lôi ra một tấm lá chắn bằng trúc màu đen ra che trước người.
Lời nói của cái đầu trung tâm mang theo chút chiến ý: "Hì hì, thần kỹ Lục đạo sao? Đáng tiếc rằng cấp bậc quá thấp, ngay cả việc gãi ngứa cho ta cũng không đủ."
Cố Thanh Sơn hơi do dự.
Hắn đã trải qua vô số chiến đấu, được chứng kiến vô số tồn tại kinh khủng, cho nên có thể cảm giác được một cách đại khái là quái vật này có thực lực như
nào.
Thực lực hai bên chênh lệch cực lớn, coi như mình dùng thần kỹ của người đàn ông trung niên kia, cũng không thể giết chết cái tên này.
Với lại hiện tại mình không biết cái gì cả, cho nên không thể thông qua lời nói của đối phương, tìm hiểu được bất cứ tin tức tình báo nào cả.
Như vậy...
Được rồi.
Cố Thanh Sơn thở dài, cũng không kích hoạt thần kỹ trong lòng bàn tay của mình ra.
Hắn xua tay về phía quái vật: "Không chơi nữa, bái bai."
"Ha ha ha ha! Lại còn chào tạm biệt với ta nữa!"
Quái vật năm đầu cười lên một cách điên cuồng, rồi nói với giọng mỉa mai: "Muốn chạy sao? Ta đã bố trí hai mươi chín loại nguyền rủa bao vây ngươi lại, ngươi chỉ có thể trở thành thức ăn của ta mà thôi!"
"Cũng chưa chắc."
Sau khi nói xong, Cố Thanh Sơn kích hoạt thần kỹ Ác Quỷ đạo - Lôi Quỷ!
Cả người hắn bỗng hóa thành một tia sét, bay ra khỏi tường thành, rơi xuống nơi hoang dã, rồi chỉ trong chớp mắt đã chạy xuyên qua một khu vực cực kỳ
bao la rộng lớn.
Chỉ trong nháy mắt, đã không thể nhìn thấy bất cứ dấu vết nào của hắn nữa cả.
Vào lúc này, trên tường thành mới vang lên từng tiếng nổ khi nguyền rủa bị phá hủy, tổng cộng là hai mươi chín lần vang lên.
Quái vật năm đầu kia vẫn đang sững sờ ở trên bầu trời, cả nửa ngày sau cũng không phản ứng lại được.
Bỗng nhiên!
Một tia chớp từ nơi xa hiện lên.
Cố Thanh Sơn lại xuất hiện trên tường thành một lần nữa.
Hắn nhún vai, rồi nói với quái vật trên bầu trời kia: "Xin lỗi, nếu như ngươi đã muốn ăn ta, như vậy ta cũng có một câu lời kịch còn quên chưa nói" "
"Ta sẽ trở lại." (Nupakachi)
Nói xong, hắn lại hóa thành một tia sét, bay ra khỏi tường thành, rơi xuống khu hoang dã, rồi xuyên thẳng qua khu vực rộng lớn bao la, biến mất trong vầng hoàng hôn tuyệt đẹp.
Quái vật năm đầu ngẩn người cả nửa ngày, sau đó gầm lên giận dữ làm chấn động cả vùng trời này.
Thế nhưng Cố Thanh Sơn đã chạy quá xa, cũng không thể nghe thấy nữa.
Một tia chớp lướt qua mặt đất, bay vụt đến phương xa.
Chỉ giây lát sau.
Lôi điện tản ra, Cố Thanh Sơn hiện thân.
Hắn mượn quán tính chạy chậm mấy bước hướng về phía trước, sau đó dừng lại trên một vách đá, nhìn về phía trước.
"Thật sự là một nơi hoang vu..."
Thiên địa là một mảnh tiêu điều.
Bông tuyết rơi xuống từng mảnh, theo gió mà tung bay.
Phía dưới vách núi là con sông băng rộng lớn bao la, cứ mãi kéo dài đến ngọn núi xa đang bị băng tuyết bao trùm.
Cố Thanh Sơn cẩn thận mà nhìn một lát, vẻ mặt dần dần nặng nề đi.
Trên nền con sông băng cũng không phải không có thứ gì, tương phản, nơi đó hiển hiện vô số các cung điện điêu tàn không cách nào đếm hết.
Những cung điện này dù đã rách nát rồi, bị băng tuyết bao trùm, nhưng vẫn tỏa ra một khí thế hung ác không thể nói rõ.
—— Cái gọi là chiến tranh Ngũ Hành, đến cùng là thứ gì kia chứ?
Cố Thanh Sơn không ngừng suy tư trong lòng, nắm bọc hành lý thật chặt, buộc chắt đao và cung, hắn bò xuống dọc theo rìa của vách núi.
Mặc dù đã mất đi thực lực, nhưng hắn thường xuyên tu tập võ kinh mà Lâm truyền thụ, đối mặt với một vách núi thì vẫn không thành vấn đề.
Ước chừng một lúc lâu sau, hai chân hắn dẫm vào trong làn tuyết.
Lúc này tuyết rơi lớn hơn.
Cố Thanh Sơn híp mắt nhìn lại phía trước, chỉ thấy bên ngoài mười bước bị gió tuyết triệt để che kín, thị lực đã không cách nào nhìn rõ được mọi thứ.
Trong những quần thể cung điện phương xa, không ngừng truyền đến các loại tiếng vang kỳ quái.
Từ trước đến nay Cố Thanh Sơn chưa từng nghe thấy những âm thanh này.
—— Chúng như đến từ những thứ bí ẩn vẫn còn là một dấu chấm hỏi.
Đột nhiên, hắn như có cảm giác gì đó, đột nhiên quay đầu nhìn lại.
"A..."
Ngoại trừ phát ra một tiếng thở dài mang ý khó hiểu, Cố Thanh Sơn đã không nói ra được gì nữa khác.
Thật sự là quá mức rung động ——
Thì ra vách núi kia vốn không phải là vách núi, mà là một tượng đá khổng lồ.
Bởi vì cách quá gần, Cố Thanh Sơn không thấy rõ được đến cùng thì toàn bộ pho tượng điêu khắc cái gì.
Hắn không ngừng thối lui về hướng nơi xa, tận lực rời xa pho tượng, lúc này rốt cuộc mới thấy rõ hình dạng thật của nó.
—— Đó là một người khổng lồ bằng đá đang nhắm nghiền hai mắt.
Người khổng lồ này vẫn không phát ra bất cứ động tĩnh gì, cứ như vật chết.
Cố Thanh Sơn lẳng lặng cảm nhận mấy giây.
Đúng vậy, thật sự như vật chết.
—— Chẳng trách gì mình không lập tức cảm ứng được có vấn đề.
Hắn nhìn vào đối phương, thử thăm dò hô một tiếng.
Người khổng lồ bằng đá không có bất kỳ phản ứng nào.
Cố Thanh Sơn rút trường đao ra, dùng sức chém thật sâu vào tảng đá đó.
Người khổng lồ vẫn không tỉnh lại.
Cố Thanh Sơn tăng lớn cường độ, lại chém.
Trên tảng đá văng ra hỏa hoa tứ phía, phát ra một tiếng chám trong trẻo.
—— Không có bất kỳ phản ứng nào.
Ngủ quá say à?
Hay là, cái tên này thật sự đã chết?
Hắn thu đao, thần xui quỷ khiến mà đưa tay đặt lên trên người người khổng lồ bằng đá.
Một cảm giác thân thiết khó hiểu bỗng sinh ra.
—— giống như người khổng lồ này có liên hệ tự nhiên với hắn vậy.
Cố Thanh Sơn đứng ngay trong gió tuyết, yên lặng dò xét người khổng lồ này.
Thân thể của người khổng lồ đá có một bộ phận lớn là bị tuyết đọng che kín, chỉ có thể nhìn thấy chút dáng hình, lại không cách nào thấy rõ toàn thân của nó.
----------------------------------------