Cố Thanh Sơn không do dự nữa, nhanh chân đạp vào xe ngựa, nhặt cây roi dài từ trên sàn nhà lên, hung hăng quất vào con ngựa phía trước mặt.
"Giá!"
Xe ngựa chậm rãi di chuyển.
Trong hư không bắn ra một hàng chữ nhỏ màu đỏ tươi:
"Ngươi lấy lý do 'Ăn cướp' rất chính đáng, thay thế được người đánh xe."
Cố Thanh Sơn nhìn lướt qua, khẽ cười mà nói: "Thật thú vị. . ."
Bốn con ngựa xương khô tung vó mà chạy, mang theo cỗ xe ngựa thoát ly khỏi bóng tối bủa vây.
. . .
"Trên đường đi ngươi có suông sẻ không?" Một người nhìn như mã phu đánh xe hỏi.
"Suông sẻ." Cố Thanh Sơn nói.
—— Có thể đối phương coi mình là đồng hành, mới tiến đến bắt chuyện.
Cố Thanh Sơn nhảy xuống xe ngựa, nhìn ra bên ngoài trấn nhỏ.
Chỉ thấy ngoài trấn nhỏ đã hoàn toàn bị bóng tối bao trùm, đủ loại âm thanh gào thét lượn lờ truyền đến từ trong bóng tối, nương theo đó là tiếng gào thét nặng nề.
Cho dù đứng trong tiểu trấn, cũng có thể cảm nhận được khí tức tràn đầy hung tàn trong bóng tối kia.
Cố Thanh Sơn lẳng lặng cảm nhận một lát, trong lòng có phán đoán đại khái.
—— Muốn sống thì phải lưu tại trấn nhỏ này.
Tên đánh xe kia hô: "Đều đã bận rộn ròng rã cả ngày, chúng ta đi, cùng đến quán rượu uống hai ly đi."
"Được thôi." Cố Thanh Sơn đáp.
Tạm thời cũng không có chỗ nào để đi, vừa vặn mượn cơ hội này để nán lại, chậm rãi tìm chút biện pháp, thử xem làm thế nào mới có thể từ nơi này thoát thân khỏi Cung Điện Sợ Hãi.
Hai người gửi xe ngựa lại xa hành, cứ đi mãi dọc theo đường cái, sau đó thì ngửng lại trước một ngã rẽ nào đó.
Nơi này có một quán rượu rất an tĩnh.
Trên quầy có đốt nến, mấy khách hàng vừa uống rượu, vừa chậm rãi tán gẫu.
Cố Thanh Sơn cùng phu xe kia đi vào, ngồi xuống trước quầy rượu đó.
"Ta phiền chết đi được." Người đánh xe càu nhàu mà nói.
"Thế nào?" Cố Thanh Sơn cười hỏi.
"—— Lấy cho bọn ta hai chén rượu ngon, đừng trộn nước!" Người đánh xe gào to một tiếng.
Người hầu rượu là một gã đàn ông trẻ tuổi để râu quai nón, sắc mặt vàng như nến, nghe tiếng gọi thì lập tức bắt đầu chuẩn bị.
Người đánh xe thở dài, sau đó mới nói: "Hôm nay là sinh nhật của ta, vốn muốn chạy về trong thôn, cùng vợ con chúc mừng sinh nhật, kết quả lại gặp phải đường núi đổ sụp, lần này ta không trở về được."
Cố Thanh Sơn thuận theo lời hắn ra: "Vậy thì thật quá đáng ghét, làm trễ nãi hết thời gian."
"Rượu đã làm xong."
Người hầu rượu nhẹ nhàng đặt hai chén rượu trước mặt hai người.
Người đánh xe cầm chén rượu lên, lớn tiếng nói: "Đến, đêm nay ta mời khách, lão đệ và ta cùng uống một chén được chứ?"
Cố Thanh Sơn nói: "Chúc ngươi sinh nhật vui vẻ!"
Hắn hướng liếc mắt nhìn vào chén rượu của hai người.
Chỉ thấy trong chén rượu nổi lơ lửng vô số côn trùng lít nha lít nhít, đủ mọi màu sắc.
Người đánh xe uống một hơi cạn sạch, để ly xuống nói: "Ta uống trước rồi nói!"
Cố Thanh Sơn nhìn vào người đánh xe.
Chỉ thấy trên mặt bắp thịt hắn ta sinh ra vặn vẹo cực độ, những côn trùng kia không ngừng chui ra từ trong mắt của hắn, lại chui về lỗ tai, cái mũi, miệng hắn.
Tướng mạo của hắn nhanh chóng thay đổi, biến thành một quái vật trên mặt bò đầy ký sinh trùng.
"Lão đệ, không phải ngươi chúc mừng sinh nhật ta vui vẻ hay sao? Sao còn chưa uống rượu của mình đi?"
Quái vật lên tiếng hỏi lại.
Cố Thanh Sơn lặng lẽ câm nín, đành phải bưng chén rượu lên.
Quái vật nhếch miệng cười nói: "Vậy mới đúng chứ, uống xong chén rượu này, mới xem như một lời chúc mừng sinh nhật hoàn chỉnh được."
Cố Thanh Sơn bưng chén rượu, bỗng nhiên nói: "Rượu này ta không thể uống."
Quái vật đứng lên, nghiêm nghị hỏi gặn lại: "Vì sao chứ? Ngươi nói cho ta một lý do đi."
Những người chung quanh bọn họ lập tức bu lại tới hết, bao vây lấy Cố Thanh Sơn ở chính giữa.
Chỉ một thoáng, từng luồng sương đen bỗng dâng trào, giống như từng con từng con rắn đang quấn quanh trên người hắn.
Một khí tức âm lãnh thổi tới từ làn sương đen ấy, gần như đã đông lạnh Cố Thanh Sơn thành một tảng băng.
Một hàng chữ nhỏ màu đỏ tươi cấp tốc xuất hiện:
[Lập tức nói ra lý do chính đáng từ chối uống rượu, nếu không thân thể cùng linh hồn của ngươi sẽ bị Cung Điện Sợ Hãi tịch thu!]
[Phải nhanh!]
Cố Thanh Sơn nhìn lướt qua, bình tĩnh mà nói: "Ban đêm ta còn phải khởi hành."
"Cái này liên quan gì đến chuyện chúc mừng cho ta hả?" Quái vật trầm giọng mà nói.
Cố Thanh Sơn nghiêm mặt đáp trả: "Muốn sống lâu dài, lái xe không uống rượu."
Hắn nhẹ nhàng thả cái ly đang cầm xuống.
Oanh! ! !
Làn sương đen vây chung quanh hắn tiêu tán không còn một mảnh.
Những người vây xem kia hậm hực lui về.
Quái vật giật mình ngay tại nguyên chỗ, dùng tay chỉ vào Cố Thanh Sơn, nhất thời không biết nói cái gì cho phải.
Bỗng nhiên, người hầu rượu nhẹ nhàng gõ cái bàn.
"Qúy ngài này —— "
Hắn ta đặt một cái bánh kem nhỏ tinh xảo đến trước mặt Cố Thanh Sơn, nói ra: "Bên kia có một quý cô tặng điểm tâm này cho ngươi."
Cách đó không xa, một thiếu phụ mang vẻ mặt quyến rĩ đi ra khỏi đám người, thẳng tiến đến trước mặt Cố Thanh Sơn.
"Ngươi nói ngươi không uống rượu được." Thiếu phụ nói.
"Đúng, lái xe không uống rượu, uống rượu không lái xe." Cố Thanh Sơn đáp lại.
"Cho nên ta tặng ngươi một khối bánh kem, hi vọng ngươi không nên từ chối." Thiếu phụ nói.
Cố Thanh Sơn cảm thấy hứng thú mà bưng đĩa bánh kem lên nhìn thử một chút.
Chỉ thấy trên cái bánh kem có đặt hai lỗ tai nhân loại, đồng thời còn dùng năm ngón tay đẫm máu để tô điểm cho đẹp.
Ngón tay kia đã triệt để đen xì đi, hình như đã thối rữa.
Cố Thanh Sơn cầm lấy một cái xiên nhỏ, nhẹ nhàng cắm vào chiếc bánh kem, hắn hỏi:
"Ta rất cảm động, nhưng tại sao ngươi phải tặng bánh kem cho ta chứ?"
Thiếu phụ kia liếc mắt đưa tình, dịu dàng mà nói: "Tiểu ca ca, ta nhìn trúng ngươi rồi đó, ai có ngờ đâu cả rượu ngươi cũng không uống, người ta đành phải tặng ngươi một cái bánh kem đấy mà."
Mọi người đều nhìn về phía Cố Thanh Sơn.
Làn sương đen vừa mới biến mất lại sôi trào một lần nữa, dần dần bao lấy Cố Thanh Sơn.
Sắc mặt thiếu phụ kia dần dần trở nên dữ tợn, toàn thân mọc ra lông dài màu vàng đậm, giọng nói cũng trở nên càng ngày càng thô: "Mau ăn đi chứ, tiểu ca ca, cái bánh kem này đại diện cho tâm ý của ta."
Cố Thanh Sơn ném bánh kem lên trên quầy rượu.
"Một cái bánh kem rác rưởi mà muốn qua bắt chuyện rồi á? Ta có giá lắm đó." Hắn tràn đầy khinh thường mà nói.
----------------------------------------
CHƯƠNG 2242: TRỞ TAY (1)
“Vù...”
Toàn bộ sương đen lần nữa biến mất không còn một mảnh.
Sương đen tiêu tan.
Trong quán rượu, ngoại hình mọi người lần nữa trở lại bình thường, vẫn đang dùng ánh mắt không cam lòng nhìn chằm chằm vào Cố Thanh Sơn.
Người phụ nữ kia hừ lạnh một tiếng, nói: “Cậu cảm thấy mình rất đắt giá?”
Cố Thanh Sơn nói: “Đương nhiên, trong câu lạc bộ này tôi là người có tiền nhất, những người khác đều phải trông cậy vào tôi mới không nợ nần khắp chốn.”
Người phụ nữ đi lên phía trước, ngồi xuống trước quầy bar, tràn đầy hứng thú nhìn chằm chằm Cố Thanh Sơn: “Trên thế giới này, lời đã nói ra sẽ không thu lại được, cậu hiểu chứ?”
“Đúng vậy, mỗi người đều nên chịu trách nhiệm cho lời nói của mình.” Cố Thanh Sơn gật đầu, bày tỏ mình hiểu.
Người phụ nữ cười ha hả, nói: “Chàng trai trẻ, cậu đã tự nhận mình đắt giá, vậy chứng tỏ cậu có niêm giá... Tôi thực sự muốn xem cậu đắt đến bao nhiêu, làm phiền báo ra một con số.”
“Cô nhất định phải làm như vậy?” Cố Thanh Sơn hỏi.
“Bà đây không thiếu tiền, chỉ cần cậu dám báo, tôi dám mua... Bây giờ cậu không có bất cứ lý do chính đáng nào để cự tuyệt tôi, cho dù chỉ có một đêm, tôi cũng sẽ mua cậu!” Người phụ nữ kia nói.
Ả vươn cái lưỡi dài màu xanh lè đầy gai ra, liếm một vòng quanh môi, cười lớn: “Con người luôn phải trả giá cho hành vi của mình, hôm nay sẽ là ngày chết của ngươi, ha ha ha ha ha!”
Cố Thanh Sơn cũng nở nụ cười.
Hắn gỡ túi tiền bên hông xuống, ném lên quầy.
“Nhìn cho kỹ, đây là túi tiền của tôi, chỉ cần cô có thể dùng tiền lấp đầy nó, tôi sẽ đi theo cô.”
Xung quanh lặng ngắt như tờ.
Mọi người đưa mắt nhìn nhau, người phụ nữ kia cũng có vẻ bất ngờ.
Thằng nhóc này không tìm lý do?
Lẽ nào hắn không biết kết cục của mình là gì?
Người phụ nữ nhìn túi tiền, quay sang nói với người phục vụ: “Kiểm tra một chút.”
Người phục vụ kiểm tra tỉ mỉ một phen, sau đó nói: “Không có vấn đề.”
Lúc này người phụ nữ kia mới nhìn Cố Thanh Sơn, như cười như không nói: “Chàng trai trẻ, cậu sắp chết rồi.”
Cố Thanh Sơn cười nói: “Làm cái nghề như chúng tôi, đều xem khách hàng là thượng đế, điều kiện tiên quyết là cô trả đủ tiền.”
Người phụ nữ cố ý thở dài, nói: “Chàng trai trẻ, tiền không thành vấn đề, vấn đề là cậu không có mạng mà tiêu.”
Ả lấy ra một nắm tiền, ném vào trong túi.
Lách cách...
Tiếng kim loại va chạm vui tai vang lên, túi tiền dần dần phồng lên.
Dưới ánh nhìn của tất cả mọi người, túi tiền sẽ lập tức được lấp đầy...
Nhưng không!
Khi túi tiền sắp đầy thì lại chợt xẹp xuống.
Người phụ nữ giật mình.
“Phục vụ, không phải cậu nói túi tiền không có vấn đề gì sao?” Người phụ nữ nỏi.
Người phục vụ cầm túi tiền nhìn một chút, lại kín đáo liếc mắt nhìn Cố Thanh Sơn, sau đó mới trầm giọng nói: “Túi tiền thực sự không có vấn đề, nhưng có lẽ người này đã ký kết khế ước mượn tiền với một tồn tại nào đó, tất cả tiền tài hắn lấy được đều dùng để trả nợ... Nếu hắn không trả đủ nợ thì túi tiền này vẫn sẽ không đầy.”
Người phụ nữ chợt nhìn sang Cố Thanh Sơn, cả giận nói: “Cậu dám đùa giỡn tôi!”
Cố Thanh Sơn khoanh tay nói: “Tôi đã nói trước rồi mà, chỉ cần cô có thể lấp đầy túi tiền này tôi sẽ đi theo cô... Không lẽ tôi lừa cô?”
Người phụ nữ ngẩn ngơ.
Quả thực đối phương chỉ nói điều kiện này.
Nhưng ai mà biết được hắn vẫn còn nợ tiền.
Cố Thanh Sơn thu lại nụ cười trên mặt, hờ hững nói: “Sao thế? Không đủ tiền? Không có tiền còn học đòi ra ngoài ăn chơi?”
Người phụ nữ nhịn không được, cười lạnh nói: “Được, cậu chờ đó, tôi trả hết nợ cho cậu xong sẽ nghĩ cách làm sao hành hạ cậu.”
Ả lại lấy ra một nắm tiền.
Bỏ vào trong túi.
Túi tiền phồng lên, sau đó lại lập tức xẹp xuống.
Ả lại lấy ra một nắm tiền, bỏ vào trong túi.
Túi tiền phồng lên, sau đó lại lập tức xẹp xuống.
Ả lại lấy ra một nắm tiền, bỏ vào trong túi.
Túi tiền phồng lên, sau đó lại lập tức xẹp xuống.
Ả nhịn không nổi nữa, vỗ mạnh vào quầy bar, tức giận mắng: “Cái tên vô lại nhà cậu, rốt cuộc nợ bao nhiêu tiền?”
Cố Thanh Sơn nhún vai nói: “Cô trả hết tiền là sẽ biết thôi.”
Người phụ nữ nhìn những người xung quanh.
Những người đó hiểu ý, đều móc hết tiền trên người ra.
Nhưng mà không có tác dụng gì.
Mặc dù tất cả mọi người đều đã lấy tiền ra, bỏ hết toàn bộ vào trong túi, nhưng túi tiền của Cố Thanh Sơn vẫn xẹp lép.
Cố Thanh Sơn nhìn vào hư không, chỉ thấy dòng chữ nhỏ màu máu hiển thị:
[Ngài đã hoàn thành khoản nợ hôm nay.]
[Ngài còn nợ Cuốn Sách Của Đáy Biển thu nhập của ngàn năm trăm linh hai ngày.]
Chậc...
Không ngờ nợ tiền cũng có thể trở thành một kỹ năng bẫy người...
Cố Thanh Sơn thầm nghĩ trong lòng, liếc mắt nhìn người phụ nữ đối diện.
Mồ hôi trên mặt ả ta đã tuôn ra thành dòng, nhỏ lách tách trên mặt đất.
Bây giờ ả đâm lao phải theo lao, không có cách nào gián đoạn quá trình này.
Mới vừa rồi, khi đối phương thỏa thuận thành công, việc thanh toán đã bắt đầu tiến hành, nếu muốn dùng lý do “không đủ tiền” để lấp liếm cho qua, sẽ chỉ
bị tính thành bội ước.
Nói cách khác, ả không có bất cứ lý do chính đáng nào để thoát thân.
Đã thế, người khởi xướng ra chuyện này còn là chính ả!
“Bỏ qua cho tôi.” Người phụ nữ đột nhiên nói.
“Sao?” Cố Thanh Sơn lười biếng liếc nhìn ả một cái, nói: “Trên thế giới này, lời một khi đã nói ra sẽ không rút lại được, cô hiểu chứ?”
Người phụ nữ kia ngẩn ra.
Mọi người xung quanh đều nói không nên lời.
Đây vốn là lời người phụ nữ kia vừa nói ra ban nãy, bây giờ lại đổi lại phát ra từ miệng hắn.
Chỉ vài phút ngắn ngủi.
Công thủ đổi chỗ.
Sinh tử đảo ngược.
----------------------------------------