Virtus's Reader
Chư Giới Tận Thế Online

Chương 2245: Mục 2270

Quái vật kia rõ ràng đang tới gần vị trí của Cố Thanh Sơn.

Cố Thanh Sơn lập tức nói: “Tiểu Tăng, nghe ta nói, tình hình hiện tại là như thế này...”

Hắn nghiêm túc trình bày, Triệu Tiểu Tăng chăm chú nghe.

Giây lát.

“A di đà phật, hung hiểm như vậy.” Triệu Tiểu Tăng thở dài.

“Có ngươi rồi, ta càng thêm tự tin, bây giờ chúng ta chia nhau hành động.” Cố Thanh Sơn nói.

“Ngươi bảo trọng, nhất định phải chống đỡ được cho tới khi ta tới.” Triệu Tiểu Tăng nghiêm túc dặn dò.

“Ừ, ngươi đi từ cửa sau, ta đi chặn quái vật kia lại.” Cố Thanh Sơn nói.

“Được.” Triệu Tiểu Tăng nói.

Bên ngoài đột nhiên tối mù đi.

Một tiếng hú chói tai vang lên, làm cả căn phòng đều rung chuyển.

Bụi bặm rơi xuống mù mịt.

Cố Thanh Sơn đẩy cửa sổ ra, trở mình nhảy lên nóc nhà, nhìn về phía xa.

Hắn nhìn thấy quái vật kia.

Quái vật toàn thân ướt nhẹp, giống như động vật thân mềm, có một đôi mắt u tối, nhìn qua giống như mắt người.

Nó thò hai cánh tay xương xẩu ra, bám lên mặt đất, không ngừng tiến về phía trước.

“Rầm!”

Quái vật dừng lại trước lối vào con phố.

“Hỡi lũ thần dân đang sợ hãi kia, hãy đang hiến tất cả những gì các ngươi có.” Quái vật khàn giọng nói lớn.

Rất nhanh, trên đường phố bắt đầu có người xuất hiện.

Mọi người đi tới từ bốn phương tám hướng xung quanh con phố, lung lay lảo đảo đi tới áp sát vào quái vật.

Bọn họ giống như mất đi thần trí, vịn vào xương của quái vật mà leo lên, dung nhập vào trong cơ thể nó.

Mỗi khi có một người nhập vào trong cơ thế quái vật, trên thân thể nhão nhoẹt buồn nôn của quái vật lập tức hiện ra một gương mặt.

Đoàn người lổn nha lổn nhổn đi vào khu phố.

Vẻ mặt bọn họ dần dần trở nên điên cuồng, dẫm đạp lên nhau mà lao tới chỗ quái vật.

Quái vật đột nhiên quay đầu, nhìn về phía Cố Thanh Sơn.

“Vì sao ngươi không tới?” Quái vật hỏi.

Cố Thanh Sơn nhún vai bói: “Vì sao ta lại phải tới?”

“Bởi vì dung nhập vào thân xác của ta chính là cơ hội sống sót duy nhất trong ngày tận thế này.” Quái vật nói.

Một dòng chất lỏng sền sệt từ trên người nó chảy xuống, hóa thành từng người từng người trên mặt đất.

Những người này từ trên mặt đất đứng dậy, đồng loạt nhìn về phía Cố Thanh Sơn.

"Dung nhập chúng ta."

"Dung nhập chúng ta."

“Dung nhập chúng ta!”

Đoàn người hò hét.

Cố Thanh Sơn không nói một lời, rút ra một mũi tên từ sau lưng.

“Xoạt...”

Tên như ảo ảnh, xuyên qua trời cao, bắn thẳng vào người quái vật.

“Đây chính là thực lực của ngươi?” Quái vật châm chọc.

Trên người nó mọc ra một sợi xúc tu thật dài, rút mũi tên ra, tùy ý bẻ gãy rồi ném xuống đất.

“Dung nhập thân xác của ta! Đây là cơ hội sống sót duy nhất của ngươi!”

Quái vật giận dữ gầm lên.

“Ta từ chối.” Cố Thanh Sơn nói.

“Vì sao! Lẽ nào ngươi muốn rơi vào hủy diệt vĩnh hằng?” Quái vật kia hỏi.

“Ta cũng không muốn hủy diệt, nhưng ngươi quá xấu xí.” Cố Thanh Sơn cau mày nói.

Quái vật cười lạnh nói: “Ngươi cho rằng mình còn có cơ hội? Lên hết cho ta!”

Đoàn người chật ních cả con đường đồng loạt xông lên.

Bọn họ hăng hái chạy như điên, dù ngã xuống đất cũng dùng tứ chi bò như chó, dốc hết sức lao về phía căn gác chỗ Cố Thanh Sơn đang đứng.

Cố Thanh Sơn nhún vai nói: “Bàn về chạy trốn, các ngươi đều không đuổi kịp ta.”

Trên người hắn bỗng nhiên phóng ra từng tầng tia sét.

Lôi Quỷ.

“Tạm biệt.” Cố Thanh Sơn nói.

Hắn xoay người thoát khỏi khu phố này.

Quái vật yên lặng nhìn cảnh tượng này, đột nhiên nói: “Ngươi cho rằng mình còn có thể trốn?”

Cố Thanh Sơn cứng đờ tại chỗ, tia sét trên người biến mất.

Hắn biến sắc nói: “Ngươi làm cái gì? Vì sao ta không thể nhúc nhích?”

Quái vật cất tiếng cười lớn, nói: “Từ đầu đến cuối ta vẫn luôn quan sát ngươi, chỉ vì muốn tiêu diệt linh hồn của ngươi, lấy được thân thể ngươi... Nếu không phải lúc trước ta bị thương thì ngươi đã xong đời từ lâu rồi.

Nó ngoắc ngoắc ngón tay, thì thầm: “Tự mình qua đây.”

Cố Thanh Sơn cúi đầu, chỉ thấy hai chân của mình đang đi đến chỗ quái vật, mà mình lại không có cách nào khống chế thân thể.

“Hết thảy những chuyện này là thế nào? Vì sao ngươi có thể khống chế thân thể của ta?”

Cố Thanh Sơn trầm giọng hỏi.

----------------------------------------

CHƯƠNG 2246: MINH BÀI! (3)

Quái vật cười một tiếng, đắc ý nói: “Đặt một phần linh hồn vào trong thân thể của ngươi, chỉ cần ngươi còn sống thì ta luôn có cơ hội điều khiển thân thể

của ngươi.”

Cố Thanh Sơn dần dần đi tới trước mặt quái vật.

Một dòng chất lỏng từ trên thân quái vật nhỏ xuống, rơi trên mặt đất, nhưng tụ thành một khối.

Quái vật đã bắt đầu tiến hành chuẩn bị.

Chuẩn bị thôn phệ Cố Thanh Sơn.

Cố Thanh Sơn lẳng lặng nhìn hết thảy, lại nói: “Đây rốt cuộc là chuyện gì? Trước khi chết ta muốn biết tất cả.”

“Không, ta muốn ngươi làm quỷ hồ đồ.” Quái vật nói.

Nó vươn một cây xúc tu, vung chất nhầy trên mặt đất bay về phía Cố Thanh Sơn.

Cố Thanh Sơn khựng lại một chút.

Con quái vật này thực sự cẩn thận quá mức tưởng tượng.

Thế nhưng Triệu Tiểu Tăng hình như còn chưa chuẩn bị xong xuôi.

Phải giúp hắn ta tranh thủ một chút thời gian.

Cố Thanh Sơn thở dài, mở miệng nói: “Tướng quân chiến tranh Lục Đạo, thực ra ta cũng loáng thoáng biết được, trước đây, lúc ký kết khế ước thời gian với ta, ngươi đã động tay động chân.”

Xúc tu của quái vật dừng lại.

Hắn biết!

Một người phàm nhỏ bé như vậy mà lại có thể nhìn thấu thủ đoạn của mình.

Điều này sao có thể!

“Nói tiếp!” Quái vật trầm giọng quát một tiếng.

Cố Thanh Sơn nói: “Thực ra khi ta vừa mới đến thế giới này, đã chú ý một chi tiết... Những nơi ta xuất hiện là lề đường, mà sau lưng ta chính là mộ phần của ngươi... Mộ phần của ngươi là ngôi mộ lớn nhất trong nghĩa địa, dễ nhận biết nhất, không phải sao?”

“Ngươi biết rồi?” Quái vật nói.

“Đoán được một ít, cho đến khi ngươi có thể khống chế thân xác của ta, ngươi lại nói lúc trước ngươi bị thương, vậy là ta hiểu rõ.”

Cố Thanh Sơn nói tiếp: “Vết thương mà ngươi chịu, có lẽ là phát động kỹ năng nào đó rồi tự đánh mình một đòn, sau đó ngươi cố ý thả ta đi, khiến ta thấy con đường dài đằng đẵng và cả nữ quỷ bụng to trên đường... Không thể không nói, cái này rất có sức mê hoặc, sẽ làm ta cho rằng ta đã thực sự rời đi.”

“Thực ra thì sao?” Quái vật hỏi.

“Thực ra đây đều là ảo giác, ta còn ở bên cạnh phần mộ của ngươi, có lẽ là trúng một loại pháp thuật nào đó của ngươi.” Cố Thanh Sơn nói.

“Nhưng thế giới Sợ Hãi này phải giải thích thế nào?” Quái vật lại hỏi.

“Tướng quân các hạ, ta cũng từng gặp phải thế giới cấp tướng.” Cố Thanh Sơn nói.

Quái vật im lặng, sau đó đột nhiên cười rộ lên: “Đúng thế, đã rất nhiều năm ta không gặp một nhân vật nào như ngươi, đáng tiếc, ngươi vẫn phải bị ta...”

Cố Thanh Sơn đột nhiên quát: “Chính là lúc này!”

Lời còn chưa dứt, một giọng nói xa xôi vang lên: “Thuật lùi thời gian, bắt đầu!”

Chỉ thấy tia sáng vàng chói mắt từ không trung bay tới, đánh lên người Cố Thanh Sơn.

Vô số ký hiệu màu vàng không ngừng xoay tròn xung quanh hắn, uy thế khổng lồ khiến quái vật và đám người xung quanh đều cứng đờ tại chỗ.

Cố Thanh Sơn đột nhiên khôi phục hoạt động.

Trong chớp nhoáng, toàn thân hắn dâng lên từng tia sét, cả người hóa thành một đường sáng màu xanh ngọc, tức khắc biến mất.

Lôi Quỷ!

Bấy giờ quái vật mới kịp phản ứng, quát lên: “Muốn chạy, không có cửa đâu!”

Cùng lúc đó, Cố Thanh Sơn đã chạy xa một đoạn, tới tận cùng khu phố.

“Ầm!”

Cánh cửa nhà xe bị phá mở.

Một cỗ xe ngựa lao tới, Triệu Tiểu Tăng lại xe, nói với Cố Thanh Sơn: “Nhanh!”

Cố Thanh Sơn nhảy vọt lên xe ngựa, ngã lên sàn xe, không nhúc nhích.

Ngay sau đó, hắn từ sàn xe đứng lên.

Nhìn dáng vẻ của hắn, tựa như chuẩn bị nhảy xe.

Không biết quái vật dùng phương pháp gì, lại một lần nữa khống chế thân thể hắn, muốn khiến hắn trở lại.

“Ngươi sao thế! Có muốn ta dùng thuật lùi thời gian lần nữa không?”

Triệu Tiểu Tăng vội vàng hỏi.

Thuật lùi thời gian có thể khiến cho trạng thái của Cố Thanh Sơn trở về một khắc trước.

Cố Thanh Sơn thản nhiên nói: “Không cần, rời đi theo phương hướng mà ta đã nói, hắn không có cách nào khống chế ta nữa.”

“Vù...”

Một mảnh vỡ sắc bén từ trên người hắn bay lên, phát ra tiếng gọi tràn ngập hơi thở uy nghiêm.

Thuật điều khiển thần thánh!

Cố Thanh Sơn nhắm mắt lại, lập tức ngã xuống sàn xe.

Hắn chết rồi.

Thân thể của hắn cũng không thể di chuyển.

Xe ngựa chạy như bay.

Triệu Tiểu Tăng vừa điều khiển hướng đi của xe ngựa vừa quát lớn với người trong xe:

“Cố thí chủ, hiện tại ngươi đã chết, kế hoạch tiếp theo là gì?”

Bên trong xe ngựa không ai trả lời.

Triệu Tiểu Tăng quay đầu lại, chỉ thấy thi thể Cố Thanh Sơn nằm trên mặt đất, không hề nhúc nhích.

Lần này Triệu Tiểu Tăng lập tức trở nên luống cuống.

Đám người trong thị trấn đang điên cuồng đuổi theo.

Hành động của con quái vật kia lại càng nhanh hơn, mỗi một bước đều dài hơn trăm mét, ngay cả mặt đất cũng bị làm cho rung chuyển.

Triệu Tiểu Tăng la lớn: “A Di Đà Phật, Cố thí chủ, nếu ngươi không tỉnh, ta cũng chỉ có thể niệm Địa Tàng Kinh trước vậy.”

“Không cần.”

Giọng nói của Cố Thanh Sơn vang lên.

Hắn vừa nói vừa nhìn vào không trung.

Danh Sách Tối Cao đang hiển thị dòng nhắc nhở.

Sắc mặt Cố Thanh Sơn dần dần có vài phần bất ngờ.

Không ngờ trong thời điểm này mà danh sách lại đưa ra một vài yêu cầu.

Lúc này, Cố Thanh Sơn đã từ từ đứng lên, hoạt động thân thể muốn đi mở cửa xe.

Nhìn dáng vẻ của hắn, là muốn nhanh chóng nhảy xe.

“Cái gì! Ngươi còn bị khống chế!” Triệu Tiểu Tăng phát điên quát.

“Không sao, ta chết lại một lần là được, bây giờ ta muốn nói, ngươi tiếp tục lái xe tới chỗ phần mộ trên núi kia, tốc độ phải nhanh hơn nữa...” Cố Thanh Sơn bình tĩnh nói.

“Thịch!”

Cố Thanh Sơn ngã trên mặt đất, chết.

Khóe miệng Triệu Tiểu Tăng giật giật vài cái, vung roi ngựa lên, cố sức giục ngựa.

“Đi!”

Tốc độ xe ngựa lại gia tăng thêm lần nữa, không ngừng chạy băng băng về phía trước.

Cố Thanh Sơn đột nhiên lại mở mắt, nhìn phía đừng sau xe ngựa.

“Chúng nó không kịp đuổi tới.” Hắn phán đoán.

“Chúng ta tới chỗ ngôi mộ rồi thì sao? Có thể tránh thoát quái vật đằng sau à?” Triệu Tiểu Tăng truy hỏi.

----------------------------------------

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!