Virtus's Reader
Chư Giới Tận Thế Online

Chương 2251: CHƯƠNG 2251: NGHE LÉN (1)

“Nghe nói có vài vị đại nhân trên Thiên giới cũng vô cùng bất mãn?” Một gã đàn ông thử dò hỏi.

“Nói cho các ngươi biết cũng không sao, các vị đại nhân trên Thiên giới vô cùng bất mãn, yêu cầu chúng ta nhanh chóng đuổi tận diệt tuyệt đám nhân loại đó.” Lão già nói.

Một gã đàn ông cười lạnh nói: “Rõ ràng là một đám nhân loại, dựa vào cái gì mà chiếm dụng danh ngạch Thú Vương đạo chúng ta, ta đã nhìn ngứa mắt bọn chúng từ lâu rồi.”

Lúc này tiếng động lớn bên ngoài đã hoàn toàn lắng xuống.

Lão già đứng lên, nói với ba người: “Các ngươi có thể sống sót từ tay tận thế đã xem như không tệ, hiện tại có nhiệm vụ mới cho các ngươi đây.”

“Xin đại nhân hạ lệnh.”

“Ừ, trong đám nhân loại chiếm cứ danh ngạch Thú Vương đạo, những người có quyền thế cao nhất đang ở trong vùng đất ngũ hành, bọn họ vẫn cho rằng chúng ta là cùng một phe.” Lão già nói.

Ba người lập tức nở nụ cười kiểu không cần nói cũng hiểu.

“Đám người ngây thơ ngu xuẩn, nếu đã dám xem chúng ta là người một nhà, vậy thì sẽ phải chấp nhận trả giá cho sự tín nhiệm này.” Một gã đàn ông nói.

“Đúng, Lục Đạo Tranh Hùng cũng không thích hợp với nhân loại ngây thơ, bây giờ, các ngươi theo ta đi giết bọn chúng.” Lão già nói.

“Sau khi mọi chuyện thành công, ta sẽ đưa các ngươi đi thu hoạch đầy đủ công đức, kích hoạt thần kỹ lục đạo của các ngươi!”

"Đa tạ sứ giả đại nhân!" Ba người đồng thanh nói.

Bọn họ dỡ nham thạch chặn cửa ra, cùng nhau đi ra ngoài.

Ba gã đàn ông biến trở về thành tuấn mã, lão già kia biến thành sói lớn.

Bọn họ nhanh chóng rời khỏi hang động.

Qua vài hơi thở.

Trong hang động.

Trong đám thi thể treo ngược trên hang động, có một cỗ thi thể nhúc nhích.

Đó là thi thể của một chàng trai trẻ tuổi.

Cố Thanh Sơn.

Lúc vừa đến nơi này hắn đã lập tức phát hiện đây là vùng đất được Thú Vương đạo che chở.

Đi tìm một nơi khác hiển nhiên đã không còn kịp, hắn bèn nhanh trí vừa chết vừa tiến vào hang động, đóng giả một cỗ thi thể.

Lại đợi thêm vài hơi thở.

Cố Thanh Sơn đột nhiên mở mắt ra, rút ra một thanh trường đao từ trong lồng ngực, chặt đứt dây thường trên chân.

Hắn nhẹ nhàng đáp xuống mặt đất, vẻ mặt suy nghĩ sâu xa.

Một hơi thở sau.

Tại chỗ sâu trong hang động, một luồng ánh sáng đánh vào người hắn.

Trong chớp mắt, hắn biến mất khỏi hang động, xuất hiện giữa sa mạc.

Thế nhưng Cố Thanh Sơn vẫn không hề có bất cứ hành động gì, nét mặt lộ ra vẻ nghĩ ngợi sâu xa.

“Nhân loại trong Hang Sâu Vạn Thú... Hẳn là người của Sơn Hải Tê Hà và những lưu phái kia.”

“Đám thú vật này có lẽ là Người Ngủ Say của Hang Sâu Vạn Thú, sau khi tỉnh lại mới phát hiện Hang Sâu Vạn Thú đã bị nhân loại chiếm cứ.”

“Sơn Hải Tê Hà và mọi người gặp nguy hiểm...”

Nhớ lại từng chuyện lớn nhỏ khi còn ở Hang Sâu Vạn Thú, Cố Thanh Sơn không nhịn được thở dài một hơi.

Những Người Ngủ Say của Thú Vương đạo hoàn toàn nghe theo mệnh lệnh của Thiên giới, không chỉ sát hại Thánh Tuyển Giả của các đạo khác, còn muốn giết cả đám người Sơn Hải Tê Hà.

Cố Thanh Sơn trầm ngâm giây lát, đi về cửa động.

Hắn rút cung ra, bắn đứt hết toàn bộ dây thừng đang treo thi thể, sau đó lại lấy một sợi dây dài, xỏ qua từng cỗ thi thể, lôi ra khỏi hang động.

Mười bốn cỗ thi thể nằm ngay ngắn trên mặt đất.

Cố Thanh Sơn tỉ mỉ nhìn xong, cuối cùng hơi thả lỏng một chút.

Từ những vết thương trên thi thể những người này, mỗi một người đều đã trải qua một trận chiến, nhưng độ chấn động của trận chiến không cao, cũng không có chiêu thức nào uy lực đặc biệt lớn.

Xem ra, ba người kia thực sự chưa thức tỉnh thần kỹ Lục Đạo.

Như vậy thì dễ rồi.

Thứ duy nhất phải cẩn thận chính là lão già kia.

Vậy thì...

Tiếp theo cần nhanh chóng nhắc nhở Nhân tộc trong Thú Vương đạo.

Cố Thanh Sơn suy nghĩ ổn thỏa, đưa tay lấy đóa u lan luân hồi ra.

Yêu Nguyệt, phát động!

Đã qua một ngày, hiện tại chính là thời cơ tốt để tìm người trợ giúp.

Chỉ thấy trong không trung có một tia sáng màu đỏ nhỏ như sợi chỉ rơi xuống trước mặt Cố Thanh Sơn, hóa thành cánh cửa.

Cùng lúc đó, dòng chữ nhỏ màu đỏ tươi liên tục xuất hiện:

[Hính thức triệu hoán của Yêu Nguyệt là triệu hoán ngẫu nhiên.]

[Chú ý: Bởi vì ngài và người được triệu hoán đã cùng thành lập danh hiệu “Nhóm Tình Yêu Thuần Khiết”, cho nên ngài triệu hoán tồn tại phủ hợp với danh hiệu này sẽ có xác suất cao hơn.]

[Nhân danh “Nhóm Tình Yêu Thuần Khiết”, ngài đã khám phá ra một người đàn ông giữ mình trong sạch khác, hắn có tiềm năng gia nhập nhóm Tình Yêu Thuần Khiết.]

[Bởi bì hắn luôn bị người ta vứt bỏ.]

Toàn bộ chữ nhỏ hiển thị hoàn tất, lập tức nhanh chóng tiêu tan.

Cánh cửa màu máu mở ra.

Một chàng trai mang kính râm, mặc áo da màu đen rơi trên mặt đất.

Anh ta cầm chặt găng tay lộ ngón, nhếch miệng cười nói: “Người đàn ông ngầu nhất thế giới đã tỉnh lại... Bất kể là ám sát hay săn bắn, gọi ta chắc chắn sẽ

không sai.”

Trương Anh Hào!

Mặt đất hoang vu, gió tuyết cả ngày.

Người thánh tuyển mà Thú Vương nói đã sớm chạy không thấy tăm hơi rồi.

--- Cơi như tùy tiện dùng lôi quỷ đuổi theo thì ắt phải kinh động bọn họ, ngược lại là chuyện xấu.

“Xung quanh đây nồng nặc mùi xác chết… Tới cùng là đã xảy ra chuyện gì?”

Trương Anh Hào cau mày nói.

Cố Thanh Sơn đơn giản tạm thời vứt bỏ những người thánh tuyển kia, hắn hỏi Trương Anh Hào.

“Năng lực còn giữ lại của ngươi là gì?”

“Hắc Miêu.” Trương Anh Hào nói một cách đơn giản.

“Giỏi quá, ta đây có lòng tin.” Cố Thanh Sơn hớn hở nói

--- Chỉ cần tìm tới thứ Hắc Miêu muốn ăn thì nó có thể đưa hai người đi tìm bất kì mục tiêu nào.

Đây là năng lực hệ tìm vật vô cùng hiếm hoi và thần bí, cho dù vào lúc hư không hỗn loạn thì cũng không thấy nhiều.

Cố Thanh Sơn giới thiệu những chuyện xảy ra gần đây qua một lần.

Trương Anh Hào im lặng lắng nghe, trầm ngâm nói: “Nếu mỗi một người thánh tuyển đều bị phong bế thực lực --- như vậy đến lúc chiến đấu, đại khái ta cũng có thể giúp đỡ.”

“Có mấy người thức tỉnh lục đạo thần kỹ.” Cố Thanh Sơn nhắc nhở.

“Người như vậy thì giao cho ngươi đối phó.” Trương Anh Hào nói.

“Không thành vấn đề.” Cố Thanh Sơn đáp.

----------------------------------------

CHƯƠNG 2252: ĐUỔI VÀ GIẾT (1)

“Người như vậy thì giao cho ngươi đối phó.” Trương Anh Hào nói.

“Không thành vấn đề.” Cố Thanh Sơn đáp.

“Đúng rồi, tại sao Thú Vương nói nhân loại đều không ngủ say? Làm sao bọn họ trực tiếp tham gia vào lục đạo một lần nữa?” Trương Anh Hào lại hỏi.

“Bởi vì bọn họ không có trật tự mới. Đồng thời chúng sinh vốn thuộc về lục đạo, vì lẽ đó lúc lục đạo dung hợp, bọn họ lại trực tiếp tiến bước vào thế giới.”

Cố Thanh Sơn đáp.

“Quả là ước mơ.” Trương Anh Hào thở dài nói.

“Không có gì, chờ sức mạnh của ta khôi phục theo trình tự, ta sẽ thức tỉnh tất cả mọi người.” Cố Thanh Sơn đáp.

“Hy vọng có thể mau chóng…” Trương Anh Hào bỗng nhiên nuốt một ngụm nước bọt rồi hỏi: “Có rượu không? Ta ngủ lâu quá nên cổ họng hơi khát nước.”

Nói chưa dứt lời, câu này của hắn cũng khơi gợi cơn nghiện rượu của Cố Thanh Sơn lên.

Cố Thanh Sơn nhún vai nói: “Xin lỗi, điều kiện nơi này không tốt lắm.”

Trương Anh Hào có hơi tiếc nuối, nhưng chỉ là không được thì thôi.

Hắn ngồi chồm hỗm trên mặt đất, dùng tay gõ nhẹ rồi kêu:

“Bảo bối, đi ra đi.”

Mặt đất nứt tạo ra một lỗ tròn đen kịt.

Một con Hắc Miêu bò từ trong lỗ ra, dịu dàng kêu to:

“Miêu miêu miêu…”

Trương Anh Hào giải thích: “Nó nói đã lâu rồi nó không được ra ngoài hóng gió.”

Cố Thanh Sơn đáp: “Ta nghe có thể hiểu.”

Trương Anh Hào chợt nói: “Ta nhớ ra rồi, từ sau khi ngươi biến thành con mèo thì đã biết tiếng của bọn chúng.”

“Đúng vậy, hiện tại chúng ta nên bắt đầu lần theo mục tiêu.” Cố Thanh Sơn đáp.

Hắn cũng ngồi chồm hỗm xuống, nói với con mèo mun: “Miêu miêu, miêu miêu miêu miêu?”

Hắc Miêu lẳng lặng nghe xong thì giơ móng vuốt lên mà kêu một cách hưng phấn; “Miêu miêu miêu miêu miêu!”

Cố Thanh Sơn và Trương Anh Hào cùng rơi vào trầm mặc.

“Nó muốn ăn bánh dâu tây.” Trương Anh Hào mở miệng nói.

“Vào lúc này, ở nơi đây, ta phải đi đâu để tìm bánh dâu tây?” Cố Thanh Sơn bất đắc dĩ nói.

“Hết cách rồi, trước đây ta thường dẫn nó ra ngoài chơi đùa hóng gió, nhưng từ sau khi ta ngủ say thì nó luôn bị nhốt trong nhà, không thể đi đâu hết.”

Trương Anh Hào giải thích.

Cố Thanh Sơn làm trong cố họng rồi nói với con mèo mun: “Miêu miêu miêu miêu, miêu miêu miêu.”

Hắc Miêu mở to tròng mắt như đôi bảo thạch ra nhìn Cố Thanh Sơn, trong ánh mắt toát nên vẻ điềm đạm đáng yêu.

Trong lòng Cố Thanh Sơn mềm nhũn, giọng trở nên nhẹ nhàng: “Miêu! Miêu miêu miêu, miêu miêu miêu miêu.”

Hắc Miêu suy tư chốc lát rồi nói: “Miêu miêu, miêu miêu miêu.”

Trương Anh Hào thở phào nhẹ nhõm, kiêu ngạo nói: “Nhìn đi! Mèo nhà ta vô cùng hiểu chuyện, bây giờ chỉ cần ăn một cái hamburger trứng thịt thì thỏa mãn rồi.”

Cố Thanh Sơn đồng ý nói: “Bánh dâu tây thì ta thật sự không có cách, nhưng nếu là hamburger thì ta sẽ làm --- chỉ cần đi tìm nguyên liệu phù hợp thì lập tức có thể nấu được.”

Hắn lấy hai cái bánh hấp hành quân từ trong túi ra rồi xé đôi nó, nhìn vào bên trong.

“Thịt có rồi, bánh mì cũng có, chỉ còn thiếu trứng.” Hắn trầm ngâm nói.

“Trứng? Nói cách khác là bây giờ chúng ta phải đi tìm trứng gà?” Trương Anh Hào nói.

“Không, ta đoán chỉ cần có trứng là được, thật ra rất nhiều loại trứng chim và trứng thú cũng có thể thay thế --- Miêu miêu miêu?” Cố Thanh Sơn nói.

“Miêu!” Mèo mun nói.

“Ngươi xem, nó đồng ý rồi, vậy thì chúng ta đi tìm trứng.” Cố Thanh Sơn đáp.

“Ta kiến nghị ngươi nên hành động nhanh một chút, bằng không những bằng hữu mà Thú Vương nói e rằng sẽ gặp nguy hiểm.” Trương Anh Hào nói.

“Yên tâm, nói về tốc độ thì ta rất tự tin.” Cố Thanh Sơn đáp.

Trên mặt đất.

Hoa tuyết bay lả tả.

Cương Thiết Cự Nhân vỡ vụn vẫn nằm lẳng lặng trong tuyết như cũ.

Con quái vật đầu rắn mình người bò từ dưới đất ra ngoài, vẩy vẩy cánh tay quấn quanh xích sắt rồi thở một hơi nói: “Xem ra cuối cùng quái vật kia cũng trở về.”

Nó lại yên tĩnh, đặt mông ngồi trong tuyết, nhắm mắt giải lao.

Bỗng nhiên.

Một tia điện truyền từ phía xa đến, trong nháy mắt xuất hiện ở hơn ba mươi mét trước mặt nó.

Cố Thanh Sơn.

Hắn thả Trương Anh Hào xuống, rồi đưa Hắc Miêu cho anh ta, lúc này mới nhìn về phía co quái vật đầu rắn mình người.

“Này, lại gặp nhau rồi.” Cố Thanh Sơn chào hỏi.

“Hừ! Tại sao ngươi lại chạy tới đây.” Quái vật đầu rắn mình người cảnh giác trừng mắt nhìn hắn và nói.

Cố Thanh Sơn buông tay nói: “Đây không phải có chuyện nhờ ngươi sao.”

“Chuyện gì?” Quái vật đầu rắn mình người hỏi.

“Ngươi… Có đẻ trứng không?” Cố Thanh Sơn cẩn thận từng li từng tí mà hỏi.

Không khí đột nhiên yên tĩnh.

Quái vật đầu rắn mình người bùng lên một tiếng gào thét với deciben cao chói tai:

“Ta muốn giết ngươi! Giết ngươi!!!”

Nó nhằm về phía Cố Thanh Sơn.

Đáng tiếc, xích sắt lại kéo nó trở về, không hề cho nó toại nguyện.

Trương Anh Hào thở dài nói: “Xem ra nó không đẻ trứng rồi.”

Trong ánh mắt của Hắc Miêu có chút thất vọng.

Cố Thanh Sơn ho nhẹ một tiếng rồi nói với quái vật: “Ta không phải xem thường ngươi, ta chỉ là hỏi một cách rất trịnh trọng, ngươi không đẻ trứng thì nói một tiếng được rồi, không cần nổi giận.”

Quái vật tức giận gầm rú một tiếng, khiến xích sắt trên người rung động đến mức rền vang tiếng lách cách.

“Hiện tại phiền ngươi nói cho ta biết, ở đây có tồn tại trứng hay không? Ta có chuyện cần một quả trứng.” Cố Thanh Sơn nói.

Quái vật cười lạnh rồi đáp: “Ta tình nguyện liều mạng với ngươi chứ không nói cho ngươi biết bất kì tin tình báo nào.”

Cố Thanh Sơn rút đao ra, gương mặt tràn đầy áy này mà nói: “Ta không có thời gian, nếu như ngươi thật sự nghĩ vậy, e rằng…”

Một phút trôi qua.

Hai phút,

Ba phút,

Bốn phút,

--- Sau năm phút.

“Ở hướng tây bắc có một rừng cây thấp bé, chim ở nơi đó chắc là có dẻ trứng.”

Quái vật đầu rắn mình người nói.

“Sớm vậy thì tốt rồi, đến đây --- mau lau đi.”

Cố Thanh Sơn đưa một tờ giấy cho nó.

“Đa tạ các hạ, vừa nãy là ta quá xúc động.” Quái vật nhận lấy tờ giấy để lau máu mũi, chăm chú nói.

Cả người nó đều là vết thương---

----------------------------------------

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!