“Không có chuyện gì, coi như không nói gì là được.”
Trương Anh Hào mang theo mặt nạ da người mới chế tạo xong ra, cải trang thành đại hán kia.
Hắn lại liếc mắt nhìn Hắc Miêu.
Hắc Miêu hiểu ý, lặng yên lẻn vào bụi cỏ, trong chớp mắt đã không thấy bóng dáng.
Lúc này, Cố Thanh Sơn phải tranh thủ thời gian kéo xác chết con cọp vào bụi cỏ, sau đó đem thanh dao găm nhọn có cán dài trên người thi thể vứt cho Trương Anh Hào.
Trương Anh Hào cầm lấy dao găm, thuần thục xoay vài dòng, giắt nó ở bên hông mình.
“Dao găm không tồi --- Ngươi vào trước đi, ta sẽ tùy thời cơ mà trà trộn vào, tiếp ứng ngươi trong bóng tối.” Hắn nói.
“Được, bất kì lúc nào cũng chuẩn bị chiến đấu.” Cố Thanh Sơn đáp.
“Chắc chắn có thể đánh thắng?” Trương Anh Hào hỏi.
Cố Thanh Sơn suy nghĩ một chút, lại nói: “Bất kì lúc nào cũng chuẩn bị chạy trốn.”
…
Mấy phút sau.
Cố Thanh Sơn nghênh ngang tiêu sái bước ra khỏi bụi cỏ.
Hắn vừa mới xuất hiện thì lập tức đã bị một con sói lang phát hiện.
“Tên nhà ngươi là ai?”
Sói lang cảnh giác theo dõi hắn, miệng nói tiếng người.
Cố Thanh Sơn hành lễ nói:
“Sói lang đại ca, ta là người thánh tuyển ở Vạn Thú thâm quật, đến từ Sơn Hải lưu phái, người người gọi ta là Lý Tam Lang.”
Trên vách núi vốn trống trải, tiếng nói của hắn lại rất lớn nên nhanh chóng truyền đi rất xa.
Lý Tam Lang là tên giả mà hắn dùng khi còn ở trong Vạn Thú thâm quật.
Ngày xưa lúc được Họa Cốt U Nữ Lý Thu Vũ nhận làm đệ đê, người người đều gọi hắn một tiếng Lý Tam Lang.
Tên gọi Lý Tam Lang này vang ra, nếu người có hiểu biết nghe xong nhất định sẽ tiếp ứng ở phía trước.
Đợi chưa tới hai tức.
Từ nơi rất xa, hắn nghe được một âm thanh quen thuộc: “Là người của chúng ta, để hắn vào.”
Sói lang thận trọng liếc hắn một cái, không tình nguyện nhường đường.
Cố Thanh Sơn đi thẳng một đường, đi tới trung tâm vách núi.
Hắn dần lộ ra vẻ kinh ngạc.
Chỉ thấy đoàn người chia thành hai nhóm, trong đó một nhóm khoảng chừng mười bảy mười tám người, ba tên đại hán và một ông lão gặp được ở phần còn lại của đường Thú Vương cũng ở đó.
Một đường khác nằm ở phía xa xa chỉ có ba người.
Trong đó có một nam tử đeo thanh trường đao trên lưng, biểu hiện cảnh giác.
Một nam tử khác cầm trường kiếm, trên người dừa như có thương tích, ngồi dưới đất nhất thời vẫn chưa đứng lên.
Đứa giữa hai người là một cô gái mặc bộ trang phụ màu đỏ, nhìn vô cùng xinh đẹp/
Đó chính là tông chủ Sơn Hải lưu phái, Sơn Hải Tê Hà.
Người đang đeo đao trên lưng chính là vạn thánh đao tôn Lý Xuân Đao, người cầm trường kiếm trong tây chính là trích kiếm tiên Vương Tiến.
Ba người này thấy hắn thì đều có hơi kích động.
Cố Thanh Sơn gật đầu với bọn họ, cười nói: “Đã lâu không gặp.”
“Đã lâu không gặp.” Sơn Hải Tê Hà nói.
“Thu Xũ thường xuyên nhắc tới ngươi, không biết bây giờ ngươi ra sao.” Lý Xuân Đao nói.
“Mọi chuyện đều tốt, Vương Tiến huynh, bây giờ tất cả mọi người đều mất thực lực, chẳng biết vì sao ngươi và Xuân Đao có thể cầm binh khí trong tay?”
Cố Thanh Sơn hỏi.
Vương Tiến thuận tiện nói: “Binh khí của chúng ta đương nhiên bị Lục Đạo Luân Hồi phong ấn, ta và Xuân Đạo huynh chế tạo lại Liễu Phàm binh khí, dùng tạm thời một chút.”
Cố Thanh Sơn bùng tỉnh.
Đáng tiếc, ngay cả cơ hội cầm kiếm hắn cũng không có, nếu không sẽ lập tức thức tỉnh thấy cả thực lực, bị Lục Đạo Luân Hồi phát hiện rồi đá ra ngoài.
“Vì sao ngươi lại bị thương?” Hắn hỏi.
“Lúc nãy tỷ thí với một vị bằng hữu đối diện không cẩn thận bị thương.” Vương Tiến nói.
Cố Thanh Sơn yên lặng liếc nhìn.
Thương thể rất nặng, nhưng hình như đã được chữa trị nên đã chuyển biến tốt hơn.
Đối diện có mười mấy người.
Bên này chỉ có ba người.
Thực lực chênh lệch quá lớn, e rằng căn bản không phải đối thủ, nhưng nhất thời chưa ra đòn sát thủ, hẳn là còn mưu đồ gì khác.
Nếu như vậy, muốn cứu bọn họ cũng rất vướng tay chân.
Sơn Hải Tê Hà nói: “Ta đã chữa trị cho hắn, nhưng bây giờ thực lực ta cũng bị phong ấn, vì lẽ đó vết thương của hắn phải cần mấy ngày nữa mới hồi phục hoàn toàn được.”
Cố Thanh Sơn mở cái túi bên người ra, đưa một bình uống chức năng sang.
“Đây là?” Vương Tiên hỏi.
“Đồ uống chữa trị tốt nhất, do một người bạn của ta tỉ mỉ chế tạo.” Cố Thanh Sơn đáp.
Vương Tiến lập tức uống nó vào.
Hắn chậm rãi đứng lên từ mặt đất, ngạc nhiên nói: “Giống như ta đã khỏi toàn bộ rồi.”
Nhìn thấy cảnh này khiến mí mắt của mọi người đều giật một cái.
Sức mạnh trị liệu như thế, với tình hình mọi người đều bị phong ấn thực lực thì quả là thần kỳ.
Cố Thanh Sơn cười cười nhưng không để ý lắm.
--- Ngay cả Mạc cũng coi trọng đồ uống này, có thể thấy được phần nào chức năng chữa trị của nó.
“Các ngươi tụ tập ở đây làm gì?” Cố Thanh Sơn hỏi.
“Bên trên hình như có đưa ra một số nhiệm vụ để chúng ta thực hiện.”
“Bên trên? Bên trên là ai?” Cố Thanh Sơn cau mày nói.
“Thú Vương nói năm đó lúc lục đạo bị phá hủy, đám Thú Vương đầu tiên chúng nó bất đắc dĩ rơi vào trạng thái ngủ say, bây giờ đã tỉnh lại, chúng sẽ dẫn dắt chúng ta tham gia vào lục đạo tranh hùng.” Lý Xuân Đao nói.
“Có ích lợi gì?” Cố Thanh Sơn hỏi.
“Hoàn thành tất cả nhiệm vụ chỉ định thì chúng nó có thể hướng dẫn giúp chúng ta giác ngộ lục đạo thần kỹ --- chuyện này vốn là bí mật nhưng kẻ có thể
tiến vào nơi Ngũ Hành chiến tranh thì đa phần đều biết, nói ra cũng không sao.” Sơn Hải Tê Hà nói.
Cố Thanh Sơn gật đầu nói: “Thì ra là vậy, chúng ta đi.”
Đi?
Mọi người đều sững sờ.
“Đi đến đâu?” Sơn Hải Tê Hà hỏi.
“Ta cảm thấy chúng ta không cần người khác hướng dẫn vãn có thể giác ngộ lục đọa thần kỹ --- vì lẽ đó không cần phải thực hiện nhiệm vụ mà chúng nó chỉ định ---- bây giờ đi theo ta.” Cố Thanh Sơn đáp.
Mấy người liếc nhau một cái.
Những Thú Vương đối diện họ đã ồ lên một tiếng.
“Ngươi nói thật lòng?” Sơn Hải Tê Hà hỏi.
“Đúng, các ngươi đi theo ta, phía bên ta còn rất nhiều chỗ cần các ngươi hỗ trợ.” Cố Thanh Sơn đáp.
Nói xong, hắn lập tức quay người đi xuống chân núi.
“Vậy cũng tốt.” Sơn Hải Tê Hà bất đắc dĩ nói.
Nàng lập tức đi theo sau.
----------------------------------------
CHƯƠNG 2255: ĐI THEO TA (2)
Lý Xuân Đao và Vương Tiến dĩ nhiên đi theo ở phía sau.
Đột nhiên ----
“Chậm đã!”
Một tiếng rống to vang lên.
Ông lão Lang tộc kia đứng ra, chặn trước mặt bốn người.
Hắn nhìn chằm chằm Sơn Hải Tê Hà rồi nói: “Thật nực cười, các ngươi có hẹn ước từ trước với ta, nhưng hiện tại chỉ dựa vào một câu nói của người này thì lập tức muốn cắt đứt tất cả với tộc Thú Vương chúng ta?”
Sơn Hải Tê Hà nói: “Không phải cắt đứt, chúng ta nhất định phải đi với hắn.”
“Tại sao?” Ông lão Lang tộc hỏi.
Sơn Hải Tê Hà nghiêm túc nói: “Chúng ta và Lý Tam Lang đã có hẹn ước từ trước rằng chắc chắn sẽ không vứt bỏ lẫn nhau, cho nên ta xin lỗi về việc này
--- tất cả những thứ các ngươi hứa trước đây chúng ta không cần, những việc mà chúng ta từng làm cho các ngươi cũng coi như làm không công, không cần bất kỳ thù lao nào.”
Ông lão Lang tộc yên lặng lắng nghe, sắc mặt càng lúc càng âm trầm.
“Trước khác nay khác, mặc kệ các ngươi từng có thề ước điều gì, ta đều có biện pháp giải trừ cho các ngươi, vì vậy vẫn nên trở về làm việc cho ta đi, các ngươi sẽ có vô số chỗ tốt mà không thể kể hết.” Lão già Lang tộc nói.
Sơn Hải Tê Hà lắc đầu nói: “Ta sẽ không vi phạm thề ước.”
“Lẽ nào hắn bảo các ngươi đi chết thì các ngươi cũng làm theo?” Ông lão Lang tộc châm chọc.
“Sẽ làm.” Sơn Hải Tê Hà nghiêm nghị nói.
Ông lão Lang tộc ngây người, nhất thời không tài nào hiểu được.
Hắn đương nhiên không biết chuyện ban đầu.
---- Ngày xưa Đại Mộ tan vỡ, lúc tận thế sắp bùng phát ở mọi nơi, Cố Thanh Sơn đã dùng Thiên Địa song kiếm triệu hoán vô số cường giả ở thế giới song song để cùng nhau phong bế Đại Mộ tạm thời.
Toàn bộ hàng tỉ chúng sinh trong Vạn Thú thâm quật lúc này mới có thể tồn tại.
Lúc đó, Sơn Hải Tê Hà lập tức thực hiện lời thề sinh tử, đại diện cho toàn bộ Vạn Thú thâm quật để kết minh với Cố Thanh Sơn.
Lần này Cố Thanh Sơn tìm đến, nàng đương nhiên việc nghĩa chẳng từ nan mà muốn đi theo.
Cố Thanh Sơn vừa lẳng lặng nghe, vừa liếc mắt về phía sau lưng ông lão kia.
Hắn chỉ thấy những cường giả của Thú Tộc dồn dập kéo đên, nháy mắt với nhau, dường như có hơi bất an.
---- Sơn Hải Tê Hà là nhân vật đại diện cho người trong tộc ở hang sâu Vạn Thần, nếu để cho nàng đi, nó chẳng khác nào Thú Vương để nhân tộc thoát khỏi khống chế.
Cố Thanh Sơn nhìn lướt qua, trong lòng tự nhiên có vài suy đoán.
Hắn lại nhìn về phía ông lão Lang tộc.
Hai bên vốn từng gặp nhau ở phần còn lại của con đường Thú Vương, nhưng đó là khi hắn đã chết, bị treo trong một đám xác chết, còn đối phương lại cố
hết sức điều khiển di tích tránh né quái vật bên ngoài, rất có kahr năng đã không chú ý đến hắn.
Xem ra người cầm đầu vẫn là ông lão Lang tộc này.
… Không dễ xử lí nha.
Cố Thanh Sơn dừng bước, gương mặt hiện ra nụ cười đi về phía ông lão Lang tộc.
“Vị đại nhân này, xin đừng hiểu lầm.”
Hắn vô cùng áy náy mà nói.
“Hiểu lầm?” Ông lão Lang tộc lắng nghe lời hắn nói.
“Đúng, ta muốn nhờ bọn họ giúp ta giết một người, giết xong thì bọn họ có thể trở về.” Cố Thanh Sơn đáp.
“Thì ra là vậy, người ngươi muốn giết là ai?” Ông lão Lang tộc hỏi.
Cố Thanh Sơn đáp: “Là người thánh tuyển Ác Quỷ Đạo.”
“Cái gì!”
“Thì ra là hắn!”
“Tên Ác Quỷ Đạo kia là người mà Thiên giới chỉ định phải giết!”
“Tên khốn Ác Quỷ Đạo!”
Người thánh tuyển của bộ tộc Thú Vương dồn dập reo hò ầm ỹ.
Ông lão Lang Tộc cũng bị sốc.
“Lý Tam Lang, lời ngươi nói là sự thật?” Ông lão hỏi.
“Đúng, tên người thánh tuyển Ác Quỷ Đạo này đã gặp mặt với chúng Thiên Ma, hắn đã tiến vào nơi Ngũ Hành chiến tranh, ta cần một ít người để giết hắn.” Cố Thanh Sơn đáp.
“Ngươi biết vị trí của người đó?” Ông lão hỏi.
“Biết, trên thực tế, lần trước quái vật đột nhiên tỉnh lại hại tất cả mọi người không thể không trốn đi cũng bởi vì người kia đã giết lục đạo chiến tranh tướng quân.”
Ông lão rơi vào trầm mặc.
Trong một giây lát.
Ông lão thở dài rồi nói: “Hóa ra bị giết rồi… Quả nhiên vướng tay vướng chân, chuyện này chúng ta có thể giúp ngươi một tay.”
Cố Thanh Sơn lộ vẻ bất ngờ mà nói: “Các ngươi có thể giúp ta?”
“Đúng, chuyện này quá lớn, với thực lực của mấy người các ngươi căn bản không đủ dùng.” Ông lão nói.
“Tại sao?” Cố Thanh Sơn hiếu kì.
“Bởi vì hắn có Thiên Ma Tướng giúp, Thiên Ma đều là… không giống với ngươi nghĩ.” Ông lão nói một cách hàm hồ.
Cố Thanh Sơn trầm ngâm: “Phía bên này của ta chỉ có mấy người, quả thực thế đơn lực bạc, còn các ngươi có mười mấy người.”
Hắn nhìn phía sau ông lão.
Những cường giả Thú Vương được nhắc đến ngẩng đầu lên, khí thế tỏa ra khắp người.
Ông lão Lang tộc suy nghĩ một hồi, nói rằng: “Chỉ bằng chúng ta đảm nhận tấn công chính, còn phía ngươi thì tiếp ứng ---- chỉ cần ngươi dẫn ta đi tìm người kia là được.”
Trên mặt Cố Thanh Sơn toát ra vẻ bàng hoàng, lầu bầu nói: “Ta trải qua thiên tân vạn khổ, rất vất vả có thể mới có thể tìm được hành tung của hắn…”
“Điều này t công nhận, nếu như thật sự tìm được hắn rồi thì quả thật là một chuyện rất có giá trị.” Ông lão Lang tộc nói.
Cố Thanh Sơn đổi ngữ khí, đột nhiên nói: “Quên đi, ta thấy nhân thú các ngươi đông đảo, cũng toàn là cao thủ, không bằng ta đưa các ngươi đi, các ngươi cho ta ít thù lao --- chuyện giết hắn thì giao cho các ngươi.”
Ông lão Lang tộc không có biểu cảm gì, nói rằng: “Việc này có một điều kiện tiên quyết đó chính là tình báo của ngươi đúng sự tahajt ---“
Lời tiếp theo ông ta không nói nữa.
Cố Thanh Sơn đương nhiên hiểu, nhấc tay xin thề: “Ta xin thề trước Lục Đạo Luân Hồi, đảm bảo lát nữa đưa mọi người đến nơi nhất định có thể tìm được người thánh tuyển Ác Quỷ Đạo này --- nếu như ta làm không được thì lập tức mất tư cách thánh tuyển, bị Lục Đạo Luân Hồi đưa vào bên trong tận thế, không còn cơ hội tồn tại.”
Vù ---
Trong trời đất hiện ra một gợn sóng nhàn nhạt, hưởng ứng lời thề của hắn.
----------------------------------------