Đây là lời thề trong lục đạo, có sự thừa nhận của lục đạo chứng minh thay cho hắn, một khi không làm được sẽ ứng nghiệm.
Ba người Sơn Hải Tê Hà lẳng lặng nhìn, lúc này đã bái phục sát đất từ lâu.
--- ngươi nhất định có thể tìm được người thánh tuyển Ác Quỷ Đạo này.
Bởi vì ngươi chính là hắn mà!
Việc này giống như lôi toàn bộ Lục Đạo Luân Hồi ra làm chứng cho hắn, giúp hắn lừa người khác vậy.
--- Đầu óc người này lớn lên như thế nào vậy, sao mà mỗi giờ mỗi khắc đều có thể gạt người khác nhi!
Vậy mà còn có thể khiến không ai nghi ngờ nữa!!
Ông lão thấy Lục Đạo Luân Hồi đã xác minh thì cũng thả lỏng một chút.
Hắn gật gù.
Những cường giả sau lưng của hắn cũng không bảo mà gật đầu theo.
Nếu Lục Đạo Luân Hồi đã làm chứng vậy thì người này nhất định có thể tìm được vị trí của người thánh tuyển Ác Quỷ Đạo.
Bằng không hắn sẽ chết không có đất chôn!
“Đổi lấy việc ta thề với lục đạo, các ngươi nên đưa thù lao trước đi, điều này chắc không quá mức nhỉ.” Cố Thanh Sơn buông tay nói.
Ông lão Lang tộc suy nghĩ một chút.
Sơn Hải Tê Hà này còn có tác dụng, hơn nữa người trước mắt có thể tìm được người thánh tuyển Ác Quỷ Đạo, cũng là một tên có giá trị lợi dụng, hiện ti không tiện để trở mặt.
Nghĩ đến đây, hắn lấy một tấm bảng từ trong lòng ra, gương mặt lộ vẻ nhức nhói nhưng vẫn đưa nó ra.
Cố Thanh Sơn muốn đưa tay nhận lấy, nhưng nhớ đến việc mình nợ tiền thì lập tức quát lên: “Sơn Hải Tê Hà, ngươi nhận lấy.”
Sơn Hải Tê Hà nhận lấy tấm bảng.
Ông lão Lang tộc giải thích; “Đây là một tí Ngũ Hành mà chúng ta phong ấn, còn có những bảo vật khác, chúng đều là chiến lợi phẩm phải giết gần nghìn quái vật Ngũ Hành mới có được, dùng nó làm thù lao chắc đủ rồi.”
Phát tài.
Lần này phát tài.
Trên mặt Cố Thanh Sơn không hề biến sắc, ôm quyền hành lễ về phía đối diện, ôn thanh nói: “Trước đây có đắc tội thì xin lượng thứ cho.”
Ông lão Lang tộc ôm quyền đáp lễ: “Đều là chuyện nhỏ, dẫn đường đi.”
Cố Thanh Sơn hớn hở nói: “Đương nhiên! Đương nhiên! Nếu thù lao đã tới tay, tại hạ mời các vị đi.”
Bàn tay hắn đột nhiên bùng lên hai sắc hồng u ám.
--- Vào thời điểm đó, hắn ngưng tụ hai đòn lục đạo thần kỹ vào trong bàn tay mình.
Lần này, hắn lập tức phóng thích tất cả ra!
Trong chớp mắt, trong đất trời xuất hiện hai thanh thương to lớn mạnh mẽ nhưng lại tràn ngập thê lương, ầm ầm xuyên qua cả dãy núi, san bằng tất cả
thành bình địa.
Ầm ầm ---
Những cao thủ thú Vương vốn đang dồn dập chuẩn bị lên đường căn bản không phản ứng kịp, lập tức bị thần kỹ quét đi mấy.
Chỉ có ông lão Lang tộc tranh thủ thời cơ cực nhanh, toàn thân toát ra ánh sáng u ám mới miễn cưỡng nghiêng người né qua, bị xây xát ngoài rìa, oa một tiếng phun ra một ngụm máu.
Cả người ông ta run như cây sàng, trông giống cung giương hết đà.
Sau lưng ông ta xuất hiện một cái bóng.
Trương Anh Hào!
Lúc Cố Thanh Sơn ra tay, Trương Anh Hào cũng lập tức hành động theo.
Hắn giống như một âm hồn, im hơi lặng tiếng xuất hiện tại sau lưng ông lão Lang tộc, không nói hai lời trực tiếp đâm xuyên người ông ta, sau đó nắm chặt dao găm nhọn và xoắn một cái.
Ông lão Lang tộc còn đang giãy dụa thì lập tức chẳng còn hơi thở nữa.
Lông mày của Trương Anh Hào buông lõng, đang tính rút dao găm về thì nghe Cố Thanh Sơn hô:
“Đừng nhúc nhích…”
Cố Thanh Sơn lao lên nhanh, dốc toàn sức vung trường đao trong tay.
Bá…
Đầu của ông lão Lang tộc bị chém bay ra ngoài, lăn xuống đắt.
Trương Anh Hào nhún vai nói: “Chết thì cũng đã chết rồi, vì sao nhất định phải chặt đầu?”
Cố Thanh Sơn thu đao rồi nói: “Chúng nó là Thú tộc, cấu tạo thân thể không giống chúng ta, vạn nhất đâm tim không chết thì phiền phức.”
… Cũng không ai biết đối phương còn hậu chiêu gì.
Vì vậy quyết không thể cho đối phương một cơ hội ra tay/
Đó là quan niệm chiến đấu đơn giản nhất của Cố Thanh Sơn.
Trương Anh Hào suy nghĩ một chút rồi khen: “Cẩn thận lắm.”
Cố Thanh Sơn đứng tại chỗ đợi một hồi nhưng lại không thấy dị tượng Hoàng Tuyền xuất hiện.
Hắn không khỏi thấy kinh ngạc.
Nhiều người thánh tuyển đã chết vậy rồi, lẽ nào cũng không vào Hoàng Tuyền sao?
Sơn Hải Tê Hà nghe lời đoán ý mà giải thích; “Đừng đợi, toàn bộ nơi chiến tranh Ngũ Hành chính là nơi ngăn cách lục đạo, người chết không ra được, cũng không về được, trừ phi Ngũ Hành hoàn toàn ổn định, thế giới an ổn thì phong ấn nơi đây mới được giải trừ, bọn họ mới có thể đi đầu thai.”
“Thì ra là vậy.” Cố Thanh Sơn chợt nói.
Hắn giới thiệu Trương Anh Hào và Sơn Hải Tê Hà cho nhau một phen.
“Một chút tình cảm cũng không lưu lại, ngươi đã giết toàn bộ rồi… Những người này có chọc vào ngươi sao?”
Lý Xuân Đao hỏi.
“Không phải là đắc tội ta mà là sớm muộn gì họ cũng sẽ ra tay với các ngươi.” Cố Thanh Sơn đáp.
“Cái gì!” Lý Xuân Đao thất sắc nói.
“Tới cùng là có chuyện gì xảy ra?” Sơn Hải Tê Hà hỏi.
Cố Thanh Sơn lập tức kể lại chuyện đã nghe lén được ở di tích Thú Vương một lần.
Lý Xuân Đao thở dài: “Thì ra là vậy.”
“Ta đã biết là chúng không có lòng tốt mà.” Vương Tiến hừ một tiếng.
“Đám Thú Vương này thức tỉnh từ giấc ngủ say, bất kể là số lượng hay thực lực thì đều mạnh hơn chúng ta, gần như nắm toàn bộ con đường Thú Vương…
Chỉ tính người thánh tuyển, chúng đã hơn ta mấy lần.” Sơn Hải Tê Hà nói một cách sầu lo.
Mấy người cùng nhau trầm mặc.
… Thực lực hai bên quá chênh lệch, một khi đối phương trở mặt thì nhân tộc trong Vạn Thú Thâm Quật nhất định sẽ chìm trong tai ương.
Đây là một vấn đề vướng tay vướng chân.
Cố Thanh Sơn suy nghĩ một nói, nói rằng: “Các ngươi phải nhanh chóng tăng thực lực lên, sớm khiến tất cả người thánh tuyển của loài người đều đánh thức lục đạo thần kỹ, nếu như vậy, đối phương sẽ càng không dám manh động.
Sơn Hải Tê Hà nói: “Nhưng sau lưng của đám Thú Vương còn có Thiên giới, thật ra chúng vẫn luôn vâng theo mệnh lệnh của họ.”
Cố Thanh Sơn quả quyết nói: “Tạm thời thì trốn hết đi, đừng có tâm lý cầu may, tên ở phía sau lưng chúng nó còn lợi hại hơn các ngươi tưởng nhiều.”
----------------------------------------
CHƯƠNG 2257: HÌNH THÁI VIÊN MÃN (1)
… Thiên đế.
Thiên đế sinh sống trên hư không loạn lạc, giấu tất cả mọi người mà hoàn thành toàn bộ quá trình tiến hóa của Lục Đạo Luân Hồi một lần nữa, nếu như
không phải giây phút cuối cùng bị mình phát hiện, đuổi theo đại chiến ở cánh cửa thế giới thì coi như hắn đã thành công rồi!
Một nhân vật như vậy cũng không phải là dễ đối phó.
Sơn Hải Tê Hà đột nhiên biến sắc nói: “Gay go, Thu Vũ các nàng vẫn dưới chịu sự giám sát của đám Thú Vương, nơi này của chúng ta có chuyện thì chẳng mấy chốc nữa đám Thú Vương sẽ biết tình hình, chúng ta nhất định phải chạy về!”
Lý Xuân Đao và Vương Tiến cũng phản ứng lại, nhất thời có hơi nóng nảy.
“Chậm đã!:
Cố Thanh Sơn trầm giọng nói: “Bây giờ các ngươi đi về, vạn nhất đánh nhau không lại đối phương, chẳng phải là tìm cái chết một cách vô nghĩa sao?...
Các ngươi thức tỉnh lục đạo thần kỹ chưa?”
“Chưa được, thật ra chúng ta đang đi làm những chuyện mà chúng nó yêu cầu, thu được đầy đủ công đức.” Sơn Hải Tê Hà nói.
Cố Thanh Sơn chỉ hơi trầm ngâm rồi nói: “Vừa nãy bên trong nhãn hiệu mà ông lão kia đưa có phong ấn không ít Ngũ Hành chi Nguyên, theo hắn nói là giết gần nghìn tên quái vật Ngũ Hành mới được… Ngươi vào lấy chín mươi bảy Ngũ Hành Chi Nguyên ra cho ta đi.”
“Được.” Sơn Hải Tê Hà nói.
Nàng không hiểu nổi vì sao Cố Thanh Sơn không tự mình đi lấy, lại bắt mình phải làm cho bằng được.
Nhưng đối phương đã không nói, nàng cũng sẽ không hỏi.
Rất nhanh sau đó, chín mươi bảy Ngũ Hành Chi Nguyên đã được đặt dưới đất một cách ngăn nắp.
Chúng nó đều là hòn đá màu vàng sẫm và bảo thạch màu đỏ rực.
Cũng chẳng biết đám Thú Vương có phương pháp gì mà có thể giết thú Ngũ Hành tại chỗ nhưng lại không phá hủy Ngũ Hành Chi Nguyên.
… Xem ra chúng nó sớm đã có kế hoạch với mọi chuyện.
“Làm sao chỉ có hỏa và thổ thôi? Không có Ngũ Hành Chi Nguyên khác?” Cố Thanh Sơn hỏi.
“Ngũ Hành đã dừng lại ở kì thứ ba, chỉ còn hai loại là hỏa và thổ, chờ đất và lửa ổn định lại, Ngũ hành cũng sẽ ổn định theo, tiếp đó, năm loại Ngũ Hành đặc dị phong, lôi, quang, ám, âm cũng sẽ xuất hiện, đến lúc đó, nhân gian sẽ lại rơi vào đại loạn thêm lần nữa.” Sơn Hải Tê Hà sầu lo.
Cố Thanh Sơn gật gù.
Đây giống hệt những gì Ly Ám nói.
Đáng tiếc thời gian mình xuất hiện quả thật hơi muộn, không thể giành được thời cơ trước tiên.
… Nhưng cũng không tính là quá muộn.
Hắn múa trường đao trong tay, vẽ ra từng ánh đao, chém nát toàn bộ 97 viên Ngũ Hành Chi Nguyên này.
Chỉ trong chớp mắt, trong không trung hiện ra từng dòng chữ nhỏ màu đỏ tươi:
[Công đức đã có: Ba]
[Công đức thu được: 97]
[Ngươi đã tập hợp đủ 100 công đức, Lục Đạo Luân Hồi sẽ bơm Bán Nguyên Lực cho ngươi.]
[Năm giây sau, thần kỹ Lôi Quỷ sẽ tiến hóa thành hình thái viên mãn.]
[Năm,]
[Bốn,]
[Ba,]
[Hai,]
[Một!]
Ầm!
Sấm chớp trên người Cố Thanh Sơn phóng ra một cách mãnh liệt, cả người như thiên thần hạ phạm.
“Thần kỹ Lôi Quỷ của lục đạo đã được sửa chữa, đạt được hình thái viên mãn.”
“Lôi Quỷ: Toàn thân hóa thành sấm sét, chạy nhanh như chóp, không bị bất kì pháp thuật che chở nào ngăn cản, lúc chiến đấu sẽ có sấm chớp từ trời giúp ngươi, thời gian chiến đấu càng dài, sức mạnh sấm chớp càng lớn.”
Cố Thanh Sơn xem xong rất nhanh, trong lòng có chút kinh ngạc.
Sấm sét…
Đây không phải là trò độ kiếp mà người tu hành gặp phải sao?
Sao Lục Đạo Luân Hồi lại đưa thứ này ra làm vật lệ thuộc vào thần kỹ?
Có điều….
Hiện tại tất cả mọi người đều bị phong ấn thực lực, chỉ có thể sử dụng lục đạo thần kỹ.
Trước đây mình cứ thầm nhìn Thê Lương Đại Thương đến phát thèm, lại càm thấy sấm chớp không có sức tấn cống quỷ dị…
Cuối cùng bây giờ không cần phải lo nữa!
Có thiên lôi trợ giúp mà nói chính là nâng phần thắng trong chiến đấu của mình lên rất nhiều!
Trong không khí, vài hàng chữ màu đỏ lại hiện lên:
[Ngươi đã thu được 100 công đức, bước đầu hoàn thành thức tỉnh lục đạo thần kỹ.]
[Ngươi có thể chọn ở lại nơi chiến tranh Ngũ Hành, thăm dò bí mật Lục Đạo Luân Hồi hoặc trở về nhân gian.]
… Thì ra thu được 100 công đức thì có thể trở về, nhưng nơi chiến trnah Ngũ Hành này ẩn chứa rất nhiều bí mật, Cố Thanh Sơn sao có thể rời đi một cách dễ dàng như vậy?
“Ta ở lại.” Cố Thanh Sơn đáp.
Hắn lấy lại bình tĩnh và hỏi Sơn Hải Tê Hà: “Bên trong tấm bảng mà ông lão Lang tộc cho còn có cái gì không?”
Sơn Hải Tê Hà nói: “Còn hơn 900 Ngũ Hành Chi Nguyên và vô số châu báu.”
… Cháu báu thì thôi.
Cố Thanh Sơn lập tức nói: “Những thứ này các ngươi cầm dùng đi, nhanh chóng thức tỉnh lục đạo thần kỹ, sau đó giúp Lý Thu Vũ và Triệu Quỳnh cũng thức tỉnh, như vậy mới có năng lực tự bảo vệ bản thân… Mau làm đi!”
“Vậy còn ngươi?” Sơn Hải Tê Hà chần chờ nói.
“Ta còn những việc khác, không giống các ngươi.” Cố Thanh Sơn đáp.
Phải mau đi xem cuối cùng di tích Ác Quỷ Đạo đã xảy ra chuyện gì.
Còn quái vật mạnh nhất kia nữa.
Mình cũng phải tìm hiểu rõ bí mật của nơi chiến tranh Ngũ Hành này.
Sơn Hải Tê Hà liếc hắn một cách sâu sắc rồi nói: “Thật sự không cần chừa cho ngươi thứ gì hết?”
Cố Thanh Sơn đáp: “Đúng rồi, chừa đồ ăn lại.”
Sơn Hải Tê Hà nói: “Ngươi muốn ăn?”
“Đúng.”
Ba người nhìn nhau, tất cả đều hơi bất ngờ.
Tên này chả muốn Ngũ Hành Chi Nguyên hay châu báu gì nhưng phải ăn.
Bọn họ dồn dập lấy lương khô của mình ra.
Cố Thanh Sơn nhìn từng cái, hớn hở nói: “Những thứ này đủ rồi.”
“Vậy chúng ta đi trước.” Sơn Hải Tê Hà nói.
“Nhanh đi, bên kia ta không giúp được gì, các ngươi tự cẩn thận lấy.” Cố Thanh Sơn đáp.
“Những Ngũ Hành Chi Nguyên này đã giúp đỡ rất lớn rồi.” Lý Xuân Đao ôm quyền nói.
“Lại nợ ngươi một lần nữa.” Vương Tiến nói.
“Đừng nói nợ, đều là người mình cả.” Cố Thanh Sơn cười nói.
Ba người cười lên.
Bọn họ dồn dập lấy Ngũ Hành Chi Nguyên ra, thức tỉnh lục đạo thần kỹ rồi nhanh chóng biến mất trước mặt Cố Thanh Sơn.
----------------------------------------