Virtus's Reader
Chư Giới Tận Thế Online

Chương 2276: CHƯƠNG 2276: SƯ ĐỒ ĐỒNG HÀNH (1)

Toàn bộ thế giới bị băng sương bao phủ.

Lặng ngắt như tờ.

Người Khổng Lồ Băng Sương nhìn Cố Thanh Sơn, lại nhìn cô gái kia, lặng lẽ lui về sau vài bước.

Cố Thanh Sơn chìm vào suy tư.

Đúng vậy, hắn có thể cảm nhận được cô gái trước mắt mình chính là Tạ Đạo Linh, Tạ Đạo Linh hàng thật giá thật.

Nhưng vì sao người lại không nhớ mình?

Chẳng lẽ cũng mất đi ký ức?

Không đúng.

Năm đó, thời khắc Lục Đạo Tranh Hùng nổ ra lần đầu tiên, Thiên Đế muốn phong sư tôn làm “Chính phi lục cung”, từng ám chỉ một khi nàng bằng lòng thì sẽ lấy ra mảnh vỡ linh hồn trong kiếp trước của nàng.

Sư tôn cũng từng nói, mảnh vỡ linh hồn kiếp trước của nàng nằm trong tay Thiên Đế.

Lẽ nào...

Vị “sư tôn” trước mắt này chính là mảnh vỡ linh hồn của sư tôn? Cũng có thể gọi là phân thân kiếp trước.

Cố Thanh Sơn cảm thấy đầu óc hơi choáng váng.

Hắn hiểu được khái niệm kiếp trước kiếp này, cũng tự mình trải nghiệm xuyên qua thời không, càng hiểu Bách Hoa Tiên Tử Tạ Đạo Linh có thể hóa thân muôn hình vạn trạng. Thế nhưng cho tới bây giờ hắn vẫn chưa từng nghĩ tới Tạ Đạo Linh có thể tách ra một phân thân của kiếp trước!

Chỉ thấy cô gái kia đứng giữa đống xích sắt nát vụn, khẽ cử động thân thể, híp mắt nhìn Cố Thanh Sơn.

“Ngươi nói ngươi là đồ đệ của ta, ngươi lấy gì chứng minh?” Nàng hỏi.

Cố Thanh Sơn lập tức nói: “Địa kiếm...”

Không đúng.

Địa kiếm là chuyện xảy ra sau khi nàng đầu thai và trở thành Tạ Đạo Linh.

Tất cả mọi chuyện mình tiếp xúc đều là việc xảy ra ở kiếp sau.

Có lẽ thần thông có thể thức tỉnh cách một kiếp?

Cố Thanh Sơn đổi lời, nói: “Sư phụ của ta có thể hóa thân muôn hình vạn trạng.”

“Hóa thân muồn hình vạn trạng chỉ là trò vặt, cũng không phải chỉ có một mình ta biết.” Cô gái lạnh nhạt nói.

Cố Thanh Sơn vắt hết óc, cung kính nói: “Sư tôn tinh thông bản lĩnh không hỏi mà lấy, là độc nhất trong thiên hạ.”

Cô gái nhíu mày.

“Đó cũng là trò vặt mà thôi, không phải là bản lĩnh chân chính.” Nàng đáng giá Cố Thanh Sơn: “Còn gì nữa?”

Cố Thanh Sơn cảm thấy nàng đã tin vài phần, lại nói: “Sư tôn nhớ kỹ rất nhiều chuyện trong Lục Đạo, mỗi khi nhìn thấy gì đó đều có thể nhớ ra đủ chuyện bí mật không ai biết, bí pháp thượng thừa.”

Cô gái trầm ngâm nói: “Ngươi từng được ta dạy dỗ?”

“Sư tôn thường nói Bách Hoa Tông chúng ta là người một nhà, không phải tông môn bình thường.” Cố Thanh Sơn nói.

“Còn gì nữa?” Cô gái hỏi.

“Không nên trêu chọc những cô gái có thực lực cao lại còn xinh đẹp, nếu không sẽ hối hận.” Cố Thanh Sơn nói.

Cô gái nhất thời không hỏi gì tiếp.

Người Khổng Lồ Băng Sương đứng nghe từ xa, trầm tư giây lát, lẩm bẩm: “Đây đúng là chân lý...”

Cố Thanh Sơn rất sợ cô gái kia không tin, tiếp tục nói: “Con từng xuyên qua thời đại tuyên cổ, tận mắt nhìn thấy thời khắc Lục Đạo hàng lâm, lúc đó con nghe thấy giọng nói của người.”

“Ta nói cái gì?” Cô gái hỏi.

Cố Thanh Sơn vừa nhớ lại vừa nói: “Vì lợi ích trước mắt, chỉ có thể dùng tận thế này để che giấu, ngăn cản các tận thế khác hàng lâm, tranh thủ thời gian cho mảnh vỡ Lục Đạo.”

“Đây là việc tuyệt mật, chúng sinh các ngươi tuyệt đối không thể có một chút trí nhớ nào, bằng không sẽ dẫn đến tai họa vô cùng ác liệt, tận thế của các thế

giới như hình với bóng, nhất định khiến thế giới này kết thúc theo.”

Sắc mặt cô gái thoáng bình tĩnh, nói: “Ngươi chắc hẳn là người rất thân quen với ta, nhưng rốt cuộc ngươi là gì của ta thì ta vẫn không thể xác định.”

Nàng tiếp tục nói: “Lúc đó ta hoàn thành tất cả, sắp sửa đi tới Hoàng Tuyền đầu thai thì lại bị Thiên Đế phát hiện... Gã đã ngấp nghé từ lâu, muốn nhân lúc sức mạnh của ta hao hết mà ra tay bắt ta. Dưới tình huống bất đắc dĩ, ta chỉ có thể để lại phân thân này cầm chân gã, linh hồn chủ thể mới có thể thoát thân, đi vào Hoàng Tuyền đầu thai.”

“Thì ra là thế.” Cố Thanh Sơn chợt bừng tỉnh.

Trong lòng hắn cũng buông lỏng phần nào.

Kiếp trước của sư tôn bằng lòng giải thích chuyện năm đó, chứng tỏ đã dần dần tin hắn.

Cô gái lại nói: “Ngươi đã có thể cùng đồng đội phá vỡ tháp phong ấn, cứu ta ra ngoài, nói thật thì ta đã tin ba phần, mỗi một chuyện ngươi nói đều trùng khớp với ta, có vẻ như đúng là đồ đệ của ta ở kiếp sau.”

“Con thực sự là đồ đề của người.” Cố Thanh Sơn nói.

“Được.” Cô gãi khẽ vuốt cằm, tiện tay lấy mai rùa ra, ngón tay ngọc ấn nhẹ.

Chỉ thấy trên mai rùa hiện lên từng dấu ấn màu trắng, tạo thành một ký hiệu huyền ảo không có quy luật.

Cô gái nhìn ký hiệu một chút, nói: “Nhìn vào quẻ tượng, trên người ngươi có công đức đại địa... Địa có thể chứa tất cả, sinh tất cả, che chở cho vạn vật và chúng sinh, cho nên khi ngươi đưa ra thỉnh cầu, tất cả các tồn tại trong hư không vô tận sẽ tới bảo vệ ngươi, chúng ta phải nhân lúc bảo vệ này vẫn còn hiệu lực, nhanh chóng rời khỏi nơi này.”

Cố Thanh Sơn biết nàng đang nói tới May Mắn Chân Thực của Thánh Trụ hệ địa, bèn hỏi:

“Nơi này đã bị hủy diệt, còn sợ gì nữa?”

Cô gái một tay cầm mai rùa, một tay bấm đốt ngón tay nhanh thoăn thoắt, nói: “Sức mạnh của đồng đội ngươi đã hao hết, ngươi cũng đã bị phong ấn sức mạnh, một khi đám tiên kia trở về, hoặc Thiên Đế phát hiện ra, chúng ta muốn đi cũng không được.”

Cố Thanh Sơn nhìn lại phía sau.

Chỉ thấy Mạc ngồi chồm hổm dưới đất, thở hổn hển.

Phá hủy cả một tòa tháp phong ấn đã tiêu hao hết tất cả sức mạnh của Mạc.

“Ta cảm nhận được trên người hắn có sức mạnh triệu hoán, không bằng ngươi thu lại triệu hoán, để hắn về nghỉ ngơi đi.” Cô gái nói.

“Mạc, anh thấy thế nào?” Cố Thanh Sơn hỏi.

Người Khổng Lồ Băng Sương lau mồ hôi trên trán, nở nụ cười: “Chẳng qua là tiêu hao thể lực chút thôi, chẳng tính là gì, chờ Thiên Đế tới tôi còn muốn chỉnh gã.”

Cố Thanh Sơn im lặng.

Thái độ này... giống như là dấu hiệu của một điều gì đó...

Hắn đi lên trước, đưa tay đầy nhẹ vào thân thể Người Khổng Lồ Băng Sương một cái.

“Rầm!”

Người Khổng Lồ Băng Sương lăn ra trên mặt đất như chó chết.

"Đi về nghỉ ngơi đi." Cố Thanh Sơn quả quyết nói.

Hắn lập tức giải trừ Yêu Nguyệt.

Người Khổng Lồ Băng Sương tức khắc biến mất.

Trong hư không truyền đến một giọng nói đầy kiêu ngạo: “Đừng, tôi còn có thể đánh mười người!”

Âm thanh dần dần tiêu tan.

Cố Thanh Sơn lắc đầu, nhìn về phía cô gái.

----------------------------------------

CHƯƠNG 2277: SƯ ĐỒ ĐỒNG HÀNH (2)

“Nếu như con không thể gọi người là sư tôn... Vậy con nên xưng hô với người thế nào?” Cố Thanh Sơn hỏi.

Hắn thật sự không biết nên đối mặt cô gái này như thế nào.

Một mặt, cô gái này chính là Tạ Đạo Linh; một mặt khắc, nàng là nàng lúc còn chưa nhận đồ đệ, là nàng của kiếp trước.

“Tên gọi của ta ở kiếp sau là gì?” Cô gái hỏi.

“Tạ Đạo Linh.” Cố Thanh Sơn nói.

“Tên này nghe được đấy, ngươi cứ gọi ta như vậy đi.” Cô gái quyết định.

“Người...”

“Sao?”

“Đây là tên của sư tôn.”

“Chẳng lẽ ta không phải sư tôn ngươi?”

“Người là kiếp trước của sư tôn.”

“Ta có phải sư tôn ngươi hay không?”

“Phải.”

“Nào, gọi sư tôn.”

“Sư tôn.”

“Ừ, được rồi, ngươi tên gì?”

“Cố Thanh Sơn.”

“Đồ nhi, chúng ta đi.”

“Đi đâu?”

“Trước hết đừng quan tâm đi đâu... Ngươi bị rơi vào thánh tuyển, thực lực chắc chắn đã bị phong ấn, ngươi có cách thoát khỏi sao?” Tạ Đạo Linh hỏi.

Cố Thanh Sơn khẽ run.

Lúc trước Mạc đưa mình lẻn vào, bây giờ Mạc không có ở đây, nếu mình tùy tiện đi qua tấm chắn, chắc chắn sẽ lập tức bị đám tiên nhân kia phát hiện.

Hơn nữa mình còn mang theo một người sống.

“Con không có cách nào, người có cách không?” Cố Thanh Sơn hỏi.

“Ngươi nghĩ sư phụ có thể không có biện pháp sao?” Tạ Đạo Linh hỏi ngược lại.

Cố Thanh Sơn nghẹn họng, than thở: “Sư tôn, người kiếp sau với người quả thực chẳng khác gì nhau.”

Tạ Đạo Linh đi về phía trước, nói mà không quay đầu lại: “Đi, chúng ta đi tìm một ít bảo vật Lục Đạo trước.”

“Muốn bảo vật làm gì?” Cố Thanh Sơn hỏi.

“Cơ bản toàn bộ sức mạnh của ta đều mất đi, chỉ có thể mượn bảo vật Lục Đạo để thi triển đạo pháp.” Tạ Đạo Linh nói.

Cố Thanh Sơn vừa động não, không nhịn được nói: “Sư tôn, thế giới nhỏ này chính là một món bảo vật.”

Tạ Đạo Linh dừng bước, vui vẻ nói: “Ồ? Là động tiên nhỏ? Vậy là đủ rồi.”

Nàng nhẹ nhàng đưa tay ấn xuống đất, khẽ ngâm: “Kim mộc thủy hỏa thổ, tới!”

Cơn lốc gào thét từ dưới lòng đất trào lên, xông lên tận trời, sau đó lại hoàn toàn rơi vào người Tạ Đạo Linh.

Nàng vươn tay ngọc ra giữa không trung, vẽ ra một lá bùa, quát: “Nhân Gian xuất hiện!”

Trong nháy mắt, thế giới băng tuyết tĩnh mịch nhoáng lên một cái rồi vụt đi ngay trước mặt Cố Thanh Sơn.

Cố Thanh Sơn phát hiện mình đang đứng trước một quán rượu.

Cố Thanh Sơn giật mình.

Vậy là đến Nhân Gian rồi?

Mình còn chưa tới di tích Ác Quỷ đạo đâu đó.

Nhưng trước đó có nói, cửa di tích bị vây chặt một con kiến cũng không chui lọt, bây giờ muốn vào cũng không được.

Hắn thở dài, nhìn sang bên cạnh.

Chỉ thấy Tạ Đạo Linh chắp hai tay, ngẩng đầu nhìn bảng hiệu của quán rượu kia.

“Đồ nhi, quán rượu này có rất nhiều khách, có lẽ mùi vị cũng miễn cưỡng chấp nhận được, vi sư đoán ngươi đã đói bụng, trước hết cứ dẫn ngươi đi ăn gì đó.” Nàng thản nhiên nói.

Rất tốt, rất Tạ Đạo Linh.

Trong lòng Cố Thanh Sơn âm thầm suy nghĩ, đáp lời: “Vâng, mời sư tôn vào trước.”

Bốn đĩa trái cây, bốn món ăn nguội, tám món nhắm rượu, mười hai món ăn.

Một bàn đầy ắp.

Rượu ngon lâu năm thượng hạng.

Hai người ngồi đối diện.

Tạ Đạo Linh ăn rất chậm, rất nghiêm túc.

Trong lòng Cố Thanh Sơn lúc thì nghĩ đến di tích Ác Quỷ đạo, lúc thì nghĩ đến chuyện của đám tiên nhân kia, lúc lại nghĩ tới công đức, cho đến khi Tạ

Đạo Linh nhắc nhở hắn đồ ăn lạnh hết rồi, hắn mới dẹp bỏ những suy nghĩ đó.

Lúc này còn thong thả tư lự ăn uống, dường như có gì đó sai sai.

Nhưng sư tôn đã ra lệnh như vật thì cứ ăn thôi.

“Nào, sư tôn, con mời người.” Cố Thanh Sơn nói.

“Nào uống một ly.” Tạ Đạo Linh nâng chén.

“Sư tôn bị nhốt đã lâu, ăn nhiều một chút.” Cố Thanh Sơn nói.

“Món này không tồi, ngươi lấy cái đĩa kia lại đây cho ta.” Tạ Đạo Linh chỉ vào một đĩa đồ ăn.

“À.”

Cố Thanh Sơn đưa đĩa tới, thuận miệng nói: “Món ăn ở đây quả thực quá sơ sài qua quýt.”

“Ồ? Ngươi có tâm đắc trên phương diện ẩm thực?” Tạ Đạo Linh hỏi.

“Vâng, ngày xưa con và nhị sư huynh phụ trách chuyện ăn uống trong môn phái.” Cố Thanh Sơn nói.

“Trình độ của các ngươi như nào?” Tạ Đạo Linh hỏi.

“Tay nghề của nhị sư huynh có thể đứng nhất thiên hạ, trước đây con không bằng huynh ấy, nhưng bây giờ có thể ngang tài ngang sức với huynh ấy rồi.”

Cố Thanh Sơn nói một cách tự nhiên.

Đây vốn là sự thật, Cố Thanh Sơn cũng không phải người khiêm tốn, trong lòng căn bản không hề để ý.

Hắn đã quen có sao nói vậy trước mặt Tạ Đạo Linh.

Mặc dù người trước mắt hắn lúc này là kiếp trước của nàng.

Tạ Đạo Linh nghe xong, đặt đũa xuống.

“Sư tôn không ăn nữa?” Cố Thanh Sơn hỏi.

“No rồi, chúng ta đi thôi.” Tạ Đạo Linh nói.

Cố Thanh Sơn nói: “Sư tôn, còn chưa trả tiền.”

“Ngươi trả.” Tạ Đạo Linh nói.

“Sư tôn, con trả không nổi.” Cố Thanh Sơn bất đắc dĩ nói.

Tạ Đạo Linh ngẩn ra.

“Ngươi làm sao vậy?” Nàng đánh giá Cố Thanh Sơn, hỏi.

“Không vì nguyên nhân nào khác, chỉ là con nghèo mà thôi.” Cố Thanh Sơn nghiêm mặt nói.

Ánh mắt hai người nhìn thẳng vào nhau, đồng thời im lặng.

Dường như trong cuộc đời của bọn họ chưa bao giờ gặp phải một vấn đề như vậy, đây là lần đầu tiên.

“Không phải chứ, lẽ nào tông môn của ta nghèo lắm sao?” Tạ Đạo Linh suy tư nói.

“Không liên quan đến tông môn, chủ yếu là con xảy ra chút vấn đề, bây giờ con đang nợ tiền người ta...”

Cố Thanh Sơn nói ra hết mọi chuyện về Cuốn Sách Của Đáy Biển.

Tạ Đạo Linh lắc đầu nói: “Đồ nhi, ngươi đúng là tuổi trẻ chưa trải sự đời... Ngươi lấy quyển sách kia ra đây, ta nói chuyện với nó.”

----------------------------------------

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!