Virtus's Reader
Chư Giới Tận Thế Online

Chương 2291: CHƯƠNG 2291: TÌM KIẾM SƯ TÔN (2)

Chỉ thấy Tần Tiểu Lâu tự tin cười, lên tiếng: "Sư đệ yên tâm, ta tính qua rất nhiều quẻ, đã sớm dự liệu được cục diện hôm nay, cho nên đã nghĩ ra đối sách, sớm đã chuẩn bị hết mọi biện pháp rồi."

Cố Thanh Sơn nhíu mày, vẻ mặt lộ ra nét bất ngờ.

Tạ Đạo Linh cũng kinh ngạc nói: "Cả đối sách và chuẩn bị con đều đã làm xong?"

"Đúng vậy." Tần Tiểu Lâu nói.

"Là cách gì thế?" Cố Thanh Sơn nhịn không được mà hỏi.

Tần Tiểu Lâu siết chặt nắm tay, nói: "Chúng ta nhất định phải khiến cho sư tôn chú ý, lại không thể làm đám Tiên Nhân kia nhìn thấy, cho nên nhất định phải thả ra một tin tức —— tin tức này phải đủ một tình báo, sư tôn hiểu được hàm ý trong đó, nhưng lũ thiên tiên không rõ ý nghĩa cụ thể của tình báo này."

"Có lý." Cố Thanh Sơn nói.

Tần Tiểu Lâu tiếp tục nói: "Nhưng nếu tin tức này chỉ truyền ra một lần thôi, chỉ sợ sư tôn chưa chắc đã nghe ngóng được, cho nên nhất định còn phải là một tin tức lâu dài, có thể khiến cho mọi người thảo luận, nhưng lại không quá đáng chú ý, mà một khi sư tôn nghe được, lập tức biết là chúng ta, nàng sẽ

tìm đến chúng ta!"

"Không sai." Cố Thanh Sơn nói.

"Nhưng mà, cụ thể làm thế nào mới được?" Tạ Đạo Linh hỏi.

—— Xem ra ngoại trừ Cố Thanh Sơn, nhị đồ đệ này cũng là một người thông minh cực độ, Tạ Đạo Linh âm thầm nghĩ.

Trên mặt Tần Tiểu Lâu lộ ra vẻ thần bí, nói: "Mọi người đi theo ta, kỳ thật ta đã chuẩn bị xong hết rồi."

Ba người đi dọc theo ngõ nhỏ mà đến cuối đường.

Rất nhanh, bọn hắn dừng lại ngay trước một cao lầu.

"Nhìn xem!"

Tần Tiểu Lâu chỉ vào cao lầu, ra hiệu cho hai người nhìn lên.

Cố Thanh Sơn cùng Tạ Đạo Linh ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy trước cao lầu treo một bảng hiệu, trên bàng là hai chữ to.

Cố Thanh Sơn thì thầm: "Thanh —— Lâu —— "

Bầu không khí đột nhiên an tĩnh lại.

Một trận gió thổi qua người hắn, chẳng biết bay về phương trời nào.

Cái này hình như là Ly Ám.

Nàng tức giận sao?

Cố Thanh Sơn chỉ suy nghĩ trong chớp mắt thôi thì không rảnh lắng lo nữa.

Hắn lau mồ hôi lạnh trên trán, bắt đầu liều mạng suy nghĩ biện pháp giải quyết một vấn đề khác.

—— Phải lập tức nghĩ cách giải thích thay cho Tiểu Lâu, không thì Tiểu Lâu chết chắc rồi!

"Làm cái gì vậy?" Tạ Đạo Linh mặt không đổi sắc mà hỏi.

Tần Tiểu Lâu dương dương đắc ý, nói: "Thanh là Thanh trong Cố Thanh Sơn, Lâu là Lâu trong Tần Tiểu Lâu."

"Chỉ vậy thôi sao? Chẳng lẽ chỉ vì chuyện này sao? Nhất định có nguyên nhân khác đúng không."

Cố Thanh Sơn liều mạng nháy mắt với hắn ta.

Tần Tiểu Lâu ưỡn ngực nói: "Sư đệ đệ không hiểu rồi, nhìn mặt ngoài, nó là một thanh lâu, nhưng trên thực tế, nó là một tửu lâu."

"Tửu lâu?" Tạ Đạo Linh nói.

"Đúng, đây là tửu lâu của con —— Không biết Tam sư đệ còn nhớ hay không, lúc trước chúng ta có một tổ hợp đội phi thuyền Thanh Lâu." Tần Tiểu Lâu nói.

"Thật à?" Tạ Đạo Linh đưa mắt qua nhìn vào Cố Thanh Sơn.

"A, cũng không thật sự thành lập đâu." Cố Thanh Sơn liên tục khoát tay, hận không tìm được một cái lỗ để chui vào.

"Về sau sư tôn biết chuyện này, chửi ta một trận —— ta đánh cược nàng nhất định có ấn tượng khắc sâu với tổ hợp 'Thanh Lâu' của chúng ta." Tần Tiểu Lâu nói.

"Sau đó thì sao?" Tạ Đạo Linh hỏi.

"Mặc dù tửu lâu của con còn chưa khai trương, nhưng tiêu chuẩn linh thực của con thì mọi người hiểu đó, đợi đến khi chính thức gầy dựng, nhất định sẽ

nổi danh tứ phương." Tần Tiểu Lâu nói.

Cố Thanh Sơn thay hắn cứu vãn, nói: "Sau đó sư tôn sẽ nghe được có một thanh lâu chuyên làm linh thực, tiêu chuẩn thì đệ nhất thiên hạ, nếu nàng suy nghĩ lại một cái, lập tức biết là huynh ấy mở."

"Đúng, sau đó nàng nhất định đến đây tìm chúng ta!"

Tần Tiểu Lâu vỗ tay phát ra tiếng, tiếp tục nói:

"—— Thế nào, kế hoạch của ta như thế nào?"

Cố Thanh Sơn không dám nhìn tới Tạ Đạo Linh, chỉ cười ha hả nói: "Mặc dù phương pháp có hơi lệch hướng, nhưng cũng dụng tâm suy nghĩ đấy."

"Chuyện này có một tiền đề, đó chính là linh thực của con thật sự có thể nổi danh toàn bộ Nhân Gian giới, trở thành tửu lâu linh thực thiên hạ đệ nhất, nếu không một tiệm ăn mang tên Thanh Lâu của con sẽ chỉ là trò cười của tông môn." Tạ Đạo Linh lạnh lùng mà nói.

Tần Tiểu Lâu nói: "Sư tôn yên tâm, bàn về tu vi, bàn về chiến lực, ta không sánh bằng mọi người, nhưng nếu nói về linh thực à. . . Hừ hừ, trên trời dưới đất, cũng chỉ có Tam sư huynh có thể so sánh với con mà thôi."

"Con dám đảm bảo với ta, cái Thanh Lâu này của cn không phải làm chuyện đó đúng không?" Tạ Đạo Linh nghiêm nghị hỏi.

Tần Tiểu Lâu nghiêm mặt nói: "Sư tôn, mặc dù con thường mang Thanh Sơn ra ngoài uống rượu hoa, nhưng bản thân con tuyệt đối không dám mở thanh lâu đâu."

Cố Thanh Sơn lấy tay che trán và mắt mình lại.

Vì sao. . . Lại kéo ta xuống nước. . .

Tạ Đạo Linh nheo mắt lại, nhìn về phía Cố Thanh Sơn, hỏi gặn: "Thật sự?"

Cố Thanh Sơn còn có thể nói gì đây?

Hắn chỉ có thể giả bộ như không để ý đến, phấn chấn tinh thần mà nói: "Thật sự, Nhị sư huynh tuyệt đối không dám mở thanh lâu đâu, tạo nghệ linh thực của huynh ấy chính là thiên hạ đệ nhất, xin sư tôn yên tâm."

"Hừ." Tạ Đạo Linh lạnh lùng nói.

". . . Sư tôn người có muốn đi vào ngồi một lúc không, con và sư huynh cùng làm bữa cơm cho người." Cố Thanh Sơn lấy lòng nói.

Tạ Đạo Linh lắc đầu nói: "Đã không phải Thanh Lâu làm cái nghề kia thì cũng được, con không cần làm thức ăn, hôm nay con được thiên địa trợ giúp, làm cái gì khẳng định cũng thành công, ta phải đặc biệt thử tài nghệ làm linh thực của Nhị sư huynh ngươi."

Nàng nói như vậy, Cố Thanh Sơn ngược lại nhẹ nhàng thở ra một hơi.

Về phương diện nấu nướng này thì Tần Tiểu Lâu có thực lực thật sự.

"Vậy chúng ta đi vào trước đi."

“Ừ."

. . .

Tần Tiểu Lâu đi làm linh thực rồi.

Tạ Đạo Linh tự mình giám sát.

Còn lại một mình Cố Thanh Sơn đang ngồi trong tửu lâu vừa uống trà, vừa yên lặng chờ đợi kết quả.

Bỗng nhiên, trong hư không hiện ra một hàng chữ nhỏ màu đỏ tươi:

[Chú ý, may mắn chân thực của ngươi đã kết thúc.]

----------------------------------------

CHƯƠNG 2292: CÁCH TU HÀNH MỚI (1)

Cố Thanh Sơn nao nao.

—— đã qua mười hai giờ rồi sao?

Hình như. . . mình quên mất chuyện gì đó. . .

"Đúng rồi, Ly Ám, cô còn ở đó chứ?"

Cố Thanh Sơn hỏi.

Một lúc lâu sau, tiếng nói của Ly Ám mới vang lên từ trong hư không: "Vừa rồi đi theo các anh thẳng đến nơi này, tôi lập tức chạy trở về một chuyến."

"Cô trở về làm gì?" Cố Thanh Sơn nhịn không được hỏi.

Ly Ám nói: "Thanh Lâu mà, cũng cần những Thiên Ma Nữ thủ hạ của tôi đến đây, các nàng sẽ âm thầm bảo vệ sư tôn của anh, còn có thể giúp Thanh Lâu của các anh trở nên phong phú hơn nổi danh hơn, giúp các anh càng làm càng lớn."

Cố Thanh Sơn còn chưa kịp nói chuyện, đã thấy một đám phụ nữ oanh oanh yến yến đi vào cổng Thanh Lâu.

Mỗi một người trong các nàng đều là báu vật của nhân gian, một cái nhăn mày một nụ cười duyên đã hút mất hồn phách con người, tư thế động lòng người ai thấy cũng thương yêu.

Lúc này Tạ Đạo Linh mới từ sau bếp đi tới.

Nàng chắp hai tay, hài lòng nói: "Hừm, tay nghề của Nhị sư huynh con —— "

Tiếng nói đột nhiên dừng lại.

Đối diện nàng, một đám phụ nữ tuyệt sắc duyên dáng đi tới, đồng loạt lên tiếng chào Cố Thanh Sơn: "Cố thiếu gia, về sau chiếu cố nhiều nha."

"Em là Sở Sở."

"Em là Tiểu Yêu."

"Người ta là Hinh nhi đó, Cố thiếu gia ~ "

". . ."

Các Thiên Ma Nữ giới thiệu chính mình.

Cả người Cố Thanh Sơn đều hóa đá.

Cánh cửa tửu lâu đã đóng lại.

—— Bởi vì không có khai trương, cho nên cũng không cần đóng cửa.

Nơi này đủ vắng vẻ, lại sớm đã bị dùng pháp thuật cách âm, vì thế càng sẽ không vang lên động tĩnh gì lớn.

Tần Tiểu Lâu ngồi trên ghế, hai mắt nhắm nghiền, vẻ mặt không ngừng thay đổi.

"Không..."

"Đừng... Đừng..."

"Chúng ta chỉ uống rượu, không làm chuyện khác đâu..."

Hắn ta liên tục ấp úng lên tiếng.

Giọng điệu của hắn càng ngày càng nhanh, thân thể cũng bắt đầu bất an vặn vẹo.

Lúc này mới có một giọng nữ vang lên:

"Được rồi."

Tần Tiểu Lâu lập tức an tĩnh lại, thân thể co quắp lên trên ghế, bắt đầu ngáy ngủ.

—— Hắn ta ngủ thiếp đi.

Thiên Ma Nữ làm phép thu hồi pháp thuật, thi lễ một cái trước Tạ Đạo Linh, lộp bộp đứng sang một bên.

Tạ Đạo Linh mặt không đổi sắc, nói: "Thật không ngờ, hậu duệ của Huyền Tiên năm nào, hiện giờ lại cần dựa vào thủ đoạn như vậy để đối phó chúng sinh."

Ly Ám đứng ra, giải thích: "Chỉ là một chút pháp thuật tự vệ mà thôi, trên thực tế, chúng tôi cũng không phóng túng hành vi, tự cam lòng sa đọa."

"Ồ? Tình cảnh của các ngươi rất khó khăn à?" Giọng điệu của Tạ Đạo Linh cũng dịu lại, hỏi.

"Thiên tiên của thiên giới Lục Đạo đời trước đều đã chết sạch, chỉ còn lại nhất tộc Huyền Tiên chúng tôi kéo dài hơi tàn." Ly Ám rũ mắt xuống mà nói.

Tạ Đạo Linh nhìn vào nàng, lại hỏi: "Ta vẫn luôn không lên tiếng hỏi, bởi vì ta cho rằng đây là chuyện riêng của đồ nhi mình, nhưng bây giờ ngươi đã xuất hiện, vậy ta phải hỏi thêm một câu, vì cái gì ngươi có thể bám thần niệm vào người đồ nhi ta, vẫn luôn đi theo nó hả?"

Một luồng sát cơ xuất hiện trên người nàng, tập trung thẳng vào Ly Ám.

Toàn bộ tửu lâu rôi vào yên lặng.

Ly Ám dừng lại một chút, sau đó tự nhiên hào phóng mà nói: "Nhất mạch Huyền Tiên chúng tôi có lời thề Huyền Tiên với anh ta, trong lúc Lục Đạo Tranh Hùng phải cùng tiến cùng lui với nhau."

Cố Thanh Sơn rốt cuộc cũng tìm được cơ hội nói chuyện, vội vàng đứng ra, hắng giọng một cái, kể lại chuyện xảy ra trước đó một lần.

Chiến Tề Diễm, diệt nhập ma, liên thủ đối kháng hai đại tận thế, những chuyện này nói ra cũng kinh tâm động phách, Tạ Đạo Linh nghe rất nghiêm túc.

"Thì ra là thế, xem ra là một hiểu lầm." Tạ Đạo Linh thản nhiên nói.

"Đúng là thế, thưa sư tôn." Cố Thanh Sơn nói.

"Hừm... Con là đồ đệ của ta, đoán chừng các lão nhân một mạch Huyền Tiên ngày xưa cũng đã tàn lụi hết rồi, hậu đại của các nàng có thể bắt tay với con lần nữa, âu cũng coi như duyên phận giữa chính tông Thiên Giới chúng ta đã được nối lại."

Giọng điệu của Tạ Đạo Linh dần dần khôi phục bình thường, không còn lạnh lẽo như băng nữa.

Bất kể là Ly Ám, hay là Cố Thanh Sơn, trong lòng đều âm thầm thở phào một hơi.

—— Trước đó bọn Thiên Ma này xông tới, đúng lúc đụng phải sư tôn.

Sư tôn thấy lũ hậu đại Huyền Tiên này mang theo điệu bộ lã lơi đó, còn đang dụ dỗ đồ đệ của mình, thiếu chút nữa đã ra tay diệt hết các nàng.

Thẳng đến giây phút vừa rồi, mọi chuyện mới được giải thích rõ ràng.

Tạ Đạo Linh đứng lên, đi đến bên cạnh Tần Tiểu Lâu, hỏi:

"Con nói cho ta biết, con mang các sư đệ sư muội của mình ra ngoài uống rượu hoa mấy lần?"

"Không có mang các sư muội, chỉ kéo Tam sư đệ đi một lần mà thôi." Tần Tiểu Lâu nhắm mắt lại, không tự chủ được mà trả lời.

"Nói tình hình cụ thể một chút nào." Tạ Đạo Linh tiếp tục hỏi kỹ.

Những Thiên Ma Nữ đó nhìn về bốn phía, đánh giá cách bài trí trang hoàng của tửu lâu, phảng phất như không nghe thấy gì hết.

Ly Ám nhàn nhạt lườm Cố Thanh Sơn một cái.

Cố Thanh Sơn cúi đầu, thật sự muốn tìm chút rượu để uống.

Chỉ nghe Tần Tiểu Lâu chậm rãi nói ra: "Tình hình cụ thể... Nào có tình hình cụ thể gì chứ, lúc đầu tụi con ngồi trong đại sảnh, vừa uống rượu vừa nghe đàn hát, ai ngờ ông chủ kêu tụi con đi lên lầu chọn mấy cô, lúc đó con lập tức hoảng lên."

"Bởi vì đoạn thời gian đó con dùng tiền hơi quá tay, trên người không mang đủ tiền, tùy tiện đi lên sợ sẽ xám xịt đi xuống, vậy thì làm mất hết thanh danh của đệ tử Bách Hoa Tông chúng ta —— nhưng lần đầu tiên mang sư đệ đi ra, con vẫn phải có chút mặt mũi chứ, cho nên lúc đó con lập tức bàng hoàng."

Tạ Đạo Linh lại hỏi: "Như vậy, Tam sư đệ của con thì sao?"

Tần Tiểu Lâu nói: "Tam sư đệ... Nhìn đệ ấy thì tương đối bình tĩnh đó, nhưng lại cầm cái ly rượu không còn gì mà cụng ly với con —— Con lập tức cảm thấy đệ ấy còn hoảng hơn con, nghĩ lại cũng phải thôi —— Dưới hoàn cảnh không còn đồng xu dính túi, trinh tiết quý giá của người đàn ông sao có thể tự

tiện vứt bỏ?"

----------------------------------------

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!