----------------------------------------
Hắn có chút đói bụng.
—— Nhưng bây giờ không phải lúc ăn cơm.
Dù sao tình huống cực kỳ quỷ dị, rất có thể dính đến một bí mật nào đó của Lục Đạo.
Bí mật vĩnh viễn là quý giá.
Cố Thanh Sơn lẳng lặng nhìn qua cái hố sâu không thấy đáy kia, dần dần có chút hứng thú.
Nếu muốn làm thứ gì, vẫn cần càng nhiều sức mạnh. . .
"Danh sách, giúp ta khóa chặt danh hiệu: Đội Tình Yêu Trong Sáng."
Từng hàng chữ nhỏ màu đỏ tươi xuất hiện:
[Đã khóa chặt danh hiệu.]
[Đang kích hoạt kỹ năng của danh hiệu: Nguội lạnh.]
[Bắt đầu lựa chọn năng lực của thành viên Đội Tình Yêu Trong Sáng.]
[Ngươi có thể tiến hành lựa chọn năng lực của những thành viên đã từng xuất hiện qua.]
Cố Thanh Sơn nói:
"Ta muốn lựa chọn Thi Thể Băng Phong, tạm thời thu hoạch quyền năng của hắn: Gieo Rắc Tĩnh mịch."
Hàng chữ nhỏ màu đỏ tươi bỗng dưng lại, sau đó lại nhanh chóng xuất hiện một lần nữa:
[Không cách nào chọn lựa!]
[Ngươi đã từn chọn năng lực đó rồi, bởi vậy năng lực kia tạm thời mất đi hiệu lực.]
[Trừ phi ngươi lại triệu hội thi thể băng phong một lần nữa, mà hắn cũng vẫn biểu hiện ra năng lực đó, ngươi mới có thể lựa chọn.]
Cố Thanh Sơn nhún nhún vai, trong lòng có chút tiếc nuối.
—— Nếu có thể luôn dùng đến sức mạnh tận thế cao cấp của Thi Thể Băng Phong thì tốt biết bao?
Hắn thở dài, bắt đầu thầm tính toán trong lòng.
Mời trăng đã dùng năm lần tất cả.
Lần thứ nhất triệu hồi Liêu Hành ——
Lão già háo sắc này không tính.
Đội Tình Yêu Trong Sáng là sau khi triệu hồi Diệp Phi Ly, mới bắt đầu có hình thức ban đầu thôi.
Trước mắt chỉ có các thành viên gồm Diệp Phi Ly, Trương Anh Hào, Mạc, Dạ Như Hi.
Năng lực mà Diệp Phi Ly sử dụng là phi hành.
Trương Anh Hào thì là mèo đen.
Mạc đã dùng qua một lần danh sách tận thế, không thể dùng lại.
Dạ Như Hi ——
Sức mạnh nàng sử dụng chính là quyền năng Hỗn Loạn không cách nào khống chế.
Có nên lựa chọn năng lực của nàng hay không?
—— Không được.
Một loại quyền năng cho dù mạnh đến mức nào, nếu như không thể khống chế, vậy thì chỉ tương tự như một quả bom hẹn giờ.
Hiện tại Lục Đạo mới vừa vặn khởi động lại, chính là trong giai đoạn yếu ớt nhất.
Lỡ đâu tổn hại mà mình tạo thành quá mức nghiêm trọng, rất có thể sẽ bị Lục Đạo Luân Hồi hủy bỏ tư cách Thánh Tuyển giả, đá ra khỏi luân hồi.
Đến lúc đó khóc cũng không có chỗ để khóc nữa.
Loại trừ Dạ Như Hi ra.
Còn lại năng lực tìm vật của Trương Anh Hào, và khả năng phi hành của Diệp Phi Ly.
Phi hành. . . Thôi bỏ đi.
Cố Thanh Sơn cúi đầu nhìn găng tay đấm bốc đang đeo.
Suy nghĩ của hắn khẽ động, găng tay lập tức tán thành mấy chục khối vảy, ngưng tụ lại với nhau một lần nữa, hóa thành mảnh vỡ thần kiếm, rơi vào lòng bàn tay của hắn.
Vấn đề phi hành, mình có thể giải quyết.
Vậy thì là mèo đen rồi.
Mèo đen muốn ăn thức ăn ——
Cố Thanh Sơn sờ cái túi bên hông, trong lòng tràn đầy tin tưởng.
Lúc gần đi, Tần Tiểu Lâu đã lấy ra rất nhiều nguyên liệu nấu ăn cùng linh thực dự trữ của hắn ta.
Nguyên liệu nấu ăn và điểm tâm đều đầy đủ hết.
Vừa nghĩ đến đây, Cố Thanh Sơn lập tức nói: "Ta chọn năng lực hệ thần bí của Trương Anh Hào, triệu hồi mèo đen."
Chữ nhỏ màu đỏ tươi theo đó mà xuất hiện:
[Đã lựa chọn!]
[Chú ý, đây là năng lực tìm đồ vật có sinh mệnh cực kỳ quý hiếm, ngươi tạm thời đã được nó gia trì, tiếp nhận sự thống khổ tra tấn nhất định."
Nhắc nhở chưa biến mất, trên người Cố Thanh Sơn lập tức dâng lên một cơn đau như bị kim châm.
Lông mày hắn còn chả động đậy một cái.
—— so với thống khổ mà "Gieo Rắc Tĩnh Mịch" mang đến, cái này căn bản không coi là cái gì.
Cố Thanh Sơn lui lại mấy bước, ngồi xổm xuống gõ gõ mặt đất.
"Ra đi nào, cụ cưng."
Hắn kêu gọi nó.
Qua hai giây.
Mặt đất im lặng vỡ ra một cái lỗ tròn thật sâu.
Một con mèo toàn thân đen kịt thò đầu ra từ lỗ tròn, nó nhìn vào Cố Thanh Sơn, phát ra tiếng kêu "Meo meo" hết sức dịu dạng.
Nghe nó kêu xong, Cố Thanh Sơn mỉm cười nói: "A, đúng vậy, anh Hào hôm nay không có ở đây, là do tôi mang cậu đi ra vui chơi."
Con mèo nhảy ra từ lỗ tròn, vẫy vẫn toàn thân rồi đi đến bên chân Cố Thanh Sơn.
"Meo meo meo meo meo."
Mèo đen kêu lên.
"Ồ? Hôm nay muốn ăn cá phi lê hầm à?" Cố Thanh Sơn cảm thấy hứng thú mà hỏi.
"Meo!" Mèo đen gật đầu.
"Cá hầm rất cay đấy, có thể ăn cay không?" Cố Thanh Sơn hỏi.
"Meo meo meo!" Mèo đen dùng móng vuốt vung vẫy ra hiệu.
"Hơi cay thôi à? Tốt, để tôi làm, nhanh lắm." Cố Thanh Sơn vén tay áo lên.
Rất nhanh.
Món cá phi lê đã được làm xong.
Mèo đen ăn đến vừa lòng thỏa ý, hài lòng phát ra tiếng kêu hướng về phía Cố Thanh Sơn.
"A, tôi muốn tìm cái gì à? Đúng rồi, tôi muốn tìm cái gì vậy nhỉ?" Cố Thanh Sơn rơi vào trầm tư.
"Meo?"
"Ta muốn tìm. . . Bí mật của mảnh thiên địa này."
Mèo đen nghe thế, vẻ mặt trở nên hết sức nghiêm túc.
Nó ngẩng đầu nhìn lại bốn phía, trong ánh mắt tràn đầy vẻ nghiêm túc tập trung chỉ có lúc đi săn.
Một hồi lâu sau.
Mèo đen duỗi móng vuốt ra, chỉ vào một hướn, kêu lên: "Meo meo!"
"Bên này sao?" Cố Thanh Sơn hỏi lại.
"Meo."
"Được, chúng ta đi!"
Mèo đen đi trước dẫn đường, Cố Thanh Sơn cõng Dạ Như Hi, đi sát đằng sau.
Bọn họ chậm rãi bước đi trên mặt đất trống trải hoang vu, dần tới gần về bí mật chưa được khám phá.
. . .
Mèo đen chạy ở phía trước.
Cố Thanh Sơn cõng Dạ Như Hi theo thật sát đằng sau.
Phía trước vẫn là khoảng không trống trải, phóng tầm mắt nhìn tới toàn thấy hoang vắng, không nhìn thấy được một thứ kiến trúc nào cả.
Cứ chạy mãi chạy mãi, mèo đen bỗng nhiên giảm bớt tốc độ.
"Sao vậy?" Cố Thanh Sơn hỏi.
Mèo đen dừng lại, duỗi móng vuốt ra chỉ vào một mảnh hư không trước mặt, kêu lên: "Meo!"
Nét mặt Cố Thanh Sơn lộ vẻ bất ngờ.
Hắn vươn tay, sờ soạng về vùng hư không kia.
Rõ ràng không có cái gì, nhưng hắn vẫn mò ra được một cái nắm tay.
—— Cái này cũng là nhớ có mèo đen, đổi lại là người khác căn bản không có khả năng tìm được nơi này.
Cố Thanh Sơn tiếp tục đi sờ, rất nhanh chạm được một mặt phẳng kim loại lạnh lẽo, cảm giác giống như một cánh cửa vậy.
"Sao mở không ra vậy?" Hắn nhìn về phía mèo đen.
Mèo đen khinh thường kêu lên một tiếng.
----------------------------------------
CHƯƠNG 2298: MUA BÁN ĐẦU NGƯỜI (1)
Cố Thanh Sơn lập tức cúi đầu xuống, dùng sức khẽ vặn nắm tay.
—— mặc dù không cảm nhận được sức mạnh cường đại đặc biệt gì, nhưng vẫn không mở ra được.
"Hô —— không được rồi, mở không ra." Cố Thanh Sơn nói.
"Meo meo?"
Mèo đen híp mắt, khinh thường nhẹ giọng kêu lên.
Cố Thanh Sơn nhíu mày lại, đặt tay lên tay nắm mà cảm nhận thật thận trọng.
Có cảm giác rất cứng rắn.
Kết cấu thì tinh xảo.
Có dao động năng lượng nhất định, nhưng không quá mạnh.
Bất kể là ai, có thể tới nơi này làm ra một cánh cửa và nắm tay bí ẩn như thế thì cũng là chuyện cực kỳ khó khăn rồi.
Dù sao thực lực của mọi người cũng còn bị phong ấn.
Cố Thanh Sơn hít một hơi thật sâu, khẽ động suy nghĩ.
—— Thiên Pháp kiếp khởi!
Trong hư không, từng kiếp lôi bỗng nhiên xuất hiện, hội tụ vào một nơi.
Vô số kiếp lôi lần lượt xuất hiện, cuối cùng hóa thành một thanh chùy to lớn lóe lên ánh lôi điện đen kịt.
Đây là sức mạnh tổng hợp của tất cả các kiếp lôi, đã vượt qua tất cả Thiên Kiếp!
Oanh ——
Thanh chùy lôi điện to lớn kia hung hăng nện vào vị trí tay cầm.
Cố Thanh Sơn lại đi kéo nắm tay lần nữa.
Lần này rốt cuộc cũng kéo ra được, những thứ bên trong hiện ra trước mặt Cố Thanh Sơn.
—— Quả thực là một nhà kho của cả thành trì.
Chỉ thấy bên trong chất đầy giáp cụ, binh khí, tiếp tế, linh thạch, tiên ngọc, tư liệu, bùa chú, trận bàn cùng các loại bảo bối hiếm có, nhiều vô số kể.
Cố Thanh Sơn đi vào dạo quanh một vòng, tốn trọn vẹn một phút mới kiểm kê hoàn tất.
Vào thời điểm hiện giờ thì những vật tư cùng tiền hàng dự trữ này hoàn toàn đủ để phát động một trận chiến tranh.
Trên chiếc bàn nằm chính giữa cả nhà kho, có đặt một khối lệnh bài đen kịt.
Trên lệnh bài viết một hàng chữ lớn: sáng loáng "Hai mươi bảy Nhân Gian giới."
Cố Thanh Sơn yên lặng nhìn, nhẹ nhàng để Dạ Như Hi qua một bên, bắt đầu chọn lựa vật tư.
Hắn chọn một bộ chiến giáp tốt nhất.
Chỉ thấy bộ chiến giáp trọn vẹn kia bị phân tách thành gần trăm bộ phận rải rác, mỗi một bộ phận đều tương đối tinh xảo, lại có cả tính kiên cố và bền dẻo.
Thú vị nhất chính là, bộ chiến giáp này có thể làm ra một chút điều chỉnh trên bất kỳ một bộ phận nào, khiến cho toàn bộ chiến giáp có khả năng thu nhỏ
biến lớn.
Cố Thanh Sơn mặc chiến giáp vào, lại đi xem những binh khí kia.
—— Gần như mỗi một loại binh khí thường gặp, đều chuẩn bị một món.
Những thứ này mặc dù không thể nói là tốt quá mức, nhưng tuyệt đối không phải binh khí phàm thế có thể so sánh được.
Dưới tình huống trước mắt, Lục Đạo Thần Khí đều bị lấy đi, những thứ này chính là đứng hàng đầu nhất rồi.
—— vừa vặn thích hợp để Thánh Tuyển giả bị phong ấn thực lực dùng.
Cố Thanh Sơn rơi vào trầm tư.
Người để những thứ này ở đây, đến cùng là muốn làm gì?
Hắn đang nghĩ ngợi, mèo đen đột nhiên xù lông toàn thân lên, kêu về phía mặt đất cách đó không xa lên:
"Meo méo!"
Cố Thanh Sơn lập tức tỉnh táo, trực tiếp quơ lấy một cây cung kim loại, lại đeo một ống mũi tên lên sau lưng, thuận tay lấy một thanh trường đao.
Đợi mấy giây sau đó.
Mặt đất nới lỏng một hồi.
Một cánh tay xuất hiện, sau đó là đầu, cổ, bả vai ——
Chỉ thấy một người tu hành nhảy ra từ trong lòng đất, mang theo một làn bụi cát bay tứ tán.
Vừa trông thấy Cố Thanh Sơn, trong chớp mắt hắn ta run lên, lập tức cảnh giác nói:
"Nơi này rõ ràng chỉ có mình ta —— "
Cố Thanh Sơn quát lên: "Ta là người phụ trách được khẩn cấp điều tới, trước đó gặp qua hình ảnh của ngươi —— Ngươi là số hai mươi bảy của Nhân Gian giới đúng không?"
Người kia ngẩn ngơ.
—— Khẩn cấp điều tới?
Thừa cơ người đó dựng lại, Cố Thanh Sơn đã ném lệnh bài qua.
Người kia nhận lấy lệnh bài, kiểm tra quan sát một phen, thận trọng thu vào trong lòng.
Lúc này hắn ta mới ôm quyền nói: "Thuộc hạ chính là số hai mươi bảy của Nhân Gian giới, không biết đại nhân là —— "
Gương mặt Cố Thanh Sơn chứa đầy nét lạnh lẽo, nói nhanh: "Tình huống có biến, có một loại tận thế cường đại đột nhiên xuất hiện, hiện tại ta hỏi ngươi, có nguyện ý dựa theo ngươi chức trách ban đầu của mình mà hành động, hay là tham dự vào nhiệm vụ đối kháng tận thế vừa bùng phát."
Vạn Thú Thâm Quật bị Lục Đạo dung nhập, tiến thêm một bước khởi động lại, cho nên mới có mộ tướng quân chiến tranh Lục Đạo, có con quái vật hư
không dạng dung hợp kia.
Bọn chúng vẫn còn sống, chớ đừng nói chi đến vô số tận thế kinh khủng trong đại mộ ngày xưa.
Trừ cái đó ra, còn có người triệu hồi chín mươi chín loại tận thế——
Sứ Giả Tận Thế!
Hiện tại tùy tiện xuất hiện một loại tận thế, quả thực là chuyện không quá bình thường.
—— Vấn đề là tận thế này rốt cuộc mạnh đến cỡ nào.
Người kia ngây người một hồi lâu, lại tới dò xét Cố Thanh Sơn.
Chỉ thấy cử chỉ cách hành xử của Cố Thanh Sơn ngược lại thật sự có mấy phần khí độ của thống soái.
Người kia đang muốn nói chuyện, Cố Thanh Sơn đột nhiên lại nói: "Tận thế đột phát lần này rất khó đối phó, có ảnh hưởng đến toàn bộ kế hoạch, nếu như
ngươi tới tham dự đối kháng tận thế, sẽ có ban thưởng nhất định."
Tính toán trong lòng người kia lại bị làm xáo trộn, nhịn không được nói: "Đại nhân, tận thế kia có thể ảnh hưởng nhiệm vụ ban đầu của ta hay không."
—— Không hỏi cái khác, chỉ lo chuyện mình đang làm mà thôi.
Người này ngược lại khá thú vị đấy.
"Nó là chuyện nằm ngoài dự đoán, chúng ta phán đoán nó chắc chắn sẽ ảnh hưởng đến mọi sự an bày trước đó." Cố Thanh Sơn mang theo một tia lo âu, nói.
Lời này căn bản là nói nhảm, nhưng lại không sai được, dù sao Cố Thanh Sơn cũng đã đến điều động nhân lực rồi, ngươi dám nói không có ảnh hưởng hả?
Nhưng giọng điệu của hắn lại làm ảnh hưởng tới đối phương.
Người kia lo sợ bất an mà nói: "Đại nhân, tận thế sẽ không ảnh hưởng đến căn cứ điểm này của ta chứ?"
—— Lại hỏi một lần, xem ra đó là một tên khá ích kỷ.
Hơn nữa không có khuynh hướng mạo hiểm.
Cố Thanh Sơn mặt không đổi sắc mà nói: "Chỗ này của ngươi không bị ảnh hưởng, cho nên ta mới đến tìm ngươi."
Hắn tránh đi khỏi ánh mắt của đối phương, chỉ vào Dạ Như Hi đang nằm dưới đất đằng sau, nói: "Ngươi xem, nàng là người phụ trách một nhiệm vụ tuyệt mật khác, đã bị ảnh hưởng rất lớn, cho tới khi ta vất vả lắm mới cứu nàng ra được, lại vội vàng tìm người đến thay thế nhiệm vụ của nàng."
Người kia quan sát Dạ Như Hi.
----------------------------------------