Thành phố đã hóa thành một vùng đổ nát từ lâu.
Ngay cả núi non trùng điệp xung quanh thành phố cũng bị san thành đất bằng, trên bầu trời không có lấy một áng mây.
Cô gái tóc ngắn màu bạc lại không hề chú ý đến những thứ này.
Cô đưa tay nhẹ nhàng đặt lên ngực Cố Thanh Sơn, cảm nhận hơi thở.
“Bị thương nặng như vậy... Tiếp tục thế này quá nguy hiểm...”
Cô gái thì thầm một câu, ôm lấy Cố Thanh Sơn, nhẹ nhàng hôn lên môi hắn.
Môi Cố Thanh Sơn bị cô tách mở...
Cô dùng phương thức trực tiếp nhất, dùng các nhân tố tiến hóa và chữa trị của mình áp dụng lên người Cố Thanh Sơn.
Sau vài hơi thở, vết thương trên người Cố Thanh Sơn bắt đầu khép lại.
Cô gái lập tức ngừng hôn.
Kiểm tra tình trạng của Cố Thanh Sơn một lúc, cô khẽ vuốt ve gương mặt của hắn, nói:
“Chỉ như vậy mới có thể giúp anh tạm thời thoát khỏi nguy hiểm, nhưng bây giờ em không thể làm gì thêm được nữa, em phải giữ gìn thể lực, dẫn anh đến một nơi an toàn.”
Sắc mặt cô trở nên tái nhợt, nhưng ánh mắt vẫn đầy tỉnh táo.
Vết thương trên người Cố Thanh Sơn đến từ một loại công kích cô chưa bao giờ thấy, cho dù điều tra cơ sở dữ liệu cũng không tìm được phương pháp chữa trị thích hợp.
Bây giờ chỉ có thể chữa trị thương thế trên phương diện gen, hy vọng hắn có thể tự mình chiến thắng thương tích này.
Cô ôm lấy Cố Thanh Sơn, đang muốn hành động thì chợt khựng lại.
Trong không trung xa xôi, một bóng người đang hối hả bay tới.
Thân hình người kia dừng lại trước mặt cô, là một thiếu nữ áo đen.
Thiếu nữ áo đen nhìn Cố Thanh Sơn một chút, phát hiện thương thế của hắn tuy nghiêm trọng nhưng chưa đến mức quá nguy hiểm.
Điều khiến nàng ta để ý chính là cô gái có mái tóc ngắn màu bạc này.
“Cô là...” Thiếu nữ áo đen hỏi.
Cô gái kia cũng đang quan sát nàng ta, nói bằng giọng điệu gần gũi: “Ta là Tô Tuyết Nhi, muội muội ruột của Cố Thanh Sơn.”
Muội muội... ruột?
Thiếu nữ áo đen hơi cảm thấy bất ngờ.
Tô Tuyết Nhi nói: “Có thể ngươi không biết, ta vì tiến hóa Trật Tự nên mới chìm vào ngủ say, mới vừa được anh ấy triệu hồi ra... Đúng rồi, ngươi là ai, bạn của ca ca ta sao?”
Thiếu nữ áo đen nói: “Ta với ca ca ngươi cùng vào sinh ra tử, đã trải qua rất nhiều chuyện, vừa rồi anh trai ngươi vì cứu ta nên mới bị thương, cho nên sau khi thoát khỏi nguy hiểm ta đã lập tức tới đây.”
Tô Tuyết Nhi mỉm cười ôn hòa, nói: “Vậy nên xưng hô với tỷ tỷ như thế nào?”
“Ta là Ly Ám.” Thiếu nữ áo đen nói.
Bàn tay nàng ta đặt trong tay áo, nhẹ nhàng bấm quyết, hỏi: “Ngươi thực sự là muội muội của Cố Thanh Sơn?”
Tô Tuyết Nhi bình tĩnh nói: “Vâng.”
Ly Ám buông lỏng tay, nụ cười trên mặt lập tức trở nên hoạt bát.
Đối phương không nói dối.
“Bộ tộc Thiên Ma chúng ta có một vài cách cứu người, muội giao ca ca của muội cho ta, để ta cứu hắn.” Ly Ám nói.
Tô Tuyết Nhi khẽ mím môi, không lập tức đồng ý.
Cô gái đối diện này, từ sắc mặt, cử chỉ cho đến lời nói đều nồng nặc cảnh giác đối với mình.
Nhưng đối phương rất quan tâm Cố Thanh Sơn.
Chuyện như thế này, thậm chí không cần quan sát yếu tố tin tức phát ra từ người đối phương, chỉ dựa vào trực giác của phái nữ là có thể thấy rõ.
Hơn nữa cô gái áo đen này cũng không phải con người.
Nhìn từ cơ sở dữ liệu, mỗi một hành động của nàng ta, tư thế bay và điệu bộ đều giống như Thiên Ma.
Mình phải mất hai giây tra tìm dữ liệu, ôn lại đặc tính linh hồn Thiên Ma một lần, lại tốn thêm ba giây để xem tám nghìn loại thuật pháp của Thiên Ma, cuối cùng mới từ đó tìm ra một sơ hở.
Thiên Ma có thể nhìn thấy thất tình lục dục.
Từ đó nhìn rõ trái tim của một người.
Cho nên chỉ cẩn thu hết tình cảm lại, sau đó tự thôi miên chính mình, khiến bản thân thực sự cho rằng mình là muội muội của Cố Thanh Sơn trong ba mươi giây sau đó, vậy là có thể lừa dối Thiên Ma.
Tô Tuyết Nhi đã làm như vậy.
Hơn nữa còn thành công.
“Ta chưa từng gặp tỷ, không thể tin tưởng tỷ, cho nên không thể giao ca ca ta cho tỷ được.” Tô Tuyết Nhi thản nhiên nói.
Ly Ám hơi khó xử.
Đối phương cảnh giác như vậy cũng có lý.
“Thế nhưng hiện tại ca ca của muội đang bị trọng thương, bây giờ chỉ có ta mới có thể cứu hắn.” Ly Ám nói.
Lúc này lại có một người từ xa bay tới, nhanh chóng đáp xuống mặt đất.
Tần Tiểu Lâu.
“Tam sư đệ! Sao đệ lại bị thương nặng như vậy!” Hắn ra sợ hãi biến sắc nói.
Tô Tuyết Nhi nhìn hắn ta một cái, rồi lại nhìn thêm một cái.
Người này vừa nhìn có vẻ dung mạo bình thường, nhưng thực ra kích cỡ và vị trí của ngũ quan lại cho ra một tỉ lệ kinh người.
Tỷ lệ này...
Tô Tuyết Nhi tìm kiếm nửa giây, tính toán chuyển đổi ra cấp bậc gen của đối phương.
Cô ôm chặt Cố Thanh Sơn vào lồng ngực, nóng nảy nói:
“Cố Thanh Sơn là ca ca ta, nhưng ta không biết các ngươi, ta không yên tâm giao anh ấy cho các ngươi!”
Tần Tiểu Lâu nhìn Ly Ám.
Ly Ám gật đầu, ý bảo đây thực sự là muội muội của Cố Thanh Sơn.
Tần Tiểu Lâu không biết làm thế nào, nhịn không được lắc đầu nguầy nguậy: “Thế nhưng ca ca muội bị trọng thương, muội không yên tâm để chúng ta chữa trị, vết thương trên người hắn sẽ chỉ càng ngày càng nặng, như vậy làm sao mà được!”
Tô Tuyết Nhi tiếp tục tính toán.
Người đối diện cô đây đầu óc quá mức thông minh, nhưng hắn ta thiếu hụt ở chỗ sự kết nối giữa mắt và đại não quá mức phát triển, mỗi khi mắt hắn ta nhìn thấy thứ gì, đại não sẽ sản sinh ra nhiều ý tưởng, đây là chuyện tốt, nhưng mặt khác sẽ cản trở quá trình tiến hóa hoặc trưởng thành của hắn ta.
Trừ phi hắn ta tu hành đạo Phật, trực tiếp đóng nhãn thức của mình lại, đại não mới không bị mắt dẫn dắt.
Tô Tuyết Nhi vừa suy nghĩ vừa nói: “Ta cũng có thể cứu ca ca, thế nhưng ta cần trợ giúp của các ngươi.”
“Muội muốn cái gì?” Tần Tiểu Lâu vội vàng hỏi.
“Ăn.” Tô Tuyết Nhi nói.
“Ăn?” Ly Ám cảm thấy kỳ lạ, hỏi lại.
“Đúng, ta vừa mới tỉnh lại, mất hết sức mạnh, ít nhất thì cũng phải có vài thứ cơ bản, cũng cho ca ca ta một phần, nhất định phải bổ sung năng lượng mới có thể tiến hóa lần thứ hai.” Tô Tuyết Nhi nói.
Tần Tiểu Lâu lớn tiếng nói: “Muội chờ đó!”
Hắn ta lấy ra một bàn trận, hai tay liên tục nhấn lên.
Trong nháy mắt, một bàn bát tiên đã được truyền tống tới.
Sau đó là một bàn đầy ắp món ngon.
----------------------------------------
CHƯƠNG 2319: SỰ BẢO VỆ CỦA CÔ (2)
Tô Tuyết Nhi ôm Cố Thanh Sơn, ngồi xuống trước bàn, bưng một chén cháo lên uống.
“Năng lượng vô cùng phong phú!” Cô khen một tiếng.
Tần Tiểu Lâu nhìn về phía Cố Thanh Sơn.
Chỉ thấy hắn toàn thân máu me đầm đìa, cả người vẫn còn trong trạng thái hôn mê.
“Đừng lo lắng...” Tô Tuyết Nhi nói: “Anh ấy sẽ không cảm thấy đau đớn trong vòng một giờ, trong vòng ba tiếng năm mươi bảy phút anh ấy sẽ không gặp nguy hiểm.”
Tô Tuyết Nhi cầm bánh bao, cắn một miếng, từng miếng một, nhanh chóng ăn xong một lồng bánh bao.
Sau đó cô lại ăn một món khác.
Cô ăn rất nhanh.
Một bàn lớn đầy ắp thức ăn nhanh chóng bị cô giải quyết sạch sẽ.
Tô Tuyết Nhi nhắm mắt lại.
Thức ăn nơi này bao hàm dinh dưỡng phong phú, gần như vượt xa những gì mình mong đợi.
“Ly Ám tỷ tỷ.” Cô nhắm mắt lại, cất tiếng gọi.
“Gì vậy?” Ly Ám hỏi.
“Bên ngoài bảy trăm dặm ở hướng đông nam có một tồn tại nguy hiểm, thực lực của nó ra sao ta không rõ ràng lắm, ta đề nghị tỷ mang thêm người đi xem có thể giết chết nó hay không.” Tô Tuyết Nhi nói.
Ly Ám ngạc nhiên nhìn cô.
“Làm sao muội biết?”
“Tồn tại kia cách chúng ta quá xa, ta không đọc rõ não nó được, nhưng ta có thể nhận ra nó mang theo một suy nghĩ chết chóc, suy nghĩ này cứ mỗi mười giây lại xuất hiện một lần, hơn nữa nó vẫn luân di chuyển về phía chúng ta, cho nên ta phán đoán nó là địch.” Tô Tuyết Nhi nói.
“Được, ta đi nhìn xem.” Ly Ám nói.
Thân hình nàng ta vọt lên, bay về hướng đông nam.
Tô Tuyết Nhi nhìn nàng ta dần dần đi xa, mặt mày không chút biểu cảm.
Nếu mình không phải người thân của Cố Thanh Sơn, cô gái này nhất định sẽ đánh lén mình không chút do dự.
Nhưng nếu mình không hề có uy hiếp gì đối với nàng ta, trái lại nàng ta sẽ bằng lòng nghe theo mình để bảo vệ cho sự an toàn của Cố Thanh Sơn.
Đáng tiếc, mình chỉ vừa tỉnh lại, tạm thời không có sức đánh với nàng ta một trận.
Hơn nữa, giác quan thứ sáu bắt đầu phát huy tác dụng.
Một mối nguy hiểm to lớn nào đó đang theo sát Cố Thanh Sơn.
Lúc này, giao Cố Thanh Sơn cho bất cứ ai cũng không thể nào yên tâm, dù sao thông tin vẫn quá ít, căn bản không biết phe địch dùng thủ đoạn gì.
Thanh Sơn nhất định phải do chính mình bảo vệ.
Tô Tuyết Nhi quyết ý kiên định, bèn nói:
“Xin hỏi, còn có gì ăn được không?”
Tần Tiều Lâu giật mình nói: “Muội còn ăn được nữa?”
“Đương nhiên, ta trời sinh ăn khỏe, bình thường đều là ca ca ta làm đồ ăn cho ta.” Tô Tuyết Nhi nói.
Tần Tiểu Lâu chợt nói: “Thảo nào Cố Thanh Sơn thích nấu ăn như vậy, nếu ta có một muội muội như này...”
Hai tay hắn quét một đường trên bàn trận.
Trên bàn vuông lập tức xuất hiện đủ các loại cao lương mỹ vị.
“Vô cùng cảm ơn.” Tô Tuyết Nhi chân thành nói.
Những thứ này đều là đồ ăn tràn đầy năng lượng, là cơ sở để mình tiến hóa một lần nữa.
“Không có gì, muội là muội muội của Cố Thanh Sơn, cũng là muội muội của ra, muốn ăn bao nhiêu ta cũng lấy ra được!” Tần Tiểu Lâu vỗ ngực nói.
Tầm mắt Tô Tuyết Nhi dừng lại trên mặt hắn ta, lại nhìn thêm giây lát.
Người này... có thể tin tưởng.
Hắn ta thật sự có quan hệ thân thiết với Cố Thanh Sơn, cũng thật lòng đối xử tốt với mình.
Hơn nữa hắn ta còn là sư huynh đồng môn của Cố Thanh Sơn.
Sư tôn của Cố Thanh Sơn là Bách Hoa Tiên Tử, là một nhân vật giống như truyền thuyết.
Nàng ta tuyệt đối không thu nhận đồ đệ không rõ gốc gác.
Nói cách khác, vị sư huynh này của Cố Thanh Sơn mới thật sự là người mình.
Tô Tuyết Nhi mỉm cười nói: “Tiểu Lâu ca, sau này xin chiếu cố nhiều hơn!”
“À, đương nhiên, yên tâm đi.” Tần Tiểu Lâu nói luôn miệng.
Tô Tuyết Nhi cầm đũa, tiếp tục ăn.
Qua một lúc, cô đã ăn hết cơm và thức ăn đến mức không còn một miếng.
Tần Tiểu Lâu choáng váng.
Đây chính là nguyên bộ món ăn đủ cho mười tám người mở một bữa tiếc lớn đấy!
“Muội... muội chờ, ta làm ngay lập tức.”
Tần Tiểu Lâu hoảng hốt nói.
Hắn ta phát động bàn trận, biến mất ngay trước mặt Tô Tuyết Nhi.
Tô Tuyết Nhi ôm Cố Thanh Sơn, nhìn bầu trời và mặt đất xung quanh, sắc mặt dần dần trở nên dịu dàng.
“Thanh Sơn, em chỉ giữ lại một loại sức mạnh, đó là tiến hóa. Nhưng em... thuộc về tận thế...”
Đúng vậy, cô cùng giống như Mạc, đều là tận thế.
Điều này quyết định cô cùng có danh sách tận thế!
Tô Tuyết Nhi nhìn về phía hư không bằng ánh mắt lạnh lẽo.
Nguy hiểm.
Nguy hiểm thật lớn vượt qua hết thảy tất cả đang tới gần Cố Thanh Sơn.
Mình phải bảo vệ anh ấy!
Tô Tuyết Nhi cắn răng, đưa tay nhấn nhẹ một cái vào không trung.
Trong chớp mắt, giữa không trung xuất hiện dòng thuyết minh:
[Dựa theo mệnh lệnh, lập tức mở lại danh sách!]
[Mở không gian chứa đồ, mã mở khóa là mã hồ sơ theo dõi biến động lượng tử của riêng cá nhân.]
Hư không mở ra một cái động sâu thẳm.
Sau đó, một chiếc hộp màu máu rơi xuống.
Tô Tuyết Nhi tiếp được hộp, mở nó ra.
Chỉ thấy bên trong là một bộ bài màu máu nguyên vẹn đầy đủ.
Cô vuốt nhẹ lên bộ bài này, rút ra một lá.
Ném lá bài ra.
“Ầm ầm ầm...”
Một tòa thành sắt thép hùng vĩ xuất hiện trên mặt đất!
Sắc mặt Tô Tuyết Nhi bỗng nhiên thay đổi.
“Đối thủ của Thiên Ma... hình như lại nhiều hơn, còn có vẻ lợi hại...”
Cô rút ra một thẻ bài khác.
Thẻ bài hóa thành một khẩu súng bắn tỉa màu đỏ như máu trên tay cô.
Cùng lúc đó, dòng chữ thuyết minh tương ứng cũng xuất hiện trước mắt Tô Tuyết Nhi:
[Đã phối hợp các tọa độ cụ thể.]
[Phong tỏa bộ phận quan trọng.]
[Đếm ngược tới lúc phát động công kích.]
[Năm.]
[Bốn.]
[Ba.]
[Hai.]
[Một.]
Tô Tuyết Nhi bóp cò.
“Bằng!”
Một ánh lửa từ trong nòng súng bắn ra, xuyên qua vùng đất hoang vu đổ nát, chẳng mấy chốc mà không còn thấy bóng dáng.
----------------------------------------