Trong hư không, một cánh cửa phát ra ánh sáng màu đỏ tơi mở ra.
Chỉ thấy một bộ xác khô bước ra.
Người nọ mặc áo dài màu đỏ, trên người phát ra ánh sáng chói lóa ngút lên tận trời.
Ma Chủ Huyết Hải!
“Thầy.” Tô Tuyết Nhi cung kính nói.
Ma Chủ Huyết Hải thở dài, nói: “Trật Tự đã báo cáo lại tình hình cho ta biết, nhưng trong trận chiến lần trước, tất cả các quân bài của Biển Máu đều đã...”
Tô Tuyết Nhi đưa tới một bộ bài màu máu.
“Đây là?” Ma Chủ Huyết Hải kinh ngạc nói.
“Yên tâm, con đã cứu được toàn bộ linh hồn Huyết Hải từ một thời không khác.” Tô Tuyết Nhi thản nhiên nói.
Ma Chủ Huyết Hải run rẩy nhận lấy bộ bài.
Hắn ta không nhìn những lá bài khác, chỉ lập tức rút ra mười ba thẻ bài từ trong đó.
Ma Chủ Huyết Hải phóng ra tất cả sức mạnh, hai tay thoăn thoắt như ảo ảnh, nhanh chóng kết hợp mười ba lá bài vào cùng một chỗ.
Hắn ta cao giọng tụng niệm, nghe như gào thét:
“Biển máu sâu thẳm không ngừng tuôn chảy, cho dù bị rơi vào tận cùng của sự hủy diệt, ngươi cũng phải thay ta kêu gọi linh hồn xa xưa nhất.”
“Đến đây đi, gọi tên nàng! Để cho uy nghiêm của nàng phủ xuống thế gian!”
Mười ba thẻ bài đồng loạt bay tới, hợp thành một bức tranh.
Một cô gái tuyệt đẹp vô song đứng giữa trung tâm bức tranh, hai mắt nhắm lại, toàn thân tỏa ra sức hấp dẫn không gì sánh kịp, gần như khiến cho người ta không dám nhìn vào.
Đáng tiếc là cả bức tranh lại như ẩn như hiện, tựa như có thể ta biến giữa không trung bất cứ lúc nào.
“Tuyết Nhi! Giúp ta tranh thủ một chút thời gian, ta muốn ổn định thuật pháp này, đón vị nữ sĩ kia hàng lâm!” Ma Chủ Huyết Hải lớn tiếng nói.
Tô Tuyết Nhi gật đầu, nhìn ra khoảng không xa xăm.
Mười mấy gã tiên nhân vừa mới giết chết ban nãy đã kinh động đến thế giới này.
Chỉ thấy trên không trung có vô số tiên nhân xếp thành hàng ngũ, đang dần dần tới gần tòa thành sắt thép.
Phóng tầm mắt nhìn ra, đám thiên binh này đông đảo dày đặc phủ kín không trung, căn bản không nhìn thấy đâu là tận cùng.
Thiên giới dốc hết toàn bộ lực lượng rồi!
Tô Tuyết Nhi nhướng mày.
Muốn tranh thủ thời gian cho sư phụ, vậy cũng chỉ có thể...
Cô mở miệng ra lệnh:
“Tập trung toàn lực, thu thập gen đặc biệt có liên quan, phân tích kết cấu, cho ra công thức ưu hóa.”
“Tạo ra chúng sinh Thiên giới.”
“Bắt đầu sinh sản hàng loạt với tốc độ nhanh chóng.”
“Ầm ầm ầm...”
Mặt đất sắt thép tách ra, để lộ vô số bể nuôi cấy nhìn như tổ ong nằm sâu dưới lòng đất.
Từng tiên nhân lần lượt bò ra từ lỗ thủng, trên người mặc áo giáp sinh học, nhìn lên không trung.
Số lượng của bọn họ lên tới mấy ngàn, tuy không bằng số lượng tiên nhân trên không trung, nhưng chống đỡ tạm thời thì không thành vấn đề.
“Tập kích bất ngờ.” Tô Tuyết Nhi ra lệnh.
Thể tiến hóa trên mặt đất đồng loạt hành động.
Bọn họ xông lên trời cao, tấn công về phía đám tiên nhân kia.
Sau vài thơi thở.
Xa xôi trên bầu trời truyền đến một loạt tiếng nổ do thuật pháp tạo ra.
Đôi bên tranh đấu trực diện, bắt đầu hỗn chiến!
Các tiên nhân chiến đấu kịch liệt trên trời, một khi bị giết chết sẽ lập tức bị bảy tám thể nhân bản tiến hóa kéo xuống mặt đất, đưa xuống một cái bể phân giải bất kỳ.
Nhưng dù sao ít khó địch lại đông, trận đấu không thể tránh khỏi kết cục đã định sẵn.
Tô Tuyết Nhi cau chặt lông mày/
Cứ tiếp tục như vậy, sợ rằng không ổn.
Tô Tuyết Nhi nói: “Xem ra muốn ta lên đây mà...”
Bỗng nhiên phía sau truyền tới một giọng nữ khác:
“Không, con không được đi, trong trận địa của đối phương cất giấu một vài vật nguy hiểm.”
Tô Tuyết Nhi lập tức ngoảnh đầu nhìn lại.
Chỉ thấy người nọ bước ra từ tranh vẽ.
Cô nhìn thoáng qua đám tiên nhân trên bầu trời bằng ánh mắt lạnh lùng, sau đó đi tới trước mặt Cố Thanh Sơn.
“Không tệ, tôi còn tưởng phải đợi thật lâu mới đến phiên tôi được thức tỉnh.”
Cô đặt một chiếc nhẫn màu máu lên ngực hắn.
Con ngươi Tô Tuyết Nhi co rụt lại, nói với vẻ bất an: “Điện chủ, ngài làm vậy là...”
Điện chủ linh hồn nở nụ cười, nói: “Đám Thánh Tuyển Giả đa mưu túc trí, đã liên lạc với thế lực các phương sau lưng bọn họ, cũng nghĩ ra được Lục Đạo Luân Hồi, hơn nữa bọn hojd dã bố trí rất nhiều thủ đoạn từ lâu, cố gắng nắm hết thảy trong lòng bàn tay, nhưng bọn họ lại không ngờ tới một việc.
“Việc gì?” Tô Tuyết Nhi hỏi.
Điện chủ Anh Linh nói: “Tôi, Cố Thanh Sơn và mạc đã sáp nhập sông Sinh Tử vào Lục Đạo Luân Hồi, nói cách khác, Lục Đạo Luân Hồi mới là vòng xoay mới của Thánh giới.”
Điện chủ Anh Linh thấp giọng đọc một câu thần chú.
Tô Tuyết Nhi trầm tư giây lát, ánh mắt dần dành sáng lên, nói: “Ý ngài là...”
“Không sai, tuy thế lực khác có vô số đường lui và mưu tính, nhưng chúng ta cũng có quân cứu viện, hơn nữa còn là quân cứu viện không hề tầm thường...”
“Chân Cổ Chi Ma, Người Trông Xuống Vạn Giới!”
Bốn phía giá lạnh.
Cố Thanh Sơn cảm giác như mình đang trôi nổi bồng bềnh.
Đầu tiên là trôi nổi, sau đó dần dần chìm xuống nước.
Liên tục chìm xuống.
Cho đến khi chạm đáy vực thẳm vĩnh viễn chìm trong bóng tối.
Ở đây hoàn toàn trống rỗng.
Chỉ có cảm giác ngạt thở vô tận và nỗi tuyệt vọng.
“Lẽ nào mình sắp chết rồi?”
Trong lòng Cố Thanh Sơn vô cùng kinh ngạc.
Nếu quả thật như vậy, chứng tỏ người được mình triệu hoán tới không có cách nào chữa trị thương thế của mình.
Tiểu Lâu và Ly Ám cũng nhất định sẽ bị cuộc chiến vừa rồi ảnh hưởng đến.
Bọn họ cũng chết rồi.
Nếu không, bọn họ nhất định sẽ cứu mình.
Thực sự hỏng bét.
Trong lòng Cố Thanh Sơn dâng lên một nỗi bi thương.
Hắn lại đợi thêm vài hơi thở.
Ngạt thở, lạnh lẽo, tuyệt vọng, tĩnh lặng.
Cảm giác này vẫn luôn bám theo hắn, không hề thay đổi.
----------------------------------------
CHƯƠNG 2322: CỐ THANH SƠN VÀ THẦN KIẾM (1)
“Kỳ lạ, nếu mình đã chết, vì sao còn ở chỗ này? Minh phải đến Hoàng Tuyền mới đúng chứ nhỉ?”
“Nếu như không chết, vậy mình ở chỗ này làm gì?”
Cố Thanh Sơn nghi hoặc.
Vừa nghĩ như vậy, hắn bỗng nhiên cảm thấy hai mắt của mình có thể cử động được rồi.
Hắn mở mắt ra.
Chỉ thấy xung quanh là một vùng tối tăm ngừng trệ, lạnh lẽo đến cương, sâu không thấy đáy.
Cố Thanh Sơn mở miệng gọi: “Có ai không?”
Không có âm thanh.
Không có âm thanh phát ra từ miệng hắn.
Giống như ở trong chân không, nhưng cũng không phải chân không.
Toàn bộ thân thể hắn lơ lửng không chịu khống chế.
Bỗng nhiên.
Trong bóng tối xa xôi sâu thẳm, vầng tia sáng mờ nhạt xuất hiện.
Vầng sáng chậm rãi bay tới chỗ Cố Thanh Sơn.
Cố Thanh Sơn không làm được gì, chỉ có thể lơ lửng, đợi tia sáng tới gần.
Cuối cùng, ánh sáng cũng tới trước mặt hắn.
Một giọng nói vang lên từ trong vầng sáng:
“Cố Thanh Sơn, ta cần sự giúp đỡ của ngươi.”
Cố Thanh Sơn vừa nghe thấy âm thanh này, lập tức nhớ lại.
Đây là âm thanh của Lục Đạo Định Giới thần kiếm.
“Bây giờ bản thân ta còn khó mà giữ nổi, thực sự không biết phải giúp ngươi như thế nào.” Cố Thanh Sơn cười khổ nói.
Thần kiếm nói: “Ta cần sức mạnh trên người ngươi.”
“Sức mạnh trên người ta?” Cố Thanh Sơn khó hiểu hỏi lại.
“Đúng, nhờ có Đồng Tiền Địa Thần, ngươi đã thu hoạch được một loại sức mạnh danh sách nào đó, loại sức mạnh này đã hóa thành mầm móng, tồn tại trên người ngươi.” Thần kiếm nói.
“Ngươi muốn loại sức mạnh danh sách này?” Cố Thanh Sơn hỏi.
“Đúng, sức mạnh của danh sách này rất kỳ dụ, có thể giúp ta nhanh chóng chữa trị.” Thần kiếm nói.
Cố Thanh Sơn suy nghĩ một chút rồi nói: “Cũng được, ta có đủ các loại sức mạnh, thêm một loại cũng không nhiều, thiếu một loại cũng không ít đi được, ngươi lấy đi.”
“Ngươi hào phóng như vậy?” Thần kiếm hỏi.
“Thực ra ta nên cảm ơn ngươi trước... Hai mảnh vỡ ngươi cho ta đều rất hữu ích, đã giúp ta rất nhiều.” Cố Thanh Sơn thật lòng nói.
Thanh kiếm này biết tất cả.
Nó đi theo mình, nhìn thấy Đồng Tiền Địa Thần, chìa khóa hệ phong, Cuốn Sách Của Đáy Biển.
Nhưng từ trước tới nay nó vẫn không nói một lời, còn cho mình sức mạnh “Điều Khiển Thần Thánh” và “Đẩy Lui Tà Ác”.
Nếu không có “Điều Khiển Thần Thánh” và “Đẩy Lui Tà Ác”, mình không thể nào tránh khỏi lực lượng kỳ tích của Thiên Đế, cũng không thể hoàn thành rất nhiều chuyện.
Cũng không biết trong trạng thái hoàn chỉnh, nó sẽ có bao nhiêu sức mạnh.
Vầng sáng mờ ảo kia phóng lên, bao phủ Cố Thanh Sơn một cách kín kẽ.
Vầng sáng này mênh mông mờ ảo như vậy, dần dần trở nên vô cùng chói lọi, đẩy lùi triệt để bóng tối xung quanh.
Cố Thanh Sơn lập tức cảm nhận được một sự che chở nào đó.
Cảm giác chết chóc tan thành mây khói, năng lượng tràn ngập hơi ấm và sức sống bao phủ lấy hắn, khiến hắn quên hết tất cả đau đớn.
Dần dần, sau lưng hắn xuất hiện một màn ảo ảnh.
Đây là một ống dẫn thật dài, màu sắc xám xịt.
Ống dẫn không hề nhúc nhích, giống như bị rơi vào trạng thái ngưng trệ, chưa được kích hoạt.
Ánh sáng bắt đầu chuyển động hỗn loạn.
Ống dẫn u ám bay lên, dung nhập vào trong vầng sáng mênh mông, nhanh chóng hóa thành vô số ống dẫn, muốn xuyên phá không trung, kéo dài đến một nơi nào đó.
Nhưng hơi ấm bên trong vầng sáng chợt trở nên nóng rực, dốc hết toàn lực phóng thẳng tới chỗ ống dẫn.
Toàn bộ ống dẫn lập tức bị xóa sạch.
Qua một lúc lâu, ánh sáng dần dần trở nên ôn hòa.
Thần kiếm lại lên tiếng:
“Rất tốt, thì ra là danh sách đó... Ta tạm thời hồi phục được một ít sức mạnh.”
“Để cảm ơn, ta nghĩ ta có thể giải đáp cho ngươi một vài chuyện, ngươi muốn biết cái gì?”
Cố Thanh Sơn hỏi: “Chuôi kiếm của ngươi... Ta nhớ năm đó bị thất lạc tại ngôi mộ lớn trong Hang Sâu Vạn Thú, chúng ta phải làm sao mới tìm được nó?”
Thần kiếm nói: “Ngươi muốn giúp ta tìm chuôi kiếm về?”
“Đúng, tất cả thần khí của Lục Đạo đều bị phong ấn ở Hoàng Tuyền, mà ngươi thì không... Có lẽ vởi vì ngươi là binh khí bị vỡ, ta muốn tìm chuôi kiếm của ngươi về, sau đó đưa ngươi đi đúc lại.” Cố Thanh Sơn nói.
Thần kiếm nói: “Nhưng ta phải nói cho ngươi biết trước, là một kiếm khí của Lục Đạo, trừ phi ngươi từ bỏ Lục Giới Thần Sơn kiếm, từ bỏ thần bị Sơn Thần Lục Giới, thì mới có thể có được ta và thần vị sau lưng ta.”
Cố Thanh Sơn lập tức nói
“Ngươi cũng biết ta có thể trấn áp rất nhiều tận thế, ta có thể làm cho thần vị của ngươi cao hơn nữa.” Thần kiếm nói.
“Vậy cũng không được, ta không thể rời xa nàng.” Cố Thanh Sơn nói.
“Như vậy, hay là ngươi hỏi ta vấn đề khác đi.” Thần kiếm nói.
“Không, ngươi trả lời câu hỏi vừa rồi của ta đi.” Cố Thanh Sơn nói.
Thần kiếm ngẩn ra, nói: “Nếu ngươi đã chọn Lục Giới Thần Sơn kiếm thì cần gì phải truy tìm chuôi kiếm của ta? Căn bản ngươi không thể nào có được ta.”
“Ta biết, nhưng ta không muốn nhìn thấy một thanh thần kiếm cứ mãi tồn tại ở trạng thái vỡ nát, chỉ cần sửa lại ngươi thành công cũng coi như hoàn thành một tâm nguyện của ta.” Cố Thanh Sơn nói.
“Đúng là không có ích lợi gì với ta... Nhưng trên đời này, có rất nhiều chuyện, không phải chỉ vì lợi ích cho nên chúng ta mới làm.” Cố Thanh Sơn nói, bất giác nhớ lại những người đã cùng mình kề vai chiến đấu.
“Vậy thì vì cái gì?” Thần kiếm hỏi.
Cố Thanh Sơn lôn vẻ hồi tưởng, nói: “Năm đó khi ta lấy được tư cách Thánh Tuyển Giả Ác Quỷ đạo, có một quỷ vật thuộc thời đại xa xưa nhìn thần Lục Giới Thần Sơn kiếm trong tay ta, nó nói ta nhất định là kiếm tu chân chính mới có được sự công nhận của thanh kiếm này.”
“Sau đó nó cho ta tư cách Thánh Tuyển.”
“Thực ra trên thế giới này có rất nhiều chuyện chính là như vậy, có đôi khi chúng ta không được lợi ích gì, nhưng điều này không thể ngăn cản chúng ta đi theo tâm nguyện của chính mình, kiên trì với một chuyện nào đó.”
----------------------------------------