Đông đảo các Thánh Tuyển giả có thể đi đến bây giờ, tự nhiên cũng hiểu rõ được chuyện này.
Mọi người không nói gì, chỉ là nhìn vào Cố Thanh Sơn.
Hắn là thành chủ.
Hắn nhất định phải chứng minh trước mặt mọi người, lựa chọn của hắn là chính xác.
—— Nếu như vậy, sĩ khí của toàn bộ Tinh Không thành mới không tiêu tán.
Cố Thanh Sơn tự nhiên biết hàm ý trong ánh mắt mọi người.
Hắn quay người hỏi Ly Ám: "Cô có cái gì không cần đến —— tốt nhất đặc biệt nặng hay không."
Ly Ám hơi suy nghĩ một hồi, trên mặt lộ ra vẻ quái dị.
"Nhị sư huynh của anh. . . Cho tôi một khối ngọc giản siêu cấp, đều là bí pháp dưỡng nhan mỹ dung săn gọn thân hình của các đời nữ tu. . . Đặc biệt nặng nề."
"Ồ? Lấy ra đi nào." Cố Thanh Sơn nói.
Ly Ám lập tức lấy ra một khối ngọc giản.
—— Cái này là ngọc giản gì chứ, rõ ràng là một cục gạch toàn thân trắng muốt.
Cố Thanh Sơn nhận lấy cục gạch, ước lượng, quả nhiên cực kỳ nặng nề.
Hắn nhịn không được tán thưởng một tiếng: "Phương pháp tạo ngọc giản của nhị sư huynh có tiến bộ, nếu là trước kia, nhiều pháp quyết như vậy cần phải có một ngọc giản tầm cỡ như quả núi mới chứa nổi."
Ly Ám lo lắng hỏi vội: "Bây giờ anh. . . Định làm như thế nào? Dù sao anh lựa chọn là thuật ẩn thân, hình như không phòng được đòn tấn công bên phía Thiên Đình. . ."
"Ai nói tôi muốn phòng ngự?" Cố Thanh Sơn ngạc nhiên hỏi ngược lại.
Ly Ám khẽ giật mình.
Đám người bốn phía cũng hơi giật mình không rõ.
Ly Ám nhịn không được nói: "Vậy thì anh muốn —— "
Cố Thanh Sơn nói: "Tôi chính là kiếm tu, lại hiểu chút Cung Thuật, có chút tâm đắc với chuyện nhắm trúng mục tiêu viễn trình, cho nên hãy chờ xem ——
"
Hắn nắm chặt cục gạch, hít một hơi thật sâu.
Chỉ thấy hắn bắt đầu chạy chậm, sau đó dần dần gia tốc, cả người cấp tốc bắn vọt, thẳng đến sắp xông đến điểm cuối trên boong thuyền chiến hạm, hắn mới ra sức vung mạnh cánh tay.
—— Dồn hết toàn lực ném một cái! ! !
Chỉ một thoáng, cục gạch kia bị hắn ném ra ngoài.
Đám người giương mắt thấy cục gạch kia xẹt qua một đường vòng cung duyên dáng trên bầu trời, cứ bay mãi bay mãi về phía vùng hạ du của dòng sông Mộ.
Bành!
Rất xa, một tiếng vang trầm trọng đã truyền đến.
Cục gạch hung hăng nện lên trên ót cái đầu có gò má dài ngoằng kia ——
Ném ra một dấu vết trắng bệch! ! !
Cái đầu ngơ ngác dựng lại ngay tại chỗ.
Nó vốn đã rời khỏi phạm vi lân cận của hai thành, đang xuôi theo dòng sông mà đi tiếp.
Kết quả lúc này,
Cư nhiên ——
Có kẻ ——
Dám chọi đồ từ phía sau lưng nó?
Cái đầu quái dị đã hoành hành sông Mộ lâu như vậy, đây là lần thứ nhất gặp phải tình huống như thế này.
—— Mọi thứ khắp bốn phía nó đều quá quen thuộc rồi, có thể làm ra chuyện như thế này, chỉ có hai toàn kiến trúc đột nhiên xuất hiện vừa rồi!
Ta nhất thời nhàm chán mới buông tha cho ngươi, ngươi lại dám đánh lén ta?
"A nha nha nha nha nha nha nha!"
Chỉ nghe cái đầu quái dị đó phát ra một tiếng rống nổi giận liên hồi, đột nhiên quay phắt đầu lại, nhìn về hướng hai tòa thành.
Gần như cùng thời khắc đó ——
Cố Thanh Sơn lạnh nhạt lên tiếng: "Thành phố tàng hình."
Đùng!
Trong hai tòa thành, Tinh Không thành đã không thấy đâu.
Còn lại một tòa thành, lẻ loi đứng vững bên bờ sông Mộ.
Thiên Đình!
Chỉ thấy cái đầu quái dị kia mang theo khí thế một đi không trở lại, xông thẳng về phía Thiên Đình! ! !
Lần này nó rõ ràng vận dụng toàn lực, hư không vô tận từ trên người nó phát tán ra, hủy diệt mọi thứ chung quanh hầu như không còn lại gì.
Trong màn đêm hoàn toàn tĩnh mịch.
Thiên Đình ——
Đã dùng qua một lần bắn phá viễn trình có hạn độ sơ cấp, lúc này ngoại trừ cố gắng chống chọi ra thì đã không có bất kỳ thủ đoạn phản kích nào nữa rồi.
Chí ít hôm nay không có.
Như vậy kết quả của nó chính là. . .
Đột nhiên, tiếng gầm nổi giận của Thiên Đế đột nhiên nổ vang:
"Cố Thanh Sơn, tên tiểu tặc gian xảo nhà ngươi, cút ra đây cho ta!"
"Ngươi hãm hại ta như vậy thì có tài đức gì!"
"Có giỏi thì cùng ta đi ra đối mặt với tận thế!"
Giọng nói của hắn ta phiêu đãng trong trời đêm, truyền ra xa xăm.
Trong hư không vẫn rất yên tĩnh.
Không có tiếng trả lời.
Nhân Gian giới.
Lạc Thủy thành đã triệt để bị san bằng thành bình địa.
Trên mặt đất của cả vùng bình địa đó thì trống rỗng.
Đã có một cái bàn bát tiên bày ra giữa mảnh đất trống, phía trên có đặt một cái nồi.
Trong nồi sôi lên thứ dầu đỏ ùn ục.
Tần Tiểu Lâu ngồi xổm trên ghế, tay cầm bát đũa, đang chần thịt trong nồi lẩu.
Hắn ta ăn đến đầu đầy mồ hôi, ngẫu nhiên bưng chén rượu lên tinh tế nhấp một ngụm trong đó, trông có vẻ thoải mái cực kỳ.
"Tam sư huynh xem như cứu về được rồi."
"Chị Ly Ám nói chuyện ở Nhân Gian giới đã kết thúc, tất cả Thánh Tuyển giả đều đi tham gia vòng cạnh tranh tiếp theo—— "
"Nói cách khác, ta không có việc gì để làm nữa!"
Hắn ta lại kẹp một đũa thịt, thật vui vẻ mà bắt đầu ăn.
Bất kể là linh thạch hay vàng bạc, thậm chí các loại vật tư dự trữ, mình cũng đã cất giữ rất nhiều.
Lần này Nhân Gian giới rốt cuộc đã an ổn, các sư đệ sư muội cũng không có mặt.
Sư tôn ——
Cũng không có ở đây.
Mình rốt cuộc có thể thật sự đi dạo thanh lâu một vòng, ngâm thơ, nghe hát, nhìn cô nương —— đủ loại cô nương!
Đây mới thật sự là hưởng thụ đấy!
Nghĩ tới đây, Tần Tiểu Lâu không khỏi gật gù đắc ý ngâm lên: "Tự tác tân tự vận nhất kiều —— "
----------------------------------------
CHƯƠNG 2332: BA THUẬT HƯ KHÔNG! (1)
Đột nhiên, phía sau truyền đến một giọng nữ đã cắt ngang lời hắn ta:
"Nơi này xảy ra chuyện gì vậy?"
"Oa, sư tôn! Sao người lại âm thầm xuất hiện, làm con sợ kêu to một tiếng!"
Chỉ thấy một cánh cổng ánh sáng màu xanh của gió đã mở ra, Tạ Đạo Linh nắm một thanh chìa khoá từ bên trong đi tới.
"Thành phố bị hủy rồi. . . Trước đó đã xảy ra chuyện gì?"
Tạ Đạo Linh nhíu mày hỏi.
Tần Tiểu Lâu tranh thủ đưa cho sư phụ thêm một bộ bát đũa, dẫn nàng ngồi thượng tọa, rồi mới lên tiếng: "Là như vậy. . ."
Hắn thuật hết mọi chuyện lại một lần.
Tạ Đạo Linh hỏi: "Con còn có cứ điểm nào ở những thành phố khác hay không?"
"Có, con đều có cứ điểm ở mấy thành phố phồn hoa nhất, sư tôn có gì sai bảo vậy?" Tần Tiểu Lâu hỏi vội.
Tạ Đạo Linh thở dài, bắt đầu ăn lẩu.
Tần Tiểu Lâu đợi một hồi, thấy nàng đang nghiêm túc dùng đũa kẹp cá viên ném trong nồi lẩu, nhất thời cũng không tiện hỏi lại nữa.
Hắn ta vội vàng giúp đỡ thêm than, thêm đồ ăn, thịt chần, rót rượu, cẩn thận hầu hạ.
Vốn nghĩ sư tôn sẽ giống như thường ngày, chỉ muốn ăn cái gì, nhưng lần này hình như lại có chút khác biệt.
Tạ Đạo Linh chỉ đờ đẫn ngồi ở chỗ đó, không đi gắp thức ăn, cũng không ăn cái gì.
Nàng cứ như đã mất đi linh hồn vậy.
Tình huống thế này thực sự hiếm thấy ở Tạ Đạo Linh.
Tần Tiểu Lâu thận trọng hỏi: "Sư tôn. . . Có phải không hợp khẩu vị hay không?"
Tạ Đạo Linh lấy lại tinh thần, lên tiếng: "Không phải, chỉ là phía bên Tam sư đệ của con có phiền phức lớn rồi. . . Tình huống của chúng ta cũng rất nguy hiểm, ta đang suy nghĩ biện pháp."
"Rốt cục tình huống thế nào vậy?" Tần Tiểu Lâu lo lắng hỏi.
Tạ Đạo Linh nói: "Ta vẫn cho rằng đó chẳng qua là truyền thuyết. . . Không ngờ truyền thuyết lại là sự thật. . ."
"Truyền thuyết? Rốt cuộc là truyền thuyết gì thế?" Tần Tiểu Lâu hỏi.
Tạ Đạo Linh thấp giọng nói: "Trong thời đại quá khứ, có một truyền thuyết kể lại rằng, nói có ba loại pháp thuật cực kỳ huyền bí, nếu có ai có thể tu hành chúng đến cực hạn, chúng sẽ sinh ra biến hóa không cách nào tin được, bật lên trở thành thuật vô thượng hư không siêu việt sức tưởng tượng của người bình thường."
"Ba loại thuật vô thượng kia. . . Trong đó có một loại mang tên Thuật Thế Giới song song, có thể mở ra vô số thế giới song song trong dòng sông Thời Gian, chúng sinh cùng vận mệnh trong đó có đủ loại khác biệt, thế giới cũng thật sự tồn tại, thật sự là huyền diệu đến cực điểm, chính là ngự thuật hàng đầu trong hư không."
Tần Tiểu Lâu nghe vậy, nhịn không được choáng váng mặt mày.
Sáng tạo thế giới song song vô tận, lấy hàng tỉ thế giới cùng chúng sinh để tiến hành điều khiển, đây là pháp thuật không thể tưởng tượng đến cỡ nào!
Hắn ta nghĩ lại, nhịn không được nói: "Hình như con từng nghe Tam sư đệ nói qua tình huống này."
Tạ Đạo Linh nói: "Đúng vậy, bên trong cánh cửa thế giới trước đó của chúng ta, đã từng có người thi triển qua thuật này. . ."
"Sư tôn là vì nhìn thấy bí thuật này mà phát sầu sao?" Tần Tiểu Lâu hỏi.
"Không —— kỳ thật ta thấy được một thuật vô thượng hư không khác nữa." Tạ Đạo Linh nói.
"Một thuật khác nữa ư?" Tần Tiểu Lâu giật mình nói.
Tạ Đạo Linh thở dài, lên tiếng: "Đúng, kẻ thù của chúng ta nắm giữ một bí thuật vô thượng đủ để sánh ngang với Thuật Thế Giới song song."
"Trong truyền thuyết, nó được xưng là Thuật Nhất Nhân Vạn Sinh, là loại thuật vô thượng thứ hai trong ba loại."
Tần Tiểu Lâu suy tư nói: "Một người vạn sinh (Nhất Nhân Vạn Sinh)? Sao nghe có chút giống thuật hóa thân của sư tôn vậy?"
"Không, hoàn toàn không giống, nó là một loại pháp thuật dạng công kích. . ."
Tạ Đạo Linh đang nói, đột nhiên vỗ bàn một cái, nghiêm nghị nói: "Tình huống trước mắt vô cùng cấp bách, chúng ta phải lập tức nghĩ biện pháp, để một ta khác lập tức tới tìm ta."
". . . A. . . A?" Tần Tiểu Lâu tạm thời không phản ứng kịp, kinh ngạc nhìn Tạ Đạo Linh.
—— Cấp bách?
Sao đột nhiên lại nhảy đến cấp bách rồi chứ?
Tạ Đạo Linh đứng lên, tật tiếng nói: "Đồ nhi, chúng ta đi một thành phố khác, lập tức khai trương, làm tửu lâu linh thực đệ nhất thiên hạ, như vậy mới có thể dẫn một ta khác đến đó."
"Vì cái gì không trực tiếp đi tìm nàng?" Tần Tiểu Lâu hỏi.
"Có một quyền năng kỳ tích ngăn cách ta và nàng, chúng ta tìm không thấy nàng, chỉ có thể dẫn nàng tới tìm chúng ta." Tạ Đạo Linh nói.
Sầu lo trong đôi mắt nàng càng nặng hơn đôi phần.
Đối phương có Hoa Tai Diễm Linh, lại là kẻ biết ẩn nấp như thế, thậm chú còn nắm giữ thuật vô thượng hư không trong truyền thuyết.
—— Thế này thì phải đánh sao đây chứ?
"Sư tôn yên tâm đi, đệ tử lập tức đi tới tòa thành kia, mở lại thanh lâu thiên hạ đệ nhất!"
Tần Tiểu Lâu vỗ ngực chắc chắn.
. . .
Mặt sau thế giới.
Trên mặt đất tràn đầy vô số mộ huyệt, một con sông dài u ám rét lạnh chảy xiết trong vùng hoang vu.
Một tòa đại thành đứng vững bên bờ dòng sông.
Thiên Đình!
Cái đầu có đôi gò mà dài ngoằng kia xông thẳng về phía tòa thành lớn này ——
Cách còn rất xa, nó đã tung sức mạnh tận thế hư không đánh vào Thiên Đình.
Ông!
Bên trong Thiên Đình bộc phát ra một tiếng chấn động thâm trầm.
Trang sách lơ lửng phía trên Thiên Đình tỏa ra tầng tầng lớp lớp hào quang, chặn lại sức mạnh của cái đầu tận thế kia.
"Ha ha, xem bọn chúng có bao nhiêu công đức để tiêu hao nào." Ly Ám nhỏ giọng cười nói.
Bên trong Tinh Không thành, tất cả Thánh Tuyển giả đều lộ ra vẻ mặt xem kịch vui.
—— Không phải Thiên Đình các ngươi tấn công chúng ta sao?
Lần này vui rồi, thành chủ Tinh Không thành dẫn loại tận thế kinh khủng vừa rồi tới, xem lần này các ngươi còn phách lối thế nào nữa!
Chỉ thấy tầng ánh sáng bên ngoài của Thiên Đình càng ngày càng sáng, gắt gao chống đỡ đòn tấn công của cái đầu quái dị, đứng vững vàng sừng sững bên bờ sông, không chút suy suyễn.
"Công đức của bọn họ thật nhiều." Có tà ma sợ hãi kêu lên.
----------------------------------------