Virtus's Reader
Chư Giới Tận Thế Online

Chương 2334: CHƯƠNG 2334: MẠO HIỂM! (1)

Cố Thanh Sơn rơi vào trầm tư.

Nếu như mình có thực lực của Thiên Đế, có mặt dây chuyền lửa, chắc chắn có thể lẻn vào Thiên Đình.

Đúng rồi...

Mặt dây chuyền lửa!

Chỉ cần phát động sức mạnh của mặt dây chuyền này, Thiên Đế hoàn toàn có thể lẻn vào thành Thiên Không!

Nhưng mục đích tiếp theo của Thiên Đế là gì?

Giết chết thành chủ thành Tinh Không là hắn đây, khiến toàn bộ cả hai thành đều nằm gọn trong tay mình.

Nếu thành công, tất cả vấn đề đều được giải quyết dễ dàng.

Cho dù thất bại thì cũng không có tổn thất gì, Thiên Đình vẫn còn.

Vốn nên bày mưu tính kế như vậy.

Thực lực của Thiên Đế vốn mạnh hơn mình, động cơ làm ra hành động này chắc chắn phải mãnh liệt hơn mình.

Nhưng vì sao Thiên Đế còn chưa tới giết mình?

Cố Thanh Sơn trầm tư suy nghĩ một hồi, dần dần hiểu được.

Trước đó, mình dốc hết sức lực chịu đựng công kích của danh sách bên ngoại Lục Đạo.

Danh sách kia đánh mình liên tục mấy lần cũng không đánh chết mình được, ngược lại còn chọc giận Lục Đạo, Lục Đạo đích thân ra tay bắt con quái vật phát động công kích kia.

Cho nên trong lòng Thiên Đế cũng có phần do dự.

Thiên Đế băn khoăn không hiểu rốt cuộc vì sao mình lại sống được, càng không biết mình làm thế nào mà kích thích Lục Đạo Luân Hồi ra tay giúp đỡ.

Người đứng đằng sau lưng gã đã bị giết mất một người, đương nhiên gã phải cẩn thận hơn một chút.

Cho dù dùng sức mạnh kỳ tích giết chết Cố Thanh Sơn, lỡ như lại chọc cho Lục Đạo Luân Hồi ra tay, vậy ngay cả gã cũng xong đời.

Cố Thanh Sơn nhớ lại kết cục của con quái vật khi đó.

Quái vật kia bị phong ấn trong quan tài.

Nhìn vào thời gian, phong ấn như vậy kéo dài gần như vĩnh hằng.

Kết cục này còn thảm hơn cả xong đời.

Cho nên hiện tại đôi bên đang rơi vào tình thế cân bằng một cách kỳ diệu.

Chắc chắn Thiên Đế đang nghĩ cách tiếp cận mình để tiện quan sát mình.

Tiếp cận mình...

Cố Thanh Sơn ngẩng đầu, nhìn Ly Ám một cái.

Ly Ám là thiên ma, đương nhiên không thể nào là Thiên Đế.

Thế nhưng hư không vô tận, vô số thế giới, vẫn luôn có một vài thuật pháp và năng lượng mà chúng ta không tài nào tưởng tượng nổi.

Mặc kệ có phải Ly Ám hay không, từ giờ trở đi mình phải cẩn thận với bất cứ kẻ nào tới gần.

Phải tìm một sách lược vẹn toàn.

Cái gì là sách lược vẹn toàn?

Cố Thanh Sơn trầm ngâm giây lát.

Tìm thực lực trở về!

Lấy lại thực lực trước, sau đó chờ khoảnh khắc Hoàng Tuyền đạo xuất hiện.

Tìm Lục Giới Thần Sơn kiếm về trước là có thể một kiếm phá vạn pháp thuật!

Từ sau khi tìm được Sơn Nữ trở về, mình sẽ không còn phải sợ Thiên Đế dùng pháp thuật bí ẩn nào đó tiếp cận mình.

Cố Thanh Sơn hít một hơi thật sâu, nhấc chân đi ra ngoài.

“Ngươi đi đâu?” Ly Ám ở sau lưng hỏi.

“Ta có việc riêng cần xử lý, ngươi cũng đi tìm thực lực về đi, tạm thời không cần lo cho ta.” Cố Thanh Sơn nói.

Hắn đóng cửa lại rồi đi.

Ly Ám giật mình, thì thầm: “Thần thần bí bí...”

Cố Thanh Sơn đứng trên bong thuyền chiến hạm Tinh Không đang bay đi.

Dòng chữ nhỏ màu đỏ tươi xuất hiện trong hư không, nhắc nhở hắn vài điều:

[Chú ý: Tiềm lực của thành Tinh Không rất lớn, sợ rằng ngài phải hoàn thành một chuyện nào đó quan trọng trước, sau đó mới có thể liên tục mở khóa các chức năng của nó.]

[Chú ý: Thiên Đình có một thuật pháp bí ẩn, luôn quan sát động tĩnh của thành Tinh Không bất cứ lúc nào.]

[Chú ý: Trong sông Mộ xuất hiện thêm nhiều loại sinh mệnh kỳ quái cùng với một số tận thế.]

[Chú ý: Mỗi một phần mộ đêu có dao động của phong ấn Lục Đạo đặc thù, chỉ khi Thánh Tuyển Giả tiến vào trong đó mới có thể điều tra tình huống, khám phá bí mật.]

[Chú ý: Còn có một số Thánh Tuyển Giả vẫn chưa rời khỏi thành Tinh Không.]

Cố Thanh Sơn nhanh chóng nhìn xong, đứng vững trên boong thuyền.

Dường như Thiên Đế rất thích mưu tính trước hành động sau, nắm chắc trượng rồi mới đánh.

Điểm này lại rất giống mình.

Nếu như lúc này Thiên Đế đang ẩn nấp quan sát mình, vậy mình nên làm gì đây?

Gã còn có sức mạnh kỳ tích.

Ngoại trừ Thiên Đế còn có các danh sách khác đang âm thầm sắp xếp nhân vật đại diện, tất cả đều ở trong hai tòa thành.

Có phải bọn họ cũng đang quan sát mình hay không?

Cố Thanh Sơn cất bước, nhìn về phía đầu cùng boong tàu.

Trầm mặc giây lát.

Bước chân hắn dần dần tăng nhanh tốc độ.

Từ đi thong thả biến thành đi nhanh, từ đi nhanh biến thành chạy chậm, sau đó càng nhanh...

Cố Thanh Sơn bắt đầu dốc sức chạy nước rút!

Hắn đi tới sát mép boong tàu với tốc độ cực nhanh, dùng sức nhảy!

Bây giờ không cần phải suy nghĩ gì nữa, bỏ qua tất cả lo lắng, cũng không cần quan tâm đối thủ như thế nào, cứ thế đi thăm dò ngôi mộ, phá giải phong ấn thực lực!

Hơn nữa trong quá trình này tốt nhất là đừng bất ngờ gặp phải bất cứ Thánh Tuyển Giả nào.

Không nên họp thành đội với bất cứ kẻ nào.

Không nên gia nhập với bất cứ kẻ nào.

Không nên chiến đấu với bất cứ kẻ nào.

Chỉ cần gặp nhau là sẽ để cho người khác có cơ hội thăm dò chính mình.

Gió mạnh gào thét.

Cố Thanh Sơn giảm dần sức lực giữa không trung, sắp sửa hạ xuống.

Chỉ thấy hắn vươn tay một cái, một chiếc găng tay kim loại lập tức hiện ra, bao phủ lấy tay trái của hắn.

Trong lòng Cố Thanh Sơn động niệm một cái.

Găng tay kia lập tức đánh một quyền về phía hắn.

Thối Tà!

Cố Thanh Sơn hóa thành một đường sáng bay đi, là bị một quyền này đánh bay.

Hắn căn bản không quan tâm phương hướng, ngay cả hắn cũng không biết mình sẽ bị đánh đến nơi nào.

Đón gió mạnh, hắn liên tục bay về phía mặt đất mênh mông vô tận.

Sau vài thơi thở.

Hắn lại tùy ý đánh mình thêm một quyền.

Phương hướng bay thay đổi!

Cho dù Thiên Đế đang âm thầm quan sát, trù tính, cũng căn bản không thể dự đoán bước hành động kế tiếp của Cố Thanh Sơn!

Không ai biết hắn sẽ đi tới nơi nào!

----------------------------------------

CHƯƠNG 2335: MẠO HIỂM! (2)

Cố Thanh Sơn cứ xông về phía trước với khí thế mạo hiểm như vậy.

Bây giờ không cần phải kiểm tra những ánh mắt sau lưng kia nữa rồi.

Điều duy nhất phải lo lắng chính là nguy hiểm gặp phải trong vùng hoang dã bên ngoài hai thành.

Thế nhưng, có lúc nào hắn không gặp phải nguy hiểm sao?

Tiếng gió thổi càng lúc càng nhanh.

Hắn vẫn tiếp tục bay.

Rất nhanh, bóng dáng hắn đã biến mất trong màn đêm.

Không ai có thể tìm được hắn.

...

“Tõm!”

Một chùm bọt nước bắn lên như đóa hoa nở rộ.

Không nao lâu, một cỗ thi thể nổi lên, lẳng lặng trôi dạt theo dòng nước sông lạnh lẽo u ám.

Mạch nước ngầm xô thi thể vào bờ.

Thi thể nằm sấp trên bờ một hồi.

Thi thể còn sống!

Cố Thanh Sơn đứng lên, nhìn khắp xung quanh một vòng.

Mình đang “mắc cạn” trên một hoang đảo chỉ lớn mười mét vuông.

Chỗ này cách hai tòa thành vô cùng xa.

Phạm vi sông Mộ đã mở rộng khắp toàn bộ phạm vi tầm nhìn, không thấy lục địa đâu, chỉ có một vài hòn đảo nhỏ tồn tại trên sông.

Bốn phía u tối.

Trời còn chưa sáng, cũng không biết có thể sáng hay không.

Cố Thanh Sơn dẫm trên bùn cát, lòng bàn chân chạm phải một vật cứng.

Hắn cúi người xuống, gạt bùn cát sang một bên.

Chỉ thấy dưới chân là một tảng đá cổ xưa, trên bề mặt có rất nhiều hình vẽ, nhìn qua giống như một văn minh thất lạc nào đó.

Chí ít thì Cố Thanh Sơn chưa bao giờ nhìn thấy những hình vẽ này.

“Được rồi...”

Cố Thanh Sơn nhỏ giọng lẩm bẩm, bỗng nhiên nằm sấp xuống, lấy bùn đất đắp lên người, lần nữa phát động Điều Khiển Thần Thánh.

Hắn chết rồi.

Không tới vài giây sau.

Từ dưới lòng sông sâu thẳm có một bóng đen to lớn nhô lên.

Bóng đen trôi theo dòng chảy, trôi dạt xuống phía dưới.

Cố Thanh Sơn nhắm mắt lại, chôn mình trong bùn đất, lại đợi một lúc lâu mới sống lại, phủi bủn đất trên người xuống.

Hắn cũng không biết bóng đen kia là cái gì.

Chỉ là trực giác sinh ra cảm giác nguy hiểm gần như trí mạng, đến mức gần như hắn phải sử dụng “Địa Đức”.

Cũng may lừa gạt được.

Cố Thanh Sơn lại tiếp tục xem xét tỉ mỉ hình vẽ trên đá này.

Hoàn toàn không hiểu.

Hơn nữa tất cả các hình vẽ trên đá đều nối liền với nhau, mơ hồ tạo thành một lực lượng bài xích cường đại.

Nó cự tuyệt Cố Thanh Sơn tới gần.

Cố Thanh Sơn thở dài, bỗng nhiên ý thức được nên tìm một người tới đây thương lượng.

“Đến đây đi... Đến một chiến sĩ chân chính, hoặc là một đồng đội tri thức uyên bác.”

Rút U Lan Luân Hồi ta, Cố Thanh Sơn lặng lẽ thì thầm trong lòng.

“Barry, Tiểu Miêu, Anh Hào, Anna, nữ sĩ Phức Tự... Nhiều đồng đội kề vai chiến đấu như vậy, ai tới cũng được.”

“Đến giúp ta một tay!”

U Lan Luân Hồi sáng lên, Yêu Nguyệt phát động!

Chỉ thấy trong hư không hiện ra một đường sáng màu đỏ thẫm, tạo thành một cánh cửa triệu hoán.

Trong nháy mắt, dòng chữ màu đỏ tươi hiện lên giữa không trung:

[Hình thức triệu hoán của Yêu Nguyệt là hình triệu hoán ngẫu nhiên.]

[Chú ý: Bởi vì ngài có danh hiệu “Nhóm Tình Yêu Thuần Khiết”, cho nên người ngài có thế triệu hoán cũng có khuynh hướng phù hợp với đặc điểm của danh hiệu này.]

[Nhân danh “Nhóm Tình Yêu Thuần Khiết”, ngài đã khám phá ra một chiến hữu lâu năm.]

Cánh cửa triệu hoán ầm ầm mở ra.

Chỉ thấy một lão già râu bạc lớn chừng ngón tay cái chậm rãi bước ra từ trong cánh cửa.

Trong lúc đó, Cố Thanh Sơn đã đưa tay đỡ trán.

Đây hình như là ông nội của ông nội của ông nội của Quốc vương Yêu Tinh.

Đã không rõ quan hệ giữa bọn họ là như nào nữa rồi.

Nói chung, lão là yêu tinh hắn cứu được lúc còn ở hành lang bên ngoài thế giới Phủ Bụi.

Tại sao lại là yêu tinh.

Yêu tinh phải làm sao mới có thể phối hợp ăn ý với mình đi khám phá chân tướng?

Hơn nữa, yêu tinh có điểm nào là tình yêu thuần khiết!

Cố Thanh Sơn nhịn không được nhìn vào không trung, chỉ thấy dòng chữ nhỏ màu đỏ tươi đã dừng sẵn ở đó:

[Chỉ có bạn chơi tốt nhất mới có thể làm người yêu của yêu tinh, hơn nữa, cả đời không đổi.]

[Đây là một chủng tộc kỳ dị.]

[Chắc chắn chúng nó là thuần khiết nhất!]

Cố Thanh Sơn lặng lẽ nhìn xong, sau đó nhìn sang yêu tinh.

Chỉ thấy lão già tóc bạc đã bay lên, lơ lửng trước mặt Cố Thanh Sơn.

“Ôi, hôm nay ta nằm mơ, biết ngày là phải đi ra ngoài một chuyến.” Lão già nói.

“Vậy sao? Hình như tới chỗ của ta chỉ có thể mang theo một loại năng lực, ngươi mang theo cái gì?” Cố Thanh Sơn hỏi.

Lão già làm ra vẻ nghiêm túc, nói: “Ngươi là chiến hữu có ân với tộc Yêu Tinh chúng ta, xét thấy mức độ khẩn cấp của tình thế, cộng thêm kết quả bỏ

phiếu của các yêu tinh trong mộng cảnh cùng với hai mươi tám ngàn đồng xu tiền riêng của ta, còn có các hoạt động rút thăm trúng thưởng, tuyển chọn sắc đẹp, diễn giảng, trình diễn thời trang... quan trọng nhất là cuộc so tài giao lưu của yêu tinh, cuối cùng ta cũng nhận ra rằng ta phải lấy ra bản lĩnh đặc biệt của yêu tinh chúng ta.”

“Rốt cuộc là cái gì?’ Cố Thanh Sơn nhịn không được hỏi.

Lão già rút ra một cây gậy nhắn, vẽ ra một động vật trên bùn cát, nói: “Năm đó tổ tiên tộc Yêu Tinh chúng ta nhìn thấy một vài động tác của loài động vật này, sau đó mới lĩnh ngộ được yêu thuật mạnh nhất của bộ tộc Yêu Tinh.”

Vẫn chưa nói là năng lực gì.

Cố Thanh Sơn miễn cưỡng xốc lại tinh thần nhìn vào động vật kia.

Đó la một con lừa.

Con lừa kia còn động đậy, lộn vòng trên mặt cát.

“Mau nhìn! Chính là động tác này!”

Lão già kích động reo lên: “Đây chính là tinh thần của tộc Yêu Tinh chúng ta, là ý nghĩa thực sự của yêu thuật...”

“Rốt cuộc là cái gì?” Cố Thanh Sơn nhún vai hỏi.

Lão già râu bạc quay sang nhìn hắn, ánh mắt lấp lánh sáng bừng, kêu lớn: “Cái này gọi là lừa lăn tròn, ngươi không nhìn ra sao?”

Cố Thanh Sơn thở dài: “Cho nên thần kỹ ngươi mang tới là một loại võ kỹ chiến đấu?”

“Không! Ngươi chỉ nhìn thấy cái bên ngoài mà không thấy được tinh thần.” Lão già râu bạc nói.

“Rốt cuộc là cái gì?” Cố Thanh Sơn không nhịn nổi nữa.

Lão già râu bạc bay lên, ghé vào lỗ tai hắn, thần bí nói: “Ăn vạ... là ăn vạ đó, cũng có thể hiểu là ăn gian.”

----------------------------------------

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!