Ăn gian?
Lão già râu bạc bay trở về, đáp xuống tảng đã đầy hình vẽ, nói: “Ngươi nhìn đi, thực ra ý nghĩa mà những hình vẽ này biểu đạt, trừ phi là người thừa kế
văn minh Hàn Vũ, những người khác đều không được đi vào.”
Cố Thanh Sơn bỗng nhiên ý thức được, yêu tinh cũng là một chủng tộc vô cùng bác học.
Chúng nó biết quá nhiều bí mật, hiểu rõ bí mật của rất nhiều văn minh.
“Chẳng trách ta cảm thấy những hình vẽ này không chào đón ta, chúng ta phải đổi một cái đảo khác sao?” Cố Thanh Sơn hỏi.
“Không, chúng ta nên ăn gian...”
Lão già tóc bạc vừa nói xong lập tức chột dạ nhìn ngó xung quanh.
Sông không tiếng động.
Bốn phía tĩnh mịch.
Lão già râu bạc lén la lén lút đáp xuống một viên gạch nào đó, dùng gậy ngắn cố sức đâm vào hình vẽ.
Hình vẽ bị nó đâm biến hình.
“Nhìn, bây giờ ta đã sửa đoạn ‘những người khác đều không được’.”
“Toàn bộ quy tắc bí pháp biến thành: ‘Trừ phi là người thừa kế văn minh Hàn Vũ, những người khác đều được đi vào’.”
Vừa dứt lời.
Chỗ sâu trong hòn đảo truyền đến một âm thanh ầm ầm.
Một cánh cửa nối liền với lòng đất xuất hiện dưới chân Cố Thanh Sơn.
Cố Thanh Sơn ngẩn người.
Thật sự không ngờ, cái gọi là “ăn gian” lại là như thế này.
Đường đi của sức mạnh yêu tinh tuy hơi lệch lạc, nhưng yêu thuật của bọn họ lại có thể trực tiếp thay đổi pháp tắc!
Đây là sức mạnh không nói đạo lý!
Lão yêu tinh vừa thấy cánh cửa kia, hai mắt lập tức phát sáng.
Lão không kịp chờ đợi, thúc giục: “Đi mau! Chúng ta vào xem có bảo bối nào tốt không!”
Xoạt... Xoạt... Xoạt...
Trong hầm mộ tối tăm tĩnh mịch, Cố Thanh Sơn chậm rãi tiến về phía trước.
Văn minh Hàn Vũ...
Từ trước đến nay Cố Thanh Sơn chưa bao giờ nghe nói có một văn minh như vậy.
Vốn cho rằng tất cả những gì được chôn giấu trong mộ phần Lục Đạo Luân Hồi đều là người tham gia Lục Đạo Tranh Hùng, hoặc là người trông coi ngôi mộ...
Về sau suy nghĩ thêm một chút, lúc đó mình lấy được tin tức tình báo, những thứ đó và Hang Sâu Vạn Thú trao đổi linh hồn cho nhau, có rất nhiều kẻ là người bảo vệ ngôi mộ.
Hiện tại xem ra, vẫn còn có văn minh thất lạc.
Cái này rất kỳ lạ.
Cố Thanh Sơn vừa suy tư vừa đi về phía trước.
Nhưng không đi được bao xa, hắn không thể không dừng bước.
“Ngươi đang làm gì?” Cố Thanh Sơn kinh ngạc hỏi.
Chỉ thấy lão yêu tinh bay ra ngoài, dừng lại lơ lửng trên một bức tường của ngôi mộ.
“Mau nhìn này, hoa văn điêu khắc trên mấy viên gạch này không tệ, rất có phong cách dị vực!”
Lão yêu tinh tấm tắc khen ngợi.
“Được rồi, mặc kệ mấy viên gạch đó đi, chúng ta còn có chính sự.” Cố Thanh Sơn nói.
Lão yêu tinh trừng hắn một cái, nói: “Điêu khắc trên gạch xây tường ở đây tương đối tinh xảo, ta cũng không thể trơ mắt nhìn nó ở lại chỗ này một cách uổng phí.”
Lão yêu tinh rút gậy ngắn ra, bay lên, dùng sức cạy mép gạch lên.
Nó cạy đến mức mặt đỏ bừng bừng, viên gạch vẫn không hề sứt mẻ.
Lão yêu tinh giận dữ, vung gậy ngắn quát lên: “Balahu, ta lệnh ngươi xuống đây cho ta!”
“Ầm ầm ầm ầm ầm ầm ầm...”
Chỉ thấy những viên gạch khắp bức tường đều rơi xuống, xếp chồng trên mặt đất một cách chỉnh tề.
Lão yêu tinh lại vung gậy ngắn một lần nữa.
Viên gạch khắc hoa văn đẹp đẽ bay ra ngoài, rơi xuống trước mặt lão.
Lão yêu tinh hài lòng quan sát viên gạch kia.
Rồi lại nhìn sang các viên gạch khác, miệng nhỏ giọng lẩm bẩm mấy câu như: “... Nhà vệ sinh... Gạch lát sàn...”
Cuối cùng, lão yêu tinh cất toàn bộ cục gạch vào.
Cố Thanh Sơn đứng một bên nhìn hết toàn bộ quá trình, cạn lời: “Này, hình như tới chỗ của ta chỉ có thể sử dụng một loại năng lực... Không phải ngươi chỉ
mang đến một yêu thuật thôi sao?”
“Ta mang theo yêu thuật gì?” Lão yêu tinh liếc mắt nhìn hắn.
“Ăn gian.” Cố Thanh Sơn khoanh tay nói.
Lão yêu tinh vỗ vai hắn, thân thiết nói: “Đúng vậy, ta ăn gian, cho nên có thể mang thêm vài yêu thuật nữa... Đây cũng là vì giúp ngươi thôi, Cố huynh đệ.”
“Được thôi.” Cố Thanh Sơn khắc sâu ấn tượng.
Hai người đi vào chỗ sâu trong ngôi mộ.
Dọc đường đi, đèn treo, gạch đá, thang lầu, tay vịn, bát sứ, chân nến, tất cả mọi thứ đều bị yêu tinh quét sạch.
Cố Thanh Sơn quay đầu nhìn lại, chỉ thấy con đường lúc tới đây hoàn toàn trủi lủi.
Một ngôi mộ còn chưa thăm dò xong, đồ đạc đã bị dọn gần như sạch sẽ.
Đây là tinh thần gì thế này?
“Này, cho dù là yêu tinh cũng không có cái kiểu cướp đồ như thế.” Cố Thanh Sơn không nhịn được nói.
“Bọn con cháu đời sau không biết tiết kiệm dành dụm, ta thì khác, ta là tổ tông của bọn chúng!” Lão yêu tinh hất cằm, đắc ý nói.
Cố Thanh Sơn lần nữa cạn lời.
Hai người tiếp tục đi về phía trước, chẳng mấy chốc đã tới một quảng trưởng rộng lớn.
Quảng trường trống trải không người, chỉ có một cánh cửa màu đen đứng trơ trọi ở chính giữa.
Lão yêu tinh bay vòng quanh cánh cửa kia.
“Ồ... Cánh cửa thế giới cấp tướng cổ xưa như vậy, đúng là hiếm thất.” Lão cảm thấy hứng thú nói.
“Bên trong là một thế giới cấp tướng?” Cố Thanh Sơn hỏi.
Lão yêu tinh vung gậy ngắn, đánh ra một yêu thuật về phía cánh cửa màu đen.
“Chậc chậc, ba trăm triệu năm lịch sử... Cánh cửa này đã bị phong bế rất lâu, bên trong không có bất cứ vật sống nào.”
Cố Thanh Sơn đi tới trước cánh cửa, nhưng lại không mở chốt.
Luôn có một lời cảnh báo lờ mờ trong linh cảm...
Cánh cửa này truyền đến một cảm giác cực kỳ không lành, giống như chỉ cần chạm đến nó thì sẽ xảy ra chuyện gì đáng sợ.
Cố Thanh Sơn thận trọng.
Hắn lui về phía sau vài bước, quay đầu lại nhìn lão yêu tinh.
Chỉ thấy lão yêu tinh híp mắt, miệng lẩm bẩm, tựa như đang đánh giá cánh cửa kia.
“Những thứ kỳ quái như này, chắc hẳn yêu tinh các ngươi phải có nghiên cứu chứ.”
Cố Thanh Sơn hỏi.
“Ngươi nói đúng.” Lão yêu tinh vỗ tay một cái, dựng thẳng ngón cái lên: “Sự tò mò chính là nền tảng quan trọng thúc đẩy sự tiến bộ của văn minh Yêu Tinh... Bình thường ta vẫn hay nói với các hậu bối như vậy.”
“Cũng đúng, ngươi là tổ tông của yêu tinh, nhất định hiểu được làm sao tiến vào cánh cửa này.” Cố Thanh Sơn nói.
Lão yêu tinh đờ người một chút, nói: “Chờ ta một chút... Cánh cửa này quả thực có hơi nguy hiểm, nếu muốn dùng sức mạnh vật lý hoặc pháp thuật có tính phá hủy, nhất định sẽ xảy ra vấn đề lớn.”
----------------------------------------
CHƯƠNG 2337: MỘ PHẦN NHÂN GIAN - NGUYÊN THỦY (2)
Yêu tinh nghiêng đầu suy nghĩ giây lát, cúi đầu bắt đầu lục túi áo trên người mình.
Một lúc lâu sau, lão móc ra một chiếc khăn tay bẩn thỉu.
Khăn tay vừa lấy ra, trong không khí lập tức tỏa ra một mùi hương kỳ dị, hỗn hợp đủ các loại mùi như bánh ga-tô, thịt quay, nước rửa chân, chocolate, cứt mũi, mồ hôi.
Lão yêu tinh dùng khăn bọc lấy tay, sau đó đặt lên chốt cửa, cố sức vặn một cái.
“Két!”
Cánh cửa màu đen mở ra.
Bên trong cánh cửa u ám tối tăm, không nhìn thấy rõ bất cứ thứ gì.
Lão yêu tinh thở phào một hơi, đưa khăn lau mồ hôi trên trán, sau đó lên tiếng: “Thuật mở cửa cổ xưa nhất, cộng cả thần kỹ ăn gian của bộ tộc yêu tinh chúng ta... Nếu không có như vậy, cánh cửa này căn bản không thể nào mở được.”
“Lợi hại!” Cố Thanh Sơn khen một tiếng.
“Vậy đi, Cố Thanh Sơn, ngươi đi vào đi, ta canh giữ ở cửa.” Lão yêu tinh nói.
“Ngươi không đi vào sao?” Cố Thanh Sơn hỏi.
Lúc này trong hư không hiển thị hai hàng chữ màu đỏ tươi:
[Cánh cửa tầm nhìn đã mở ra.]
[Chú ý, cánh cửa này chỉ mở một lần, hơn nữa chỉ cho phép một người tiến vào, sau đó cánh cửa này sẽ hoàn toàn hủy diệt.]
Quả nhiên lão yêu tinh liền nói: “Cửa này chỉ cho phép một người đi vào, ta chỉ tới giúp ngươi một tay mà thôi, sẽ không chiếm mất danh ngạch duy nhất.”
Nói xong, lão yêu tinh rút ra một chiếc dao cạo nhỏ, thận trọng cạo một rầng kim loại dát trên cánh cửa.
“Lần này phát tài rồi...”
Lão yêu tinh cất vàng vào túi, cười đến mức trên mặt toàn là nếp nhăn.
Cố Thanh Sơn nhún vai nói: “Ngươi ở đây chờ ta.”
Hắn bước vào trong cánh cửa.
...
Hơi thở âm u khắp bốn phía lập tức tản đi.
Cố Thanh Sơn phát hiện mình đang đứng trong một tòa tháp cao ngất.
Bên ngoài tòa tháp là những tòa nhà màu trắng, từ trước mắt kéo dài đến tận cuối tầm mắt.
Từng gợn sóng dao động kỳ dị phát ra từ mặt đất, xông lên không trung, chắn hết gió tuyết lả tả bên ngoài.
“Nếu thế giới cấp tướng này bị kích hoạt thì văn minh của chúng ta thực sự đã bị diệt vong.”
Một giọng nói từ phía sau truyền đến.
Cố Thanh Sơn quay đầu nhìn lại.
Chỉ thấy một người đàn ông đầu đội vương miện, tay cầm quyền trượn đang đứng ở đó không xa, lẳng lặng nhìn hắn.
“Ngươi có thể nói chuyện với ta sao?” Cố Thanh Sơn dò hỏi.
Ai biết người đàn ông kia lại tựa như không nghe được lời của hắn, tự mình nói rằng: “Văn minh của thế giới Hàn Vũ chúng ta, tương lại chỉ có thể do hậu nhân của chúng ta kế thừa, bất kỳ người nào khắc muốn thăm dò lịch sử của chúng ta đều sẽ bị chúng ta cự tuyệt.”
“Dù sao... Khởi nguồn của văn minh chúng ta thật sự rất kỳ lạ.”
“Chúng ta không muốn mang phiền phức đến cho người khác.”
“Dù sao... Mặc dù chúng ta có thể sinh sôi nảy nở, khai thông tư tưởng, thành lập xã hội, xây dựng văn minh, đều là vì những thứ được chôn giấu dưới chân chúng ta.”
Người đàn ông vung quyền trượng trong tay, tựa như đang trút giận.
“Một trăm năm trở lại đây, chúng ta càng ngày càng nhận thức được thân phận của mình một cách rõ ràng...”
"Không sai..."
“Chúng ta giống như ký sinh trụng, bám vào bề mặt một ngôi mộ.”
“Chúng ta cố gắng khôi phục ngôi mộ, nhưng chỉ có thể xuyên thấu qua một chút năng lực do ngôi mộ phát ra, cùng với một vài tri thức lẻ tẻ, thành lập nên văn minh của chúng ta.”
“Hai trăm băm qua, hoàn cảnh sinh tồn càng ngày càng ác liệt, toàn bộ thế giới dần dần có xu hướng diệt vong...”
“Chúng ta cũng liều mạng khai quật ngôi mộ, muốn thu hoạch được nhiều tài nguyên sinh tồn hơn nữa, nhưng rất đáng tiếc...”
“Trình độ của chúng ta thật sự quá kém, không đạt yêu cầu của ngôi mộ, không thể mở ra tài nguyên mới để bảo vệ chúng ta tránh khỏi diệt vong.”
“Cho nên, cuối cùng chúng ra rút ra được một kết luận.”
Trên mặt người đàn ông lộ vẻ nặng nề bi ai.
“Thực ra, không ai để ý tới chúng ta và văn minh củ chúng ta.”
“Văn minh của chúng ta chỉ là một thứ ngoài ý muốn.”
“Là thứ ngoài ý muốn do ngôi mộ này tạo thành.”
Người đàn ông cúi người xuống, nhẹ nhàng đạt quyền trượng trước mặt Cố Thanh Sơn.
“Đây là địa đồ của ngôi mộ, là địa độ mà toàn bộ văn minh chúng ta khai quật mấy nghìn năm mới vẽ thành.”
“Nó cho thấy làm sao để tìm thấy lối vào ngôi mộ.”
“Đúng vậy, hao tốn thời gian mấy ngàn năm, chúng ta mới vẽ ra được một bức địa đồ biểu thị lối vào đi thông đến ngôi mộ kia.”
Vẻ mặt người đàn ông đầy bi thương và tự giễu.
“Rất nực người, phải không?”
“Nhưng mà dốc hết sức lực của toàn bộ văn minh chúng ta cũng chỉ có thể làm được đến thế thôi.”
“Đây là thứ duy nhất chúng ta có thể để lại cho đời sau.”
“Cất đi.”
Âm thanh vừa dứt, người đàn ông bỗng bất động.
Toàn bộ tháp cao kể cả toàn bộ thế giới đều rơi vào trạng thái ngưng trệ.
Tựa như hết thảy đều kết thúc tại đây.
Cố Thanh Sơn trầm tư hồi lâu.
Một ngôi mộ?
Một ngôi mộ phát ra năng lượng lác đác, tạo ra một thế giới văn minh?
Trải qua mấy ngàn năm phát triển, nền văn minh này đi đến diệt vong, nhưng chưa báo giờ có thể phá mở ngôi mộ.
Đây là lịch sử vừa không thể tưởng tượng vừa bi ai đến bực nào.
Cố Thanh Sơn thầm thở dài, tiến lên cầm cây quyền trượng.
Trong nháy mắt, dòng chữ nhỏ màu đỏ tươi hiển thị trước mặt hắn:
[Ngài chiếm được một bức địa đồ.]
[Đây là địa đồ đi thông tới mộ phần Nhân gian – nguyên thủy.]
[Nó hướng dẫn ngài đi tới lối vào số bảy của ngôi mộ Nhân gian – nguyên thủy.]
[Chú ý!]
[Dựa vào thành tựu thăm dò, ngài sẽ được phá bỏ phong ấn một phần thực lực.]
[Nhắc nhở đặc biệt.]
[Tiếp theo ngài phải đối mặt với nguy hiểm thực sự, nhưng bởi vì ngài là Thánh Tuyền Giả gia nhập giữa đường, ngài vẫn không thể sử dụng kiếm khí, bằng không ngài sẽ lập tức thức tỉnh toàn bộ thực lực, sau đó bị Lục Đạo Luân Hồi đá ra khỏi cuộc tranh hùng này.]
----------------------------------------