Virtus's Reader
Chư Giới Tận Thế Online

Chương 2339: CHƯƠNG 2339: NGHE TRỘM (2)

Hắn lau nước mưa tạt vào mặt, kiểm tra chiến giáp một lần, sau đó buộc chặt đao cung.

“Thực sự phải hành động cả đêm sao?” Lão yêu tinh hỏi.

“Ừ, ta đang suy nghĩ đi vào con đường kia.” Cố Thanh Sơn nói.

Địa đồ văn minh Hàn Vũ để lại chỉ rõ con đường đi thông vào mộ phần nguyên thủy.

Lão yêu tinh nói: “Ngươi muốn một mình đi tới tận cùng hay là muốn gặp Thánh Tuyển Giả khác?”

“Ngươi có cách gì sao?” Cố Thanh Sơn cảm thấy bất ngờ.

“Ừ, một ít yêu thuật bói toán.” Lão yêu tinh nói.

“Trước đây ta quyết định một mình hành động, nhưng còn bây giờ ta lại muốn gặp gỡ nhười khác, cho dù chỉ là gặp mặt vậy thôi ta cũng có cách nghe ngóng được một vài tin tức.” Cố Thanh Sơn nói.

“Được rồi, giao cho ta!” Lão yêu tinh nói.

Chỉ thấy lão bay ra ngoài, lơ lửng giữa trời đêm, dùng mũi ngửi ngửi khí tức gió đêm thổi tới.

Cố Thanh Sơn ngạc nhiên, nhịn không được hỏi: “Này, không phải ngươi nói dùng yêu thuật bói toán sao? Sao lại đi ngửi thế kia?”

Lão yêu tinh nói mà không thèm quay đầu lại: “Ngươi thì biết cái gì, mũi ta đây có năng lực động vật hệ thần bí, có thể tìm ra con đường nào có người.”

Cố Thanh Sơn nhún vai, không nói thêm gì nữa.

Quả thực hắn không hiểu yêu thuật.

Nhưng trên đỉnh đầu lão yêu tinh nhanh chóng hiện ra dòng chữ được viết bằng văn tự của yêu tinh:

[Con đường này không được...]

[Ừm, con đường bên cạnh cũng không được, tràn đầy khí tức hấp hối...]

[Ôi? Ôi chao!]

[Con đường này an toàn, hơn nữa... ta đã ngửi thấy mùi tiền!]

[Nghe nói ngay từ đầu các Thánh Tuyển Giả đã bị phong ấn thực lực.]

[Đã lâu không giết người phóng hỏa rồi, vừa lúc chơi khô máu một phen, kiếm chút tiền dưỡng lão!]

Câu nói sau cùng vừa nhảy ra, Cố Thanh Sơn liền thấy lão yêu tinh bỗng nhiên xoay người, chỉ vào một hướng rồi lớn tiếng nói:

“Chúng ta đi bên này!”

Cố Thanh Sơn im lặng nhìn lão.

Lão yêu tinh cũng là một nhân vật đỉnh cao.

Lão yêu tinh thấy hắn không nhúc nhích gì, vỗ ngực nói: “Yên tâm, nhóc Cố, thuật bói toán của ta rất linh, đảm bảo đi theo phương hướng này sẽ đụng phải người!”

Cố Thanh Sơn đang muốn phản đối, bỗng nhiên mạch suy nghĩ xoay chuyển.

Lão yêu tinh lại ăn gian rồi, hoàn toàn không phong ấn thực lực.

Lục Đạo có thể chấp nhận chuyện này sao?

Trong lòng hắn âm thầm hỏi danh sách.

Danh sách đáp: [Yên tâm, bộ tộc Yêu Tinh vốn là chủng tộc kỳ diệu nhất, đại diện cho phương diện không thể tưởng tượng được bằng chân lý, mọi danh sách và hư không đều hoan nghênh bọn họ, Lục Đạo Luân Hồi cũng vậy.]

[Có yêu tinh tham gia vào Lục Đạo Tranh Hùng là một chuyện tốt đối với Lục Đạo Luân Hồi, pháp tắc của nó sẽ sinh ra một phần thuộc về yêu tinh, nó sẽ

hoan nghênh.]

Cố Thanh Sơn lập tức yên tâm.

“Đi thôi, đi theo con đường ngươi nói.”

“Vậy mới đúng chứ.”

Hai người đi ngược dòng chảy, dọc theo con đường nhỏ bên bờ sông đi về một hướng nào đó.

...

Khoảng chừng nửa canh giờ sau.

Cố Thanh Sơn dừng bước, rút trường đao bên hông ra.

Lão yêu tinh ngửi không khí một cái, nói: “Không có dao động chiến đấu, không có người sống... Đã kết thúc rồi.”

Hai người cùng tiến lên phía trước.

Chỉ thấy mười cỗ thi thể chìm trong nước mưa, máu tươi không ngừng lan ra.

“Ôi? Sao bọn họ lại mặc chiến giáp có kiểu dáng giống ngươi thế?” Lão yêu tinh hỏi.

“Bọn họ là người của Thiên Đình... Là thế lực đối địch với ta.” Cố Thanh Sơn nói.

Lão yêu tinh tức khắc cười rộ lên, nói: “Ngươi đúng là đồ gian trá, mặc chiến giáp của kẻ địch là muốn giả làm người của bọn họ sao?”

“Một thu hoạch ngoài ý muốn thôi.” Cố Thanh Sơn giải thích.

Lão yêu tinh bỗng nhiên biến sắc, nói nhanh: “Có người đang đến gần, hình như thực lực còn không tệ, chúng ta có cần né tránh trước không?”

Cố Thanh Sơn đang muốn bước đi, đột nhiên dừng lại.

Hắn nhìn chiến giáp trên người mình, rồi lại nhìn đám thần tiên Thiên Đình trên mặt đất.

Kiểu áo dám không khác nhau là bao.

“Không... Ta ở đây xem xem sẽ xảy ra chuyện gì, ngươi đi trốn một chút.” Cố Thanh Sơn nói.

“Đối mặt chính diện? Còn có cả mai phục?” Lão yêu tinh hưng phấn nói.

“Ta nhớ kỹ lúc yêu tinh muốn trốn thì không ai có thể tìm được.” Cố Thanh Sơn nói.

“Không sai, vậy ta đi trốn trước đây.”

“Ừ, nếu có người ra tay với ta thì ngươi mới có thể ra tay.” Cố Thanh Sơn dặn dò.

"Không thành vấn đề!"

Lão yêu tinh nhảy vào trong bụi cỏ, lăn một chút đã không còn thấy tăm hơi.

Cố Thanh Sơn lập tức ngồi xổm xuống bên cạnh hai cỗ thi thể, dùng máu trên mặt đất bôi lên áo giáp, lên người, trên đầu, bôi khắp nơi, sau đó tìm một cỗ

thi thể che lên nửa người mình.

Hắn nằm xuống.

Phát động Điều Khiển Thần Thánh.

Hắn đã chết.

Hiện tại hắn đã là một phần tử trong những thi thể này.

Không lâu sau.

Một trận gió mạnh thổi tới.

Hai gã Thánh Tuyển Giả được che phủ bởi một bóng mờ xuất hiện.

“Đều chết hết rồi.”

“Ừ.”

Hai người nhanh chóng đoán được tình hình trước mắt, tạm thời yên tâm.

Một người nói: “Đại nhân, tên Thiên Đế kia đúng là có chút bản lĩnh, nhân vật đại diện của hai loại danh sách hợp tác vây giết gã, nhưng vẫn để gã trốn thoát.”

Tên còn lại hừ một tiếng, nói: “Có thể lẻn vào Lục Đạo Luân Hồi từ sớm, còn có thể làm Thiên Đế, chắc chắn không thể khinh thường.”

“Đại nhân, chúng ta tiếp tục lên đường sao?”

“Không... Ở đây chờ thêm một hồi, nhân vật đại diện của hai loại danh sách sắp đến gặp ta.”

“Vâng.”

“Ầm ầm ầm...”

Trong bầu trời đêm tăm tối vang lên một loạt tiếng sấm sét.

Mưa xối xả.

Toàn bộ thế giới chìm trong một màn hơi nước.

Hai người đứng bên cạnh đống thi thể ngổn ngang, lẳng lặng chờ đợi.

Người cầm đầu mặc chiến giáp màu vàng, sau lưng khoác một chiếc áo choàng màu đỏ tươi, trên người không ngừng tỏa ra ánh sáng, uy thể nổi bật.

Đáng tiếc, hắn đeo một chiếc mặt nạ, khiến cho người ta không thể nào thấy rõ gương mặt thật sự.

Phương xa truyền đến một tiếng chim hót chói tai.

----------------------------------------

CHƯƠNG 2340: MƯỜI HAI LOẠI THUỐC (1)

“Bọn họ sắp tới rồi... Ngươi lui xuống trước đi, chuyện chúng ta sắp nói, ngươi không thể nghe.

“Vâng, đại nhân.” Người hầu đi theo phía sau hắn hành lễ một cái, lặng lẽ đi về phía xa.

Vài hơi thở sau.

Một trận cuồng phong kéo tới.

Hai bóng người xuất hiện ở một nơi mấy chục mét đối diện hắn.

Một cô gái với đôi cánh dài màu xám tro.

Một gã đàn ông đầu trọc bịt mắt, mặc trang phục tăng lữ.

“Chúng ta tới rồi.” Người đàn ông đầu trọc nói.

“Bạch tăng, thực ra các ngươi không nên nóng vội tới gặp ta như vậy.” Người đàn ông mặc chiến giáp màu vàng nói.

“Hả?”

Người phụ nữ với đôi cánh màu xám tro liếm mép, nói bằng giọng điều giống như uống say: “Nhà sư đều không phá giới, ta theo hắn cùng nhau hành động, lâu lắm rồi không được đi tìm thú vui... Hay là chúng ta có thể thử xem...”

Đôi cánh màu xám tro bao lấy thân thể nàng ta chợt mở rộng, để lộ bả vai và xương quai xanh.

Người đàn ông mặc chiến giáp nhìn thoáng qua, đưa tay lấy ra một lá chắn bảo vệ chính mình, thoáng lui về sau mấy bước.

Lá chắn trong tay hắn đột nhiên phát ra từng tầng ánh sáng, giống như lồng bảo vệ bao quanh hắn.

Chỉ thấy bên ngoài lồng bào vệ, từng màn ảo ảnh trong hình hài cô gái liên tục xuất hiện, khi thì quyến rũ mê hoặc, khi thì hóa thành bộ xương khô, phát ra tiếng rít gào dữ tợn.

“Ta còn tưởng có chuyện gì để nói, hóa ra là muốn đánh với ta một trận.”

Người đàn ông mặc áo giáp vàng nói, trên người tỏa ra sát khí nồng đậm.

Hắn vươn một tay khác ra, rút lấy trường mâu sau lưng mình.

Nhà sư đầu bóng lưỡng nhìn không nổi nữa, cao giọng quát lên: “Đừng làm loạn nữa, hai vị sứ giả, ta vội vàng kêu gọi các ngươi cùng nhau gặp mặt là vì có tin tức quan trọng muốn cho các vị biết, không phải là để đánh nhau một sống một chết.”

Gã cầm một chiếc chày khắc đầu ký hiệu cắm mạnh xuống mặt đất.

“Ầm...”

Làn sóng vô hình tản ra.

Người đàn ông mặc áo giáp vàng và cô gái cánh xám đều tự giác lui về sau một bước, thu tay lại.

Toàn bộ hiện tượng lạ đều biến mất.

Hai người cảnh giác nhìn về phía nhà sư.

“Rốt cuộc là có chuyện gì?” Người đàn ông mặc áo giáp vàng hỏi.

“Nói tóm lại, ta và sứ giả danh sách sa ngã cùng nhau truy sát Thiên Đế, trong quá trình đó, ta cảm nhận được một vài chỗ không đúng.” Nhà sư nói.

“Hả? Sao ta lại không phát hiện? Lẽ nào thực lực của ta yếu hơn ngươi?” Người phụ nữ cánh xám cười nói.

Đôi cánh của nàng ta phát ra một làn sóng dao động kỳ dị.

“Bây giờ ta không muốn nói đến chuyện ai mạnh ai yếu, nói về việc có thể thấy rõ một vài sự vật được ẩn giấu, ngươi nên tin vào năng lực của ta, hẳn là các ngươi đều hiểu, về phương diện này, ta mới là người có uy tín nhất.” Nhà sư nói.

Người phụ nữ cánh xám trầm tư, nói: “Ngươi phát hiện cái gì, nói nghe một chút.”

“Chúng ta truy sát tên Thiên Đế Lục Đạo kia, muốn tra rõ sau lưng gã rốt cuộc ẩn giấu loại danh sách nào, thế nhưng qua lâu như vậy vẫn không một ai có thể điều tra ra lai lịch của gã, còn để gã liên tục chạy thoát, ngược lại thì người đuổi giết gã tổn thất nặng nề, điều này khiến ta sinh lòng nghi ngờ.”

“Ta đang suy nghĩ, rốt cuộc gã có gì đặc biệt, rốt cuộc cái gì làm cho gã liên tục sống sót.”

“Các ngươi đều biết năng lực của danh sách của ta... Ta chuyên môn điều tra toàn bộ hành tung của gãm vốn có thể lập tức đưa ra kết luận, nhưng lại bị

một lực lượng ngoài ý muốn làm rối loạn.”

“Ý ngươi là gì?” Người đàn ông mặc áo giáp vàng nói.

“Thiên Đế... Mặc kệ gã rốt cuộc là ai, trên người gã có một loại lực lượng danh sách siêu việt, loại lực lượng này đã che mắt chúng ta.” Nhà sư nói.

“Rốt cuộc là lực lượng gì?” Người phụ nữ cánh xám cáu kỉnh hỏi.

“Ta chỉ biết hắn đã chiếm được gì đó tại một cánh cửa thế giới nào đó, thứ kia có thể phát ra sức mạnh che giấu cảm giác của ta... Ta đã trúng chiêu, cho nên không thể tìm hiểu nó, càng không cách nào biết được chân tướng.” Nhà sư nói.

Bỗng nhiên, một giọng nói từ xa truyền đến:

“Các ngươi không cần bận tâm lo nghĩ, cũng không cần nghe ngóng thêm bất cứ tin tức nào nữa.”

Mưa gió ngừng lại.

Chợt thấy vầng sáng thần thánh năm màu sắc lao vụt đến, nhanh chóng rơi xuống trước mặt ba người.

Là một người đàn ông uy phong mặc một bộ chiến bào năm màu.

Sau lưng gã, một vầng sáng chói lọi không gì sánh bằng hiển lộ ra hình hài sáu loại chúng sinh: thiên tiên, người, ác quỷ, tu la, người chết, thú vương. Sau đó lại chuyển hóa thành sáu vầng sáng.

Từng đám mây lành cuồn cuộn không ngớt, âm thanh thần tiên lúc có lúc không lượn lờ quanh thân hắn.

"Là gã!"

“Làm sao gã dám...”

“Hợp sức lại, giết gã!”

Ba người nhanh chóng trao đổi.

“Không nên động tay động chân, ta tới đây là để nói với các ngươi một chuyện.” Người đàn ông uy phong nói.

Người đàn ông mặc áo giáp vàng quát lên: “Thiên Đế, trong lần tranh hùng này ngươi đã chiếm hết chỗ tốt, nói ra danh sách sau lưng ngươi, sau đó nhường lại vị trí Thiên Đế, đây mới là cơ hội duy nhất cho ngươi giữ mạng.”

Hắn nháy mắt với hai người khác.

Hai người kia đi vòng quanh Thiên Đế, chia ra mỗi người một vị trí.

Ba người bao vây Thiên Đế vào chính giữa.

Thiên Đế làm như không nhìn thấy, chỉ nói: “Trước hết để ta nói cho các ngươi một bí mật.”

“Bí mật gì?” Người phụ nữ cánh xám nói.

“Bất kể là các ngươi, hay chúng sinh, đều là một đám tội nghiệp mà thôi, không một ai có thể chạy trốn khỏi lồng giam, ngay cả danh sách kia, và cả danh sách đằng sau...”

Âm thanh của Thiên Đế đột nhiên biến mất.

Trước mắt Cố Thanh Sơn là một vùng tăm tối, nằm trên mặt đất, mượn nhận thức của người chết chỉ có thể nghe ra Thiên Đế đang không ngừng nói gì đó.

Nhưng trừ một đoạn ban đầu, những lời phía sau đều không nghe được.

Dòng chữ nhỏ màu đỏ tơi đột nhiên nhảy lên giữa không trung, nhanh chóng hiển thị trong tâm trí hắn:

[Cảnh cáo tối cao!]

[Bản danh sách đã tiến hành phong ấn nghiêm mật nhất cho ngài.]

[Ngài không thể nghe được bí mật mà Thiên Đế nói ra.]

[Ngài an toàn!]

Cố Thanh Sơn ngây người.

Mình an toàn...

----------------------------------------

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!